Luận Truyện Lục Tiên - Tiêu Đỉnh - Vấn Thiên chi phiêu

Status
Not open for further replies.

tiểu toán bàn

Phàm Nhân
Ngọc
405,35
Tu vi
0,00
Mợ, cmt hợp ý ta nhất hôm nay... Trừ phát là Yêu Đan cấp 5 rưỡi :cuoichet:

Nê number one!

Lộ xếp thứ 2 nhưng do là COCC nên không thích + quá khứ ích kỷ do Trúc nói lộ ra!
Ta cũng nghĩ vậy trúc giấu thạch nhiều qúa. Cái viên yên đan cấp 5 là rõ rành rành. Mấy lão còn nhớ tên quyển này là trúc diệp thanh k. Nó có ý nghĩa cả đấy ý tứ của lão tiêu rất thâm sâu. Khi ở nhà họ hứa có ý tứ nói như vậy. Trúc ẩn giấu rất sâu. Như loài rắn trúc diệp thanh vậy. Ta nghỉ lão tiêu sẽ khắc họa em trúc như vậy. Trúc thay đổi nê chết thạch đến với lộ. Hết. Lục tiên sẽ k đi theo lối mòn của tru tiên. Nếu lão tiêu xây dựng dc em trúc như vậy thì đó chính là điểm đột phá của lão ý
 

kethattinhthu7

Phàm Nhân
Ngọc
240,83
Tu vi
0,00
Ta trọng tu lại các chương cũ của quyển 1 rồi, các lão phân tích cũng tương đối có lý....:thodai:
- Ở chương 61 Trúc nói chỉ tìm thấy 2 viên.

Trong sơn động âm u, hai viên đá trong tay Chung Thanh Trúc tỏa ra ánh sáng long lanh đủ màu rực rỡ, chính là thứ người tu đạo trong không thể thiếu, Linh Tinh.

Chung Thanh Trúc vui, nhưng bình tĩnh hơn Thẩm Thạch nhiều, mỉm cười: "Đúng vậy, ta xuống tới đáy hồ, không tìm thấy đường thông ra ngoài, nhưng trong một cái góc nhỏ thấy có hai viên Linh Tinh, nên lượm về."

"Vận khí không tệ a." Thẩm Thạch cầm một viên, cảm thán .

Kim Hồng Sơn chính là Tiên sơn đệ nhất ở phương nam của Hồng Mông giới, Linh Mạch sâu bên trong sơn mạch chính là long mạch, Linh khí dồi dào thâm hậu, thừa thãi Linh Tinh, chỉ có Linh Mạch lớn như thế, mới có thể chống đỡ nổi thế lực tu chân khổng lồ như Lăng Tiêu Tông, nên nói dưới đời này bất kỳ một gia tộc, sơn môn tu chân có chút quy mô nào phải có một cái Linh Mạch bất kể lớn nhỏ, để làm căn cơ căn bản cho môn phái.

Linh Mạch của Kim Hồng Sơn nằm sâu trong Tiên sơn, đương nhiên là Lăng Tiêu Tông bảo vệ nghiêm ngặt, nhưng Linh Mạch quá lớn, nằm vắt ngang Tiên sơn Thương Hải, trừ chủ mạch nằm trong Kim Hồng Sơn, các mạch nhánh lan tràn khắp nơi, mọi hòn đảo ở chung quanh Kim Hồng Tiên sơn đều bị linh mạch ảnh hưởng tới.

Tuy nói ở những nơi đầu cành cuối nhánh của linh mạch, thiên địa Linh lực đã rất yếu ớt, không thể bằng chủ mạch mỗi ngày đều sinh ra Linh Tinh, nhưng năm rộng tháng dài, ngẫu nhiên cũng ngưng kết ra một chút Linh Tinh tán lạc tại bên ngoài, nên những hòn đảo chung quanh Kim Hồng Sơn thỉnh thoảng cũng tìm được Linh Tinh, những tộc nhân Hồng Bạng tộc mỗi lần lặn xuống biển thỉnh thoảng tìm Linh Tinh, đều là vì vậy.

Lăng Tiêu Tông khai tông lập phái ở Kim Hồng Sơn trên vạn năm, mọi hòn đảo xung quanh đều gần như có người đặt chân qua, nên đến giờ chẳng còn chuyện đi đường tùy tiện nhặt được Linh Tinh. Dưới đáy hồ này, ít ai lui tới, lại chắc ảnh hưởng chút chỗ cuối Linh Mạch, năm rộng tháng dài ngưng kết một chút Linh Tinh, quả thật là niềm vui ngoài ý muốn.

Chung Thanh Trúc vui vẻ: "Hai viên Linh Tinh này, chúng ta một người một viên, ít nhất chịu được hai mươi ngày."

Thẩm Thạch gật đầu, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, vội hỏi: "Đúng rồi, dưới đó có còn… nữa hay không?"

