Luận Truyện Ma Thiên Ký - Vong Ngữ - Tầng 8 : Quần ma loạn vũ - Tấn Công Hải Hoàng Cung

Status
Not open for further replies.

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
Lỗi đánh máy dịch chương 1152 - Côn ngọc (đã sửa lại, chữ đậm đỏ):
[NOGUEST]
MA THIÊN KÝ
Vong Ngữ

Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu

Chương 1152:Côn ngọc

Dịch giả: nila32, Hàn Lâm Nhi
Nguồn: www.bachngocsach.com

Đang lo tiêu diệt Minh trùng
Thế mà có kẻ nổi khùng tức ghen
Cùng nhau trên một chiến thuyền
Giúp nhau chưa thấy đem phiền tặng nhau

(@andreyquoc)

Khi Liễu Minh đang định lên tiếng thắc mắc gì đó, một giọng nói hữu lực hòa lẫn vào tiếng bước chân mạnh mẽ truyền đến, ngay lập tức hấp dẫn sự chú ý của phần lớn mọi người có mặt trong đại điện. Họ Liễu cũng theo đó nhìn lại thì phát hiện có ba người đang tiến về phía bọn họ. Đi đầu là một vị tu sĩ có y phục và trang sức của đệ tử Bí truyền giống hệt hắn. Người này tuổi chừng ba mươi, dáng người cực cao, vượt hẳn Liễu Minh một cái đầu nhưng thân thể của y thoạt nhìn có chút gầy gò, màu da cũng hiện một mảnh khô vàng giống như mang bệnh trong người.

Sau khi sử dụng thần thức quét qua thân thể đối phương, ánh mắt Liễu Minh liền hiện vẻ ngạc nhiên. Ngoài linh áp Chân Đan hậu kỳ vô cùng mạnh mẽ, thân thể nhìn như khô héo của vị tu sĩ kia còn tỏa ra khí tức vô cùng quỷ dị giống như tất cả tinh khí của y đều tập trung ở nơi tận cùng của cốt tủy. Hơn nữa, loại cảm giác này còn có vài phần tương tự với thể chất của Liễu Minh sau khi tu luyện Minh Cốt Quyết.

Theo sau nam tử mặt vàng là một tráng niên sở hữu làn da màu đồng cổ cùng một thiếu nữ áo lục. Trên đầu cô gái là một dải băng màu lam khiến cho nốt ruồi chính giữa mi tâm của nàng càng trở nên nổi bật, tạo cảm giác phong tình khó tả. Hai người này chính là đôi đạo lữ nổi tiếng của Huyền Thiên Phong, Thượng Quan Yên Vũ và Lăng Y Y. Bọn họ dường như có quen biết với nam tử mặt vàng hơn nữa còn tỏ ra có chút kính sợ với y vì vậy từ đầu đến giờ vẫn một mực nán lại phía sau.

Liễu Minh vẫn luôn dành phần lớn thời gian lưu lạc bên ngoài vì vậy không hề nhận ra ba người vừa tới. Nhưng từ quần áo và trang sức để phán đoán, hắn xác định nam tử đi trước nhất cũng là đệ tử Bí truyền giống mình hơn nữa vị đồng môn này còn được mọi người gọi là Côn sư huynh. Họ Liễu vừa mới gia nhập hàng ngũ đệ tử Bí truyền, tính ra cũng chỉ nhận mặt hai người cùng đội với mình. Một người hôm nay đã là trưởng lão Thiên Tượng cảnh, Kim Thiên Tứ, người còn lại chính là vị sư huynh dẫn đội Cầu Long Tử vì vậy đối với vị đệ tử Bí truyền họ Côn kia vẫn là lần đầu nghe đến.

Lúc này, vị nam tử mặt vàng sau khi tiến vào liền không để ý đến đám đông xung quanh mà lạnh lùng tiến tới trước mặt Thiên Qua chân nhân, cùng hai người sau lưng khom người thi lễ một cái:

“Ra mắt chưởng môn.”

“Tốt, mọi người đã đến đông đủ.” Thiên Qua chân nhân thấy vậy bèn gật đầu sau đó đứng lên.

Lời vừa dứt, mọi người trong điện lập tức trở nên im lặng đồng thời nhanh chóng nhìn về phía chưởng môn của mình.

