Vào lúc giữa trưa, tiểu Quỳnh ngọn núi phía sau núi, cái kia mảnh { bị : được } chọn trúng vài năm trong rừng trên đất trống.Cho đoạn convert huynh xem. Còn ko phải chờ lên máy tính mới xem đc.
Vào lúc giữa trưa, tiểu Quỳnh ngọn núi phía sau núi, cái kia mảnh { bị : được } chọn trúng vài năm trong rừng trên đất trống.Cho đoạn convert huynh xem. Còn ko phải chờ lên máy tính mới xem đc.
Vào lúc giữa trưa, đằng sau ngọn núi Tiểu Quỳnh Phong, ở một mảnh đất trống trong khu rừng nọ được đánh dấu/chọn từ cách đây nhiều năm trước...正午时分, 小琼峰后山, 那片被选中了几年的林间空地上
@Độc Hành câu này dịch sao huynh ?
Vào lúc giữa trưa, trên mảnh đất trống trong rừng phía sau Tiểu Quỳnh Phong được hắn chọn trúng từ vài năm trước.Vào lúc giữa trưa, tiểu Quỳnh ngọn núi phía sau núi, cái kia mảnh { bị : được } chọn trúng vài năm trong rừng trên đất trống.
Làm gì có đoạn nào anh Lý đoán suy nghĩ đâu, là thấy không thoát đc nhân quả của Hữu Cầm nên đặt tên Hữu Độc á.Ta đọc để biết ý dễ dịch chứ đọc cv mấy chương sau khoai lắm
mà hôm bữa nghe huynh @BsChien có nói vì sao họ Lý lại gọi Hữu Cầm là Hữu độc, thật ra gọi thế là vì nàng ta suy nghĩ rất "độc" thì đúng hơn, khiến anh Lý không thể nào đoán được ý nghĩ của nàng.

Đọc nhiều lên rồi biếtLàm gì có đoạn nào anh Lý đoán suy nghĩ đâu, là thấy không thoát đc nhân quả của Hữu Cầm nên đặt tên Hữu Độc á.
![]()

Ô, trả lão Mạt rồi mà. Hắn chưa trả lại à.@Mèo Bụng Phệ Quăng cho huynh cái chương 31 nào![]()
Chưa thấy nàÔ, trả lão Mạt rồi mà. Hắn chưa trả lại à.
Đúng vậy, em Nhã thì có suy nghĩ gì mà phải đoán, non nớt quá mà. Đi đường còn lạc, anh Lý chỉ cho đi đường vòng đỡ gặp thì lạc mịa hướng, cuối cùng lại thấy phía trước, nhân quả độc quá mà.Làm gì có đoạn nào anh Lý đoán suy nghĩ đâu, là thấy không thoát đc nhân quả của Hữu Cầm nên đặt tên Hữu Độc á.
![]()
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản