Chú Ý Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Victor Von Doom

Phàm Nhân
Ngọc
180,50
Tu vi
0,00
Bạn ơi, cho mình hỏi:
Supernatural - Sức mạnh siêu nhiên - Băng Lăng Vũ
Bộ này, mình thấy tên người dịch là Tony và nguồn là Tấn Giang... như vậy, truyện này là do bạn dịch, hay là người quen của bạn dịch vậy?
Trước hết, mình chân thành cám ơn vì bạn đã đóng góp 1 bản dịch hay nè, nhưng thống nhất 1 số điểm trước nghen :D
1 - Bản dịch do chính dịch giả tại BNS dịch, phải ghi người Dịch là tên trên forum.
2 - Bản dịch được xem là Sưu tầm và tính lương Sưu tầm nếu copy từ nguồn nơi khác về.
Nếu bạn up bản dịch ở nhiều nơi, thì mình chỉ tính lương nếu BNS là nơi up chương đầu tiên, không thì cũng tính là sưu tầm nha bạn. ^^
À à, em hiểu rồi, để em sửa. Thực ra tên Stony1111 là tên mà em dùng để xin phép tác giả cho dịch truyện của họ đấy ạ, lúc dịch xong phải dẫn link cho người ta xem, nên em để thế trong trường hợp tác giả có ghé qua nhìn.
 
Last edited:

lumos

Kim Đan Hậu Kỳ
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
-107,40
Tu vi
214,26
Đệ xin đăng ký dịch truyện này.
Đại Phụng Đả Canh Nhân - Tác giả: Mại Báo Tiểu Lang Quân
Chương 1: Tai ương ngục tù

Nhà lao, Phủ Kinh Triệu, Đại Phụng.

Hứa Thất An tỉnh lại một cách yếu ớt, ngửi thấy mùi tanh tưởi trong không khí ẩm ướt, cái mùi làm cho người ta hơi khó chịu, dịch dạ dày trào ngược.

Mùi hôi đập vào mặt này là từ đâu ra? Con Ngáo trong nhà lại ị bậy lên giường à? Dựa vào mức độ của mùi hôi này... Chắc không phải là ở trên đầu mình đấy chứ?

Trong nhà Hứa Thất An có nuôi một con chó, giống Husky, tên thường gọi là Đại Ngáo.

Mười năm phiêu bạt phương Bắc, cô đơn lạnh lẽo. Con người mà, cô quạnh lâu ngày, khó tránh khỏi muốn nuôi một con chó để an ủi và chơi đùa… Ặc, không phải là “trò chơi xác thịt” nha.

Hứa Thất An mở mắt ra, thấy tình huống xung quanh thì hơi bối rối.

Bức tường được xây bằng đá. Ba cái cửa sổ hình vuông to bằng miệng chén. Hắn nằm trên cái chiếu rách rưới lạnh cóng. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên ngực hắn, những hạt bụi li ti bay lả tả trong tia nắng.

Mình đang ở đâu?

Hứa Thất An lặng im suy nghĩ một lát trong mơ màng, như đang nghi ngờ cuộc sống. Sau đó, hắn nghi ngờ cuộc sống thật luôn.

Mình xuyên qua rồi…

Ký ức ập đến cuồn cuộn như sóng trào, hoàn toàn không cho hắn cơ hội để phản ứng, mạnh mẽ tiến vào đại não, nhanh chóng kết hợp lại.

Hứa Thất An, tự Ninh Yến, là một gã bộ khoái của nha môn huyện Trường Nhạc, dưới sự quản lý của Phủ Kinh Triệu, vương triều Đại Phụng. Lương tháng hai lượng bạc, một thạch gạo(1).

Phụ thân là tên lính quèn, đã chết trong “Chiến dịch Sơn Hải” mười chín năm trước. Sau đó, mẫu thân cũng qua đời vì bệnh tật… Đến đoạn này, Hứa Thất An thấy hơi vui mừng nhẹ nhõm.

Ai ai cũng biết, người mà mất hết phụ mẫu đều không đơn giản.

“Không thể tin là sống lại rồi, mà vẫn trốn không thoát số mệnh làm cảnh sát ư?” Hứa Thất An hơi nhức đầu.

Kiếp trước hắn tốt nghiệp trường cảnh sát, thành công tiến vào thể chế, có được công việc lý tưởng.

Thế nhưng, mặc dù Hứa Thất An đi con đường do cha mẹ hắn chọn thay, nhưng lòng hắn lại không ở trên cái nghề đầy tớ của nhân dân này.

Hắn thích không bị trói buộc, thích tự do, thích xa hoa trụy lạc, thích một câu trong nhật ký của Quý Tiễn Lâm: “Thế là ngang nhiên từ chức, ra biển kinh doanh.”


“Nhưng tại sao mình lại ở trong tù?”

Hắn cố gắng tiêu hóa ký ức, rất nhanh đã hiểu được tình hình hiện tại của bản thân.

Hứa Thất An được nhị thúc nuôi nấng từ nhỏ, bởi vì quanh năm tập võ mà mỗi năm lại ăn hết hơn một trăm lượng bạc, do đó bị thẩm thẩm ghét bỏ.

Sau khi tu luyện đến Luyện Tinh đỉnh phong vào năm 18 tuổi thì dậm chân tại chỗ. Không chịu nổi áp lực từ thẩm thẩm, hắn dời khỏi Hứa trạch, sinh sống một mình.

Thông qua quan hệ của thúc thúc, kiếm được cái chức bộ khoái nhàn nhã ở nha môn. Vốn là cuộc sống trôi qua cũng không tệ, nào ngờ…

Ba ngày trước, vị nhị thúc có chức quan nhỏ thất phẩm lục bào trong Ngự Đao Vệ hộ tống một nhóm thuế ngân đến hộ bộ, trên đường bất ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Toàn bộ 15 vạn lượng bạc trắng biến mất.

Chuyện này làm rúng động triều dã(2), Thánh Thượng giận tím mặt, đích thân hạ lệnh chém đầu Hứa Bình Chí vào năm ngày sau, tam tộc thân quyến bị tội liên đới, nam đinh bị đày đi biên cương, nữ quyến thì đưa vào Giáo Phường Ty.

Là cháu ruột của Hứa Bình Chí, hắn bị giải trừ chức bộ khoái, đưa vào đại lao Phủ Kinh Triệu.

Hai ngày!

Hai ngày sau hắn sẽ bị lưu đày đến vùng đất biên cương hoang vu đau khổ, trải qua nửa đời còn lại trong lao lực.

“Khởi đầu thôi mà đã là chế độ địa ngục(3) rồi nha…” Hứa Thất An cảm thấy lạnh sống lưng, lòng cũng theo đó mà nguội lạnh đi một nửa.

Thế giới này bị thống trị bởi triều đình phong kiến, chẳng có nhân quyền đâu, biên cương là nơi nào?

Hoang vắng, khí hậu khắc nghiệt. Phần lớn phạm nhân bị đày tới biên cương đều không sống quá mười năm. Và càng có nhiều người, còn chưa tới được biên cương đã vì một số chuyện ngoài ý muốn, như bệnh tật, mà chết ở trên đường.

Nghĩ tới đây, Hứa Thất An lại thấy hơi lạnh đã xộc lên tới đầu.

“Hệ thống?”

Sau một lúc im lặng, giọng nói thăm dò của Hứa Thất An vang lên trong không gian yên ắng trong nhà lao.

Hệ thống không để ý đến hắn.

“Hệ thống… Hệ thống ba ba, ngài xuất hiện đi mà.” Giọng nói Hứa Thất An trở nên khẩn thiết.

Hoàn toàn yên tĩnh.

Không có hệ thống, vậy mà không có hệ thống!

Điều này có nghĩa là hắn gần như không còn cách nào để thay đổi hiện trạng. Hai ngày sau, hắn sẽ phải đeo xiềng xích và gông cùm lên, rồi bị đưa đến biên cương. Với thể chất của hắn có lẽ sẽ không chết ở trên đường.

Nhưng đó cũng không phải là chuyện tốt đâu, bị vắt kiệt sức lao động trong kiếp sống làm việc như một công cụ hình người, cuối cùng chết đi...

Thật đáng sợ, thật là đáng sợ quá mà!

Giấc mơ đẹp đẽ của Hứa Thất An về thế giới cổ đại vừa xuyên qua này, tựa như bong bóng xà phòng, ban đầu thì lung linh, sặc sỡ, nhưng rồi tan tành trong không khí, chỉ còn lại lo âu và sợ hãi.

“Mình phải nghĩ ra biện pháp để tự cứu lấy chính mình, không thể cứ như vậy mà ‘go die(4)’.”

Hứa Thất An đi tới đi lui trong không gian chật hẹp của nhà lao, giống như là kiến bò trên chảo nóng, như thú hoang rơi vào bẫy, vắt óc suy nghĩ đối sách.

Mình là Luyện Tinh đỉnh phong, thể chất mạnh đến đáng sợ… Nhưng ở cái thế giới này thì chỉ thuộc trình độ bạc rách(5), vượt ngục là chuyện bất khả thi…

Nhờ vả tông tộc và bằng hữu thì sao?

Hứa gia đâu phải là đại tộc, tộc nhân phân tán khắp nơi. Hơn nữa, số thuế ngân bị cướp lên đến 15 vạn lượng bạc, ai dám đứng ra cầu xin trong lúc nhạy cảm như thế này?

Căn cứ luật pháp Đại Phụng, lấy công chuộc tội sẽ được miễn cho tội chết!

Trừ khi nào tìm lại được bạc…

Ánh mắt của Hứa Thất An sáng rực lên, giống như người sắp chết đuối lại vớ được cọng cỏ cứu mạng.

Hắn đường đường chính chính tốt nghiệp trường cảnh sát, kiến thức lý luận phong phú, suy luận logic rành mạch, năng lực trinh thám cực cao, lại đọc qua vô số những vụ án kinh điển.

Có lẽ nên thử bắt đầu từ phương diện phá án này, tìm lại bạc, lập công chuộc tội.

Nhưng sau đó, ánh sáng trong mắt hắn tắt dần.

Nếu muốn phá án, trước tiên phải xem hồ sơ, hiểu rõ cặn kẽ quá trình xảy ra vụ án. Rồi sau đó mới tính đến chuyện điều tra, phá án.

Giờ này hắn đang ở trong đại lao, nơi mà kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay. Hai ngày nữa là bị giải đến biên cương mất rồi!

Hết cách!

Hứa Thất An ngồi phệt xuống đất, đôi mắt vô hồn.

Hôm qua hắn uống đến say mèm ở quầy Bar, tỉnh lại thì đã ở trong tù. Có lẽ là chết vì trúng độc cồn rồi mới xuyên qua ha.

Ông trời ban cho cơ hội xuyên qua, không phải là để hắn sống lại lần nữa, mà chắc là cảm thấy hắn chết quá dễ dàng rồi phải không?

Ở cổ đại, lưu đày là hình phạt nặng chỉ sau tử hình.

Tuy là ở kiếp trước bị xã hội vùi dập, nhưng hay dở gì cũng là thời đại hòa bình. Nghĩ coi được trọng sinh sẽ tốt hơn biết mấy, không cần nhiều lời, trộm tiền tiết kiệm của cha mẹ đi mua căn nhà. Sau đó phối hợp với mẹ, phá hỏng sở thích đầu t.ư cổ phiếu của cha, tránh cho ông ấy bị người ta lừa gạt.

Lúc này, cuối hành lang âm u truyền đến tiếng xiềng xích chạm nhau, chắc là cửa được mở ra rồi.

Sau đó có tiếng bước chân vang lên.

Một tên cai ngục dẫn theo một vị thư sinh tuấn tú sắc mặt tiều tụy, dừng lại trước cửa phòng giam của Hứa Thất An.

Tên cai ngục liếc nhìn thư sinh: “Nửa nén nhang.”

Thư sinh chắp tay thi lễ với tên cai ngục. Sau khi dõi mắt nhìn theo bóng dáng khuất dần của gã, y quay người lại, đối diện với Hứa Thất An.

Thư sinh mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, tóc dài đen nhánh búi lên gọn gàng, trên tóc cài một chiếc trâm ngọc, diện mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, môi mỏng.

Trong đầu Hứa Thất An hiện lên ký ức liên quan đến người này.

Hứa Nhị Lang, Hứa Tân Niên.

Con trai ruột của nhị thúc, đường đệ của Hứa Thất An, trúng cử kỳ thi Hương năm nay.

Hứa Tân Niên nhìn thẳng vào hắn một cách bình tĩnh: “Binh lính áp giải huynh đến biên cương đã nhận của đệ ba trăm lượng, đây là số bạc còn sót lại trong nhà chúng ta, huynh cứ an tâm lên đường, sẽ không có gì bất trắc xảy ra đâu.”

“Vậy còn đệ thì sao?” Hứa Thất An bị ma xui quỷ khiến nên mới nói ra những lời này. Hắn còn nhớ, mối quan hệ giữa chủ cũ thân thể này và vị đường đệ trước mặt đâu có “thắm thiết” đến vậy.

Vì chuyện hắn bị thẩm thẩm ghét bỏ, mà ngoại trừ nhị thúc ra, trong cả Hứa gia chẳng có ai chào đón Hứa Thất An cả. Ít nhất thì các đường đệ, đường muội sẽ không biểu hiện quá mức thân thiết với hắn.

Trừ những thứ đó ra, trong ký ức của chủ cũ, vị đường đệ này còn có biệt hiệu là “Chúa mạnh miệng(6)”, miệng thối không ngửi nổi.

Hứa Tân Niên không kìm được nói: “Đệ đã bị tước bỏ công danh, nhưng có sư trưởng trong thư viện che chở, nên không cần đi đày. Huynh tự lo cho bản thân mình là được rồi. Đến biên cương, huynh nên thu lại tính khí nóng nảy, có thể sống thêm được ngày nào hay ngày ấy.

Hứa Tân Niên đang học tại Thư Viện Bạch Lộc tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành. Y khá được coi trọng, lại vừa đậu cử nhân. Do đó, sau khi nhị thúc gặp chuyện không may, y không bị bỏ tù, nhưng không được phép rời khỏi kinh thành, những ngày qua vẫn luôn chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Hứa Thất An trầm t.ư, hắn không hề cảm thấy tình huống của Hứa Tân Niên tốt hơn mình là bao. E rằng không chỉ là tước bỏ công danh, mà còn phải nhập vào tiện tịch, đời đời con cháu không được tham gia khoa cử, không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

Vả lại, sau hai ngày nữa, nữ quyến của Hứa gia sẽ bị đưa vào Giáo Phường Ty, để cho người khác làm nhục.

Hứa Tân Niên là người đọc sách, y sao còn mặt mũi mà tiếp tục sinh sống ở kinh thành chứ? Có lẽ, bị đày đến biên cương mới là lựa chọn tốt hơn dành cho y.

Hứa Thất An giật thót người, vội nhào tới, chụp lấy song sắt: “Đệ muốn tự sát ư?”

Trong lòng hắn dâng lên nỗi bi thương không thể kìm chế được… Rõ là mình không hề biết y mà.

Vẻ mặt Hứa Tân Niên không chút thay đổi, phất tay áo nói: “Có dính dáng gì đến mày đâu.”

Y hơi khựng lại, ánh mắt khẽ dời đi một chút, tránh ánh nhìn từ đường ca của mình, gương mặt cũng ôn hòa hơn: “Ráng sống sót.”

Dứt lời, y cất bước rời đi một cách kiên quyết!

“Chờ chút!” Hứa Thất An vươn tay ra ngoài song sắt, túm lấy ống tay áo của y.

Hứa Tân Niên dừng bước, lặng thinh nhìn hắn.

“Đệ có thể lấy được hồ sơ không? Hồ sơ của vụ án thuế ngân bị mất ấy.”

… …

(1) Một thạch gạo = 59.2kg gạo
(2) Triều dã: triều đình và dân gian
(3) Chế độ địa ngục: độ khó cao nhất trong các trò chơi phổ biến.
(4) Cẩu tỉu: xích chó. Đồng âm với go die, nghĩa là đi chết.
(5) Bất khuất bạch ngân: là tên gọi xếp hạng bậc bạc trong LMHT bên Trung Quốc. Cụ thể: anh dũng hoàng đồng, bất khuất bạch ngân, vinh diệu hoàng kim, hoa quý bạch kim, thôi xán toản thạch, siêu phàm đại sư, tối cường vương giả. Ở đây mình dịch là “bạc rách” cho nó gần gũi với LMHT Việt Nam.
(6) Chủy cường vương giả: top bậc Thách Đấu thì gọi là ‘tối cường vương giả’. Còn ‘chủy cường vương giả’ chỉ những người chơi chỉ được cái miệng nhưng kỹ năng thì kém. Theo mình hiểu nhân vật này hay mắng người.

第 1 章 牢狱之灾 小说: 大奉打更人 作者: 卖报小郎君

大奉京兆府, 监牢.

许七安幽幽醒来, 嗅到了空气中潮湿的腐臭味, 令人轻微的不适, 胃酸翻涌.

这扑面而来的臭味是怎么回事, 家里的二哈又跑床上拉屎来了. . . . 根据熏人程度, 怕不是在我头顶拉的. . . .

许七安家里养了一条狗, 品种哈士奇, 俗称二哈.

北漂了十年, 孤孤单单的, 这人啊, 寂寞久了, 难免会想养条狗里慰藉和消遣. . . . 不是肉体上.

睁开眼, 看了下周遭, 许七安懵了一下.

石块垒砌的墙壁, 三个碗口大的方块窗, 他躺在冰凉的破烂草席上, 阳光透过方块窗照射在他胸口, 光束中尘糜浮动.

我在哪?

许七安在怀疑人生般的迷茫中沉思片刻, 然后他真的怀疑人生了.

我穿越了. . . .

狂潮般的记忆汹涌而来, 根本不给他反应的机会, 强势插入大脑, 并快速流动.

许七安, 字宁宴, 大奉王朝京兆府下辖长乐县衙的一名捕快. 月俸二两银子一石米.

父亲是老卒, 死于十九年前的'山海战役', 随后, 母亲也因病去世. . . 想到这里, 许七安稍稍有些欣慰.

众所周知, 父母双亡的人都不简单.

"没想到重活了, 还是逃不掉当警察的宿命?" 许七安有些牙疼.

他前世是警校毕业, 成功进入体制, 捧起了金饭碗.

可是, 许七安虽然走了父母替他选择的道路, 他的心却不在人民公仆这个职业上.

他喜欢无拘无束, 喜欢自由, 喜欢纸醉金迷, 喜欢季羡林在日记本里的一句话: ——

于是悍然辞职, 下海经商.

"可我为什么会在监狱里?"

他努力消化着记忆, 很快就明白自己眼下的处境.

许七安自幼被二叔养大, 因为常年习武, 每年要吃掉一百多两银子, 因此被婶婶不喜.

18 岁修炼到炼精巅峰后, 便停滞不前, 迫于婶婶的压力, 他搬离许宅独自居住.

通过叔叔的关系, 在衙门里混了个捕快的差事, 原本日子过的不错, 谁想到. . . . .

三天前, 那位在御刀卫当差的七品绿袍二叔, 护送一批税银到户部, 途中出了意外, 税银丢失.

整整十五万两白银.

朝野震动, 圣上勃然大怒, 亲自下令, 许平志于五日后斩首, 三族亲属连坐, 男丁发配边疆, 女眷送入教坊司.

作为许平志的亲侄儿, 他被解除了捕快职务, 打入京兆府大牢.

两天!

再有两天时间, 他就要被流放到凄苦荒凉的边陲之地, 在劳碌中度过下半辈子.

"开局就是地狱模式啊. . . ." 许七安脊背发凉, 心跟着凉了半截.

这个世界处在封建王朝统治的状态, 没有人权的, 边陲是什么地方?

荒凉, 气候恶劣, 大部分被发配边境的犯人, 都活不过十年. 而更多的人, 还没到边陲就因为各种意外, 疾病, 死于途中.

想到这里, 许七安头皮一炸, 寒意森森.

"系统?"

沉默了片刻, 寂静的监牢里响起许七安的试探声.

系统不搭理他.

"系统. . . . 系统爸爸, 你出来啊." 许七安声音透着急切.

寂静无声.

没有系统, 竟然没有系统!

这意味着他几乎没办法改变现状, 两天后, 他就要戴上镣铐和枷锁,

被送往边陲, 以他的体魄, 应该不会死于途中.

但这并不是好处, 在充当工具人的生涯里被压榨劳动力, 最后死去. . . . .

太可怕, 太可怕了!

许七安对穿越古代这件事的美好幻想, 如泡沫般破碎, 有的只有焦虑和恐惧.

"我必须想办法自救, 我不能就这样狗带."

许七安在狭小的监牢里踱步打转, 像是热锅上的蚂蚁, 像是掉落陷阱的野兽, 苦思对策.

我是炼精巅峰, 身体素质强的吓人. . . . . 但在这个世界属于不屈白银, 越狱是不可能的. . . . .

靠宗族和朋友?

许家并非大族, 族人分散各地, 而整整十五万两的税银被劫, 谁敢在这个节骨眼上求情?

根据大奉律法, 将功补过, 便可免除死罪!

除非找回银子. . . .

许七安的眼睛猛的亮起, 像极了濒临溺毙的人抓住了救命稻草.

他是正儿八经的警校毕业, 理论知识丰富, 逻辑清晰, 推理能力极强, 又阅读过无数的案例.

或许可以试着从破案这方面入手, 追回银子, 戴罪立功.

但随后, 他眼里的光芒黯淡.

想要破案, 首先要看卷宗, 明白案件的详细经过. 之后才是调查, 破案.

如今他深陷大牢, 叫天天不应叫地地不灵, 两天后就送去边陲了!

无解!

许七安一屁股坐在地上, 双目失神.

他昨儿在酒吧喝的伶仃大醉, 醒来就在监狱里, 想来可能是酒精中毒死掉了才穿越吧.

老天爷赏赐了穿越的机会, 不是让他重活, 是觉得他死的太轻松了?

在古代, 发配是仅次于死刑的重刑.

上辈子虽然被社会毒打, 好歹活在一个太平盛世, 你说重生多好啊, 二话不说, 偷了父母的积蓄就去买房子.

然后配合老妈, 把爱炒股的老爹的手打断, 让他当不成韭菜.

这时, 幽暗走廊的尽头传来锁链划动的声音, 应该是门打开了.

继而传来脚步声.

一名狱卒领着一位神容憔悴的俊俏书生, 在许七安的牢门前停下.

狱卒看了书生一眼: "半柱香时间."

书生朝狱卒拱手作揖, 目送狱卒离开后, 他转过身来正面对着许七安.

书生穿着月白色的袍子, 乌黑的长发束在玉簪上, 模样甚是俊俏, 剑眉星目, 嘴唇很薄.

许七安脑海里浮现此人的相关记忆.

许家二郎, 许新年.

二叔的亲儿子, 许七安的堂弟, 今年秋闱中举.

许新年平静的直视着他: "押送你去边陲的士卒收了我三百两, 这是我们家仅剩的银子了, 你安心的去, 途中不会有意外的."

"那你呢?" 许七安鬼使神差的说出这句话, UU 看书 www. uukanshu. com 他记得原主和这位堂弟的关系并不好.

因为婶婶讨厌他的关系, 许家除了二叔, 其他人并不怎么待见许七安. 至少堂弟堂妹不会表现的与他太过亲近.

除此之外, 在原主的记忆里, 这位堂弟还是个擅长口吐芬芳的嘴强王者.

许新年不耐烦道: "我已被革除功名, 但有书院师长护着, 不需要发配. 管好你自己就行了. 去了边陲, 收敛脾气, 能活一年是一年."

许新年在京都赫赫有名的白鹿书院求学, 颇受重视, 又是新晋举人. 因此, 二叔出事后, 他没有被下狱, 但不允许离开京都, 多天来一直各方奔走.

许七安沉默了, 他不觉得许新年会比自己更好, 恐怕不只是革除功名, 还得入贱籍, 子子孙孙不得科举, 不得翻身.

且, 两天后, 许家女眷会被送入教坊司, 受到凌辱.

许新年是读书人, 他如何还有脸在京城活下去? 或许被发配边疆才是更好的选择.

许七安心里一动, 往前扑了几步, 双手扣住铁栅栏: "你想自尽? !"

不受控制的, 心里涌起了悲伤. . . . . 我明明都不认识他.

许新年面无表情的拂袖道: "与汝何干."

顿了顿, 他目光微微下移几寸, 不与堂哥对视, 神色转为柔和: "活下去."

说罢, 他决然的踏步离开!

"等等!" 许七安手伸出栅栏, 抓住他的衣袖.

许新年顿住, 沉默的看着他.

"你能弄到卷宗吗? 税银丢失案的卷宗."
@Niệm Di
 

Thương Khung Chi Chủ

Kim Đan Sơ Kỳ
Super-Moderator
Dịch Giả Tử Vi
Đệ xin đăng ký dịch truyện này.
Đại Phụng Đả Canh Nhân - Tác giả: Mại Báo Tiểu Lang Quân
Chương 1: Tai ương ngục tù

Nhà lao, Phủ Kinh Triệu, Đại Phụng.

Hứa Thất An tỉnh lại một cách yếu ớt, ngửi thấy mùi tanh tưởi trong không khí ẩm ướt, cái mùi làm cho người ta hơi khó chịu, dịch dạ dày trào ngược.

Mùi hôi đập vào mặt này là từ đâu ra? Con Ngáo trong nhà lại ị bậy lên giường à? Dựa vào mức độ của mùi hôi này... Chắc không phải là ở trên đầu mình đấy chứ?

Trong nhà Hứa Thất An có nuôi một con chó, giống Husky, tên thường gọi là Đại Ngáo.

Mười năm phiêu bạt phương Bắc, cô đơn lạnh lẽo. Con người mà, cô quạnh lâu ngày, khó tránh khỏi muốn nuôi một con chó để an ủi và chơi đùa… Ặc, không phải là “trò chơi xác thịt” nha.

Hứa Thất An mở mắt ra, thấy tình huống xung quanh thì hơi bối rối.

Bức tường được xây bằng đá. Ba cái cửa sổ hình vuông to bằng miệng chén. Hắn nằm trên cái chiếu rách rưới lạnh cóng. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên ngực hắn, những hạt bụi li ti bay lả tả trong tia nắng.

Mình đang ở đâu?

Hứa Thất An lặng im suy nghĩ một lát trong mơ màng, như đang nghi ngờ cuộc sống. Sau đó, hắn nghi ngờ cuộc sống thật luôn.

Mình xuyên qua rồi…

Ký ức ập đến cuồn cuộn như sóng trào, hoàn toàn không cho hắn cơ hội để phản ứng, mạnh mẽ tiến vào đại não, nhanh chóng kết hợp lại.

Hứa Thất An, tự Ninh Yến, là một gã bộ khoái của nha môn huyện Trường Nhạc, dưới sự quản lý của Phủ Kinh Triệu, vương triều Đại Phụng. Lương tháng hai lượng bạc, một thạch gạo(1).

Phụ thân là tên lính quèn, đã chết trong “Chiến dịch Sơn Hải” mười chín năm trước. Sau đó, mẫu thân cũng qua đời vì bệnh tật… Đến đoạn này, Hứa Thất An thấy hơi vui mừng nhẹ nhõm.

Ai ai cũng biết, người mà mất hết phụ mẫu đều không đơn giản.

“Không thể tin là sống lại rồi, mà vẫn trốn không thoát số mệnh làm cảnh sát ư?” Hứa Thất An hơi nhức đầu.

Kiếp trước hắn tốt nghiệp trường cảnh sát, thành công tiến vào thể chế, có được công việc lý tưởng.

Thế nhưng, mặc dù Hứa Thất An đi con đường do cha mẹ hắn chọn thay, nhưng lòng hắn lại không ở trên cái nghề đầy tớ của nhân dân này.

Hắn thích không bị trói buộc, thích tự do, thích xa hoa trụy lạc, thích một câu trong nhật ký của Quý Tiễn Lâm: “Thế là ngang nhiên từ chức, ra biển kinh doanh.”


“Nhưng tại sao mình lại ở trong tù?”

Hắn cố gắng tiêu hóa ký ức, rất nhanh đã hiểu được tình hình hiện tại của bản thân.

Hứa Thất An được nhị thúc nuôi nấng từ nhỏ, bởi vì quanh năm tập võ mà mỗi năm lại ăn hết hơn một trăm lượng bạc, do đó bị thẩm thẩm ghét bỏ.

Sau khi tu luyện đến Luyện Tinh đỉnh phong vào năm 18 tuổi thì dậm chân tại chỗ. Không chịu nổi áp lực từ thẩm thẩm, hắn dời khỏi Hứa trạch, sinh sống một mình.

Thông qua quan hệ của thúc thúc, kiếm được cái chức bộ khoái nhàn nhã ở nha môn. Vốn là cuộc sống trôi qua cũng không tệ, nào ngờ…

Ba ngày trước, vị nhị thúc có chức quan nhỏ thất phẩm lục bào trong Ngự Đao Vệ hộ tống một nhóm thuế ngân đến hộ bộ, trên đường bất ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Toàn bộ 15 vạn lượng bạc trắng biến mất.

Chuyện này làm rúng động triều dã(2), Thánh Thượng giận tím mặt, đích thân hạ lệnh chém đầu Hứa Bình Chí vào năm ngày sau, tam tộc thân quyến bị tội liên đới, nam đinh bị đày đi biên cương, nữ quyến thì đưa vào Giáo Phường Ty.

Là cháu ruột của Hứa Bình Chí, hắn bị giải trừ chức bộ khoái, đưa vào đại lao Phủ Kinh Triệu.

Hai ngày!

Hai ngày sau hắn sẽ bị lưu đày đến vùng đất biên cương hoang vu đau khổ, trải qua nửa đời còn lại trong lao lực.

“Khởi đầu thôi mà đã là chế độ địa ngục(3) rồi nha…” Hứa Thất An cảm thấy lạnh sống lưng, lòng cũng theo đó mà nguội lạnh đi một nửa.

Thế giới này bị thống trị bởi triều đình phong kiến, chẳng có nhân quyền đâu, biên cương là nơi nào?

Hoang vắng, khí hậu khắc nghiệt. Phần lớn phạm nhân bị đày tới biên cương đều không sống quá mười năm. Và càng có nhiều người, còn chưa tới được biên cương đã vì một số chuyện ngoài ý muốn, như bệnh tật, mà chết ở trên đường.

Nghĩ tới đây, Hứa Thất An lại thấy hơi lạnh đã xộc lên tới đầu.

“Hệ thống?”

Sau một lúc im lặng, giọng nói thăm dò của Hứa Thất An vang lên trong không gian yên ắng trong nhà lao.

Hệ thống không để ý đến hắn.

“Hệ thống… Hệ thống ba ba, ngài xuất hiện đi mà.” Giọng nói Hứa Thất An trở nên khẩn thiết.

Hoàn toàn yên tĩnh.

Không có hệ thống, vậy mà không có hệ thống!

Điều này có nghĩa là hắn gần như không còn cách nào để thay đổi hiện trạng. Hai ngày sau, hắn sẽ phải đeo xiềng xích và gông cùm lên, rồi bị đưa đến biên cương. Với thể chất của hắn có lẽ sẽ không chết ở trên đường.

Nhưng đó cũng không phải là chuyện tốt đâu, bị vắt kiệt sức lao động trong kiếp sống làm việc như một công cụ hình người, cuối cùng chết đi...

Thật đáng sợ, thật là đáng sợ quá mà!

Giấc mơ đẹp đẽ của Hứa Thất An về thế giới cổ đại vừa xuyên qua này, tựa như bong bóng xà phòng, ban đầu thì lung linh, sặc sỡ, nhưng rồi tan tành trong không khí, chỉ còn lại lo âu và sợ hãi.

“Mình phải nghĩ ra biện pháp để tự cứu lấy chính mình, không thể cứ như vậy mà ‘go die(4)’.”

Hứa Thất An đi tới đi lui trong không gian chật hẹp của nhà lao, giống như là kiến bò trên chảo nóng, như thú hoang rơi vào bẫy, vắt óc suy nghĩ đối sách.

Mình là Luyện Tinh đỉnh phong, thể chất mạnh đến đáng sợ… Nhưng ở cái thế giới này thì chỉ thuộc trình độ bạc rách(5), vượt ngục là chuyện bất khả thi…

Nhờ vả tông tộc và bằng hữu thì sao?

Hứa gia đâu phải là đại tộc, tộc nhân phân tán khắp nơi. Hơn nữa, số thuế ngân bị cướp lên đến 15 vạn lượng bạc, ai dám đứng ra cầu xin trong lúc nhạy cảm như thế này?

Căn cứ luật pháp Đại Phụng, lấy công chuộc tội sẽ được miễn cho tội chết!

Trừ khi nào tìm lại được bạc…

Ánh mắt của Hứa Thất An sáng rực lên, giống như người sắp chết đuối lại vớ được cọng cỏ cứu mạng.

Hắn đường đường chính chính tốt nghiệp trường cảnh sát, kiến thức lý luận phong phú, suy luận logic rành mạch, năng lực trinh thám cực cao, lại đọc qua vô số những vụ án kinh điển.