“Thời gian cấp bách, ta chỉ nói ngắn gọn mà thôi. Hôm nay triệu tập các ngươi lại đây là vì một nhiệm vụ vô cùng khẩn cấp. Vào lúc sáng sớm, gia tộc phụ thuộc bổn môn là Diệp gia tại sơn mạch Thanh Tang đã phái người đến đây cầu viện. Theo tin tức mà chúng ta nhận được, khu vực đó đã xuất hiện lượng lớn Minh trùng đang nhăm nhe linh mạch tại đó. Sau một hồi thương nghị, ta cùng mấy vị trưởng lão đã quyết định phái các ngươi tiến về núi Thanh Tang, hỗ trợ Diệp gia tiêu diệt nhóm Minh trùng này. Phải biết linh mạch cùng quặng mỏ nơi đó có tác dụng vô cùng quan trọng với bổn môn. Một khi rơi vào tay đối phương sẽ tạo thành tổn thất không thể đo đếm vì vậy ta hy vọng mọi người có thể gắng sức diệt địch.” Thiên Qua chân nhân vừa nhìn lướt qua đám đông bên dưới vừa chậm rãi nói ra.

“Cẩn tuân hiệu lệnh của chưởng môn!” Chúng đệ tử nghe vậy bèn đồng thanh đáp ứng một câu.

“Căn cứ tin tức do Diệp gia dò xét, vẫn chưa phát hiện tung tích của Minh trùng cấp Thiên Tượng bên trong hàng ngũ của đối phương thế nhưng các ngươi cũng không nên vì thế mà chủ quan quá mức.” Thiên Qua chân nhân nghiêm túc dặn dò.

“Vâng!” Tất cả mọi người lần nữa gật đầu đồng ý.

Sau khi gật nhẹ ra vẻ hài lòng, Thiên Qua chân nhân mới quay sang dặn dò Liễu Minh cùng nam tử họ Côn một câu:

“Nhiệm vụ lần này sẽ do hai người các ngươi dẫn đội. Khi gặp chuyện phải nhớ thương lượng giúp đỡ lẫn nhau, nhớ kỹ phải tiêu diệt toàn bộ lực lượng của Minh tộc!”

Nam tử mặt vàng nghe vậy bèn kinh ngạc nhìn sang Liễu Minh cách đó không xa, hiển nhiên y không ngờ tới bên trong đại điện còn có một vị đệ tử Bí truyền giống mình, hơn nữa đối phương thoạt nhìn lại có chút lạ mặt. Liễu Minh thấy vậy vẫn điềm nhiên đứng thẳng. Sau khi nhìn qua đối phương một chút, hai người mới đồng loạt chắp tay đồng ý với hiệu lệnh của Thiên Qua chân nhân. Trong lúc đó, người đàn ông vạm vỡ với làn da cổ đồng phía sau nam tử họ Côn lại không ngừng đánh giá Liễu Minh, ánh mắt chớp động không ngừng như đang suy nghĩ gì đó. Thời gian kế tiếp, sau khi thông báo một số yếu điểm cần thiết, Thiên Qua chân nhân liền ra lệnh cho một nhóm đệ tử mười người bao gồm Già Lam xuất phát trước tiên.

“Chỉ có những đệ tử này, liệu có thật sự ổn thỏa? Núi Thanh Sơn kia chỉ cách hạp cốc Quỷ Khốc chừng mấy vạn dặm. Thông đạo tại hạp cốc kia tuy đã bị Hạo Nhiên Thư Viện tạm thời phong ấn chặt chẽ thế nhưng nghe nói vẫn có không ít Minh trùng cấp cao chạy thoát tạo thành đám Minh trùng tụ tập ở núi Thanh Tang. Vạn nhất trong đó xuất hiện cự trùng cấp Thiên Tượng, những đệ tử này rất có thể sẽ gặp nguy hiểm. Côn Ngọc tuy có thực lực không yếu thế nhưng vết thương của hắn từ trận chiến trước vẫn chưa khỏi hẳn.” Trưởng lão Thiên Tượng bên cạnh lên tiếng một cách lo lắng.

“Ta làm sao lại không nghĩ đến điểm này, chỉ là hôm nay đệ tử trong tông đều được phái ra tiền tuyến, chúng ta quả thật không còn quá nhiều lực lượng trong tay vì vậy chỉ có thể trước tiên phái ra nhóm này thực hiện nhiệm vụ. Nhưng cũng không cần lo lắng, có Liễu Minh dẫn đội, dù là đụng phải Minh trùng cấp Thiên Tượng cũng không có hậu quả quá xấu xảy ra.” Thiên Qua khẽ thở dài một tiếng sau đó nhàn nhạt nói ra.

“Ngươi muốn nói gã đệ tử Bí truyền có gương mặt lãnh đạm, cũng chính là kẻ vừa lập đại công ở núi Lạc Hà, Liễu Minh?” Vị trưởng lão Thiên Tượng kia nghe vậy thoạt tiên có chút kinh ngạc sau đó mới chậm rãi gật đầu.

Trong lúc đó, mười mấy người Liễu Minh đang đứng trên quảng trường bên ngoài đại điện để chuẩn bị xuất phát. Sau khi thông báo tên tuổi lẫn nhau, Liễu Minh cùng nam tử mặt vàng Côn Ngọc liền bắt đầu an bài nhiệm vụ sắp tới. Tuy nói cả hai đều là lĩnh đội thế nhưng phần lớn sự tình đều do Côn Ngọc đứng ra sắp xếp hơn nữa y thoạt nhìn còn có vẻ vô cùng hứng thú với công việc này. Lại thêm, họ Liễu cũng không quá để tâm những chuyện như vậy, chỉ lặng lẽ theo dõi một bên.

Ngay tại lúc này, đằng sau chợt vang lên tiếng bước chân khiến Liễu Minh phải quay đầu nhìn lại. Thì ra đôi nam nữ vốn luôn theo sát Côn Ngọc vào lúc này đã tiến đến cách hắn không xa.

“Các hạ chính là Liễu Minh nức tiếng gần xa? Tại hạ là Thượng Quan Yên Vũ của Huyền Thiên Phong.” Thượng Quan Yên Vũ liếc nhìn Liễu Minh vài lần, đuôi mắt thình lình ánh lên vẻ âm u.

“Thì ra là sư huynh sư tỷ đến từ Huyền Thiên Phong, không biết hai vị tìm ta là có việc gì?” Liễu Minh nghe vậy bèn hờ hững nhìn lại đối phương đồng thời lên tiếng dò hỏi.

“Nghe nói tại cuộc chiến diễn ra ở núi Lạc Hà mấy hôm trước, các hạ đã phong ấn thành công thông đạo không gian, lập được đại công để tấn chức đệ tử Bí truyền phải không?” Thượng Quan Yên Vũ khẽ nhíu hai mắt, giọng nói theo đó có chút khác thường.

“Vậy thì sao?”

Liễu Minh nhướng mày trả lời. Ngữ khí của đối phương rõ ràng không có ý tốt vì vậy hắn cũng chẳng cần nói chuyện khách khí làm gì.

“Liễu sư huynh chớ hiểu lầm. Vợ chồng chúng ta tuy chưa gặp ngươi lần nào nhưng đã nghe được đại danh từ lâu vì vậy muốn đến chào hỏi một câu chứ không hề có ý gì khác.” Ngay khi Thượng Quan Yên Vũ mở miệng định nói gì đó, Lăng Y Y đã tiến lên phía trước, chắn giữa hai người đồng thời nhẹ nhàng trả lời họ Liễu.

Thượng Quan Yên Vũ thấy vậy bèn hừ lạnh một tiếng sau đó quay người rời đi. Sau khi áy náy cười xin lỗi Liễu Minh một cái, Lăng Y Y cũng đuổi theo phu quân của mình về phía Côn Ngọc đang đứng. Nhìn theo bóng lưng đôi vợ chồng đang dần đi xa, Liễu Minh quả thật có chút khó hiểu. Hắn vừa trở về Thái Thanh Môn chưa được bao lâu, chắc hẳn không thể đắc tội gì với bọn họ, chẳng lẽ là vì quan hệ giữa hắn và La Thiên Thành hay sao? Thế nhưng sau khi suy nghĩ một chút, đến khi không nghĩ ra gì khác, hắn liền vứt bỏ vấn đề này sang một bên. Dẫu sao thì họ Liễu cũng chẳng phải là người hay suy nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt thế này.

Lúc này, Thượng Quan Yên Vũ và Lăng Y Y đã đi tới bãi đất trống cách Côn Ngọc không xa.

"Yên Vũ, huynh quá nóng vội rồi." Lăng Y Y nhìn Thượng Quan Yên Vũ một cái, thở dài nói.

"Hừ! Ta thực sự là nuốt không trôi cơn tức này. Vốn dĩ bá phụ đã giúp ta một cơ hội nhận nhiệm vụ quan trọng kia, hơn nữa ta cũng đã gặp mặt chưởng môn rồi, không ngờ tới phút cuối tên Liễu Minh này lại chen chân vào. Nếu không có hắn, lúc này kẻ trở thành đệ tử bí truyền là ta, Thượng Quan Yên Vũ mới phải." Thượng Quan Yên Vũ giận dữ nói.

"Việc đã đến nước này, huynh có đi tìm hắn thì cũng chẳng thay đổi được gì cả, chuyện tiến cấp bí truyền về sau còn có nhiều cơ hội mà. Mà nói đi thì cũng phải nói lại, kẻ kia có thể hoàn thành nhiệm vụ này, thực lực chắc chắn cũng không tầm thường đâu. Chúng ta không nên vì chút giận dữ nhất thời mà đắc tội với một đệ tử bí truyền." Lăng Y Y lắc đầu giọng trấn an nói.

Thượng Quan Yên Vũ nghe vậy, sắc mặt vẫn âm trầm như cũ.

"Tốt rồi, những lời cần nói ta đã nói hết. Sau khi đến núi Thanh Tang, mọi chuyện đều phải nghe theo lời ta. Việc này không nên chậm trễ nữa, chúng ta hãy lên đường đi." Lúc này, Côn Ngọc cũng đã sắp xếp mọi chuyện xong, y mở miệng phân phó một tiếng rồi thả ra một chiếc thuyền toàn thân vàng óng, sau đó liền nhảy lên trên.

Thấy vậy, Liễu Minh và các đệ tử nội môn khác cũng nhảy lên theo.

"Chúng ta cũng qua đó thôi, Côn sư huynh đang chờ kìa." Lăng Y Y liếc nhìn chiếc thuyền kia rồi nói khẽ với Thượng Quan Yên Vũ.

Thượng Quan Yên Vũ nghe vậy, nhìn qua bóng Liễu Minh ở đuôi thuyền một cái rồi gật gật đầu, cánh tay kéo Lăng Y Y, thân hình nhoáng lên rồi lập tức xuất hiện trên thuyền.

Côn Ngọc thấy mọi người đã lên thuyền hết thì nhanh chóng bấm pháp quyết, phi chu lóe lên một cái rồi hiện ra một lớp hào quang màu vàng kim, bao phủ tất cả mọi người rồi hóa thành một bóng vàng bay vút đi.

Con đường từ Vạn Linh Sơn Mạch tới núi Thanh Tang khá xa, lại còn không có truyền tống trận, làm cho bọn họ phi hành không ngừng cũng phải mấy ngày sau mới tới nơi.

Cũng may mà diện tích phi chu không nhỏ, lại còn có một tòa lầu ba tầng rộng rãi cho mọi người nghỉ ngơi.

Liễu Minh nghe nhiệm vụ của mình từ chỗ Côn Ngọc rồi lập tức về phòng mình.

Sau khi được nửa đường, ánh mắt hắn liền dừng lại trên một cánh cửa phòng tầng hai, trong lòng khẽ động liền đi tới trước cửa, nhẹ nhàng gõ hai cái.

Một lát sau, cửa phòng từ từ mở ra, trong đó là một cô gái toàn thân mặc áo xanh biếc, chính là Già Lam.

Nàng nhìn Liễu Minh một cái, không nói gì mà chỉ nghiêng người, tỏ ý mời Liễu Minh vào nhà.

Liễu Minh sờ sờ mũi rồi nhấc chân bước vào bên trong.

Căn phòng này cũng không lớn, chỉ khoảng mười trượng, bên trong có một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế dựa, ngoài ra không còn gì khác.

Trên mặt bàn có một trà lô màu đỏ, còn đang không ngừng tỏa ra hơi nước, tản mát ra một mùi hương trà thơm nức.

Hình như trà này là Già Lam mới pha.



Chap này @Hàn Lâm Nhi@nila32 xin gửi tặng dịch giả @talasoixanh nhân ngày sinh nhật, chúc Sói ca luôn luôn vui vẻ, nhiều sức khỏe và niềm vui nhé!!!!
:colen: :colen: :colen:

Bầu chọn dịch giả yêu thích nhất tháng 6

:D THẢO LUẬN MA THIÊN KÝ :D

Những chương đầu Ma Thiên Ký
[/NOGUEST]
 

GhienChuongTieuTu

Phàm Nhân
Ngọc
26,14
Tu vi
0,00
Căn phòng này cũng không lớn, chỉ khoảng mười trượng, bên trong có một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế dựa, ngoài ra không còn gì khác.

Trên mặt bàn có một trà lô màu đỏ, còn đang không ngừng tỏa ra hơi nước, tản mát ra một mùi hương trà thơm nức.

Hình như trà này là Già Lam mới pha.