Chung Thanh Trúc lắc đầu: "Ta không thấy viên nào khác. Hay là chờ thêm mấy ngày nữa, nếu vẫn không có ai tới cứu chúng ta, ta xuống đó lần nữa tìm thêm?"
- Có một số chi tiết khiến ta cũng hơi dao động:
Hy vọng tràn trề trong lòng Thẩm Thạch dần chuyển sang lo âu, phải biết trên tay họ chỉ có hai viên Linh Tinh, hai người chia nhau sử dụng, chèo chống lắm chỉ hai mươi ngày, nếu lâu hơn mà còn chưa có người tới cứu, thì e rằng hai người phải thật sự chết ở chỗ này.

Nên lúc hoàng hôn ngày thứ năm, Thẩm Thạch thương lượng với Chung Thanh Trúc: "Thanh Trúc, ta thấy chắc khó có người tới được, hay là chúng ta thử quay ngược lại theo đường cũ xem có thể đi ra ngoài không?"

Chung Thanh Trúc mấy ngày tu luyện, dẫn linh nhập thể, Linh lực đã giúp vết thương trên tay đỡ hơn rất nhiều, không còn đau đớn, chỉ cần không vung vẩy vận động mạnh là ổn. Cô ngần ngừ, rồi đáp: "Ta cảm thấy chúng ta nên ở đây đợi thêm mấy ngày, huyệt động dưới kia tối thui, có gì cổ quái hay không chúng ta đều không biết, ta thấy rất nguy hiểm."

Thẩm Thạch gật đầu, Chung Thanh Trúc nói rất có lý, xem ra mình là nam nhi mà không cẩn thận bằng cô, đã có Linh Tinh trong tay, hắn chẳng cần phải vội vã như vậy, nên gật đầu đồng ý.


Chung Thanh Trúc thấy hắn không đòi làm theo ý mình nữa, thì nhẹ nhõm rất nhiều, nói chuyện phiếm thêm mấy câu, ánh mắt của cô vô tình đảo đầm nước, ánh mắt hơi sững lại, nhưng lập tức mặt không thay đổi quay đi chỗ khác.

=> Chỗ này thì có vẻ các lão suy đoán cũng có lý, tuy nhiên, hành động này của nàng có 2 khả năng:
- Lần trước lặn xuống có thể nàng thấy còn nhiều Linh Tinh nhưng nói dối với Thẩm Thạch là chỉ thấy 2 viên, có lẽ vì điều này nên nàng nằng nặc yêu cầu Thẩm Thạch ở lại trong động vì ko phải sợ hết Linh Tinh.

- Trúc nhìn sang đầm nước vì cho rằng dưới đó có thể còn Linh Tinh, có thể lúc này nàng nghĩ nếu qua thời hạn 20 ngày thì nhất định nàng phải tiếp tục lặn xuống phía dưới, nếu tìm ko có thì ko biết làm sao.
※※※

Lại thêm ba ngày, hôm nào bắt đầu bằng an bình và mong chờ, và chấm dứt bằng thất vọng khi đến chạng vạng tối, người cứu viện vẫn không hề xuất hiện, Thẩm Thạch nhẩm tính thời gian, cảm thấy thời gian lâu như vậy, sợ rằng các sư huynh đã cho rằng hai người họ đã bị sóng lớn cuốn đi, nên không đi tìm nữa. Hắn lại trở nên nôn nóng, tuy ngày thường hắn trầm ổn cẩn thận, nhưng giờ trong tuyệt cảnh, mắt thấy hy vọng cứu càng ngày càng nhỏ, làm sao không lo lắng cho được, trong khi đó, Chung Thanh Trúc vẫn luôn trầm tĩnh như lúc ban đầu, không hề lộ ra chút nôn nóng nào, làm Thẩm Thạch rất là kinh ngạc.

Đến ngày thứ chín, Thẩm Thạch rút cuộc không nhịn được, lại đề nghị Chung Thanh Trúc thử đi ngược trở xuống huyệt động bên dưới.

Chung Thanh Trúc do dự suy nghĩ rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng xin Thẩm Thạch đợi thêm mấy ngày, Thẩm Thạch khó hiểu hỏi cô vì sao không muốn đi về, Chung Thanh Trúc ngần ngừ một hồi mới thú nhận cô sợ bóng tối, nếu không phải vạn bất đắc dĩ cô không bao giờ trở lại cái huyệt động tối tăm hắc ám đó.

=> Lúc đó nàng còn nhỏ quá mà, ko lẽ cô lại nói dối với người vừa cứu mình sao? Câu này là nàng nói thật hay nói dối đây?

Thẩm Thạch im lặng, nhưng thế nào không bỏ lại Chung Thanh Trúc một mình rời khỏi, nên cuối cùng ở lại, cùng cô lại đợi thêm mấy ngày, nếu vẫn không có người tới cứu, chỉ còn cách thử tìm đường trở về.

