[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ (lầu 3)

Tiểu Tán Tu

Phàm Nhân
Chuyển Ngữ Tinh Tiến
Ngọc
553,96
Tu vi
1,01
Hàn Lập thấy tình hình này, không sốt ruột rời đi, chờ Lưỡng Sinh Thụ cùng với Đông Ất Thần Mộc hoàn toàn dung hợp.

Nhưng vào lúc này, một màn bất ngờ lại xuất hiện.

Chỉ thấy Quang Âm Thiên Tuyền đại trận bố trí trong Hoa Chi không gian hào quang bỗng nhiên rung động mạnh, phát ra ánh sáng bao phủ toàn bộ không gian, áp chế hào quang Linh Vực của Hàn Lập.

Hàn Lập thấy thế, trong lòng căng thẳng.

Chẳng lẽ tất cả Tiên Nguyên thạch tiêu hao hết, Quang Âm Thiên Tuyền đại trận không thể tiếp tục duy trì.

Khi hắn còn đang nghi hoặc, chỉ thấy một đạo kim quang chói mắt ở giữa đại trận bay lên, bay xẹt qua giữa không trung, nhằm thẳng hướng này bay đến.

Bên trong kim quang, đang bọc lấy một mâm tròn màu vàng, phía trên mâm tròn đang có các loại phù văn chớp động liên tục.

Hàn Lập tập trung nhìn, phát hiện mâm tròn kia chính là Quân Thiên Nhật Quỹ, vật mà hắn dùng để bố trí Quang Âm Thiên Tuyền đại trận.

Hắn lo lắng điều này có thể ảnh hưởng đến Linh Vực tạo vật, hai tay liền hóa thành hai luồng ánh sáng màu xanh, muốn đem Quân Thiên Nhật Quỹ cầm trở về.

Kết quả, Nhật Quỹ ở giữa không trung xẹt qua một đường vòng cung, đổi hướng trực tiếp phóng thẳng lên trời, muốn đập thẳng vào Chân Ngôn Bảo Luân đang lơ lửng trên cao.

Ở giữa không trung nổ ra một tiếng sấm sét, Quân Thiên Nhật Quỹ khi tới gần Chân Ngôn Bảo Luân lập tức nổ bể ra.

Bất quá, một điều hết sức kì lạ đã xảy ra, Quân Thiên Nhật Quỹ sau khi nổ tung, chỉ có hình dạng tản ra, thời gian pháp tắc kim thuộc tính ở bên trong lại ngưng tụ lại, hóa thành một mảnh kim quang dung hợp vào Chân Ngôn Bảo Luân.

Kim quang bên trên như những sợi tơ, quấn quanh Chân Ngôn Bảo Luân, Bảo Luân vốn chỉ là ảo ảnh kim quang, dần dần đã trở nên ngưng thực, tỏa ra ánh sáng kim sắc cũng bắt đầu rõ ràng hơn.

Hàn Lập đã có kinh nghiệm Lưỡng Sinh Thụ dung hợp biến hóa lúc trước, đối với cảnh tượng trước mắt đã có chuẩn bị, trong nội tâm không ngừng mừng thầm.

Ngay cả hắn cũng không nghĩ tới, lần này bế quan lại thu hoạch được nhiều như vậy.

Nhưng hắn có một chút không hiểu, Lưỡng Sinh Thụ cùng Đông Ất Thần Mộc dung hợp được là do Đông Ất Thần Mộc đã tạo vật cảnh thành công, mà Chân Ngôn Bảo Luân chưa đạt tới tạo vật cảnh phạm trù, làm sao có thể dung hợp được với Quân Thiên Nhật Quỹ.

Chẳng lẽ Linh Vực các cảnh giới có thể trực tiếp vượt qua?

Trong lòng Hàn Lập còn đang nghi hoặc, đột nhiên phát hiện Linh Vực của mình có chút không thích hợp, màn sáng màu vàng nhạt đang bao phủ bốn phía hơi hơi rung động theo nhịp.

Ngay sau đó, liền nghe “oanh” một tiếng trầm đục.

Hắn nhìn lên Chân Ngôn Bảo Luân phía trên đỉnh đầu, phát hiện ở đó đang phát ra một cỗ lực hút cực lớn.

“Nguy rồi…”

Trong nội tâm Hàn Lập âm thầm kêu một tiếng, vội vàng phất tay thi pháp, muốn làm gián đoạn quá trình Quân Thiên Nhật Quỹ và Chân Ngôn Bảo Luân dung hợp.

Hai vật này dung hợp đã đến giai đoạn mấy chốt, giờ phút này ra tay cắt ngang, nhất định sẽ gây ra tổn thương thật lớn, thậm chí Quân Thiên Nhật Quỹ có khả năng trực tiếp bị hủy mất, Chân Ngôn Bảo Luân cũng sẽ bị trọng thương.

Nhưng giờ Hàn Lập đã bất chấp những điều này.

Cả hai chúng nó dung hợp, nhất định cần một lượng thời gian pháp lớn, mà Chân Ngôn Bảo Luân chưa đạt tới tạo vật cảnh, tự nhiên không cách nào cung cấp lực lượng như vậy.

Mà thời gian pháp tắc lực lượng của bản thân hắn, lúc trước hỗ trợ Lưỡng Sinh thụ dung hợp với Đông Ất Thần Mộc, đã tiêu hao hết nên không có cách nào giúp Chân Ngôn Bảo Luân được nữa.

Hàn Lập lo lắng Chân Ngôn Bảo Luân dung hợp cùng Quân Thiên Nhật Quỹ, lực lượng pháp tắc không đủ, sẽ cưỡng ép hấp thu lực lượng thời gian pháp tắc trong Linh Vực của hắn, dẫn tới phản phệ bản thân.

Quả nhiên, theo lực hút ngày càng mạnh từ Chân Ngôn Bảo Luân, màn sáng Linh Vực bốn phía cũng bắt đầu kịch liệt rung động lắc lư, ở bên trên bắt đầu có vài sợ kim sắc ánh sáng tách rời ra, giống như nòng nọc chạy tới chạy lui.

Hai mắt Hàn Lập ngưng tụ, ánh sáng trên hai tay phát ra mãnh liệt, trong hư không xuất ra hai ảo ảnh bàn tay cực lớn, vỗ mạnh về phía Chân Ngôn Bảo Luân.

Không gian phía trên bị hai bàn tay tác động, liên tục phát ra những trận dao động, đè ép về phía Chân Ngôn Bảo Luân, dường như muốn chặt đứt liên hệ của nó với không gian Linh Vực.

Nhưng tất cả chỉ là phí công, lúc hai tay Hàn Lập tới gần Chân Ngôn Bảo Luân, trên Bảo Luân bỗng nhiên phát ra ánh sáng vàng như ngàn vạn sợi tơ quấn vào hai bàn tay, đem chúng ngăn cản bên ngoài.

Trong ánh sáng vàng ẩn chưa pháp tắc thời gian vô cùng thuần khiết, với khả năng hiện tại của Hàn Lập, hai bàn tay không thể nào tiến thêm nửa bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn Linh Vực của mình hòa tan ra từng chút một.

Hàn Lập đương nhiên sẽ không ngồi chờ chết, tâm niệm của hắn khẽ động, mảng rừng cây do Đông Ất Thần Mộc biến thành kích liệt lay động, tiếng lá cây vang sào sạt tới ranh giới, lập tức có một cỗ nồng đậm pháp tắc lực lượng cuốn về phía trên cao.

Dưới mặt đất vang lên tiếng gió mãnh liệt, một tầng Kim Sa (cát vàng) bay múa lên, như gió lốc cuốn về phía trên cao, dòng sông dài uốn lượn cũng dâng lên từng cơn sóng, dòng nước bị cuốn lại bay thẳng lên trên trời.

Một màn tương tự, một mảnh Hỏa Vũ sao băng còn lại trên trời cũng lao nhanh xuống, đập về phía Chân Ngôn Bảo Luân.

Toàn bộ không gian Linh Vực hỗn loạn, bốn cỗ thời gian pháp tắc lực lượng còn lại bắt đầu tấn công về phía vòng trăng tròn do Chân Ngôn Bảo Luân biến ảo thành, tất cả ầm ầm đụng vào nhau.

“Oanh long long…”

Một tiếng nổ đùng đột nhiên vang lên, một mảnh kim quang chói mắt nổ bể ra, hóa thành từng đợt gợn sóng màu vàng quét ngang qua toàn bộ không gian Linh Vực.

Kim quang lướt ngang qua, Quang Âm Thiên Tuyền đại trận cũng bộc phát ra một trận thời gian dao động, cả hai chẳng những không có xung đột, ngược lại dung hợp với nhau, sinh ra một cỗ lực lượng kì quái làm cho Hàn Lập kinh sợ, bao phủ toàn bộ không gian Linh Vực.

Ngay sau đó, chỉ thấy màn sáng màu vàng nhạt bỗng nhiên thu lại, rất nhanh liền co rút nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn bao phủ phạm vi xung quanh Hàn Lập tầm mười trượng.

“Ô…ô..ô..ng..”
Hàn Lập chỉ cảm thấy tựa như có một hồi âm thanh như tiếng Kim Chúc (một loại đàn) phát ra, không gian bên ngoài Linh Vực như bị ngưng kết lại, rừng trúc không còn lay động, sương mù không còn bốc hơi, ngay cả gió dường như cũng ngừng lại.

Cùng lúc đó, hắn nhìn về phía Chân Ngôn Bảo Luân và Quân Thiên Nhật Quỹ trên đầu, cỗ lực hút quỷ dị kia cũng đã biến mất, cả hai rơi vào tình trạng đối nghịch nhau nhè nhẹ.

Hàn Lập trong nội tâm cảm thấy nghi ngờ, giờ phút này cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.

Hai tay hắn bấm pháp quyết, muốn thu hồi Linh Vực, kết quả kinh ngạc phát hiện, mình mất đi khả năng khống chế Linh Vực của chính mình, không cách nào thu hồi.

Sau đó, thân hình Hàn Lập khẽ động, muốn rời khỏi không gian Hoa Chi, nhưng chỉ vừa mới định rời khỏi Linh Vực của mình, hắn liền phát hiện không gian Linh Vực của mình giống như đóng băng tại chỗ, giam cầm hắn ở bên trong, không cách nào đi ra.

“Cái này có chút phiền toái…” Hàn Lập nhíu mày nói ra.

Rất hiển nhiên, Quân Thiên Nhật Quỹ và Chân Ngôn Bảo Luân trong quá trình dung hợp, đã làm cho Quang Âm Thiên Tuyền đại trận cùng Linh Vực đã sinh ra biến hóa nào đó, khiến cho Linh Vực của hắn bị phong tỏa.

Hắn đứng nguyên tại chỗ trầm t.ư, rất nhanh đã nghĩ ra kế sách ứng phó, nếu như Linh Vực không khống chế được, khiến hắn bị nhốt ở nơi này, vậy chỉ cần khống chế Linh Vực trở lại, liền có thể giải quyết được khốn cảnh trước mắt.

Bất quá làm được việc này cũng không đơn giản, nếu muốn cho Linh Vực của mình khôi phục bình thường, phải lập tức cho Chân Ngôn Bảo Luân trực tiếp vượt qua tạo vật cảnh, chuyển hóa thành thiên nhân cảnh.

Nhưng giờ phút này lực lượng thời gian pháp tắc của hắn chưa đủ, không cách nào giúp Chân Ngôn Bảo Luân hoàn thành chuyển hóa.

Trước mắt tạm thời ở lại trong không gian này, chỉ cần hắn tiếp tục tu luyện Đại Ngũ Hành Huyễn Thế Quyết, cô đọng thêm nhiều lực lượng thời gian pháp tắc, tuy phí thêm chút thời gian nhưng chung quy vẫn có thể làm được.

Nghĩ đến đây, trong lòng Hàn Lập lại hiện lên hình ảnh của Kim Đồng, trước mắt thời gian đối với hắn thực sự quá quý giá, Quang Âm Thiên Tuyền đại trận nếu như vẫn còn vận chuyển bình thường, như vậy hắn vẫn còn sáu nghìn năm thời gian.

Hắn có thể thoát thân kịp lúc trước khi Luân Hồi Điện hành động, đi vào cứu Kim Đồng.

Nhưng nếu đại trận bị ngừng do Quân Thiên Nhật Quỹ, hắn sẽ bị nhốt tại không gian Linh Vực mấy nghìn năm, thậm chí mấy vạn năm.

Bất kể như thế nào, trước mắt không có cách nào khác, hắn cũng chỉ có thể tiếp tục kiên trì thêm mà thôi.

Sau khi trong lòng Hàn Lập bình tĩnh trở lại, hắn không do dự nữa, khoanh chân ngồi xuống, hai tay bấm niệm pháp quyết, tiếp tục tu luyện.



Thời gian thấm thoát, thoáng một cái đã qua mấy nghìn năm.

Bên trong Linh Vực của Hàn Lập tràn đầy ánh sáng vàng, khắp nơi tràn đầy khí tức của thời gian pháp tắc.

Lúc này, Hàn Lập mặc một bộ áo bào xanh, tóc tai lộn xộn, khoanh chân ngồi trên mặt đất, ngửa đầu nhìn về phía vòng trăng tròn màu vàng trên cao, trong hai mắt tràn đầy vẻ khó hiểu.

“Rõ ràng đã gần như hòa hợp, ngay cả Chân Ngôn Bảo Luân cũng đã đạt tới thiên nhân cảnh cấp độ, nhưng vì sao…” Ánh mắt của hắn chếch đi, nhìn bốn phía Linh Vực đang giam cầm, tự mình lẩm bẩm.

Mặc dù thúc đẩy Quân Thiên Nhật Quỹ và Chân Ngôn Bảo Luân dung hợp, nhưng Hàn Lập vẫn như cũ không thể rời khỏi mảnh không gian Linh Vực này.

“Chẳng lẽ còn chưa đủ?” Trong nội tâm Hàn Lập nghi hoặc, trong miệng lẩm bẩm nói.



Trong nháy mắt, lại qua đi mấy nghìn năm.

Tiên Nguyên thạch trong Quang Âm Thiên Tuyền đại trận sớm đã tiêu hao hết, Chân Ngôn Bảo Luân cũng đã hơi ngưng thực rồi, lẽ ra không gian Linh Vực này phải khôi phục trạng thái bình thường, làm sao mà vẫn giam chân hắn như vậy.

Trong mấy ngàn năm, hắn chỉ biết tu hành và tu hành, cần cù chăm chỉ không ngừng, Linh Vực thay đổi ngày càng nhiều hơn.

Chỉ thấy bên trong mặt đất chập chùng những dãy núi, đã hình thành sơn mạch, so sánh với hình dạng Kim Sa (cát vàng) lúc trước, dãy núi này lại càng thêm ngưng thực, mặc dù không chân thật như ngọn núi bình thường, có cây cối phát triển, nhưng cũng đã có khác biệt lớn, hiển nhiên đã đạt tới cảnh giới tạo vật.

Mà con sông dài kia vẫn như trước, giống như ảo ảnh, dĩ nhiên không giống dãy núi vừa rồi, tiến vào cảnh giới tạo vật.

“Vì cái gì…Vì cái gì…” Hàn Lập tóc tai bù xù, thần sắc điên cuồng, ngửa mặt lên trời gào thét.

Sau khi hét trọn một hơi, cả người hắn nhảy lên, vung quyền về phía không gian Linh Vực của mình.

Một đạo quyền ảnh màu vàng khổng lồ ngưng tụ từ hai tay, đập thẳng về phía Linh Vực, phát ra một tiếng nổ rung trời.

Hàn Lập sau khi đánh ra một quyền, phiền muộn trong lòng đã giảm bớt không ít, tiếp tục ngồi xuống, nếu như thời gian đã không kịp, dù có tức giận cũng chỉ vô ích, không bằng lại tiếp tục tu luyện.

“Có lẽ đợi đến lúc những bộ tượng thời gian pháp tắc còn lại cũng đều đạt đến tạo vật cảnh, liền có thể phá vỡ khốn cảnh trước mắt ?” Hàn Lập thử mọi cách đều không hiệu quả, trong lòng tự nói với bản thân mình.
Ta trả chương 1196 @Độc Hành
 

Đậu Đỏ

Phàm Nhân
Ngọc
4.999,19
Tu vi
0,00
"Kiến thức quý minh chủ thật sự là cao minh." Hàn Lập nhíu mày lại, gật đầu nói.

Trong lúc nói chuyện, thần thức của hắn đã chui vào bên trong ngọc giản, sắc mặt hơi động một chút.

Trong ngọc giản hiện ra hơn vạn loại vật đấu giá, còn có giá cả khởi điểm các loại, cực kỳ rõ ràng minh bạch, có thể nói liếc qua là hiểu ngay.

Chỉ là trình tự bán đấu giá lại không có ghi rõ, bất quá điều này cũng không khó lý giải, nếu như khách nhân biết chi tiết rõ ràng sự tình đấu giá, ngược lại thiếu một chút thú vị.

Với năng lực ký ức của Hàn Lập bây giờ, rất nhanh đã xem hết những vật phẩm đấu giá này, ghi vào trong đầu, đối với những đồ vật muốn đấu giá, ở trong lòng cũng đại khái có một chút rõ ràng.

"Không biết hai vị tiền bối đến từ phương nào? Lần này muốn mua bảo vật gì? Chính là vì tiến giai Đại La mà chuẩn bị?" Lam Mi lại hỏi.

"Hai người chúng ta đều là tán tu, từ trước đến nay không có chỗ ở cố định, lần này tới tham gia đại hội đấu giá Nhật Nguyệt Các cũng không đặc biệt muốn mua thứ gì, trước nhìn một chút đi." Hàn Lập cười ha hả.

"Thì ra là thế, Nhật Nguyệt Các chúng ta cực kỳ trọng thị đại hội đấu giá này, chuẩn bị rất nhiều Trân phẩm, Tiên khí, đan dược, tài liệu, công pháp các loại, cái gì cần có đều có, hai vị tiền bối có thể tùy ý thưởng thức, thấy cái gì vừa ý thì lại tham dự đấu giá." Lam Mi cũng không có truy vấn, tự nhiên cười nói.

Hàn Lập nhẹ gật đầu, lại hỏi thăm một chút sự tình có liên quan tới đại hội đấu giá, Lam Mi ăn nói khéo léo, giải đáp tường tận từng cái, làm cho Hàn Lập có chút hài lòng.

Đề Hồn bên cạnh nhìn thấy Hàn Lập và Lam Mi cười cười nói nói, không nhịn được cái miệng nhỏ nhắn hơi cong lên, hờn dỗi không để ý tới hai người, nhắm mắt dò xét miếng ngọc giản kia.

Chỉ chốc lát, Lam Mi dẫn theo Hàn Lập cùng Đề Hồn đi vào trong một căn phòng đơn lẻ.

Diện tích gian phòng không lớn, chỉ lớn cỡ hai ba trượng, trưng bày một cái ghế dài hình chữ nhật cùng một cái bàn đá màu trắng, trên bàn bày ra linh trà, tiên quả các loại, đều là đồ vật bất phàm.

Nơi đây bố trí mặc dù đơn giản, lại cho người ta một loại cảm giác sạch sẽ gọn gàng, trong không khí còn nhộn nhạo một cỗ hương khí thanh u, không biết là loại hương liệu nào, nghe thấy trong lòng thật yên tĩnh.

Bốn phía gian phòng khép kín, chỉ thấy chính diện có một cửa sổ dùng vật liệu trong suốt chế thành, có thể nhìn thấy được phía trước có một quảng trường khổng lồ, lớn chừng hai ba mươi dặm, trên quảng trường xếp đặt vô số chỗ ngồi, vào lúc này cơ bản người đã đầy chỗ ngồi, đều đang đợi đại hội đấu giá bắt đầu.

Mà vị trí ghế khách quý giống như bọn Hàn Lập thì có hình dạng quạt, lơ lửng ở giữa không trung quảng trường.

"Tốt rồi, nơi này không cần ngươi lưu tâm, đi xuống trước đi." Hàn Lập gật gật đầu, đối với tình huống nơi này có chút hài lòng, sau đó nói với Lam Mi.

"Vâng, hai vị tiền bối nếu như cần triệu hoán tại hạ, gõ vang chuông nhỏ này là được." Lam Mi đáp ứng một tiếng, lấy ra một chiếc chuông nhỏ màu đồng thau để lên bàn, sau đó lui xuống.

Chờ sau khi nàng này rời đi, hai tay áo Hàn Lập lắc một cái, một tầng màn sáng màu xanh bao phủ cả phòng lại.

