deeno12701
Phàm Nhân
thế tỷ gom bao nhiêu mới thỏa tấm lòng đâylúc nào chẳng cần sll anh ơi... :3

thế tỷ gom bao nhiêu mới thỏa tấm lòng đâylúc nào chẳng cần sll anh ơi... :3

còn nửa cuối của Vivian-san nữa
Tỷ dịch cho công ty nào thế tỷsr. Giờ mới dịch được, vừa nhận xong thì sếp gọi đi dịch training. Chết mất bao nhiêu nơ ron thần kinh rồi.
tỷ muốn chia nửa cuối nữa không. =]]]]sr. Giờ mới dịch được, vừa nhận xong thì sếp gọi đi dịch training. Chết mất bao nhiêu nơ ron thần kinh rồi.
công ty ta bé xíu. đệ không biết đâu.Tỷ dịch cho công ty nào thế tỷ
công ty ta bé xíu. đệ không biết đâu.
Nửa đầu đâu post nào!
Cái từ tượng thanh trong truyện í mà.Chương 81: Lọt vào mười thứ hạng đầu
Khi Thạch Mục đối mặt với trường tiên lăng liệt đâm tới, hắn giống như đã sớm có tính toán từ trước, thân thể nghiêng về bên trái vừa vặn tránh thoát gai nhọn của trường tiên, đồng thời cương đao trong tay lại vòng ra một lần nữa, huyễn hóa ra mười đạo đao mang gào thét chém về phía nửa người bên trái của Nguyễn Chí.
Nguyễn Chí biến sắc lần nữa, nhưng phản ứng của y cũng không chậm, cánh tay vội vàng rung lên, trường tiên màu đen bỗng nhiên quay ngược trở về trước người đan thành một màn lưới mạng nhện kết thành từ cây roi màu đen, giống như một vách tường màu đen bảo vệ chặt chẽ thân thể y ở phía sau.
Thạch Mục cười lạnh một tiếng, động tác trên tay không ngừng chút nào.
Oanh long long!
Mười đạo đao ảnh chém lên màn roi màu đen, lưới roi run rẩy, bất quá đao ảnh cũng lập tức bạo liệt.
Quang mang trong mắt Thạch Mục sáng rực, hắn liền thúc giục chân khí trong cơ thể rót vào cương đao trong tay.
Cương đao lắc lư rung động phát ra tiếng ông ông, mơ hồ còn tản ra quang mang màu trắng.
“Hống!”
Thạch Mục hét lớn một tiếng, hai tay cầm đao nặng nề bổ về phía trước.
Không khí xung quanh cương đao như hình thành một bông hoa sáng như tuyết, bắn ra mười đạo đao mang nữa chém xuống.
“Một hơi mười trảm, quả nhiên lúc trước tên tiểu tử này vẫn còn ẩn giấu thực lực, khó trách Tô sư đệ không địch nổi hắn!” Tên thanh niên đệ tử cấp Ất mặt gầy với t.ư cách trọng tài trên lôi đài thấy vậy thì trong mắt lóe lên dị sắc.
Sắc mặt Nguyễn Chí kinh hoảng, hiện tại y đã bị khí thế mãnh liệt sóng sau cao hơn sóng trước hoàn toàn áp chế, chỉ có thể dốc sức liều mạng huy động trường tiên trong tay ngăn cản, nhưng y lại không thể tìm ra một kẽ hở nào để có thể phản kích, trên trán lấm tấm mồ hôi to như hạt đậu.
“Oanh” một tiếng vang thật lớn!
Màn lưới màu đen cuối cùng bị Thạch Mục chém nát, trường tiên màu đen trong tay Nguyễn Chí cũng bị Thạch Mục dễ dàng chém đứt thành vô số đoạn, trong tay y chỉ còn lại một mẩu ngắn ngủn, còn chưa kịp phản ứng lại thì trước mắt đã hoa lên, bất ngờ hơn mười đạo đao mang sáng như tuyết đao chém về phía mình, giống như muốn đem hắn chém thành vài khúc.