------------------

Cái này là sao các đạo hữu? Không phải Già Lam pha trà để chờ ai đấy chớ? Bông hoa này nhiều ong bướm quá, mà Liễm Minh thì cà lơ phất phơ, không biết có sẩy không?
 

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Căn phòng này cũng không lớn, chỉ khoảng mười trượng, bên trong có một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế dựa, ngoài ra không còn gì khác.

Trên mặt bàn có một trà lô màu đỏ, còn đang không ngừng tỏa ra hơi nước, tản mát ra một mùi hương trà thơm nức.

Hình như trà này là Già Lam mới pha.

------------------

Cái này là sao các đạo hữu? Không phải Già Lam pha trà để chờ ai đấy chớ? Bông hoa này nhiều ong bướm quá, mà Liễm Minh thì cà lơ phất phơ, không biết có sẩy không?
:54:sao huynh không nghĩ là đang chờ Liễu Minh?
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
Lỗi đánh máy dịch chương 103 : Kịch chiến (4) (đã sửa lại, chữ đậm đỏ)

[NOGUEST]

Chương 103 : Kịch chiến (4)

Dịch : mathan9x

Biên : hungprods

Nguồn : bachngocsach.com



Gã đại hán đầu trọc hét lớn một tiếng, đánh một quyền vào hư không, một luồng khí đen to cỡ miệng chén từ trên nắm tay gã ào ào cuốn ra.

Cốt bọ cạp kêu lên một tiếng quái dị, giơ hai cái càng lớn lên đỡ phía trước.

Sau khi luồng khí đen đánh lên trên hai cái càng, lập tức Oanh một tiếng, con Quỷ vật giống như túi vải bị đánh văng ra ngoài.

Luồng khí đen kia vậy mà ẩn chứa sức mạnh cực lớn, dễ dàng đánh bay cốt bọ cạp đi.

Cốt bọ cạp ở phía xa chuyển động nhanh như chớp, sau khi lắc lư mấy cái, đột nhiên khí xanh ở đâu bốc lên, che khuất thân hình nó vào trong không thấy đâu nữa.

Mà lợi dụng một chút thời gian này, Liễu Minh cũng đã thi pháp hoàn tất, hai tay run lên, một đạo Phong Nhận không lồ giữa hay tay phát ra một tiếng nổ vang bắn nhanh đi.

Phanh! một tiếng.

Đạo Phong Nhận cực lớn lóe lên, chém luồng khí đen làm hai nửa, nhưng lực cản ẩn chứa trong đó cũng làm cho tốc độ của nó giảm xuống một chút.

Đúng lúc này, thân hình đại hán đứng tại chỗ cũ, hung hăng đánh ra một quyền về phía đối diện.

Phốc một tiếng, ánh sáng màu đen trên nắm tay lóe lên, đột nhiên một tầng cốt giáp đen nhánh xuất hiện bao trùm bên ngoài, đồng thời lúc này rất nhiều sợi khí đen nhè nhẹ cũng hiển hiện ra trên cánh tay. Sau khi chúng cuộn cuộn lan ra phía trước nắm tay rồi ngưng tụ lại, liền biến thành một nắm đấm cực lớn đen sì dài cỡ một xích, lóe lên một cái đã đánh trúng đạo Phong Nhận khổng lồ đang phóng tới.

Oanh! một tiếng động thật lớn vang lên.

Sau khi cự quyền và Phong Nhận đâm với nhau, một cỗ sóng khí lập tức khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Gần như cùng một lúc, song phương đều bật ngược lại phía sau.

Ánh sáng màu xanh trên đạo Phong Nhận khổng lồ sau khi chớp động mấy lần, thoáng cái đã vỡ vụn ra thành từng khúc.

Mặt ngoài cự quyền màu đen run rẩy một hồi, sau đó cũng tan vỡ, lộ ra cốt quyền đen nhánh bên trong.

Chỉ thấy mặt ngoài cốt quyền rõ ràng có thêm một vết dao mờ, sau khi được khí đen bốn phía cuồn cuộn bổ sung vào, liền nhanh chóng lấp đầy như lúc ban đầu.

Sau đó đại hán nhe răng cười một tiếng, tay kia đột nhiên chụp một cái vào hư không về phía Liễu Minh.

Phốc một tiếng, khí đen trước người cuồn cuộn ngưng tụ, biến ảo thành hình dáng một cái móng vuốt cực lớn tầm nửa trượng, sau khi run lên liền phát ra một hồi tiếng xé gió, bay vút về phía đối diện.

Liễu Minh biến sắc, pháp quyết trong tay bỗng nhiên biến đổi, lập tức năm sáu quả cầu lửa đỏ thẫm xuất hiện. Sau khi lóe lên một cái, tất cả đều hóa thành hỏa diễm cuồn cuộn đánh trúng lên phía trên cự trảo.

Một tiếng nổ mạnh kinh Thiên động Địa!

Móng vuốt màu đen dưới nhiệt độ cực cao, nhanh chóng bị hòa tan như là băng tuyết vậy, cuối cùng hoá thành vô số sợi khí đen tiêu tán vào hư không.

Một màn này, khiến cho đại hán vốn tin tưởng mười phần cũng cảm thấy nao nao, nhưng bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng, giơ một chân lên đạp mạnh xuống lôi đài.

Ầm!

Một cỗ sóng địa chấn vô hình từ dưới chân gã lan ra, làm cho mặt bệ đá xung quanh nứt ra vô số khe hở.

Nhưng hầu như cùng một lúc, Vèo Vèo hai tiếng, hai cái càng lớn dưới lớp đá vụn xông ra, kẹp chặt lấy hai chân gã đại hán.

Đúng là Bạch Cốt Hạt chẳng biết từ lúc nào đã dùng thuật ẩn dưới mặt đất trốn xuống dưới chân gã đại hán, đánh một kích bất ngờ.

Nhìn động tác cực kỳ nhanh của nó, xem ra song địa chấn vô hình mà một chân đại hán tạo ra cũng không có ảnh hưởng quá lớn đến Bạch Cốt Hạt, hoặc có thể nói là căn bản không tạo thành chút ảnh hưởng nào.

Đại hán mặc dù đã sớm phát hiện sự có mặt của bọ cạp, nhưng đã đánh giá thấp sự lợi hại của nó.

Lúc này, gã đại hán đầu trọc đã rơi vào thế bị động, giờ muốn tránh né đã không còn kịp nữa rồi. Gã chỉ có thể mở miệng kêu lên một tiếng quái dị, khí đen xung quanh lập tức cuồn cuộn ngưng tụ lại chỗ bắp chân, cốt giáp màu đen thoáng cái đã dày thêm mấy phần.

Phanh Phanh hai tiếng!

Hai cái càng lớn kẹp mạnh hai chân đại hán, lập tức làm cho mặt ngoài cốt giáp nứt ra mấy cái rãnh thật sâu, dường như chỉ sau một khắc sẽ hoàn toàn vỡ vụn ra.

Nhưng lập tức, đại hán hừ lạnh một tiếng, một cánh tay khẽ run lên, một tấm lụa màu đen từ ống tay áo bắn ra, cuốn một vòng đã dễ dàng quấn chặt hai cái càng lớn lại. Sau đó gã lại lật tay kéo mạnh tấm lụa trở về, lập tức một luồng sức mạnh cực lớn mà người ta khó có thể tưởng tượng truyền vào tấm lụa.

Bạch Cốt Hạt tuy rằng lợi hại, nhưng khí lực lại không có bao nhiêu, hầu như lập tức bị lôi tuột từ dưới bệ đá lên, bay thật nhanh tới chỗ đại hán.

Mà gã đại hán đầu trọc đã chuẩn bị sẵn từ lâu, cánh tay khẽ động, một nắm đấm được khí đen bao bọc nện thẳng về phía Bạch Cốt Hạt.

Quyền này còn chưa thật sự đánh tới, khí đen mặt ngoài điên cuồng ngưng tụ, sau đó bỗng xuất hiện thêm một cái gai xương sắc bén dài chừng nửa xích, định một kích xuyên thủng đầu Bạch Cốt Hạt.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên Bạch Cốt Hạt kêu lên một tiếng, cái đuôi khẽ động, những tiếng Xùy Xùy vang lên, tức thì hơn mười đường sáng màu xám lóe lên.

Đại hán chỉ cảm thấy cánh tay mát lạnh một hồi, ngoài da đột nhiên hiện ra hơn mười cái lỗ máu, máu độc từ bên trong chảy ra không ngừng.

Nắm đấm và xương cánh tay đang đánh ra tê rần, vô lực bay sượt qua thân hình Bạch Cốt Hạt, trong nháy mắt đã cứng ngắc, không còn bất cứ cảm giác nào cả.

Mà lúc này cái đuôi móc câu của bọ cạp lại một lần nữa hoa lên, biến ảo ra hơn mười đường sáng màu xám đâm tới.

Sau khi cảm giác kinh sợ qua đi, đại hán gầm nhẹ một tiếng, cánh tay còn lại bỗng nhiên mơ hồ, năm ngón tay như điện xẹt nắm lấy tấm lụa đen ném xuống mặt bệ đá.

Phanh một tiếng nổ mạnh như đất rung núi chuyển, toàn bộ bệ đá đều khẽ run lên.

Hơn nửa thân hình Bạch Cốt Hạt đều ngập sâu trong một cái hố đầy đá vụn trên đài. Trông nó dường như không bị thương nặng lắm, nhưng toàn thân lại không cách nào nhúc nhích được.

Gã đại hán đầu trọc có cơ hội tốt như thế này, tất nhiên sẽ không đơn giản buông tha cho Bạch Cốt Hạt, cánh tay lại kéo tấm lụa màu đen một cái, hòng tiếp tục quật mạnh cốt bọ cạp đang bị trói chặt mấy cái.

Nhưng đúng lúc này, Phốc Phốc vài tiếng, vài đạo ánh sáng màu xanh lóe lên rồi biến mất, chém tấm lụa màu đen ra làm hai đoạn.

Non nửa tấm lụa màu đen đang trói chặt cốt bọ cạp, lúc này liền hóa thành từng đám khí đen mà tan biến.

Bạch Cốt Hạt dường như cũng lập tức khôi phục được khả năng hành động, nhanh chóng lăn một vòng trong đống đá vụn, thoáng cái lại biến thành luồng khí màu xanh chui xuống dưới bệ đá.

Gã đại hán đầu trọc cũng không định đuổi theo, mà sắc mặt âm trầm ngẩng đầu nhìn về phía đối diện.

Chỉ thấy bên kia, hai tay Liễu Minh đang bấm niệm pháp quyết, trước người có bảy tám đạo Phong Nhận màu xanh đang bay lơ lửng.

Hiển nhiên vừa rồi, chính là do hắn đã nắm lấy cơ hội dùng Thuật Phong Nhận chém đứt tấm lụa màu đen, mới cứu Bạch Cốt Hạt thoát cảnh bị vây khốn.

Mà quá trình đại hán dây dưa với Bạch Cốt Hạt nói thì lâu, nhưng trên thực tế cũng chỉ kéo dài trong mười nhịp thở mà thôi.

Ngọn lửa màu xanh lá trên mặt nạ của Cổ Giác bùng lên, ánh mắt dời xuống chỗ cánh tay bị thương, trong lòng có chút trầm xuống.

Chỉ thấy mười cái lỗ máu trên cánh tay tuy đã ngừng chảy máu, nhưng cả cánh tay đã sưng phù lên, to hơn lúc trước không chỉ một chút. Hơn nữa một cảm giác tê rần lan khắp cánh tay, thậm chí ngay cả ngón tay cũng không thể cử động nổi.

Tuy vừa rồi gã đã lập tức sử dụng Pháp lực ngăn trở nọc độc lan ra các bộ phận khác, nhưng không thể nghi ngờ cánh tay này đã không còn sử dụng được nữa rồi.

Móc câu của cốt bọ cạp kia, chẳng những có thể xuyên qua lớp cốt giáp phòng ngự trên cánh tay, hơn nữa còn có chất độc lợi hại như thế, thật sự không phải Quỷ vật cấp hung hãn bình thường có thể so sánh được.

Gã đại hán đầu trọc sau khi suy nghĩ một vòng, trong lòng không thể không nghiêm túc thêm vài phần.

Chúng đệ tử đứng dưới đài xem cuộc chiến, cũng bị một phen giao thủ kịch liệt nhanh như điện xẹt giữa đại hán và Liễu Minh hoàn toàn hấp dẫn, nhao nhao trợn mắt há mồm nhìn lên, không dám phân tâm một chút nào.

Một đám Linh Sư trên ngọc đài, cũng vì Cổ Giác thi triển bí thuật quỷ dị và cốt bọ cạp lợi hại của Liễu Minh mà cảm thấy hết sức kinh ngạc.

Trong đó giật mình nhất, đương nhiên vẫn là bản thân Khuê Như Tuyền.

Lão ngàn vạn lần không ngờ, Liễu Minh ngoại trừ pháp thuật đại viên mãn ra, vẫn còn một đầu Quỷ vật cấp hung hãn như vậy.