"Đề Hồn, làm sao nãy giờ không nói gì?" Hắn quay đầu nhìn về phía Đề Hồn, hỏi.

"Chủ nhân ngươi cùng tiểu cô nương kia nói chuyện hợp ý như vậy, tiểu tỳ nào dám xen vào." Đề Hồn mở to mắt, cũng không nhìn Hàn Lập, xụ mặt nói ra.

"Nào có cái gì hợp ý hay không hợp ý, bất quá là nghe ngóng một chút từ nữ tử kia về thủ tục đấu giá hội thôi." Hàn Lập có chút nhịn không được cười lên nói.

Đề Hồn nghe vậy sắc mặt hơi nguội, nhưng vẫn khẽ hừ một tiếng.

"Tốt rồi, ngay lúc này đấu giá hội sắp phải bắt đầu, đừng có đùa tính trẻ con. Ngươi xem ngọc giản lâu như vậy, có thể nhìn trúng kiện bảo vật nào không?" Hàn Lập hỏi.

"Ngược lại là nhìn trúng hai kiện Tiên khí, chỉ là giá khởi điểm đều không ít, muốn mua được đoán chừng sẽ tốn hao không ít Tiên Nguyên thạch." Đề Hồn nghe nói lời này, bất chấp cáu kỉnh, vạch trên ngọc giản hai kiện Tiên khí cho Hàn Lập, đồng thời mặt lộ vẻ chần chờ nói.

"Hai kiện Tiên khí này quả thực rất thích hợp với ngươi, về phần Tiên Nguyên thạch, không thành vấn đề, ngươi yên tâm đi." thần thức Hàn Lập dò xét nhìn Đề Hồn chỉ hai kiện Tiên khí, cùng với giá khởi điểm kèm theo phía sau, lông mày không khỏi hơi nhíu, nhưng lập tức liền giãn ra, cười một cái nói.

Lúc trước hắn luân phiên thúc giục Quang Âm Thiên Tuyền đại trận tu luyện, tiêu hao gần hai mươi triệu Tiên Nguyên thạch, trên người bây giờ chỉ còn lại năm mươi triệu Tiên Nguyên thạch, hai kiện Tiên khí này mặc dù có giá trị không nhỏ, nhưng lại ẩn chứa lực lượng pháp tắc tương đối chênh lệch, đoán chừng người cạnh tranh sẽ không nhiều, thu được cũng không thành vấn đề.

Hắn tiến cấp tới Đại La cảnh, trong thời gian ngắn không cách nào tiếp tục có sự đột phá mới, cho nên tạm thời cũng không cần đến không gian chênh lệch thời gian, có thể đem những Tiên Nguyên thạch này đưa ra sử dụng.

"Đa tạ chủ nhân!" Đề Hồn nghe vậy, trên mặt lộ ra sợ hãi lẫn vui mừng.

"Chi chi chi. . ." Vào thời khắc này, tiếng kêu vang lên liên tục ở trong đầu Hàn Lập, nhưng là Tinh Viêm đồng tử trong không gian Hoa Chi.

Mặc dù tiếng kêu không thành câu nói, bất quá Hàn Lập minh bạch ý tứ Tinh Viêm đồng tử, nó cần một chút hỏa chi nguyên lực, bổ sung tiêu hao trước đó.

"Không thành vấn đề." Thần niệm Hàn Lập truyền âm một câu, làm yên lòng Tinh Viêm đồng tử.

Trên danh sách đấu giá có không ít tài liệu ẩn chứa Hỏa nguyên lực dồi dào, mà giá cả đều không đắt, mua một ít là được.

Tiểu Bạch cũng trong Hoa Chi không gian kêu gào ầm ĩ, nhưng mà không có yêu cầu Hàn Lập mua cho nó bảo vật gì, mà là ầm ĩ muốn đi ra quan sát đấu giá hội.

Hàn Lập bất đắc dĩ, đành phải đem một sợi thần thức xâm nhập vào không gian Hoa Chi, chiếu ảnh ra tình cảnh màn đấu giá hội phía ngoài.

Vào thời khắc này, ba tiếng chuông "Keng" "Keng" "Keng" cực lớn vang lên, đấu giá hội chính thức bắt đầu.

Giữa quảng trường, trên đài đấu giá, hồng quang lóe lên, một vị lão giả mập mạp tai to mặt lớn thình lình xuất hiện.

Ánh mắt Hàn Lập chớp lên, lão giả mập mạp này bề ngoài xấu xí, lại là một vị tu sĩ cường đại Đại La trung kỳ, đảm nhiệm đấu giá quan nhưng cũng trấn ép được tình cảnh.

"Đại Kim Nguyên Tiên Vực ta, Vạn Bảo Tiết vạn năm một lần, hôm nay chính thức bắt đầu! Hoan nghênh các vị đạo hữu nể mặt ta đến Nhật Nguyệt Các, hi vọng các vị có thể thu được vật trong lòng, thắng lợi trở về. Tốt rồi, lão phu cũng không nói thêm gì thừa thãi nữa, lập tức bắt đầu đấu giá kiện bảo vật thứ nhất, chư vị mời xem." Lão giả mập mạp chắp tay, mấy tên lực sĩ mặc áo mã giáp màu lam giơ lên một cái hộp ngọc bước lên bàn đấu giá.

Trong hộp ngọc trưng bày một khối tinh thạch màu vàng to như cái thớt, vô số hào quang màu vàng đất ở xung quanh xoay tròn chớp động, còn có một cỗ Thổ Chi Pháp Tắc hùng hậu không gì sánh được ba động từ phía trên mãnh liệt tỏa ra.

Trọng lực xung quanh bàn đấu giá cũng nhận ảnh hưởng từ tinh thạch này, nặng nề mấy ngàn lần, mấy lực sĩ kia nâng hộp ngọc lên đều lộ ra vẻ phi thường gắng hết sức.

"Chư vị mời xem, khối Thổ Hoàng Tinh này đến từ Mậu Thổ Tiên Vực, sinh ra ở chỗ sâu vô tận dươi đáy lòng đất, trăm triệu năm hấp thụ tinh hoa đại địa mà thành, chất liệu cứng rắn không gì sánh được, lại thêm ẩn chứa Nguyên Từ Trọng Lực Pháp Tắc cực kì dồi dào, luyện chế tứ phẩm Thổ thuộc tính Tiên khí cũng dư xài. Bảo vật này giá quy định năm triệu Tiên Nguyên thạch, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn mười vạn." Lão giả mập mạp dùng một loại ngữ khí thật thà nói ra, không có khoe khoang gì món bảo vật này, thế nhưng lại cho người ta một loại cảm giác càng thêm đáng tin cậy.

Lão giả vừa dứt lời, trong hội trường liền xôn xao nghị luận, nhấc lên làn sóng âm thanh cực lớn, không ít người mặt lộ vẻ kích động.

Hàn Lập nhìn thấy Thổ Hoàng Tinh trên đài, ánh mắt cũng không nhịn được sáng lên.

Hắn mặc dù đã thấy vật này ở trên ngọc giản kia, nhưng lại rung động khi nhìn thấy vật thật.

Trong rất nhiều tài liệu Thổ Chi Pháp Tắc, Thổ Hoàng Tinh được xem như cấp cao nhất, cũng không kém Thiên Kim Toản trong tài liệu Kim Chi Pháp Tắc, là bảo vật ước mong trong mắt tất cả tu sĩ tu luyện Thổ Chi Pháp Tắc.

Hơn nữa, khối Thổ Hoàng Tinh trước mắt này vậy mà có thể dùng để luyện chế tứ phẩm Tiên khí.

Ở trong phẩm cấp Tiên khí, tứ phẩm chính là một cái đường ranh giới.

Ngũ phẩm Tiên khí mặc dù không nhiều, nhưng cũng không ít, bình thường tu vi đại năng chi sĩ có thể đạt tới Đại La cảnh, tốn chút công phu hoặc tiền vốn cuối cùng đều sẽ có được một kiện. Dù sao chỉ cần tài liệu luyện chế Tiên khí không kém, sau này lại tốn thời gian tế luyện ôn dưỡng từ từ, cũng có thể dựa vào công phu mài nước, tăng phẩm cấp Tiên khí lên tới cấp năm.

Thanh Trúc Phong Vân Kiếm của Hàn Lập đã là như thế, bằng vào căn cơ không kém của Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, lại nhờ Ngũ Quang Lôi Hải chi lực cùng phương pháp tế luyện trong « Ngũ Lôi Chính Pháp Chân Kinh », nhất cử mà thành.