Nhưng đúng lúc này bóng người hoa lên, một thân ảnh cao lớn lao đến chắn trước người Nguyễn Chí, lại là tên đệ tử cao gầy cấp Ất với t.ư cách trọng tài kia.
Chỉ thấy tay áo hắn nhẹ rung lên, một cây thương ngắn màu bạc không biết như thế nào xuất hiện trong tay y, đón đỡ đao mang.
Đầu thương rung lên, một cỗ sóng khí vô hình từ mũi thương bạo phát ra, chỉ nghe một tiếng trầm đục, mười đạo đao mang đều vỡ vụn.
Sắc mặt Thạch Mục cả kinh, một cỗ cự lực từ trong trường tay truyền lại đến thân thể, hắn cảm thấy trong cơ thể khó chịu như vừa có một hồi dời sông lấp biển vậy, bất quá cỗ cự lực chỉ trong chốc lát liền tiêu biến, làm hắn lui về phía sau nửa bước thân hình mới ổn định lại, chẳng qua hiện tại sắc mặt hắn đã trở lên trắng bệch.
“Tiểu tử, nếu như ngươi muốn bỏ qua quy củ của tông môn coi thường tính mạng người khác thì phải hỏi qua cây thương trong tay Lạc Vân Cơ ta có đồng ý hay không đã!”Thanh niên mặt gầy lật tay thu lại đoản thương, lạnh lùng nói, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Lúc trước bại dưới tay Thạch Mục chính là thiếu niên song kiếm Tô Mộc Bạch vốn có chút quan hệ với hắn, nguyên bản có hi vọng có thể tiến vào bài danh mười thứ hạng đầu đệ tử mới, nhưng do Thạch Mục xuất thủ mới bị loại, trong lòng sớm đã không ưa gì Thạch Mục, hiện tại liền có cơ hội tốt để trực tiếp xuất thủ.
Hắn vốn cho là chính mình vốn là võ giả thực lực Hậu Thiên Hậu Kỳ, có thể mặt không đổi sắc cho Thạch Mục ăn chút thiệt thòi, không nời Thạch Mục lại đón đỡ một cách điềm nhiên như không có việc gì.
“Tại hạ nhất thời thu tay không kịp, mong sư huynh thứ lỗi.” Ánh mắt Thạch Mục lóe lên thu hồi cương đao, chắp tay nói.
Lạc Vân Cơ lạnh lùng liếc nhìn Thạch Mục, không nói gì nữa đi đến một bên lôi đài.
Trước mặt bao người, hắn tự nhiên không làm ra thêm cử động không tốt nào khác.
Nguyễn Chí liếc nhìn Thạch Mục một cái thật sâu, vứt đoạn roi đứt trong tay đi, bước xuống lôi đài.
“Người thắng trận, Thạch Mục!”
Đám người phụ cận lôi đài giờ này mới như tỉnh mộng, bộc phát một hồi hoan hô.
Cuộc tỉ thí của Thạch Mục khí thế như hồng, hơn nữa lại cực kỳ gọn gàng, sát khí ngập trời, làm cho người theo dõi câm như hến, nhưng lại phù hợp với quy củ của Hắc Ma Môn.
Vậy tỷ sửa giúp đệ nhé:Cái từ tượng thanh trong truyện í mà.
Bản thân nó là từ tượng thanh, nên không chú ý về mặt nghĩa mà là về mặt âm. Tức là phát âm của từ đó gần với âm thanh mà nó mô tả.
Trong truyện có mấy từ tượng thanh kiểu: "Hống!" "Ông ông!" "Oanh long long!"
Vốn dĩ mấy từ đó dịch sang tiếng Việt nó chẳng có nghĩa tượng thanh tượng hình nào cả, nên ta thấy cần dựa vào văn cảnh mà tìm từ tượng thanh phù hợp tương ứng trong tiếng Việt cho nó.



Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản