Rap is my life

Status
Not open for further replies.

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
- Lâu lâu mới có track hay, tê vicelone

[Verse 1]
Yeah,
Ta trở về oldschool
Trở về thế giới chỉ đen và trắng, mặc định 2 màu phủ
Cái thời hip hop lấm lem màu nắng trên những quả đầu xù
Thanh niên ra đường răng lóa sáng như có màu nhũ
Bling bling đầy đầu t.ư
Quần evisu, áo babymilo, tay phải buộc thêm rag
Vác con cub đi dạo phố, đầu gật gù theo nhạc
Nào là Rakim, Ice Cube, hết Biggie đến Tupac
Tempo 80 vẫn bay mất xác, đều đặn mỗi chủ nhật
Gọi homie ra trà đá, ngồi lề đường freestyle
Bếch con boombox đời cũ, vặn volume nhìn dòng người đi lại
Méo bao giờ thèm nghe nhạc sến, Hip Hop never die
Thỉnh thoảng chuyển qua V-Pop, nghe hai câu ấn chuyển bài
Miệng cười giữa làn khói thuốc, chẳng cần hút cũng say
Ngồi bình phẩm lũ con nít bên kia đường đang hì hục bổ quay
Thằng bạn đến ngồi khoe chuyện 50 Cent mới ra bài
Định ra Tạ Hiện mua ***a chợt nhớ tiền hết, lại thở dài…

[Verse 2]
Đó là oldschool…Cái thời mà iphone còn chưa có
Cái thời đứa bạn vác N Gage ra khoe, mặt khệnh như chó
Chưa kể mấy thằng bạn nhà mặt phố giữa thủ đô
Truyện tranh 2 nghìn rưỡi nó xếp kín cả tủ đồ
Sáng sáng gọi nhau ra hàng nét bắn hép lai
Tuyên ngôn chế, hút bin, hải phòng sao 1 đến 2
Cả hàng cứ đồng thanh rap, thuộc từng câu đến hết bài
Thằng trẻ con tay vẫn di chuột, mồm gào thét điếc cả tai
Chiều về, đăng nhập vào forum ngồi cãi lộn
GVR, Fanhiphop, Rapclub cùng thi nhau buôn
Máu nóng nổi lên bật cool edit, cắm headphone
Ngồi thu âm vài bài chửi, post lên mạng rất hùng hồn
Đến khi gặp nhau đầu ngõ, làm điếu thuốc lại homie
Anh em mình hòa bình hết, cứ coi như chưa có gì
Oldschool nó phải thế, chuyện nhỏ là phải peace
Chuyện lớn thì bật đồ sát như trong Võ Lâm Truyền Kỳ…
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
Bệnh của anh ...
1st Verse:
Em, tưởng chừng như chẳng hề yếu đuối
Luôn tỏ ra lạnh lùng khiến đôi lúc anh không hiểu nỗi
Anh, trái tim xấu xí vì già cỗi
Gặp được em… là điều anh chưa từng nghĩ tới…
Anh ngại phải thay đổi nên thế …
Bởi nếu không còn buồn có lẽ…
Anh đã là ai khác
Không phải anh, không hận thù, không ghen tuông, không ích kỉ, anh nghĩ…
Mà thôi bỏ đi. ^^…
Nếu em hỏi là “Nơi anh có lạnh không?”
Anh sẽ im lặng và trả lời bằng cách tặng em 1 nhành thông
Vậy cố gắng của anh, liệu có thành công
Hay là em sẽ luôn đúng và mọi chuyện có thành không
Gửi tặng em vài chiếc ôm còn bối rối
Đôi ba cái tựa đầu mặc chiếc gối còn lôi thôi…
Gửi tặng em chút thời gian không trọn vẹn
Miễn là… không bộn bề không bon chen…
Phải bình yên, phải mơ mộng, phải gạt bỏ đi cả lí trí
Phải vụn vỡ, phải thật buồn, ta sẽ sợ và chẳng buông tay
Phải đi qua hết những ngày mưa, ta mới trân trọng những ngày nắng…
Hãy cứ yêu nốt hôm nay nữa…mặc kệ mai có rời xa anh!

Chorus:
You’re like a drug to me…
I’m addicted
You’re like the pain I feel
So without you I don’t feel alive
I need you by my side
But I know all we’d do is fight

Bridge 1:
Heaven sent you my way
To chase away my hell
Yet I let you go…

2nd verse:
Bệnh của anh thì chẳng cần dùng đến thuốc…
Chỉ chờ em đến thăm và hỏi vài câu “chắc là được…”
Bệnh của anh… là lai rai vài ly rượu
Ngồi cà kê với tụi bạn…xong… ước gì em tới rước … ^^
Em à! Hạnh phúc mỏng manh như sợi tơ…
Duyên đến, rồi sẽ đi nếu hai ta chẳng phải nợ…
Anh không mong… một ngày,… tim anh rãnh rỗi
Vì cô đơn vốn dĩ luôn đi kèm anh đấy thôi!
Anh là Khói!
Không thể vui như ý muốn
Anh đến đây chỉ vì buồn…
Người ta bảo sống là phải hưởng…
Nhưng anh không rõ… cứ thế này thì ai thương? Hả em?
Rồi bao giờ tim em rãnh rỗi?
Lúc ấy, gặp nhau, như người dưng ngược lối
Rồi bao giờ tim anh rãnh rỗi?...
Lúc ấy , gặp nhau, em bên ai khác rồi
Hãy là em nốt ngày hôm nay, mặc cho mai đây trở thành ai khác…
Hãy cùng cười với anh như vậy…Vì cuộc đời anh vốn dĩ là nhạc…
Hãy đưa tay để anh nắm lấy, và được thấy nỗi buồn của em…
Hoặc đừng tử tế… nếu biết… đường anh về sẽ chẳng có em…

Bridge 2:
My head is spinning
My heart is breaking
I think I’m fading
Cause your love is missing…!

Anh chưa từng nghĩ…sẽ tìm được nơi nào đó để trải lòng
Còn với em… không biết có phải không?
Có phải cũng sợ rời xa?
Có phải những mảnh vỡ nơi tim em sẽ không bao giờ liền lại?
Có phải…em sẽ chẳng bao giờ còn có thể mở lòng.,.. yêu ai?...
 

Phong Thiên

Phàm Nhân
Ngọc
2.116,56
Tu vi
0,00
Iraini Kn tại Việt Nam.
53 phút ·
Năm mới thì k đón rồi nên đăng stt cuối của năm 2015:
- Vẫn vô định, ko phương hướng, ko mục đích, ko xác định đc muốn gì cần gì. Đời vẫn tự dạt.
- Tự tin hay niềm tin đều ko có.
- Trc đó hay bây h thì vẫn là kẻ thua cuộc thảm hại.
Dù sao chỉ cần vẫn cười đc thì cuộc sống này vẫn ổn.

- Kul hưm..., giống nhau đến kì lạ :)
Bỏ phí mất 1 năm rồi ... Cố lên ^^
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
Tự do như làn khói như điếu thuốc chưa từng cháy
Thả mình về đại dương như dòng sông chưa từng chảy
Vùi mình trong bóng đêm như chưa từng có ánh trăng
Đôi bờ vai lại buông lơi như chưa từng có gánh nặng.

Và tao đã ngã như chưa bao giờ từng ngã, đứng dậy rồi lại đi như tao chưa bao giờ dừng cả.
Nội tâm phức tạp,âm mưu chẳng chút ánh sáng, tựa như rừng già tao muốn thoát ra, như chưa bao giờ bị giam cầm.
Nhốt bởi 6 bức tường vô hình huyền bí tao không cam tâm.
Như chưa bao giờ phải thất vọng, tự cô lập, như chưa bao giờ mất lòng tin.
Phải cố chấp, sống như chưa bao giờ phải đặt câu hỏi vì nghĩa lí.
Hồn nhiên và ngây thơ như chưa bao giờ có giây phút chia li.
Quên hết đi, như chưa bao giờ phải nhung nhớ.
Quên cái tên, quên hình bóng, quên cả bầu không khí mình cùng thở
Để hôn em được một lần như chưa từng được hôn ai
Đốt thêm một điếu để bao muộn phiền kia như chưa bao giờ từng tồn tại
Sẻ chẳng bao giờ còn bị những nỗi ưu phiền đến bao vây
Tâm t.ư gửi vào gió mãi mãi theo làn khói trắng quyện vào mây.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top