Nhưng mà tứ phẩm Tiên khí thì lại không được, muốn luyện chế một kiện tứ phẩm Tiên khí, đối với vật liệu phẩm chất, còn có yêu cầu kỹ thuật luyện khí cực kỳ hà khắc, thậm chí đến mức độ nghịch thiên, nghe nói sau khi luyện thành, còn có thêm chuyện bảo kiếp.

Tình huống cụ thể, hắn cũng không phải quá rõ ràng.

Bất quá một khi luyện thành, uy năng tứ phẩm Tiên khí đủ hủy thiên diệt địa, không phải ngũ phẩm Tiên khí có thể so sánh.

Trong Chân Tiên giới số lượng tứ phẩm Tiên khí cực ít, cho dù là tu sĩ Đại La, cũng chỉ rất ít người có.

Khối Thổ Hoàng Tinh này, vậy mà có thể luyện chế tứ phẩm Tiên khí, phẩm chất ở trong tài liệu đồng loại xem như cực cao, giá trị to lớn như thế nào cũng có thể tưởng tượng được.

Hàn Lập nhìn Thổ Hoàng Tinh trên đài, ánh mắt chớp động không thôi.

Quả nhiên không hổ là Vạn Bảo Tiết, kiện bảo vật đấu giá đầu tiên đã trân quý như thế.

Khối Thổ Hoàng Tinh này tuy tốt, bất quá hắn cũng không cần, sẽ không đấu giá.

Mặc dù Hàn Lập không cần, nhưng hội trường tu sĩ phía dưới trong muốn bảo vật này rất nhiều, từng người một hăng hái đấu giá, những người trong ghế khách quý kia cũng tham dự không ít.

Trong nháy mắt giá tiền đã hơn mười triệu Tiên Nguyên thạch, cuối cùng bị một vị tu sĩ ở ghế khách quý dùng mười hai triệu Tiên Nguyên thạch thu lấy.

"Kiện bảo bối dưới đây, chính là một viên Hỏa chi đạo đan, ngũ phẩm cấp bậc. . ." Lão giả mập mạp tiếp tục giới thiệu kiện thứ hai vật đấu giá.

Vạn Bảo Tiết danh bất hư truyền, lần lượt từng đồ vật kỳ trân hiếm thấy xuất hiện, khiến cho mọi người có chút không kịp nhìn, không ngừng khiến cho bầu không khí từng đợt từng đợt đẩy lên cao trào.

Mặc dù giá bán đấu giá cao, nhưng có thể mua được đồ vật cần thiết cho chính mình, rất nhiều tu sĩ vẫn cam tâm tình nguyện, dù sao những bảo vật này đều là có thể ngộ nhưng không thể cầu, bỏ lỡ cơ hội lần này, sau này không biết bao nhiêu ngày tháng năm mới có thể gặp lại.

Trong nháy mắt, đã qua hơn nửa ngày, nhưng Hàn Lập vẫn ngồi ngay ngắn chỗ cũ, không có xuất thủ.

"Món bảo vật dưới đây, là một kiện ngũ phẩm Tiên khí, tên gọi U Minh Quỷ Trảo, chính là dùng móng vuốt của một con U Minh Quỷ Thú Đại La cảnh ở Minh Hải Tiên Vực, hỗn hợp vô số hung hồn, mười tám loại quỷ huyết, ba mươi sáu loại quỷ khí, đồng thời nung khô ở trong U Minh Chi Hỏa trăm vạn năm, cuối cùng mới luyện chế thành, ẩn chứa thuộc tính Âm Quỷ pháp tắc vô cùng cường đại, có lực lượng xuyên thủng cực mạnh cùng công hiệu ăn mòn." Trên đài đấu giá, lão giả mập mạp lần nữa lấy ra một kiện bảo vật, đó là một móng vuốt màu đen lớn hơn một trượng.

Cự trảo màu đen này bất ngờ có chín cái ngón tay, khe hở giữa các ngón tay phủ đầy màng thịt, vô số hắc khí vờn quanh ở trên, phát ra từng trận thanh âm quỷ khóc cường đại, phảng phất giống như Ác Ma Chi Thủ.
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top