Lão ca, đệ đã phong bút bế quan rồi mà. Lão ca réo đệ chi vậy ??? Còn về truyện sai logic, đệ thấy nó chẳng sai logic tí nào nếu huynh đặt cái tình vào trong đó. Cô gái mù là đệ nhất ca vũ, có gì lạ ??? Stephen Hawking giáo sư đầu ngành về vũ trụ học thậm chí còn không nói được rõ chữ và không tự đi lại được đấy thôi. Nàng mù nhưng nàng không điếc, không ngu. Nàng mù nên nàng không làm gì khác ngoài múa. Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh, nàng dồn hết tất cả vào nó thì nàng giỏi nó nhất có gì lạ sao ???
@andreyquoc huynh cho rằng nàng mù mà đứng nhất há chẳng vô lý vì có biết bao người mắt sáng sao. Nhưng huynh andrey cũng nên nhớ rằng tài năng có thể là thiên bẩm, sự nỗ luyện và cả tình yêu dành cho nó. Như chính nam chính nhận xét: “Từng động tác của cô nương, đều toát lên vẻ si mê say đắm, tựa như không phải nàng đang múa, mà là đang sống trong điệu múa vậy." Có mấy ca vũ sống chết, si mê, yêu múa như nàng ???
Điểm vô lý thứ 2 mà huynh nhắc đến là vì sao chỉ gặp gỡ 1 lần mà phải chờ đến 10 năm ?? Nghe qua thật vô lý nhưng khi đặt cái tình vào thì sẽ có lý đến cùng cực !! Nàng thuở nhỏ lớn lên tứ cô vô thân, lạc vào kỹ viện, ma ma chỉ quan tâm đến khả năng đẻ ra tiền của nàng !! Nàng sống trong sự cô đơn cùng cực, không bạn bè, không người thân. Bỗng đâu có người nhìn ra tâm sự của nàng lại thẳng thắn góp ý với nàng ngay. Khác nào kẻ sắp chết đuối bỗng vớ được cọc. Nàng chờ người ta 10 năm có gì lạ đâu. Nên nhớ không một khán giả nào biết nàng mù, nên chắc chắn ma ma sẽ không để con gà đẻ trứng vàng của mình tiếp xúc với người ngoài để tránh lộ cái bí mật ấy ra.
Điểm vô lý thứ 3 mà đệ cũng phải thống nhất là vô lý đến cùng cực là đoạn đầu đài ca múa. Quan giám trảm liệu có thể chấp nhận để ở một nơi nghiêm trang như thế lại có ca múa không. Chắc là không. Thế nhưng đây lại là chi tiết nhân văn nhất trong truyện. Đây là đoạn văn chứng tỏ quyết tâm đạt được hoàn mỹ trong điệu múa của nàng đã đạt thành tựu (10 năm long đong khắp chốn để hoàn thiện bỏ ra không uổng phí). Nó không chỉ là cái kết đẹp cho nỗ lực vươn cao trong con đường nghệ thuật của nàng mà còn là nốt son đỏ cho cái tình cái nghĩa của nàng vũ giả. Nàng không ngại kẻ ở trước mặt nay đã là tử tù sắp chết, dính đến y chắc chắn chỉ có phiền toái mà thôi, nàng chỉ múa, múa vì kẻ tri âm, vì người tri kỷ, vì lời hứa trong lòng. Để rồi khi y chết đi còn ngậm cười chín suối vì trước khi chết vẫn còn một người bầu bạn, vẫn còn người nhớ đến ta. Logic đến vô tình trở thành phi logic, phi logic mà hữu tình trở thành logic đấy sao !!
Nếu
@Ngô Thu huynh,
@andreyquoc huynh vẫn còn mãi trăn trở ở chữ logic thì đệ xin hỏi một câu truyện đầy những chi tiết phi logic như Truyện Kiều của đại văn hào Nguyễn Du lại là một tác phẩm thiên thu, câu truyện của muôn đời, được dịch ra rất nhiều thứ tiếng. Nếu các huynh muốn mọi thứ phải có nguyên nhân thì tại sao trong truyện Kiều, thằng bán tơ lại vu oan cho gia đình họ Vương vốn chỉ là "thường thường bậc trung" không ân không oán ??
Tái bút: Đệ bế quan luyện chưởng tiếp đây. Các huynh cứ tiếp tục tranh luận, tag tên đệ vào, khi nào đệ rảnh sẽ quay lại hầu chuyện các huynh tiếp !! Thân !!
Cái lý vô tình thành xơ cứng
Cái tình vô lý hóa thiên thu !!