Có lẽ nên thử bắt đầu từ phương diện phá án này, tìm lại bạc, lập công chuộc tội.

Nhưng sau đó, ánh sáng trong mắt hắn tắt dần.

Nếu muốn phá án, trước tiên phải xem hồ sơ, hiểu rõ cặn kẽ quá trình xảy ra vụ án. Rồi sau đó mới tính đến chuyện điều tra, phá án.

Giờ này hắn đang ở trong đại lao, nơi mà kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay. Hai ngày nữa là bị giải đến biên cương mất rồi!

Hết cách!

Hứa Thất An ngồi phệt xuống đất, đôi mắt vô hồn.

Hôm qua hắn uống đến say mèm ở quầy Bar, tỉnh lại thì đã ở trong tù. Có lẽ là chết vì trúng độc cồn rồi mới xuyên qua ha.

Ông trời ban cho cơ hội xuyên qua, không phải là để hắn sống lại lần nữa, mà chắc là cảm thấy hắn chết quá dễ dàng rồi phải không?

Ở cổ đại, lưu đày là hình phạt nặng chỉ sau tử hình.

Tuy là ở kiếp trước bị xã hội vùi dập, nhưng hay dở gì cũng là thời đại hòa bình. Nghĩ coi được trọng sinh sẽ tốt hơn biết mấy, không cần nhiều lời, trộm tiền tiết kiệm của cha mẹ đi mua căn nhà. Sau đó phối hợp với mẹ, phá hỏng sở thích đầu t.ư cổ phiếu của cha, tránh cho ông ấy bị người ta lừa gạt.

Lúc này, cuối hành lang âm u truyền đến tiếng xiềng xích chạm nhau, chắc là cửa được mở ra rồi.

Sau đó có tiếng bước chân vang lên.

Một tên cai ngục dẫn theo một vị thư sinh tuấn tú sắc mặt tiều tụy, dừng lại trước cửa phòng giam của Hứa Thất An.

Tên cai ngục liếc nhìn thư sinh: “Nửa nén nhang.”

Thư sinh chắp tay thi lễ với tên cai ngục. Sau khi dõi mắt nhìn theo bóng dáng khuất dần của gã, y quay người lại, đối diện với Hứa Thất An.

Thư sinh mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, tóc dài đen nhánh búi lên gọn gàng, trên tóc cài một chiếc trâm ngọc, diện mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, môi mỏng.

Trong đầu Hứa Thất An hiện lên ký ức liên quan đến người này.

Hứa Nhị Lang, Hứa Tân Niên.

Con trai ruột của nhị thúc, đường đệ của Hứa Thất An, trúng cử kỳ thi Hương năm nay.

Hứa Tân Niên nhìn thẳng vào hắn một cách bình tĩnh: “Binh lính áp giải huynh đến biên cương đã nhận của đệ ba trăm lượng, đây là số bạc còn sót lại trong nhà chúng ta, huynh cứ an tâm lên đường, sẽ không có gì bất trắc xảy ra đâu.”

“Vậy còn đệ thì sao?” Hứa Thất An bị ma xui quỷ khiến nên mới nói ra những lời này. Hắn còn nhớ, mối quan hệ giữa chủ cũ thân thể này và vị đường đệ trước mặt đâu có “thắm thiết” đến vậy.

Vì chuyện hắn bị thẩm thẩm ghét bỏ, mà ngoại trừ nhị thúc ra, trong cả Hứa gia chẳng có ai chào đón Hứa Thất An cả. Ít nhất thì các đường đệ, đường muội sẽ không biểu hiện quá mức thân thiết với hắn.

Trừ những thứ đó ra, trong ký ức của chủ cũ, vị đường đệ này còn có biệt hiệu là “Chúa mạnh miệng(6)”, miệng thối không ngửi nổi.

Hứa Tân Niên không kìm được nói: “Đệ đã bị tước bỏ công danh, nhưng có sư trưởng trong thư viện che chở, nên không cần đi đày. Huynh tự lo cho bản thân mình là được rồi. Đến biên cương, huynh nên thu lại tính khí nóng nảy, có thể sống thêm được ngày nào hay ngày ấy.

Hứa Tân Niên đang học tại Thư Viện Bạch Lộc tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành. Y khá được coi trọng, lại vừa đậu cử nhân. Do đó, sau khi nhị thúc gặp chuyện không may, y không bị bỏ tù, nhưng không được phép rời khỏi kinh thành, những ngày qua vẫn luôn chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Hứa Thất An trầm t.ư, hắn không hề cảm thấy tình huống của Hứa Tân Niên tốt hơn mình là bao. E rằng không chỉ là tước bỏ công danh, mà còn phải nhập vào tiện tịch, đời đời con cháu không được tham gia khoa cử, không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

Vả lại, sau hai ngày nữa, nữ quyến của Hứa gia sẽ bị đưa vào Giáo Phường Ty, để cho người khác làm nhục.

Hứa Tân Niên là người đọc sách, y sao còn mặt mũi mà tiếp tục sinh sống ở kinh thành chứ? Có lẽ, bị đày đến biên cương mới là lựa chọn tốt hơn dành cho y.

Hứa Thất An giật thót người, vội nhào tới, chụp lấy song sắt: “Đệ muốn tự sát ư?”

Trong lòng hắn dâng lên nỗi bi thương không thể kìm chế được… Rõ là mình không hề biết y mà.

Vẻ mặt Hứa Tân Niên không chút thay đổi, phất tay áo nói: “Có dính dáng gì đến mày đâu.”

Y hơi khựng lại, ánh mắt khẽ dời đi một chút, tránh ánh nhìn từ đường ca của mình, gương mặt cũng ôn hòa hơn: “Ráng sống sót.”

Dứt lời, y cất bước rời đi một cách kiên quyết!

“Chờ chút!” Hứa Thất An vươn tay ra ngoài song sắt, túm lấy ống tay áo của y.

Hứa Tân Niên dừng bước, lặng thinh nhìn hắn.

“Đệ có thể lấy được hồ sơ không? Hồ sơ của vụ án thuế ngân bị mất ấy.”

… …

(1) Một thạch gạo = 59.2kg gạo
(2) Triều dã: triều đình và dân gian
(3) Chế độ địa ngục: độ khó cao nhất trong các trò chơi phổ biến.
(4) Cẩu tỉu: xích chó. Đồng âm với go die, nghĩa là đi chết.
(5) Bất khuất bạch ngân: là tên gọi xếp hạng bậc bạc trong LMHT bên Trung Quốc. Cụ thể: anh dũng hoàng đồng, bất khuất bạch ngân, vinh diệu hoàng kim, hoa quý bạch kim, thôi xán toản thạch, siêu phàm đại sư, tối cường vương giả. Ở đây mình dịch là “bạc rách” cho nó gần gũi với LMHT Việt Nam.
(6) Chủy cường vương giả: top bậc Thách Đấu thì gọi là ‘tối cường vương giả’. Còn ‘chủy cường vương giả’ chỉ những người chơi chỉ được cái miệng nhưng kỹ năng thì kém. Theo mình hiểu nhân vật này hay mắng người.
第 1 章 牢狱之灾 小说: 大奉打更人 作者: 卖报小郎君

大奉京兆府, 监牢.

许七安幽幽醒来, 嗅到了空气中潮湿的腐臭味, 令人轻微的不适, 胃酸翻涌.

这扑面而来的臭味是怎么回事, 家里的二哈又跑床上拉屎来了. . . . 根据熏人程度, 怕不是在我头顶拉的. . . .

许七安家里养了一条狗, 品种哈士奇, 俗称二哈.

北漂了十年, 孤孤单单的, 这人啊, 寂寞久了, 难免会想养条狗里慰藉和消遣. . . . 不是肉体上.

睁开眼, 看了下周遭, 许七安懵了一下.

石块垒砌的墙壁, 三个碗口大的方块窗, 他躺在冰凉的破烂草席上, 阳光透过方块窗照射在他胸口, 光束中尘糜浮动.

我在哪?

许七安在怀疑人生般的迷茫中沉思片刻, 然后他真的怀疑人生了.

我穿越了. . . .

狂潮般的记忆汹涌而来, 根本不给他反应的机会, 强势插入大脑, 并快速流动.

许七安, 字宁宴, 大奉王朝京兆府下辖长乐县衙的一名捕快. 月俸二两银子一石米.

父亲是老卒, 死于十九年前的'山海战役', 随后, 母亲也因病去世. . . 想到这里, 许七安稍稍有些欣慰.

众所周知, 父母双亡的人都不简单.

"没想到重活了, 还是逃不掉当警察的宿命?" 许七安有些牙疼.

他前世是警校毕业, 成功进入体制, 捧起了金饭碗.

可是, 许七安虽然走了父母替他选择的道路, 他的心却不在人民公仆这个职业上.

他喜欢无拘无束, 喜欢自由, 喜欢纸醉金迷, 喜欢季羡林在日记本里的一句话: ——

于是悍然辞职, 下海经商.

"可我为什么会在监狱里?"

他努力消化着记忆, 很快就明白自己眼下的处境.

许七安自幼被二叔养大, 因为常年习武, 每年要吃掉一百多两银子, 因此被婶婶不喜.

18 岁修炼到炼精巅峰后, 便停滞不前, 迫于婶婶的压力, 他搬离许宅独自居住.

通过叔叔的关系, 在衙门里混了个捕快的差事, 原本日子过的不错, 谁想到. . . . .

三天前, 那位在御刀卫当差的七品绿袍二叔, 护送一批税银到户部, 途中出了意外, 税银丢失.

整整十五万两白银.

朝野震动, 圣上勃然大怒, 亲自下令, 许平志于五日后斩首, 三族亲属连坐, 男丁发配边疆, 女眷送入教坊司.

作为许平志的亲侄儿, 他被解除了捕快职务, 打入京兆府大牢.

两天!

再有两天时间, 他就要被流放到凄苦荒凉的边陲之地, 在劳碌中度过下半辈子.

"开局就是地狱模式啊. . . ." 许七安脊背发凉, 心跟着凉了半截.

这个世界处在封建王朝统治的状态, 没有人权的, 边陲是什么地方?

荒凉, 气候恶劣, 大部分被发配边境的犯人, 都活不过十年. 而更多的人, 还没到边陲就因为各种意外, 疾病, 死于途中.

想到这里, 许七安头皮一炸, 寒意森森.

"系统?"

沉默了片刻, 寂静的监牢里响起许七安的试探声.

系统不搭理他.

"系统. . . . 系统爸爸, 你出来啊." 许七安声音透着急切.

寂静无声.

没有系统, 竟然没有系统!

这意味着他几乎没办法改变现状, 两天后, 他就要戴上镣铐和枷锁,

被送往边陲, 以他的体魄, 应该不会死于途中.

但这并不是好处, 在充当工具人的生涯里被压榨劳动力, 最后死去. . . . .

太可怕, 太可怕了!

许七安对穿越古代这件事的美好幻想, 如泡沫般破碎, 有的只有焦虑和恐惧.

"我必须想办法自救, 我不能就这样狗带."

许七安在狭小的监牢里踱步打转, 像是热锅上的蚂蚁, 像是掉落陷阱的野兽, 苦思对策.

我是炼精巅峰, 身体素质强的吓人. . . . . 但在这个世界属于不屈白银, 越狱是不可能的. . . . .

靠宗族和朋友?

许家并非大族, 族人分散各地, 而整整十五万两的税银被劫, 谁敢在这个节骨眼上求情?

根据大奉律法, 将功补过, 便可免除死罪!

除非找回银子. . . .

许七安的眼睛猛的亮起, 像极了濒临溺毙的人抓住了救命稻草.

他是正儿八经的警校毕业, 理论知识丰富, 逻辑清晰, 推理能力极强, 又阅读过无数的案例.

或许可以试着从破案这方面入手, 追回银子, 戴罪立功.

但随后, 他眼里的光芒黯淡.

想要破案, 首先要看卷宗, 明白案件的详细经过. 之后才是调查, 破案.

如今他深陷大牢, 叫天天不应叫地地不灵, 两天后就送去边陲了!

无解!

许七安一屁股坐在地上, 双目失神.

他昨儿在酒吧喝的伶仃大醉, 醒来就在监狱里, 想来可能是酒精中毒死掉了才穿越吧.

老天爷赏赐了穿越的机会, 不是让他重活, 是觉得他死的太轻松了?

在古代, 发配是仅次于死刑的重刑.

上辈子虽然被社会毒打, 好歹活在一个太平盛世, 你说重生多好啊, 二话不说, 偷了父母的积蓄就去买房子.

然后配合老妈, 把爱炒股的老爹的手打断, 让他当不成韭菜.

这时, 幽暗走廊的尽头传来锁链划动的声音, 应该是门打开了.

继而传来脚步声.

一名狱卒领着一位神容憔悴的俊俏书生, 在许七安的牢门前停下.

狱卒看了书生一眼: "半柱香时间."

书生朝狱卒拱手作揖, 目送狱卒离开后, 他转过身来正面对着许七安.

书生穿着月白色的袍子, 乌黑的长发束在玉簪上, 模样甚是俊俏, 剑眉星目, 嘴唇很薄.

许七安脑海里浮现此人的相关记忆.

许家二郎, 许新年.

二叔的亲儿子, 许七安的堂弟, 今年秋闱中举.

许新年平静的直视着他: "押送你去边陲的士卒收了我三百两, 这是我们家仅剩的银子了, 你安心的去, 途中不会有意外的."

"那你呢?" 许七安鬼使神差的说出这句话, UU 看书 www. uukanshu. com 他记得原主和这位堂弟的关系并不好.

因为婶婶讨厌他的关系, 许家除了二叔, 其他人并不怎么待见许七安. 至少堂弟堂妹不会表现的与他太过亲近.

除此之外, 在原主的记忆里, 这位堂弟还是个擅长口吐芬芳的嘴强王者.

许新年不耐烦道: "我已被革除功名, 但有书院师长护着, 不需要发配. 管好你自己就行了. 去了边陲, 收敛脾气, 能活一年是一年."

许新年在京都赫赫有名的白鹿书院求学, 颇受重视, 又是新晋举人. 因此, 二叔出事后, 他没有被下狱, 但不允许离开京都, 多天来一直各方奔走.

许七安沉默了, 他不觉得许新年会比自己更好, 恐怕不只是革除功名, 还得入贱籍, 子子孙孙不得科举, 不得翻身.

且, 两天后, 许家女眷会被送入教坊司, 受到凌辱.

许新年是读书人, 他如何还有脸在京城活下去? 或许被发配边疆才是更好的选择.

许七安心里一动, 往前扑了几步, 双手扣住铁栅栏: "你想自尽? !"

不受控制的, 心里涌起了悲伤. . . . . 我明明都不认识他.

许新年面无表情的拂袖道: "与汝何干."

顿了顿, 他目光微微下移几寸, 不与堂哥对视, 神色转为柔和: "活下去."

说罢, 他决然的踏步离开!

"等等!" 许七安手伸出栅栏, 抓住他的衣袖.

许新年顿住, 沉默的看着他.

"你能弄到卷宗吗? 税银丢失案的卷宗."
@Niệm Di
Ok, để huynh xem và phản hồi sau nhé.
 

sói già đơn độc

Phi Thăng kiếp
Tầm Thư Học Đồ
Ngọc
96,91
Tu vi
654,56
Truyện: Nguyên long
Tác giả: Nhâm Oán
dịch từ cv ra thuần việt ạ
Chương 02: Năng lực kỳ quái

Thời gian từ khi rút súng cho tới khi bắn trúng mục tiêu lúc bình thường Vương Thắng ghi lại là 0.5 giây . Nhưng ngay vào lúc nãy khi bắn Đới Hoan, Vương Thắng cảm dường như khả năng ra đạn của mình tăng lên, tốc độ so với ngày thường nhanh hơn một chút, có lẽ đạt được khoảng 0,4 giây thì phải.
Con người của Vương Thắng vốn không hề thích giết người, sự thật đã chứng minh, trong lúc đang nhận nhiệm vụ ám sát, đôi khi hắn còn cần ngụy trang để lẫn vào đám người xung quanh mục tiêu, chấp nhận sự xỉ nhục và nhẫn nhịn là điều căn bản mà hắn phải trải qua. Nhưng cần nhớ một điều, nếu chỉ là xúc phạm nho nhỏ hoặc không quá tổn hại, ngay cả việc bị người khác đứng chỗ đông người tuyên bố muốn xử lý, hắn vẫn có thể trưng ra một bộ mặt đáng thương mà cầu xin tha mạng. Nhưng khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh lệnh xử lý tất cả mọi người, Vương Thắng không thể nhịn được mà lập tức xuất thủ.

Đám hộ vệ phản ứng rất nhanh sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Đới Hoan. Ngay khi Vương Thắng vừa nổ súng, ít nhất đã có năm chuôi kiếm tấn công vào cổ họng của mục tiêu. Bên phía của Tống Yên lúc này, ngoại trừ nàng ra, cũng chỉ còn lại một lão già có vẻ đã hơn năm mươi tuổi.
Nhưng lão già này động tác cũng rất nhanh, trong chớp mắt, toàn bôn gông cùm xiềng xích trên người đã bị hắn nhẹ nhàng tháo ra, ngay khi nhìn thấy trường kiếm của đám hộ vệ tung ra sắp sửa đâm vào cổ họng của mình, tay của hắn đã bắt lấy chuôi kiếm, tay còn lại tung ra một quyền đánh nát cổ họng của đối phương.
Không chỉ có lão già động tác mau lẹ, Tống Yên vốn nhìn có vẻ yếu đuối kia cũng đáng sợ không kém. Tĩnh như xử nữ động như thỏ chạy, động thủ hung ác mạnh mẽ, hoàn toàn giống như một người khác. Cùng là một chiêu cướp kiếm của tên hộ vệ, nhưng động tác lại vô cùng đẹp mắt, với một tốc độ không tưởng, trực tiếp đảo ngược lưỡi kiếm, đưa qua cổ của tên hộ vệ, đường kiếm vô cùng liền mạch.
Vương Thắng giết Đới Hoan, lão già giết hộ vệ, Tống Yên giết hộ vệ, tất cả việc này đều diễn ra trong khoảng thời gian vài giây ngay sau khi Đới Hoan ra lệnh mà thôi.
Nhưng mà ngay cái lúc tiếng súng vang lên, bao gồm ngay cả đám người Tống Yên, khi nhìn thấy cái lỗ máu khủng khiếp trên trán của Đới Hoan, nhìn thấy Đới Hoan ngã xuống, toàn bộ đều sợ đến ngây người. Không ai có thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy Đới Hoan cứ như vậy mà chết, quay lại nhìn khuôn mặt bình tĩnh cùng tiếng xì khinh thường của Vương Thắng, tất cả chỉ cảm thấy một màn trước mắt này là giả, chuyện này sao có thể?
Đới Hoan là ai? Thiếu chủ của Đới Gia tại Hà Tây, con trai trưởng của gia chủ, chỉ cần không có chuyện, liền sẽ trở thành vị gia chủ tiếp theo. Hắn dám không để ý đến ai, đi bắt cóc Tống Yên, con gái duy nhất của gia chủ Tống Gia, người đủ tiêu chuẩn để làm gia chủ tiếp theo của Tống gia. Các vị trưởng lão của Tống gia biết rõ tất cả những chuyện này, nhưng lại làm như không thấy để hắn tùy ý bắt đi Tống Yên, nghênh ngang tiến vào cấm địa của Tống gia, vậy là đủ hiểu quyền lực hắn lớn cỡ nào.
Từ trước tới nay chỉ nghe Đới Hoan giết người, chứ làm gì có ai dám giết Đới Hoan? Không phải không có, chỉ tại những kẻ đó còn không tới gần Đới Hoan qua trăm thước đều đã bị cao thủ của Đới gia xử lý. Vị thiếu chủ của Đới gia, cao cao tại thượng, vị công tử hoan lạc vang danh khắp thiên hạ, làm sao có thể bị một tên người rừng không có danh tiếng giết chết? Lại còn dưới sự bảo hộ của rất nhiều hộ vệ?
Bộ dạng của Vương Thắng bây giờ, trong mắt đám người Đới gia người nhà họ Tống, chính là một tên người rừng không hơn không kém. Toàn thân từ trên xuống dưới phủ một lớp ngụy trang, xanh xanh đỏ đỏ trộn lẫn, trừ những tên người rừng ra thì sẽ chẳng có người bình thường nào thích cả, chứ đừng nói mặc lên người. Trên đầu chụp lấy mũ giáp, trên mặt mang theo kính bảo hộ, lại còn đeo thêm cái khẩu trang cứng ngắc có chức năng như một cái mặt nạ phòng độc, trên mặt bôi trét một đống cây thuốc màu nhìn qua giống như mấy hình xăm loang lổ. Quần áo dở dở ương ương, mấy hình xăm loang lổ trên mặt, còn đeo thêm mấy thứ lỉnh kỉnh trên người, không phải người rừng thì là gì?
Đới Hoan thiếu gia bị một tên người rừng giết chết, không riêng gì Tống Yên cùng lão già kia sợ ngây người, Đới gia hộ vệ càng điên cuồng hơn. Bọn hắn phụ trách việc bảo vệ thiếu gia, thiếu gia chết còn bọn hắn không có việc gì, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết hậu quả như thế nào.
Đám hộ vệ không nói hai lời, tất cả đồ vật ở trong tay ném loạn cả lên, toàn bộ vũ khí mục tiêu đều hướng về phía Vương Thắng. Không riêng gì Vương Thắng, mục tiêu còn có cả Tống gia tiểu thư cùng lão già kia nữa. Hoan thiếu gia đã chết, Tống gia tiểu thư là người con gái hoan thiếu gia yêu thích, làm sao còn có thể sống được?

Chỉ tiếc, bọn hộ vệ phản ứng nhanh, nhưng Vương Thắng còn nhanh hơn. Nếu đã động thủ giết chết Đới Hoan, chẳng lẽ Vương Thắng sẽ còn lưu lại mạng sống cho đám người này sao? Khẩu Glock 17 trong tay phát huy ra sức mạnh cùng tốc độ khủng khiếp và chuẩn xác nhất, Pằng pằng pằng pằng, ngay khi tiếng súng vang lên, tất cả Đới gia hộ vệ, ngoại trừ nhưng kẻ đang vây công cô gái kia cùng lão già, tất cả đều cho một phát súng rồi nói sau.

Ở đây chỉ để lại mười ba Đới gia hộ vệ, sáu tên phóng tới Vương Thắng thì có năm tên căn bản không kịp phản ứng liền bị Vương Thắng một súng bắn chết. Để Vương Thắng rung động trong lòng, tên còn lại thân pháp thật quá đáng sợ, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc vẫn có thể tránh thoát được một phát súng của Vương Thắng, dù không có tránh thoát đạn, nhưng cũng tránh đi chỗ trí mạng. Còn tốt, Vương Thắng biết bây giờ không phải là lúc mềm yếu cho nên lựa chọn mục tiêu là trái tim của kẻ địch, không có bắn trúng tim, đạn cũng bắn trúng ngực của tên hộ vệ, vẫn bị trọng thương.

Vương Thắng bổ một súng, tên may mắn duy nhất này cũng không thoát cảnh đạn bắn trúng đầu, không chết cũng phải chết. Sau đó Vương Thắng mới nhìn bảy tên hộ vệ đang vây công hai người kia, vừa nhìn, Vương Thắng cũng giật nảy mình.

Lão già vốn có bốn tên vây công giờ 2 tên đã đầu một nơi thân một nẻo, chết không thể nào thảm hơn, còn lại hai cái bên trong một cái ngay trước mặt Vương Thắng bị chặt rớt một cái cánh tay. Thanh kiếm trong tay của lão ấy chỉ vào ngực của tên còn lại.

Nhìn thấy một màn này, trong đầu Vương Thắng chợt léo lên một suy đoán không thể tin. Nếu một kiếm này hướng bên cạnh chếch lên một chút, hiệu quả sẽ tốt hơn.

Ý niệm mới léo lên Vương Thắng liền thấy kiếm của lão già bị tên kia ngăn cản, hắn cố đẩy ra một bên. Nếu như những gì Vương Thắng mới nghĩ, đâm theo hướng đó, đối phương căn bản không có cơ hội ngăn cản.

Đây là có chuyện gì? Vương Thắng tự nhận nếu nói về súng ống hiện đại, mình chính là chuyên gia trong chuyên gia, dù có đùng tay không hay dao quân dụng chiến đấu cũng thuộc loại cao thủ, nhưng chưa từng cảm thấy mình tại Kiếm Thuật cũng có thể có ánh mắt như thế, hay do lúc nãy đang suy nghĩ nên vô tình nghĩ ra?

Đôi mắt đảo đảo, Vương Thắng liền thấy cách đó không xa động tác của cô gái. Lần này rõ ràng hơn, Vương Thắng trong đầu cơ hồ trong nháy mắt đã đoán được nữ tử xuất kiếm phương vị cùng lực đạo, đã đoán được kết quả khi nàng xuất kiếm, thậm chí, liền trên người nữ tử bộ vị nào xuất lực (ta lại nghĩ lung tung rồi), đều phán đoán rõ ràng. Còn nói cải tiến, ngay khi nhìn nàng xuất kiếm đã thoáng hiện trong đầu.

Không riêng gì động tác công kích của cô gái, ngay cả động tác của tên hộ vệ, Vương Thắng đều liếc mắt qua liền rõ có chuyện gì, từ mục đích đến kết quả phân tích như thế thấu triệt. Một giây sau, Vương Thắng liền thấy kết quả, cùng mình dự đoán giống nhau như đúc, không có nửa điểm khác biệt.

Đây cũng không phải là năng lực vốn có của mình, Vương Thắng hiện tại đã khẳng định. Đây là năng lực mới sau khi mình tiến vào thế giới này, cũng không biết làm thế nào đạt được.

"Chẳng lẽ đây chính là lễ vật ngươi tặng cho ta?" Vương Thắng thầm nghĩ tới chủ nhân của cặp kia mỹ lệ kia, âm thầm cân nhắc nói: "Ta xem như đi tới thế giới của ngươi, nhưng ngươi ở đâu? Vì sao lại muốn ta giết ngươi?"

Đang tại Vương Thắng mê hoặc ở giữa, Tống Yên hướng về phía lão đầu kia lo lắng hô một tiếng: "Lão Ngư thúc, bọn hắn mang đi Nguyên Hồn!"



"Tiểu thư, ngươi chào hỏi cô gia!" Lão già ngưởi thấy mùi máu tanh và thuốc súng đã kịp phản ứng, hướng về phía Tống Yên hô lớn một tiếng: "Ta lập tức đi bẩm báo các trưởng lão!"



Vương Thắng vừa mới đem khẩu súng nhét vào bao súng ở trên đùi, đột nhiên nghe được một tiếng "cô gia", nhịn không được giật mình, người lảo đảo kém chút nằm xuống. Cô gia là cái quỷ gì?

Tông Yên dù có giết chết ba tên hộ vệ của Đới gia, mặt cũng không đổi sắc, nhưng đột nhiên nghe được xưng hô thế này, khuôn mặt nhất thời biến thành đỏ bừng. Lão Ngư thúc chẳng lẽ không nhận ra mình cùng Đới Hoan giả vờ giả vịt, tất cả đêù nói láo sao? Không biết tại sao lại bắt mình cùng tên người rừng này phải có quan hệ? Chẳng lẽ mình thật sự khó gả như vậy, phải dây dưa với một tên người rừng hay sao?

Đỏ mặt thì đỏ mặt, ngượng ngùng thì ngượng ngùng, nhưng Tống Yên cũng hiểu được, lão Ngư thúc nói không sai. Vương Thắng từ trên trời rơi xuống, có thể giết Đới Hoan dễ như trở bàn tay, đây tuyệt đối là một đối tượng đáng giá lôi kéo.

Tống đại tiểu thư nhìn thoáng qua vừa mới mở miệng với lão Ngư thúc, lão già trong ánh mắt lóe lên một tia sáng, hướng về phía Tống Yên nặng nề gật đầu. Tống Yên lại không chần chờ cái gì, đi đến bên người Vương Thắng nói như chém đinh chặt sắt: "Chúng ta đi."

Vương Thắng đã đem nước bên trong đôi ủng đổ ra, một lần nữa đeo vào, cột dây giày. Lúc làm những việc này, trên mặt không có có bất kỳ biến hóa nào, thủ pháp ổn định, hô hấp đều đặn, phảng phất như mấy kẻ vừa nãy không phải do hắn giết.

"Nếu như thời điểm ngươi vừa mới giết người thứ hai, kiếm thứ nhất hướng phía bên phải mấy phần, tốc độ hơi chậm một chút, ngươi có thể một chiêu giết hắn." Vương Thắng phủi tay, đứng lên, quần áo ẩm ướtnên mặc hơi khó chịu. Đứng lên nhìn Tống Yên, câu đầu tiên nói với nàng lại chỉ nói cho nàng vừa mới kiếm thế không đủ.

Tống Yên nhất thời rơi vào trầm t.ư, kỳ thật trong lòng của nàng đã lần nữa nhấc lên sóng to gió lớn. Kiếm pháp nàng dùng để giết người là Tống gia bí truyền, nàng làm gấp, mới không có đúng chỗ, Vương Thắng có thể chỉ ra thiếu sót của, chẳng lẽ Vương Thắng trước kia liền đối Tống gia kiếm pháp hiểu rất rõ sao?

Lão Ngư thúc vừa muốn đi, nghe được Vương Thắng lời nói cũng lập tức sửng sốt. Tống Yên là hắn nhìn nàng từ bé lớn lên, vừa mới hắn cũng lưu ý qua Tống Yên bên này, đúng như là Vương Thắng nói tới. Chỉ là, Tống gia đích truyền hạch tâm kiếm pháp, như thế nào bị người ngoài biết được?

Vương Thắng cũng ý thức được, mình đi tới thế giới này, chỉ sợ thật sự là một thế giới không thể tưởng tượng được. phụ nữ ở thế giới này đều giống Tống Yên, nghĩ đến những cao thủ kia có thể khiến nàng sợ hãi mà không dám phản kháng. Lão đầu kia lại càng không cần phải nói, một kiếm chém đầu Vương Thắng cũng làm bình thường, nhưng hắn một đấm đánh vào cổ họng đối thủ, ngươi đã từng gặp qua kẻ trực tiếp nắm cột sống của người kéo ra đến một nửa bao giờ chưa?

Tống Yên cùng lão Ngư thúc thời khắc này, trong lòng đều rất tò mò về lai lịch của Vương Thắng. Có thể cái người từ trên trời rơi xuống này không phải là kẻ mọi rợ, mà là cao thủ của một gia tộc bí ẩn nào đó? Thế nhưng nhìn cách Vương Thắng cử động, lại không có chút dáng vẻ của một cao thủ, thật sự là để cho người ta khó mà suy đoán.

Từ trên trời rơi xuống, thần bí ám khí, có thể xem thấu chiêu số sơ hở ánh mắt, trang phục kỳ quái, tất cả chuyện này, đều tạo cho Vương Thắng một sự thần bí.
 

Thương Khung Chi Chủ

Kim Đan Sơ Kỳ
Super-Moderator
Dịch Giả Tử Vi
Truyện: Nguyên long
Tác giả: Nhâm Oán
dịch từ cv ra thuần việt ạ
Chương 02: Năng lực kỳ quái

Thời gian từ khi rút súng cho tới khi bắn trúng mục tiêu lúc bình thường Vương Thắng ghi lại là 0.5 giây . Nhưng ngay vào lúc nãy khi bắn Đới Hoan, Vương Thắng cảm dường như khả năng ra đạn của mình tăng lên, tốc độ so với ngày thường nhanh hơn một chút, có lẽ đạt được khoảng 0,4 giây thì phải.
Con người của Vương Thắng vốn không hề thích giết người, sự thật đã chứng minh, trong lúc đang nhận nhiệm vụ ám sát, đôi khi hắn còn cần ngụy trang để lẫn vào đám người xung quanh mục tiêu, chấp nhận sự xỉ nhục và nhẫn nhịn là điều căn bản mà hắn phải trải qua. Nhưng cần nhớ một điều, nếu chỉ là xúc phạm nho nhỏ hoặc không quá tổn hại, ngay cả việc bị người khác đứng chỗ đông người tuyên bố muốn xử lý, hắn vẫn có thể trưng ra một bộ mặt đáng thương mà cầu xin tha mạng. Nhưng khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh lệnh xử lý tất cả mọi người, Vương Thắng không thể nhịn được mà lập tức xuất thủ.

Đám hộ vệ phản ứng rất nhanh sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Đới Hoan. Ngay khi Vương Thắng vừa nổ súng, ít nhất đã có năm chuôi kiếm tấn công vào cổ họng của mục tiêu. Bên phía của Tống Yên lúc này, ngoại trừ nàng ra, cũng chỉ còn lại một lão già có vẻ đã hơn năm mươi tuổi.
Nhưng lão già này động tác cũng rất nhanh, trong chớp mắt, toàn bôn gông cùm xiềng xích trên người đã bị hắn nhẹ nhàng tháo ra, ngay khi nhìn thấy trường kiếm của đám hộ vệ tung ra sắp sửa đâm vào cổ họng của mình, tay của hắn đã bắt lấy chuôi kiếm, tay còn lại tung ra một quyền đánh nát cổ họng của đối phương.
Không chỉ có lão già động tác mau lẹ, Tống Yên vốn nhìn có vẻ yếu đuối kia cũng đáng sợ không kém. Tĩnh như xử nữ động như thỏ chạy, động thủ hung ác mạnh mẽ, hoàn toàn giống như một người khác. Cùng là một chiêu cướp kiếm của tên hộ vệ, nhưng động tác lại vô cùng đẹp mắt, với một tốc độ không tưởng, trực tiếp đảo ngược lưỡi kiếm, đưa qua cổ của tên hộ vệ, đường kiếm vô cùng liền mạch.
Vương Thắng giết Đới Hoan, lão già giết hộ vệ, Tống Yên giết hộ vệ, tất cả việc này đều diễn ra trong khoảng thời gian vài giây ngay sau khi Đới Hoan ra lệnh mà thôi.
Nhưng mà ngay cái lúc tiếng súng vang lên, bao gồm ngay cả đám người Tống Yên, khi nhìn thấy cái lỗ máu khủng khiếp trên trán của Đới Hoan, nhìn thấy Đới Hoan ngã xuống, toàn bộ đều sợ đến ngây người. Không ai có thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy Đới Hoan cứ như vậy mà chết, quay lại nhìn khuôn mặt bình tĩnh cùng tiếng xì khinh thường của Vương Thắng, tất cả chỉ cảm thấy một màn trước mắt này là giả, chuyện này sao có thể?
Đới Hoan là ai? Thiếu chủ của Đới Gia tại Hà Tây, con trai trưởng của gia chủ, chỉ cần không có chuyện, liền sẽ trở thành vị gia chủ tiếp theo. Hắn dám không để ý đến ai, đi bắt cóc Tống Yên, con gái duy nhất của gia chủ Tống Gia, người đủ tiêu chuẩn để làm gia chủ tiếp theo của Tống gia. Các vị trưởng lão của Tống gia biết rõ tất cả những chuyện này, nhưng lại làm như không thấy để hắn tùy ý bắt đi Tống Yên, nghênh ngang tiến vào cấm địa của Tống gia, vậy là đủ hiểu quyền lực hắn lớn cỡ nào.
Từ trước tới nay chỉ nghe Đới Hoan giết người, chứ làm gì có ai dám giết Đới Hoan? Không phải không có, chỉ tại những kẻ đó còn không tới gần Đới Hoan qua trăm thước đều đã bị cao thủ của Đới gia xử lý. Vị thiếu chủ của Đới gia, cao cao tại thượng, vị công tử hoan lạc vang danh khắp thiên hạ, làm sao có thể bị một tên người rừng không có danh tiếng giết chết? Lại còn dưới sự bảo hộ của rất nhiều hộ vệ?
Bộ dạng của Vương Thắng bây giờ, trong mắt đám người Đới gia người nhà họ Tống, chính là một tên người rừng không hơn không kém. Toàn thân từ trên xuống dưới phủ một lớp ngụy trang, xanh xanh đỏ đỏ trộn lẫn, trừ những tên người rừng ra thì sẽ chẳng có người bình thường nào thích cả, chứ đừng nói mặc lên người. Trên đầu chụp lấy mũ giáp, trên mặt mang theo kính bảo hộ, lại còn đeo thêm cái khẩu trang cứng ngắc có chức năng như một cái mặt nạ phòng độc, trên mặt bôi trét một đống cây thuốc màu nhìn qua giống như mấy hình xăm loang lổ. Quần áo dở dở ương ương, mấy hình xăm loang lổ trên mặt, còn đeo thêm mấy thứ lỉnh kỉnh trên người, không phải người rừng thì là gì?
Đới Hoan thiếu gia bị một tên người rừng giết chết, không riêng gì Tống Yên cùng lão già kia sợ ngây người, Đới gia hộ vệ càng điên cuồng hơn. Bọn hắn phụ trách việc bảo vệ thiếu gia, thiếu gia chết còn bọn hắn không có việc gì, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết hậu quả như thế nào.
Đám hộ vệ không nói hai lời, tất cả đồ vật ở trong tay ném loạn cả lên, toàn bộ vũ khí mục tiêu đều hướng về phía Vương Thắng. Không riêng gì Vương Thắng, mục tiêu còn có cả Tống gia tiểu thư cùng lão già kia nữa. Hoan thiếu gia đã chết, Tống gia tiểu thư là người con gái hoan thiếu gia yêu thích, làm sao còn có thể sống được?

Chỉ tiếc, bọn hộ vệ phản ứng nhanh, nhưng Vương Thắng còn nhanh hơn. Nếu đã động thủ giết chết Đới Hoan, chẳng lẽ Vương Thắng sẽ còn lưu lại mạng sống cho đám người này sao? Khẩu Glock 17 trong tay phát huy ra sức mạnh cùng tốc độ khủng khiếp và chuẩn xác nhất, Pằng pằng pằng pằng, ngay khi tiếng súng vang lên, tất cả Đới gia hộ vệ, ngoại trừ nhưng kẻ đang vây công cô gái kia cùng lão già, tất cả đều cho một phát súng rồi nói sau.

Ở đây chỉ để lại mười ba Đới gia hộ vệ, sáu tên phóng tới Vương Thắng thì có năm tên căn bản không kịp phản ứng liền bị Vương Thắng một súng bắn chết. Để Vương Thắng rung động trong lòng, tên còn lại thân pháp thật quá đáng sợ, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc vẫn có thể tránh thoát được một phát súng của Vương Thắng, dù không có tránh thoát đạn, nhưng cũng tránh đi chỗ trí mạng. Còn tốt, Vương Thắng biết bây giờ không phải là lúc mềm yếu cho nên lựa chọn mục tiêu là trái tim của kẻ địch, không có bắn trúng tim, đạn cũng bắn trúng ngực của tên hộ vệ, vẫn bị trọng thương.

Vương Thắng bổ một súng, tên may mắn duy nhất này cũng không thoát cảnh đạn bắn trúng đầu, không chết cũng phải chết. Sau đó Vương Thắng mới nhìn bảy tên hộ vệ đang vây công hai người kia, vừa nhìn, Vương Thắng cũng giật nảy mình.

Lão già vốn có bốn tên vây công giờ 2 tên đã đầu một nơi thân một nẻo, chết không thể nào thảm hơn, còn lại hai cái bên trong một cái ngay trước mặt Vương Thắng bị chặt rớt một cái cánh tay. Thanh kiếm trong tay của lão ấy chỉ vào ngực của tên còn lại.

Nhìn thấy một màn này, trong đầu Vương Thắng chợt léo lên một suy đoán không thể tin. Nếu một kiếm này hướng bên cạnh chếch lên một chút, hiệu quả sẽ tốt hơn.

Ý niệm mới léo lên Vương Thắng liền thấy kiếm của lão già bị tên kia ngăn cản, hắn cố đẩy ra một bên. Nếu như những gì Vương Thắng mới nghĩ, đâm theo hướng đó, đối phương căn bản không có cơ hội ngăn cản.

Đây là có chuyện gì? Vương Thắng tự nhận nếu nói về súng ống hiện đại, mình chính là chuyên gia trong chuyên gia, dù có đùng tay không hay dao quân dụng chiến đấu cũng thuộc loại cao thủ, nhưng chưa từng cảm thấy mình tại Kiếm Thuật cũng có thể có ánh mắt như thế, hay do lúc nãy đang suy nghĩ nên vô tình nghĩ ra?

Đôi mắt đảo đảo, Vương Thắng liền thấy cách đó không xa động tác của cô gái. Lần này rõ ràng hơn, Vương Thắng trong đầu cơ hồ trong nháy mắt đã đoán được nữ tử xuất kiếm phương vị cùng lực đạo, đã đoán được kết quả khi nàng xuất kiếm, thậm chí, liền trên người nữ tử bộ vị nào xuất lực (ta lại nghĩ lung tung rồi), đều phán đoán rõ ràng. Còn nói cải tiến, ngay khi nhìn nàng xuất kiếm đã thoáng hiện trong đầu.

Không riêng gì động tác công kích của cô gái, ngay cả động tác của tên hộ vệ, Vương Thắng đều liếc mắt qua liền rõ có chuyện gì, từ mục đích đến kết quả phân tích như thế thấu triệt. Một giây sau, Vương Thắng liền thấy kết quả, cùng mình dự đoán giống nhau như đúc, không có nửa điểm khác biệt.

Đây cũng không phải là năng lực vốn có của mình, Vương Thắng hiện tại đã khẳng định. Đây là năng lực mới sau khi mình tiến vào thế giới này, cũng không biết làm thế nào đạt được.

"Chẳng lẽ đây chính là lễ vật ngươi tặng cho ta?" Vương Thắng thầm nghĩ tới chủ nhân của cặp kia mỹ lệ kia, âm thầm cân nhắc nói: "Ta xem như đi tới thế giới của ngươi, nhưng ngươi ở đâu? Vì sao lại muốn ta giết ngươi?"

Đang tại Vương Thắng mê hoặc ở giữa, Tống Yên hướng về phía lão đầu kia lo lắng hô một tiếng: "Lão Ngư thúc, bọn hắn mang đi Nguyên Hồn!"



"Tiểu thư, ngươi chào hỏi cô gia!" Lão già ngưởi thấy mùi máu tanh và thuốc súng đã kịp phản ứng, hướng về phía Tống Yên hô lớn một tiếng: "Ta lập tức đi bẩm báo các trưởng lão!"



Vương Thắng vừa mới đem khẩu súng nhét vào bao súng ở trên đùi, đột nhiên nghe được một tiếng "cô gia", nhịn không được giật mình, người lảo đảo kém chút nằm xuống. Cô gia là cái quỷ gì?

Tông Yên dù có giết chết ba tên hộ vệ của Đới gia, mặt cũng không đổi sắc, nhưng đột nhiên nghe được xưng hô thế này, khuôn mặt nhất thời biến thành đỏ bừng. Lão Ngư thúc chẳng lẽ không nhận ra mình cùng Đới Hoan giả vờ giả vịt, tất cả đêù nói láo sao? Không biết tại sao lại bắt mình cùng tên người rừng này phải có quan hệ? Chẳng lẽ mình thật sự khó gả như vậy, phải dây dưa với một tên người rừng hay sao?

Đỏ mặt thì đỏ mặt, ngượng ngùng thì ngượng ngùng, nhưng Tống Yên cũng hiểu được, lão Ngư thúc nói không sai. Vương Thắng từ trên trời rơi xuống, có thể giết Đới Hoan dễ như trở bàn tay, đây tuyệt đối là một đối tượng đáng giá lôi kéo.

Tống đại tiểu thư nhìn thoáng qua vừa mới mở miệng với lão Ngư thúc, lão già trong ánh mắt lóe lên một tia sáng, hướng về phía Tống Yên nặng nề gật đầu. Tống Yên lại không chần chờ cái gì, đi đến bên người Vương Thắng nói như chém đinh chặt sắt: "Chúng ta đi."

Vương Thắng đã đem nước bên trong đôi ủng đổ ra, một lần nữa đeo vào, cột dây giày. Lúc làm những việc này, trên mặt không có có bất kỳ biến hóa nào, thủ pháp ổn định, hô hấp đều đặn, phảng phất như mấy kẻ vừa nãy không phải do hắn giết.

"Nếu như thời điểm ngươi vừa mới giết người thứ hai, kiếm thứ nhất hướng phía bên phải mấy phần, tốc độ hơi chậm một chút, ngươi có thể một chiêu giết hắn." Vương Thắng phủi tay, đứng lên, quần áo ẩm ướtnên mặc hơi khó chịu. Đứng lên nhìn Tống Yên, câu đầu tiên nói với nàng lại chỉ nói cho nàng vừa mới kiếm thế không đủ.

Tống Yên nhất thời rơi vào trầm t.ư, kỳ thật trong lòng của nàng đã lần nữa nhấc lên sóng to gió lớn. Kiếm pháp nàng dùng để giết người là Tống gia bí truyền, nàng làm gấp, mới không có đúng chỗ, Vương Thắng có thể chỉ ra thiếu sót của, chẳng lẽ Vương Thắng trước kia liền đối Tống gia kiếm pháp hiểu rất rõ sao?

Lão Ngư thúc vừa muốn đi, nghe được Vương Thắng lời nói cũng lập tức sửng sốt. Tống Yên là hắn nhìn nàng từ bé lớn lên, vừa mới hắn cũng lưu ý qua Tống Yên bên này, đúng như là Vương Thắng nói tới. Chỉ là, Tống gia đích truyền hạch tâm kiếm pháp, như thế nào bị người ngoài biết được?

Vương Thắng cũng ý thức được, mình đi tới thế giới này, chỉ sợ thật sự là một thế giới không thể tưởng tượng được. phụ nữ ở thế giới này đều giống Tống Yên, nghĩ đến những cao thủ kia có thể khiến nàng sợ hãi mà không dám phản kháng. Lão đầu kia lại càng không cần phải nói, một kiếm chém đầu Vương Thắng cũng làm bình thường, nhưng hắn một đấm đánh vào cổ họng đối thủ, ngươi đã từng gặp qua kẻ trực tiếp nắm cột sống của người kéo ra đến một nửa bao giờ chưa?

Tống Yên cùng lão Ngư thúc thời khắc này, trong lòng đều rất tò mò về lai lịch của Vương Thắng. Có thể cái người từ trên trời rơi xuống này không phải là kẻ mọi rợ, mà là cao thủ của một gia tộc bí ẩn nào đó? Thế nhưng nhìn cách Vương Thắng cử động, lại không có chút dáng vẻ của một cao thủ, thật sự là để cho người ta khó mà suy đoán.

Từ trên trời rơi xuống, thần bí ám khí, có thể xem thấu chiêu số sơ hở ánh mắt, trang phục kỳ quái, tất cả chuyện này, đều tạo cho Vương Thắng một sự thần bí.
Để huynh xem và phản hồi sau nhé
 

Thương Khung Chi Chủ

Kim Đan Sơ Kỳ
Super-Moderator
Dịch Giả Tử Vi
Đệ xin đăng ký dịch truyện này.
Đại Phụng Đả Canh Nhân - Tác giả: Mại Báo Tiểu Lang Quân
Chương 1: Tai ương ngục tù

Nhà lao, Phủ Kinh Triệu, Đại Phụng.

Hứa Thất An tỉnh lại một cách yếu ớt, ngửi thấy mùi tanh tưởi trong không khí ẩm ướt, cái mùi làm cho người ta hơi khó chịu, dịch dạ dày trào ngược.

Mùi hôi đập vào mặt này là từ đâu ra? Con Ngáo trong nhà lại ị bậy lên giường à? Dựa vào mức độ của mùi hôi này... Chắc không phải là ở trên đầu mình đấy chứ?

Trong nhà Hứa Thất An có nuôi một con chó, giống Husky, tên thường gọi là Đại Ngáo.

Mười năm phiêu bạt phương Bắc, cô đơn lạnh lẽo. Con người mà, cô quạnh lâu ngày, khó tránh khỏi muốn nuôi một con chó để an ủi và chơi đùa… Ặc, không phải là “trò chơi xác thịt” nha.

Hứa Thất An mở mắt ra, thấy tình huống xung quanh thì hơi bối rối.

Bức tường được xây bằng đá. Ba cái cửa sổ hình vuông to bằng miệng chén. Hắn nằm trên cái chiếu rách rưới lạnh cóng. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên ngực hắn, những hạt bụi li ti bay lả tả trong tia nắng.

Mình đang ở đâu?

Hứa Thất An lặng im suy nghĩ một lát trong mơ màng, như đang nghi ngờ cuộc sống. Sau đó, hắn nghi ngờ cuộc sống thật luôn.

Mình xuyên qua rồi…

Ký ức ập đến cuồn cuộn như sóng trào, hoàn toàn không cho hắn cơ hội để phản ứng, mạnh mẽ tiến vào đại não, nhanh chóng kết hợp lại.

Hứa Thất An, tự Ninh Yến, là một gã bộ khoái của nha môn huyện Trường Nhạc, dưới sự quản lý của Phủ Kinh Triệu, vương triều Đại Phụng. Lương tháng hai lượng bạc, một thạch gạo(1).

Phụ thân là tên lính quèn, đã chết trong “Chiến dịch Sơn Hải” mười chín năm trước. Sau đó, mẫu thân cũng qua đời vì bệnh tật… Đến đoạn này, Hứa Thất An thấy hơi vui mừng nhẹ nhõm.

Ai ai cũng biết, người mà mất hết phụ mẫu đều không đơn giản.

“Không thể tin là sống lại rồi, mà vẫn trốn không thoát số mệnh làm cảnh sát ư?” Hứa Thất An hơi nhức đầu.