Trên bệ đá phía dưới, Liễu Minh chợt cười cười mở miệng :

Cổ sư huynh, nọc độc đầu bọ cạp này của ta rất mạnh. Cho dù có thể tạm thời phong bế cũng không được lâu lắm đâu. Mà trong tình huống trong người có độc, ngươi sao có thể tiếp tục tranh đấu với ta đây! Chi bằng nhanh chóng nhận thua, xuống dưới mau chóng giải độc đi thôi. Nếu không một khi đã muộn, thực xảy ra điều gì ngoài ý muốn, thực sự sẽ không tốt đâu.

Hừ, nhận thua? Ngươi nghĩ Cổ mỗ cũng thật đơn giản. Chỉ với chút chất độc ấy đã coi là gì. Bây giờ, tỷ thí giữa ta và ngươi mới vừa bắt đầu mà thôi.

Gã đại hán đầu trọc nghe được lời ấy, lại điên cuồng cười một trận, một tay bỗng nhiên chuyển động, nắm lấy cánh tay trúng độc, năm ngón tay vận sức, “xo..ẹt.ttt..” một tiếng, mạnh mẽ xé rách cả cánh tay ra.

Lúc này máu độc màu đen từ miệng vết thương trên bả vai trào ra.

Mà đại hán lập tức nói lẩm bẩm, bên ngoài lớp da cánh tay bị kéo đứt hiện lên vô số phù văn màu đen, sau khi nhoáng lên một cái lại biến thành một luồng khói đen bay trở lại trong cơ thể gã.

Sau một khắc, một luống khí đen tuôn ra ở miệng vết thương trên bả vai đại hán, sau khi cuồn cuộn ngưng tụ lại liền hóa thành một cánh tay bằng xương hoàn chỉnh đen nhánh. Tiếp đó, chi chít chằng chịt tơ máu màu đỏ thẫm xuất hiện, từng lớp từng lớp máu thịt nhanh chóng phủ trọn cả cánh tay bằng xương.

Chỉ sau mấy nhịp thở, một cánh tay nguyên vẹn không tổn hao gì xuất hiện một lần nữa dưới ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi của tất cả mọi người.

Một màn này, chẳng những khiến cho đám đệ tử dưới đài trợn mắt há hốc mồm, mà kể cả đám Linh Sư trên ngọc đài cũng giật mình kinh sợ.

Dương Càn vốn là ngồi xếp bằng ngay ngắn dưới lá cờ đánh số một, từ đầu tới cuối luôn nhắm mắt, bỗng nhiên hai mắt trợn tròn nhìn về phía đại hán trọc đầu đang ở trên đài, trong mắt thấp thoáng có ánh sáng màu bạc chớp động liên hồi.

Về phần những đệ tử khác như Phong Thiền, Tiền Tuệ Nương, khi chứng kiến một màn không thể tưởng tượng nổi như vậy, tất cả đều biến sắc.

Hay cho bổn sự ‘đoạn chi trùng sinh’. Xem ra Thuật Hàng Quỷ của kẻ này đã dung nhập với Quỷ phách của một đầu Quỷ vật có được loại thần thông này rồi. Loại Quỷ vật này thế nhưng thật sự rất hiếm thấy, cũng không ngờ hắn lại có thể tìm đến, hơn nữa lại tế luyện thành công. Chưởng môn Man Quỷ Tông vỗ tay cười cười, nói.

Đúng thế, cũng chỉ có như thế mới có thể giải thích được chuyện này. Tuy nhiên Thuật Hàng Quỷ mặc dù có thể dung nhập thần thông của Quỷ vật, nhưng tỉ lệ rất thấp, cơ duyên của đệ tử tên Cổ Giác kia cũng không nhỏ đâu. Nhưng cũng bởi vậy, môn hạ của Khuê sư huynh đã phiền toái lớn rồi. Mặc dù có đầu cốt bọ cạp kia tương trợ, nhưng chỉ sợ cũng rất khó thủ thắng a. Sở Kỳ trừng mắt nhìn một màn, sau đó cũng cười nhẹ rồi nói một tiếng.

“Chưa đấu xong, chuyện ai thắng ai thua khó có thể nói trước được. Khuê Như Tuyền cũng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, sau khi nghe xong những lời ấy, trong lòng trùng xuống, nhưng trên mặt lại không lộ ra chút cảm xúc nào, trả lời như thế.

Cùng lúc đó, trên lôi đài phía dưới, Liễu Minh tận mắt chứng kiến cảnh gã đại hán đầu trọc mọc ra cánh tay mới, sắc mặt cũng tái xanh đi. Nhưng sau khi hít sâu một hơi, tay áo bỗng nhiên rung lên, một thanh đoản kiếm được bao bao bọc trong một tầng ánh sáng màu xanh lập tức hiện ra.

[/NOGUEST]
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top