Có lẽ kiên nhẫn chờ đợi rút cuộc cảm động ông trời, đến sáng ngày thứ mười, Thẩm Thạch và Chung Thanh Trúc nhìn thấy trên bầu trời xanh thẳm xẹt mấy tia sáng kỳ dị, giăng khắp nơi, thật lâu chưa tán, cứ như thiên võng; đến trưa, sau đó những tia sáng giăng mắc càng ngày càng nhiều, tạo thành một màn sáng khổng lồ, bao phủ toàn bộ phía trên Thanh Ngư Đảo, vô cùng mỹ lệ.
Hắn chậm rãi bước đi, đã sắp đi tới lối vào động phủ, khóe mắt nhìn thấy xa xa có một bóng người đang bước nhanh, hình dạng rất quen mắt. Thẩm Thạch đứng lại, nheo mắt nhìn cho rõ, tưởng Chung Thanh Lộ quay lại, nhưng một lúc sau, hắn kinh ngạc nhận ra, người lần này lại là Chung Thanh Trúc.

Đêm khuya yên tĩnh không người, Chung Thanh Trúc bước đi nhanh trên đường lớn, hướng về phía xa, sau một lúc đã biến mất vào trong bóng tối.

Thẩm Thạch lặng lẽ trở về động phủ, đến cửa ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy trước mắt là bóng đêm đậm đặc.

Chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, như chưa hề có chuyện gì xảy ra, như suối đêm nay, từ đầu đến cuối đều chỉ có một mình hắn mà thôi.

Chung Thanh Trúc một mình, hành tung thần bí, đi lại trong đêm, rốt cuộc là cô muốn đi đâu. . .

Chung Thanh Trúc mỉm cười: "Vốn nó là vậy mà, ai bảo các ngươi quá nóng lòng đòi thành công?" ánh mắt cô nhìn Thẩm Thạch dịu dàng, quan tâm hơn hẳn, "Thẩm sư huynh, ngươi cũng vậy, phải giữ gìn cơ thể, đừng có nóng vội."

Thẩm Thạch cười gật đầu, Tôn Hữu nói xen: "Dù sao thì cũng phải luyện từ từ thôi, đúng rồi, Chung sư muội, ngày hôm qua ngươi cũng cầm ‘ Lưu Sa Thuật ’ về mà, tối qua có tu luyện không? Nhìn ngươi hôm nay tinh thần sảng khoái, có phải tối qua lười biếng hay không?"

Thẩm Thạch cũng chăm chú nhìn cô, Chung Thanh Trúc mỉm cười: "Đâu có, t.ư chất của ta không bằng tỷ tỷ, cũng không bằng hai vị sư huynh các ngươi, làm sao dám lười biếng? Cả đêm qua ta đều ở trong động phủ luyện tập Lưu Sa Thuật, đến khi mệt thì lăn ra ngủ, nên bây giờ nhìn mới không thấy mệt."


Tôn Hữu "A" một tiếng, cười: "Thì ra là ngủ được một giấc rồi."

Thẩm Thạch cũng gật đầu, nhưng ánh mắt hắn nhìn Chung Thanh Trúc mang thêm vài phần nghi hoặc.
Haizz, buồn một chút, ta không hiểu lão Tiêu xây dựng Trúc đẹp như thế, dịu dàng và chu đáo như thế mà xung quanh nàng toàn là bí mật. Thật sự ta ko hiểu chút gì? Các lão phân tích thì cũng tương đối có lý nhưng ta lại mong rằng thực sự trên Thanh Ngư đảo Trúc gặp được cơ duyên khác, ví dụ như Nhạc Trưởng lão lén lút đưa cho nàng Linh Tinh chẳng hạn.
Đọc lại mới thấy lão Tiêu viết truyện tinh tế như thế nào? Gọi sao cho đúng nhỉ... thôi gọi là "tinh tế, tỉ mỉ đến từng mi li mét" a...
 
Last edited:

hungprods

Phàm Nhân
Ngọc
16,53
Tu vi
0,00
Thì thật ra Thạch cũng đầy mình bí ẩn, có nói với ai đâu!

Chẳng qua là Thạch k dối, k lừa, mà chỉ giấu ...

Thực sự Trúc mà dối lừa lươn lẹo thì ta cũng chả biết nói gì nữa, ta là ta thích mỗi Nê thôi! Thật thà, đáng yêu, quật cường có, nũng nịu có ...

Quả thật những đau thương trong quá khứ quá sâu đậm, hoàn cảnh xô đẩy Nê vào con đường tội lỗi, nhưng hẳn là chưa mất đi thứ quý giá nhất.

Bây giờ Nê thân cô thế cô, chỉ còn mỗi Thạch nhà ta là người thân yêu nhất!
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top