Kiếp trước hắn tốt nghiệp trường cảnh sát, thành công tiến vào thể chế, có được công việc lý tưởng.

Thế nhưng, mặc dù Hứa Thất An đi con đường do cha mẹ hắn chọn thay, nhưng lòng hắn lại không ở trên cái nghề đầy tớ của nhân dân này.

Hắn thích không bị trói buộc, thích tự do, thích xa hoa trụy lạc, thích một câu trong nhật ký của Quý Tiễn Lâm: “Thế là ngang nhiên từ chức, ra biển kinh doanh.”


“Nhưng tại sao mình lại ở trong tù?”

Hắn cố gắng tiêu hóa ký ức, rất nhanh đã hiểu được tình hình hiện tại của bản thân.

Hứa Thất An được nhị thúc nuôi nấng từ nhỏ, bởi vì quanh năm tập võ mà mỗi năm lại ăn hết hơn một trăm lượng bạc, do đó bị thẩm thẩm ghét bỏ.

Sau khi tu luyện đến Luyện Tinh đỉnh phong vào năm 18 tuổi thì dậm chân tại chỗ. Không chịu nổi áp lực từ thẩm thẩm, hắn dời khỏi Hứa trạch, sinh sống một mình.

Thông qua quan hệ của thúc thúc, kiếm được cái chức bộ khoái nhàn nhã ở nha môn. Vốn là cuộc sống trôi qua cũng không tệ, nào ngờ…

Ba ngày trước, vị nhị thúc có chức quan nhỏ thất phẩm lục bào trong Ngự Đao Vệ hộ tống một nhóm thuế ngân đến hộ bộ, trên đường bất ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Toàn bộ 15 vạn lượng bạc trắng biến mất.

Chuyện này làm rúng động triều dã(2), Thánh Thượng giận tím mặt, đích thân hạ lệnh chém đầu Hứa Bình Chí vào năm ngày sau, tam tộc thân quyến bị tội liên đới, nam đinh bị đày đi biên cương, nữ quyến thì đưa vào Giáo Phường Ty.

Là cháu ruột của Hứa Bình Chí, hắn bị giải trừ chức bộ khoái, đưa vào đại lao Phủ Kinh Triệu.

Hai ngày!

Hai ngày sau hắn sẽ bị lưu đày đến vùng đất biên cương hoang vu đau khổ, trải qua nửa đời còn lại trong lao lực.

“Khởi đầu thôi mà đã là chế độ địa ngục(3) rồi nha…” Hứa Thất An cảm thấy lạnh sống lưng, lòng cũng theo đó mà nguội lạnh đi một nửa.

Thế giới này bị thống trị bởi triều đình phong kiến, chẳng có nhân quyền đâu, biên cương là nơi nào?

Hoang vắng, khí hậu khắc nghiệt. Phần lớn phạm nhân bị đày tới biên cương đều không sống quá mười năm. Và càng có nhiều người, còn chưa tới được biên cương đã vì một số chuyện ngoài ý muốn, như bệnh tật, mà chết ở trên đường.

Nghĩ tới đây, Hứa Thất An lại thấy hơi lạnh đã xộc lên tới đầu.

“Hệ thống?”

Sau một lúc im lặng, giọng nói thăm dò của Hứa Thất An vang lên trong không gian yên ắng trong nhà lao.

Hệ thống không để ý đến hắn.

“Hệ thống… Hệ thống ba ba, ngài xuất hiện đi mà.” Giọng nói Hứa Thất An trở nên khẩn thiết.

Hoàn toàn yên tĩnh.

Không có hệ thống, vậy mà không có hệ thống!

Điều này có nghĩa là hắn gần như không còn cách nào để thay đổi hiện trạng. Hai ngày sau, hắn sẽ phải đeo xiềng xích và gông cùm lên, rồi bị đưa đến biên cương. Với thể chất của hắn có lẽ sẽ không chết ở trên đường.

Nhưng đó cũng không phải là chuyện tốt đâu, bị vắt kiệt sức lao động trong kiếp sống làm việc như một công cụ hình người, cuối cùng chết đi...

Thật đáng sợ, thật là đáng sợ quá mà!

Giấc mơ đẹp đẽ của Hứa Thất An về thế giới cổ đại vừa xuyên qua này, tựa như bong bóng xà phòng, ban đầu thì lung linh, sặc sỡ, nhưng rồi tan tành trong không khí, chỉ còn lại lo âu và sợ hãi.

“Mình phải nghĩ ra biện pháp để tự cứu lấy chính mình, không thể cứ như vậy mà ‘go die(4)’.”

Hứa Thất An đi tới đi lui trong không gian chật hẹp của nhà lao, giống như là kiến bò trên chảo nóng, như thú hoang rơi vào bẫy, vắt óc suy nghĩ đối sách.

Mình là Luyện Tinh đỉnh phong, thể chất mạnh đến đáng sợ… Nhưng ở cái thế giới này thì chỉ thuộc trình độ bạc rách(5), vượt ngục là chuyện bất khả thi…

Nhờ vả tông tộc và bằng hữu thì sao?

Hứa gia đâu phải là đại tộc, tộc nhân phân tán khắp nơi. Hơn nữa, số thuế ngân bị cướp lên đến 15 vạn lượng bạc, ai dám đứng ra cầu xin trong lúc nhạy cảm như thế này?

Căn cứ luật pháp Đại Phụng, lấy công chuộc tội sẽ được miễn cho tội chết!

Trừ khi nào tìm lại được bạc…

Ánh mắt của Hứa Thất An sáng rực lên, giống như người sắp chết đuối lại vớ được cọng cỏ cứu mạng.

Hắn đường đường chính chính tốt nghiệp trường cảnh sát, kiến thức lý luận phong phú, suy luận logic rành mạch, năng lực trinh thám cực cao, lại đọc qua vô số những vụ án kinh điển.

Có lẽ nên thử bắt đầu từ phương diện phá án này, tìm lại bạc, lập công chuộc tội.

Nhưng sau đó, ánh sáng trong mắt hắn tắt dần.

Nếu muốn phá án, trước tiên phải xem hồ sơ, hiểu rõ cặn kẽ quá trình xảy ra vụ án. Rồi sau đó mới tính đến chuyện điều tra, phá án.

Giờ này hắn đang ở trong đại lao, nơi mà kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay. Hai ngày nữa là bị giải đến biên cương mất rồi!

Hết cách!

Hứa Thất An ngồi phệt xuống đất, đôi mắt vô hồn.

Hôm qua hắn uống đến say mèm ở quầy Bar, tỉnh lại thì đã ở trong tù. Có lẽ là chết vì trúng độc cồn rồi mới xuyên qua ha.

Ông trời ban cho cơ hội xuyên qua, không phải là để hắn sống lại lần nữa, mà chắc là cảm thấy hắn chết quá dễ dàng rồi phải không?

Ở cổ đại, lưu đày là hình phạt nặng chỉ sau tử hình.

Tuy là ở kiếp trước bị xã hội vùi dập, nhưng hay dở gì cũng là thời đại hòa bình. Nghĩ coi được trọng sinh sẽ tốt hơn biết mấy, không cần nhiều lời, trộm tiền tiết kiệm của cha mẹ đi mua căn nhà. Sau đó phối hợp với mẹ, phá hỏng sở thích đầu t.ư cổ phiếu của cha, tránh cho ông ấy bị người ta lừa gạt.

Lúc này, cuối hành lang âm u truyền đến tiếng xiềng xích chạm nhau, chắc là cửa được mở ra rồi.

Sau đó có tiếng bước chân vang lên.

Một tên cai ngục dẫn theo một vị thư sinh tuấn tú sắc mặt tiều tụy, dừng lại trước cửa phòng giam của Hứa Thất An.

Tên cai ngục liếc nhìn thư sinh: “Nửa nén nhang.”

Thư sinh chắp tay thi lễ với tên cai ngục. Sau khi dõi mắt nhìn theo bóng dáng khuất dần của gã, y quay người lại, đối diện với Hứa Thất An.

Thư sinh mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, tóc dài đen nhánh búi lên gọn gàng, trên tóc cài một chiếc trâm ngọc, diện mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, môi mỏng.

Trong đầu Hứa Thất An hiện lên ký ức liên quan đến người này.

Hứa Nhị Lang, Hứa Tân Niên.

Con trai ruột của nhị thúc, đường đệ của Hứa Thất An, trúng cử kỳ thi Hương năm nay.

Hứa Tân Niên nhìn thẳng vào hắn một cách bình tĩnh: “Binh lính áp giải huynh đến biên cương đã nhận của đệ ba trăm lượng, đây là số bạc còn sót lại trong nhà chúng ta, huynh cứ an tâm lên đường, sẽ không có gì bất trắc xảy ra đâu.”

“Vậy còn đệ thì sao?” Hứa Thất An bị ma xui quỷ khiến nên mới nói ra những lời này. Hắn còn nhớ, mối quan hệ giữa chủ cũ thân thể này và vị đường đệ trước mặt đâu có “thắm thiết” đến vậy.

Vì chuyện hắn bị thẩm thẩm ghét bỏ, mà ngoại trừ nhị thúc ra, trong cả Hứa gia chẳng có ai chào đón Hứa Thất An cả. Ít nhất thì các đường đệ, đường muội sẽ không biểu hiện quá mức thân thiết với hắn.

Trừ những thứ đó ra, trong ký ức của chủ cũ, vị đường đệ này còn có biệt hiệu là “Chúa mạnh miệng(6)”, miệng thối không ngửi nổi.

Hứa Tân Niên không kìm được nói: “Đệ đã bị tước bỏ công danh, nhưng có sư trưởng trong thư viện che chở, nên không cần đi đày. Huynh tự lo cho bản thân mình là được rồi. Đến biên cương, huynh nên thu lại tính khí nóng nảy, có thể sống thêm được ngày nào hay ngày ấy.

Hứa Tân Niên đang học tại Thư Viện Bạch Lộc tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành. Y khá được coi trọng, lại vừa đậu cử nhân. Do đó, sau khi nhị thúc gặp chuyện không may, y không bị bỏ tù, nhưng không được phép rời khỏi kinh thành, những ngày qua vẫn luôn chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Hứa Thất An trầm t.ư, hắn không hề cảm thấy tình huống của Hứa Tân Niên tốt hơn mình là bao. E rằng không chỉ là tước bỏ công danh, mà còn phải nhập vào tiện tịch, đời đời con cháu không được tham gia khoa cử, không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

Vả lại, sau hai ngày nữa, nữ quyến của Hứa gia sẽ bị đưa vào Giáo Phường Ty, để cho người khác làm nhục.

Hứa Tân Niên là người đọc sách, y sao còn mặt mũi mà tiếp tục sinh sống ở kinh thành chứ? Có lẽ, bị đày đến biên cương mới là lựa chọn tốt hơn dành cho y.

Hứa Thất An giật thót người, vội nhào tới, chụp lấy song sắt: “Đệ muốn tự sát ư?”

Trong lòng hắn dâng lên nỗi bi thương không thể kìm chế được… Rõ là mình không hề biết y mà.

Vẻ mặt Hứa Tân Niên không chút thay đổi, phất tay áo nói: “Có dính dáng gì đến mày đâu.”

Y hơi khựng lại, ánh mắt khẽ dời đi một chút, tránh ánh nhìn từ đường ca của mình, gương mặt cũng ôn hòa hơn: “Ráng sống sót.”

Dứt lời, y cất bước rời đi một cách kiên quyết!

“Chờ chút!” Hứa Thất An vươn tay ra ngoài song sắt, túm lấy ống tay áo của y.

Hứa Tân Niên dừng bước, lặng thinh nhìn hắn.

“Đệ có thể lấy được hồ sơ không? Hồ sơ của vụ án thuế ngân bị mất ấy.”

… …

(1) Một thạch gạo = 59.2kg gạo
(2) Triều dã: triều đình và dân gian
(3) Chế độ địa ngục: độ khó cao nhất trong các trò chơi phổ biến.
(4) Cẩu tỉu: xích chó. Đồng âm với go die, nghĩa là đi chết.
(5) Bất khuất bạch ngân: là tên gọi xếp hạng bậc bạc trong LMHT bên Trung Quốc. Cụ thể: anh dũng hoàng đồng, bất khuất bạch ngân, vinh diệu hoàng kim, hoa quý bạch kim, thôi xán toản thạch, siêu phàm đại sư, tối cường vương giả. Ở đây mình dịch là “bạc rách” cho nó gần gũi với LMHT Việt Nam.
(6) Chủy cường vương giả: top bậc Thách Đấu thì gọi là ‘tối cường vương giả’. Còn ‘chủy cường vương giả’ chỉ những người chơi chỉ được cái miệng nhưng kỹ năng thì kém. Theo mình hiểu nhân vật này hay mắng người.
第 1 章 牢狱之灾 小说: 大奉打更人 作者: 卖报小郎君

大奉京兆府, 监牢.

许七安幽幽醒来, 嗅到了空气中潮湿的腐臭味, 令人轻微的不适, 胃酸翻涌.

这扑面而来的臭味是怎么回事, 家里的二哈又跑床上拉屎来了. . . . 根据熏人程度, 怕不是在我头顶拉的. . . .

许七安家里养了一条狗, 品种哈士奇, 俗称二哈.

北漂了十年, 孤孤单单的, 这人啊, 寂寞久了, 难免会想养条狗里慰藉和消遣. . . . 不是肉体上.

睁开眼, 看了下周遭, 许七安懵了一下.

石块垒砌的墙壁, 三个碗口大的方块窗, 他躺在冰凉的破烂草席上, 阳光透过方块窗照射在他胸口, 光束中尘糜浮动.

我在哪?

许七安在怀疑人生般的迷茫中沉思片刻, 然后他真的怀疑人生了.

我穿越了. . . .

狂潮般的记忆汹涌而来, 根本不给他反应的机会, 强势插入大脑, 并快速流动.

许七安, 字宁宴, 大奉王朝京兆府下辖长乐县衙的一名捕快. 月俸二两银子一石米.

父亲是老卒, 死于十九年前的'山海战役', 随后, 母亲也因病去世. . . 想到这里, 许七安稍稍有些欣慰.

众所周知, 父母双亡的人都不简单.

"没想到重活了, 还是逃不掉当警察的宿命?" 许七安有些牙疼.

他前世是警校毕业, 成功进入体制, 捧起了金饭碗.

可是, 许七安虽然走了父母替他选择的道路, 他的心却不在人民公仆这个职业上.

他喜欢无拘无束, 喜欢自由, 喜欢纸醉金迷, 喜欢季羡林在日记本里的一句话: ——

于是悍然辞职, 下海经商.

"可我为什么会在监狱里?"

他努力消化着记忆, 很快就明白自己眼下的处境.

许七安自幼被二叔养大, 因为常年习武, 每年要吃掉一百多两银子, 因此被婶婶不喜.

18 岁修炼到炼精巅峰后, 便停滞不前, 迫于婶婶的压力, 他搬离许宅独自居住.

通过叔叔的关系, 在衙门里混了个捕快的差事, 原本日子过的不错, 谁想到. . . . .

三天前, 那位在御刀卫当差的七品绿袍二叔, 护送一批税银到户部, 途中出了意外, 税银丢失.

整整十五万两白银.

朝野震动, 圣上勃然大怒, 亲自下令, 许平志于五日后斩首, 三族亲属连坐, 男丁发配边疆, 女眷送入教坊司.

作为许平志的亲侄儿, 他被解除了捕快职务, 打入京兆府大牢.

两天!

再有两天时间, 他就要被流放到凄苦荒凉的边陲之地, 在劳碌中度过下半辈子.

"开局就是地狱模式啊. . . ." 许七安脊背发凉, 心跟着凉了半截.

这个世界处在封建王朝统治的状态, 没有人权的, 边陲是什么地方?

荒凉, 气候恶劣, 大部分被发配边境的犯人, 都活不过十年. 而更多的人, 还没到边陲就因为各种意外, 疾病, 死于途中.

想到这里, 许七安头皮一炸, 寒意森森.

"系统?"

沉默了片刻, 寂静的监牢里响起许七安的试探声.

系统不搭理他.

"系统. . . . 系统爸爸, 你出来啊." 许七安声音透着急切.

寂静无声.

没有系统, 竟然没有系统!

这意味着他几乎没办法改变现状, 两天后, 他就要戴上镣铐和枷锁,

被送往边陲, 以他的体魄, 应该不会死于途中.

但这并不是好处, 在充当工具人的生涯里被压榨劳动力, 最后死去. . . . .

太可怕, 太可怕了!

许七安对穿越古代这件事的美好幻想, 如泡沫般破碎, 有的只有焦虑和恐惧.

"我必须想办法自救, 我不能就这样狗带."

许七安在狭小的监牢里踱步打转, 像是热锅上的蚂蚁, 像是掉落陷阱的野兽, 苦思对策.

我是炼精巅峰, 身体素质强的吓人. . . . . 但在这个世界属于不屈白银, 越狱是不可能的. . . . .

靠宗族和朋友?

许家并非大族, 族人分散各地, 而整整十五万两的税银被劫, 谁敢在这个节骨眼上求情?

根据大奉律法, 将功补过, 便可免除死罪!

除非找回银子. . . .

许七安的眼睛猛的亮起, 像极了濒临溺毙的人抓住了救命稻草.

他是正儿八经的警校毕业, 理论知识丰富, 逻辑清晰, 推理能力极强, 又阅读过无数的案例.

或许可以试着从破案这方面入手, 追回银子, 戴罪立功.

但随后, 他眼里的光芒黯淡.

想要破案, 首先要看卷宗, 明白案件的详细经过. 之后才是调查, 破案.

如今他深陷大牢, 叫天天不应叫地地不灵, 两天后就送去边陲了!

无解!

许七安一屁股坐在地上, 双目失神.

他昨儿在酒吧喝的伶仃大醉, 醒来就在监狱里, 想来可能是酒精中毒死掉了才穿越吧.

老天爷赏赐了穿越的机会, 不是让他重活, 是觉得他死的太轻松了?

在古代, 发配是仅次于死刑的重刑.

上辈子虽然被社会毒打, 好歹活在一个太平盛世, 你说重生多好啊, 二话不说, 偷了父母的积蓄就去买房子.

然后配合老妈, 把爱炒股的老爹的手打断, 让他当不成韭菜.

这时, 幽暗走廊的尽头传来锁链划动的声音, 应该是门打开了.

继而传来脚步声.

一名狱卒领着一位神容憔悴的俊俏书生, 在许七安的牢门前停下.

狱卒看了书生一眼: "半柱香时间."

书生朝狱卒拱手作揖, 目送狱卒离开后, 他转过身来正面对着许七安.

书生穿着月白色的袍子, 乌黑的长发束在玉簪上, 模样甚是俊俏, 剑眉星目, 嘴唇很薄.

许七安脑海里浮现此人的相关记忆.

许家二郎, 许新年.

二叔的亲儿子, 许七安的堂弟, 今年秋闱中举.

许新年平静的直视着他: "押送你去边陲的士卒收了我三百两, 这是我们家仅剩的银子了, 你安心的去, 途中不会有意外的."

"那你呢?" 许七安鬼使神差的说出这句话, UU 看书 www. uukanshu. com 他记得原主和这位堂弟的关系并不好.

因为婶婶讨厌他的关系, 许家除了二叔, 其他人并不怎么待见许七安. 至少堂弟堂妹不会表现的与他太过亲近.

除此之外, 在原主的记忆里, 这位堂弟还是个擅长口吐芬芳的嘴强王者.

许新年不耐烦道: "我已被革除功名, 但有书院师长护着, 不需要发配. 管好你自己就行了. 去了边陲, 收敛脾气, 能活一年是一年."

许新年在京都赫赫有名的白鹿书院求学, 颇受重视, 又是新晋举人. 因此, 二叔出事后, 他没有被下狱, 但不允许离开京都, 多天来一直各方奔走.

许七安沉默了, 他不觉得许新年会比自己更好, 恐怕不只是革除功名, 还得入贱籍, 子子孙孙不得科举, 不得翻身.

且, 两天后, 许家女眷会被送入教坊司, 受到凌辱.

许新年是读书人, 他如何还有脸在京城活下去? 或许被发配边疆才是更好的选择.

许七安心里一动, 往前扑了几步, 双手扣住铁栅栏: "你想自尽? !"

不受控制的, 心里涌起了悲伤. . . . . 我明明都不认识他.

许新年面无表情的拂袖道: "与汝何干."

顿了顿, 他目光微微下移几寸, 不与堂哥对视, 神色转为柔和: "活下去."

说罢, 他决然的踏步离开!

"等等!" 许七安手伸出栅栏, 抓住他的衣袖.

许新年顿住, 沉默的看着他.

"你能弄到卷宗吗? 税银丢失案的卷宗."
@Niệm Di
Mười năm phiêu bạt phương Bắc, cô đơn lạnh lẽo. Con người mà, cô quạnh lâu ngày, khó tránh khỏi muốn nuôi một con chó để an ủi và chơi đùa… Ặc, không phải là “trò chơi xác thịt” nha.
==> Hắn đã phiêu bạt phương Bắc tận 10 năm, thật cô đơn lạnh lẽo/ Mất 10 năm phiêu bạt phương Bắc, hắn cảm giác rất cô đơn lạnh lẽo....

Hứa Thất An mở mắt ra, thấy tình huống xung quanh thì hơi bối rối. ==> Hứa Thất An mở mắt ra, khá bối rối khi thấy hoàn cảnh/tình huống xung quanh.

Phụ thân là tên lính quèn, đã chết trong “Chiến dịch Sơn Hải” ... ==> ... hy sinh trong...

Hắn thích không bị trói buộc, thích tự do ==> Hắn không thích bị trói buộc, muốn tự do

Hứa Thất An được nhị thúc nuôi nấng từ nhỏ, bởi vì quanh năm tập võ mà mỗi năm lại ăn hết hơn một trăm lượng bạc, do đó bị thẩm thẩm ghét bỏ. ==> Tách ra 2 câu cho dễ đọc. ==> Hứa Thất An được nhị thúc nuôi nấng từ nhỏ. Vì hắn luyện võ quanh năm, tốn kém chi phí ăn uống hàng trăm lượng bạc nên bị thẩm thẩm ghét bỏ.

Chuyện này làm rúng động triều dã(2), Thánh Thượng giận tím mặt, đích thân hạ lệnh chém đầu Hứa Bình Chí vào năm ngày sau, tam tộc thân quyến bị tội liên đới, nam đinh bị đày đi biên cương, nữ quyến thì đưa vào Giáo Phường Ty.
===> Quá nhiều dấu phẩy... tách câu ra đi a!!

Và càng có nhiều người, còn chưa tới được biên cương đã vì một số chuyện ngoài ý muốn, như bệnh tật, mà chết ở trên đường.
==> Và càng có nhiều người chết ở trên đường vì một số chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như bệnh tật (đoạn chưa đến biên cương thì độc giả có thể tự hiểu).

..... anyway, đệ dịch OK, không hiểu sai nghĩa... cần chau chuốt câu văn và tách câu nhuần nhuyễn hơn để nâng tầm bản dịch.

Đệ có thể tạo mới bộ này và bắt đầu dịch. Nếu chưa có tài khoản Reader thì reply lại topic này để huỳnh nhờ smod và min tạo account dịch cho.
cc @Độc Lữ Hành
 

Thương Khung Chi Chủ

Kim Đan Sơ Kỳ
Super-Moderator
Dịch Giả Tử Vi
Truyện: Nguyên long
Tác giả: Nhâm Oán
dịch từ cv ra thuần việt ạ
Chương 02: Năng lực kỳ quái

Thời gian từ khi rút súng cho tới khi bắn trúng mục tiêu lúc bình thường Vương Thắng ghi lại là 0.5 giây . Nhưng ngay vào lúc nãy khi bắn Đới Hoan, Vương Thắng cảm dường như khả năng ra đạn của mình tăng lên, tốc độ so với ngày thường nhanh hơn một chút, có lẽ đạt được khoảng 0,4 giây thì phải.
Con người của Vương Thắng vốn không hề thích giết người, sự thật đã chứng minh, trong lúc đang nhận nhiệm vụ ám sát, đôi khi hắn còn cần ngụy trang để lẫn vào đám người xung quanh mục tiêu, chấp nhận sự xỉ nhục và nhẫn nhịn là điều căn bản mà hắn phải trải qua. Nhưng cần nhớ một điều, nếu chỉ là xúc phạm nho nhỏ hoặc không quá tổn hại, ngay cả việc bị người khác đứng chỗ đông người tuyên bố muốn xử lý, hắn vẫn có thể trưng ra một bộ mặt đáng thương mà cầu xin tha mạng. Nhưng khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh lệnh xử lý tất cả mọi người, Vương Thắng không thể nhịn được mà lập tức xuất thủ.

Đám hộ vệ phản ứng rất nhanh sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Đới Hoan. Ngay khi Vương Thắng vừa nổ súng, ít nhất đã có năm chuôi kiếm tấn công vào cổ họng của mục tiêu. Bên phía của Tống Yên lúc này, ngoại trừ nàng ra, cũng chỉ còn lại một lão già có vẻ đã hơn năm mươi tuổi.
Nhưng lão già này động tác cũng rất nhanh, trong chớp mắt, toàn bôn gông cùm xiềng xích trên người đã bị hắn nhẹ nhàng tháo ra, ngay khi nhìn thấy trường kiếm của đám hộ vệ tung ra sắp sửa đâm vào cổ họng của mình, tay của hắn đã bắt lấy chuôi kiếm, tay còn lại tung ra một quyền đánh nát cổ họng của đối phương.
Không chỉ có lão già động tác mau lẹ, Tống Yên vốn nhìn có vẻ yếu đuối kia cũng đáng sợ không kém. Tĩnh như xử nữ động như thỏ chạy, động thủ hung ác mạnh mẽ, hoàn toàn giống như một người khác. Cùng là một chiêu cướp kiếm của tên hộ vệ, nhưng động tác lại vô cùng đẹp mắt, với một tốc độ không tưởng, trực tiếp đảo ngược lưỡi kiếm, đưa qua cổ của tên hộ vệ, đường kiếm vô cùng liền mạch.
Vương Thắng giết Đới Hoan, lão già giết hộ vệ, Tống Yên giết hộ vệ, tất cả việc này đều diễn ra trong khoảng thời gian vài giây ngay sau khi Đới Hoan ra lệnh mà thôi.
Nhưng mà ngay cái lúc tiếng súng vang lên, bao gồm ngay cả đám người Tống Yên, khi nhìn thấy cái lỗ máu khủng khiếp trên trán của Đới Hoan, nhìn thấy Đới Hoan ngã xuống, toàn bộ đều sợ đến ngây người. Không ai có thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy Đới Hoan cứ như vậy mà chết, quay lại nhìn khuôn mặt bình tĩnh cùng tiếng xì khinh thường của Vương Thắng, tất cả chỉ cảm thấy một màn trước mắt này là giả, chuyện này sao có thể?
Đới Hoan là ai? Thiếu chủ của Đới Gia tại Hà Tây, con trai trưởng của gia chủ, chỉ cần không có chuyện, liền sẽ trở thành vị gia chủ tiếp theo. Hắn dám không để ý đến ai, đi bắt cóc Tống Yên, con gái duy nhất của gia chủ Tống Gia, người đủ tiêu chuẩn để làm gia chủ tiếp theo của Tống gia. Các vị trưởng lão của Tống gia biết rõ tất cả những chuyện này, nhưng lại làm như không thấy để hắn tùy ý bắt đi Tống Yên, nghênh ngang tiến vào cấm địa của Tống gia, vậy là đủ hiểu quyền lực hắn lớn cỡ nào.
Từ trước tới nay chỉ nghe Đới Hoan giết người, chứ làm gì có ai dám giết Đới Hoan? Không phải không có, chỉ tại những kẻ đó còn không tới gần Đới Hoan qua trăm thước đều đã bị cao thủ của Đới gia xử lý. Vị thiếu chủ của Đới gia, cao cao tại thượng, vị công tử hoan lạc vang danh khắp thiên hạ, làm sao có thể bị một tên người rừng không có danh tiếng giết chết? Lại còn dưới sự bảo hộ của rất nhiều hộ vệ?
Bộ dạng của Vương Thắng bây giờ, trong mắt đám người Đới gia người nhà họ Tống, chính là một tên người rừng không hơn không kém. Toàn thân từ trên xuống dưới phủ một lớp ngụy trang, xanh xanh đỏ đỏ trộn lẫn, trừ những tên người rừng ra thì sẽ chẳng có người bình thường nào thích cả, chứ đừng nói mặc lên người. Trên đầu chụp lấy mũ giáp, trên mặt mang theo kính bảo hộ, lại còn đeo thêm cái khẩu trang cứng ngắc có chức năng như một cái mặt nạ phòng độc, trên mặt bôi trét một đống cây thuốc màu nhìn qua giống như mấy hình xăm loang lổ. Quần áo dở dở ương ương, mấy hình xăm loang lổ trên mặt, còn đeo thêm mấy thứ lỉnh kỉnh trên người, không phải người rừng thì là gì?
Đới Hoan thiếu gia bị một tên người rừng giết chết, không riêng gì Tống Yên cùng lão già kia sợ ngây người, Đới gia hộ vệ càng điên cuồng hơn. Bọn hắn phụ trách việc bảo vệ thiếu gia, thiếu gia chết còn bọn hắn không có việc gì, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết hậu quả như thế nào.
Đám hộ vệ không nói hai lời, tất cả đồ vật ở trong tay ném loạn cả lên, toàn bộ vũ khí mục tiêu đều hướng về phía Vương Thắng. Không riêng gì Vương Thắng, mục tiêu còn có cả Tống gia tiểu thư cùng lão già kia nữa. Hoan thiếu gia đã chết, Tống gia tiểu thư là người con gái hoan thiếu gia yêu thích, làm sao còn có thể sống được?

Chỉ tiếc, bọn hộ vệ phản ứng nhanh, nhưng Vương Thắng còn nhanh hơn. Nếu đã động thủ giết chết Đới Hoan, chẳng lẽ Vương Thắng sẽ còn lưu lại mạng sống cho đám người này sao? Khẩu Glock 17 trong tay phát huy ra sức mạnh cùng tốc độ khủng khiếp và chuẩn xác nhất, Pằng pằng pằng pằng, ngay khi tiếng súng vang lên, tất cả Đới gia hộ vệ, ngoại trừ nhưng kẻ đang vây công cô gái kia cùng lão già, tất cả đều cho một phát súng rồi nói sau.

Ở đây chỉ để lại mười ba Đới gia hộ vệ, sáu tên phóng tới Vương Thắng thì có năm tên căn bản không kịp phản ứng liền bị Vương Thắng một súng bắn chết. Để Vương Thắng rung động trong lòng, tên còn lại thân pháp thật quá đáng sợ, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc vẫn có thể tránh thoát được một phát súng của Vương Thắng, dù không có tránh thoát đạn, nhưng cũng tránh đi chỗ trí mạng. Còn tốt, Vương Thắng biết bây giờ không phải là lúc mềm yếu cho nên lựa chọn mục tiêu là trái tim của kẻ địch, không có bắn trúng tim, đạn cũng bắn trúng ngực của tên hộ vệ, vẫn bị trọng thương.

Vương Thắng bổ một súng, tên may mắn duy nhất này cũng không thoát cảnh đạn bắn trúng đầu, không chết cũng phải chết. Sau đó Vương Thắng mới nhìn bảy tên hộ vệ đang vây công hai người kia, vừa nhìn, Vương Thắng cũng giật nảy mình.

Lão già vốn có bốn tên vây công giờ 2 tên đã đầu một nơi thân một nẻo, chết không thể nào thảm hơn, còn lại hai cái bên trong một cái ngay trước mặt Vương Thắng bị chặt rớt một cái cánh tay. Thanh kiếm trong tay của lão ấy chỉ vào ngực của tên còn lại.

Nhìn thấy một màn này, trong đầu Vương Thắng chợt léo lên một suy đoán không thể tin. Nếu một kiếm này hướng bên cạnh chếch lên một chút, hiệu quả sẽ tốt hơn.

Ý niệm mới léo lên Vương Thắng liền thấy kiếm của lão già bị tên kia ngăn cản, hắn cố đẩy ra một bên. Nếu như những gì Vương Thắng mới nghĩ, đâm theo hướng đó, đối phương căn bản không có cơ hội ngăn cản.

Đây là có chuyện gì? Vương Thắng tự nhận nếu nói về súng ống hiện đại, mình chính là chuyên gia trong chuyên gia, dù có đùng tay không hay dao quân dụng chiến đấu cũng thuộc loại cao thủ, nhưng chưa từng cảm thấy mình tại Kiếm Thuật cũng có thể có ánh mắt như thế, hay do lúc nãy đang suy nghĩ nên vô tình nghĩ ra?

Đôi mắt đảo đảo, Vương Thắng liền thấy cách đó không xa động tác của cô gái. Lần này rõ ràng hơn, Vương Thắng trong đầu cơ hồ trong nháy mắt đã đoán được nữ tử xuất kiếm phương vị cùng lực đạo, đã đoán được kết quả khi nàng xuất kiếm, thậm chí, liền trên người nữ tử bộ vị nào xuất lực (ta lại nghĩ lung tung rồi), đều phán đoán rõ ràng. Còn nói cải tiến, ngay khi nhìn nàng xuất kiếm đã thoáng hiện trong đầu.

Không riêng gì động tác công kích của cô gái, ngay cả động tác của tên hộ vệ, Vương Thắng đều liếc mắt qua liền rõ có chuyện gì, từ mục đích đến kết quả phân tích như thế thấu triệt. Một giây sau, Vương Thắng liền thấy kết quả, cùng mình dự đoán giống nhau như đúc, không có nửa điểm khác biệt.

Đây cũng không phải là năng lực vốn có của mình, Vương Thắng hiện tại đã khẳng định. Đây là năng lực mới sau khi mình tiến vào thế giới này, cũng không biết làm thế nào đạt được.

"Chẳng lẽ đây chính là lễ vật ngươi tặng cho ta?" Vương Thắng thầm nghĩ tới chủ nhân của cặp kia mỹ lệ kia, âm thầm cân nhắc nói: "Ta xem như đi tới thế giới của ngươi, nhưng ngươi ở đâu? Vì sao lại muốn ta giết ngươi?"

Đang tại Vương Thắng mê hoặc ở giữa, Tống Yên hướng về phía lão đầu kia lo lắng hô một tiếng: "Lão Ngư thúc, bọn hắn mang đi Nguyên Hồn!"



"Tiểu thư, ngươi chào hỏi cô gia!" Lão già ngưởi thấy mùi máu tanh và thuốc súng đã kịp phản ứng, hướng về phía Tống Yên hô lớn một tiếng: "Ta lập tức đi bẩm báo các trưởng lão!"



Vương Thắng vừa mới đem khẩu súng nhét vào bao súng ở trên đùi, đột nhiên nghe được một tiếng "cô gia", nhịn không được giật mình, người lảo đảo kém chút nằm xuống. Cô gia là cái quỷ gì?

Tông Yên dù có giết chết ba tên hộ vệ của Đới gia, mặt cũng không đổi sắc, nhưng đột nhiên nghe được xưng hô thế này, khuôn mặt nhất thời biến thành đỏ bừng. Lão Ngư thúc chẳng lẽ không nhận ra mình cùng Đới Hoan giả vờ giả vịt, tất cả đêù nói láo sao? Không biết tại sao lại bắt mình cùng tên người rừng này phải có quan hệ? Chẳng lẽ mình thật sự khó gả như vậy, phải dây dưa với một tên người rừng hay sao?

Đỏ mặt thì đỏ mặt, ngượng ngùng thì ngượng ngùng, nhưng Tống Yên cũng hiểu được, lão Ngư thúc nói không sai. Vương Thắng từ trên trời rơi xuống, có thể giết Đới Hoan dễ như trở bàn tay, đây tuyệt đối là một đối tượng đáng giá lôi kéo.

Tống đại tiểu thư nhìn thoáng qua vừa mới mở miệng với lão Ngư thúc, lão già trong ánh mắt lóe lên một tia sáng, hướng về phía Tống Yên nặng nề gật đầu. Tống Yên lại không chần chờ cái gì, đi đến bên người Vương Thắng nói như chém đinh chặt sắt: "Chúng ta đi."

Vương Thắng đã đem nước bên trong đôi ủng đổ ra, một lần nữa đeo vào, cột dây giày. Lúc làm những việc này, trên mặt không có có bất kỳ biến hóa nào, thủ pháp ổn định, hô hấp đều đặn, phảng phất như mấy kẻ vừa nãy không phải do hắn giết.

"Nếu như thời điểm ngươi vừa mới giết người thứ hai, kiếm thứ nhất hướng phía bên phải mấy phần, tốc độ hơi chậm một chút, ngươi có thể một chiêu giết hắn." Vương Thắng phủi tay, đứng lên, quần áo ẩm ướtnên mặc hơi khó chịu. Đứng lên nhìn Tống Yên, câu đầu tiên nói với nàng lại chỉ nói cho nàng vừa mới kiếm thế không đủ.

Tống Yên nhất thời rơi vào trầm t.ư, kỳ thật trong lòng của nàng đã lần nữa nhấc lên sóng to gió lớn. Kiếm pháp nàng dùng để giết người là Tống gia bí truyền, nàng làm gấp, mới không có đúng chỗ, Vương Thắng có thể chỉ ra thiếu sót của, chẳng lẽ Vương Thắng trước kia liền đối Tống gia kiếm pháp hiểu rất rõ sao?

Lão Ngư thúc vừa muốn đi, nghe được Vương Thắng lời nói cũng lập tức sửng sốt. Tống Yên là hắn nhìn nàng từ bé lớn lên, vừa mới hắn cũng lưu ý qua Tống Yên bên này, đúng như là Vương Thắng nói tới. Chỉ là, Tống gia đích truyền hạch tâm kiếm pháp, như thế nào bị người ngoài biết được?

Vương Thắng cũng ý thức được, mình đi tới thế giới này, chỉ sợ thật sự là một thế giới không thể tưởng tượng được. phụ nữ ở thế giới này đều giống Tống Yên, nghĩ đến những cao thủ kia có thể khiến nàng sợ hãi mà không dám phản kháng. Lão đầu kia lại càng không cần phải nói, một kiếm chém đầu Vương Thắng cũng làm bình thường, nhưng hắn một đấm đánh vào cổ họng đối thủ, ngươi đã từng gặp qua kẻ trực tiếp nắm cột sống của người kéo ra đến một nửa bao giờ chưa?

Tống Yên cùng lão Ngư thúc thời khắc này, trong lòng đều rất tò mò về lai lịch của Vương Thắng. Có thể cái người từ trên trời rơi xuống này không phải là kẻ mọi rợ, mà là cao thủ của một gia tộc bí ẩn nào đó? Thế nhưng nhìn cách Vương Thắng cử động, lại không có chút dáng vẻ của một cao thủ, thật sự là để cho người ta khó mà suy đoán.

Từ trên trời rơi xuống, thần bí ám khí, có thể xem thấu chiêu số sơ hở ánh mắt, trang phục kỳ quái, tất cả chuyện này, đều tạo cho Vương Thắng một sự thần bí.
Thời gian từ khi rút súng cho tới khi bắn trúng mục tiêu lúc bình thường Vương Thắng ghi lại là 0.5 giây ==> Vương Thắng ghi lại thời gian từ khi rút súng cho tới khi bắn trúng mục tiêu lúc bình thường là 0.5 giây (lỗi convert nhé)

Nhưng ngay vào lúc nãy khi bắn Đới Hoan, Vương Thắng cảm dường như khả năng ra đạn của mình tăng lên, tốc độ so với ngày thường nhanh hơn một chút, có lẽ đạt được khoảng 0,4 giây thì phải.
==> Thế nhưng khi bắn Đới Hoan ban nãy, dường như Vương Thắng cảm giá khả năng nhả đạn của mình tăng lên. Tốc độ nhanh hơn ngày thường một chút, có lẽ đạt được khoảng 0,4 giây thì phải.

Con người của Vương Thắng vốn không hề thích giết người, sự thật đã chứng minh, trong lúc đang nhận nhiệm vụ ám sát, đôi khi hắn còn cần ngụy trang để lẫn vào đám người xung quanh mục tiêu, chấp nhận sự xỉ nhục và nhẫn nhịn là điều căn bản mà hắn phải trải qua.
==> Câu quá dài, cần tách câu ra. ==> Vốn dĩ Vương Thắng không hề thích giết người. Sự thật đã chứng minh rằng, đôi khi hắn còn ngụy trang để lẫn vào đám người xung quanh mục tiêu trong những nhiệm vụ ám sát. Cơ bản là hắn đã từng phải nhẫn nhịn và chịu đựng sự sỉ nhục.

Nhưng khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh lệnh xử lý tất cả mọi người, Vương Thắng không thể nhịn được mà lập tức xuất thủ.
==> Nhưng khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh ra lệnh xử lý tất cả mọi người, Vương Thắng không thể nhịn được nữa, bèn lập tức xuất thủ ra tay ngay lập tức.
..........
@sói già đơn độc Đệ có nỗ lực sắp xếp câu chữ cho phù hợp, nhưng vẫn còn mắc lỗi convert khá nhiều.

Lỗi thứ nhất- đệ chưa nắm vững cấu trúc của các cụm chủ ngữ - vị ngữ - trạng ngữ trong câu. Đệ chỉ sắp xếp câu từ cho dễ hiểu, vậy là chưa phù hợp với yêu cầu 1 bản dịch.

Lỗi thứ hai - đệ còn lạm dụng từ Hán Việt. Như huynh đã sửa, ví dụ từ "xuất thủ", do đây đang là văn phong hiện đại, nên dùng từ ra tay sẽ hợp lý hơn.

Lỗi thứ ba: Từ thừa, ví dụ như "khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh ra lệnh" , nghenghe cái gì thôi, không cần ghi nghe đến....

Nếu có thời gian, đệ nên đọc thêm topic này của huynh Chú Ý - Làm sao để bản dịch "mượt mà" hơn? (Phần 1) để nắm rõ về cấu trúc câu và cách dùng từ.

----

Anyway, do hiện tại, huynh đang rất ủng hộ các bạn mở truyện dịch mới và khích lệ tinh thần các cây dịch mới, nên sẽ xem xét cho đệ mở 1 bộ truyện dịch. Tuy nhiên, hy vọng đệ cố gắng nghiên cứu, phấn đấu để hoàn thiện bản dịch hơn, giảm ít lỗi dần dần...

Huynh đồng ý cho đệ dịch 1 bộ truyện mới, nhưng sẽ kiểm tra bất kì 1 chương nào đó trong vòng 10 - 20 chương đầu. Nếu còn nhiều lỗi như thế thì... huynh tóm đệ đi học dịch lại nhé.

cc @Độc Lữ Hành
 

lumos

Kim Đan Hậu Kỳ
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
-107,40
Tu vi
214,26
Mười năm phiêu bạt phương Bắc, cô đơn lạnh lẽo. Con người mà, cô quạnh lâu ngày, khó tránh khỏi muốn nuôi một con chó để an ủi và chơi đùa… Ặc, không phải là “trò chơi xác thịt” nha.
==> Hắn đã phiêu bạt phương Bắc tận 10 năm, thật cô đơn lạnh lẽo/ Mất 10 năm phiêu bạt phương Bắc, hắn cảm giác rất cô đơn lạnh lẽo....

Hứa Thất An mở mắt ra, thấy tình huống xung quanh thì hơi bối rối. ==> Hứa Thất An mở mắt ra, khá bối rối khi thấy hoàn cảnh/tình huống xung quanh.

Phụ thân là tên lính quèn, đã chết trong “Chiến dịch Sơn Hải” ... ==> ... hy sinh trong...

Hắn thích không bị trói buộc, thích tự do ==> Hắn không thích bị trói buộc, muốn tự do

Hứa Thất An được nhị thúc nuôi nấng từ nhỏ, bởi vì quanh năm tập võ mà mỗi năm lại ăn hết hơn một trăm lượng bạc, do đó bị thẩm thẩm ghét bỏ. ==> Tách ra 2 câu cho dễ đọc. ==> Hứa Thất An được nhị thúc nuôi nấng từ nhỏ. Vì hắn luyện võ quanh năm, tốn kém chi phí ăn uống hàng trăm lượng bạc nên bị thẩm thẩm ghét bỏ.

Chuyện này làm rúng động triều dã(2), Thánh Thượng giận tím mặt, đích thân hạ lệnh chém đầu Hứa Bình Chí vào năm ngày sau, tam tộc thân quyến bị tội liên đới, nam đinh bị đày đi biên cương, nữ quyến thì đưa vào Giáo Phường Ty.
===> Quá nhiều dấu phẩy... tách câu ra đi a!!

Và càng có nhiều người, còn chưa tới được biên cương đã vì một số chuyện ngoài ý muốn, như bệnh tật, mà chết ở trên đường.
==> Và càng có nhiều người chết ở trên đường vì một số chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như bệnh tật (đoạn chưa đến biên cương thì độc giả có thể tự hiểu).

..... anyway, đệ dịch OK, không hiểu sai nghĩa... cần chau chuốt câu văn và tách câu nhuần nhuyễn hơn để nâng tầm bản dịch.

Đệ có thể tạo mới bộ này và bắt đầu dịch. Nếu chưa có tài khoản Reader thì reply lại topic này để huỳnh nhờ smod và min tạo account dịch cho.
cc @Độc Lữ Hành
Chân thành cảm ơn sự góp ý tận tình của huynh. :xntowdq:. Đệ sẽ cố gắng hơn. Đệ chưa có tk reader, mong huynh tạo giúp đệ.
 

sói già đơn độc

Phi Thăng kiếp
Tầm Thư Học Đồ
Ngọc
96,91
Tu vi
654,56
Thời gian từ khi rút súng cho tới khi bắn trúng mục tiêu lúc bình thường Vương Thắng ghi lại là 0.5 giây ==> Vương Thắng ghi lại thời gian từ khi rút súng cho tới khi bắn trúng mục tiêu lúc bình thường là 0.5 giây (lỗi convert nhé)

Nhưng ngay vào lúc nãy khi bắn Đới Hoan, Vương Thắng cảm dường như khả năng ra đạn của mình tăng lên, tốc độ so với ngày thường nhanh hơn một chút, có lẽ đạt được khoảng 0,4 giây thì phải.
==> Thế nhưng khi bắn Đới Hoan ban nãy, dường như Vương Thắng cảm giá khả năng nhả đạn của mình tăng lên. Tốc độ nhanh hơn ngày thường một chút, có lẽ đạt được khoảng 0,4 giây thì phải.

Con người của Vương Thắng vốn không hề thích giết người, sự thật đã chứng minh, trong lúc đang nhận nhiệm vụ ám sát, đôi khi hắn còn cần ngụy trang để lẫn vào đám người xung quanh mục tiêu, chấp nhận sự xỉ nhục và nhẫn nhịn là điều căn bản mà hắn phải trải qua.
==> Câu quá dài, cần tách câu ra. ==> Vốn dĩ Vương Thắng không hề thích giết người. Sự thật đã chứng minh rằng, đôi khi hắn còn ngụy trang để lẫn vào đám người xung quanh mục tiêu trong những nhiệm vụ ám sát. Cơ bản là hắn đã từng phải nhẫn nhịn và chịu đựng sự sỉ nhục.

Nhưng khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh lệnh xử lý tất cả mọi người, Vương Thắng không thể nhịn được mà lập tức xuất thủ.
==> Nhưng khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh ra lệnh xử lý tất cả mọi người, Vương Thắng không thể nhịn được nữa, bèn lập tức xuất thủ ra tay ngay lập tức.
..........
@sói già đơn độc Đệ có nỗ lực sắp xếp câu chữ cho phù hợp, nhưng vẫn còn mắc lỗi convert khá nhiều.

Lỗi thứ nhất- đệ chưa nắm vững cấu trúc của các cụm chủ ngữ - vị ngữ - trạng ngữ trong câu. Đệ chỉ sắp xếp câu từ cho dễ hiểu, vậy là chưa phù hợp với yêu cầu 1 bản dịch.

Lỗi thứ hai - đệ còn lạm dụng từ Hán Việt. Như huynh đã sửa, ví dụ từ "xuất thủ", do đây đang là văn phong hiện đại, nên dùng từ ra tay sẽ hợp lý hơn.

Lỗi thứ ba: Từ thừa, ví dụ như "khi vừa nghe đến Đới Hoan mệnh ra lệnh" , nghenghe cái gì thôi, không cần ghi nghe đến....

Nếu có thời gian, đệ nên đọc thêm topic này của huynh Chú Ý - Làm sao để bản dịch "mượt mà" hơn? (Phần 1) để nắm rõ về cấu trúc câu và cách dùng từ.

----

Anyway, do hiện tại, huynh đang rất ủng hộ các bạn mở truyện dịch mới và khích lệ tinh thần các cây dịch mới, nên sẽ xem xét cho đệ mở 1 bộ truyện dịch. Tuy nhiên, hy vọng đệ cố gắng nghiên cứu, phấn đấu để hoàn thiện bản dịch hơn, giảm ít lỗi dần dần...

Huynh đồng ý cho đệ dịch 1 bộ truyện mới, nhưng sẽ kiểm tra bất kì 1 chương nào đó trong vòng 10 - 20 chương đầu. Nếu còn nhiều lỗi như thế thì... huynh tóm đệ đi học dịch lại nhé.

cc @Độc Lữ Hành
10 đêns 20 chương đầu. Dạ, nếu sai phạm vẫn tiếp diễn, đệ sẽ tự mình xin xoá bộ truyện đã dịch. Cảm ơn huynh đã cho ý kiêna về bản dịch ạ. Đệ sẽ sửa chữa lại ngay
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top