Chính thức phong thánh thơ cho ca"Đù cha kiếp", nghịch thay cụ Quát
Đoạn lầu đài, tỉnh mặt như ru
Mưa chiều mây tối âm u
Một đời cao ngạo, thiên thu ngậm ngùi
Chính thức phong thánh thơ cho ca
Ngùi ngùi trong dạ xót đau
Nhớ về quê mẹ như dao cứa lòng
Nhìn về một khoảng trời không
Công ơn bao nặng, khó mong đáp đền
Lòng buồn trước cảnh vườn khôngĐền thờ mái đổ rêu phong
Góc làng sương khói từng không tiêu điều
Căn nhà lối cũ liêu xiêu
Nhìn quê tôi đó mà hiu quạnh lòng
Lòng buồn trước cảnh vườn không
Mái nhà xơ xác, gió đông lạnh luồn
Xa xa lồng lộng tiếng chuông
Tiếng vang như xé lòng tuôn màu đào
Ngươi đừng vọng tưởng xa xôiĐào tiên mơ ước bấy lâu
Mơ mơ tỉnh tỉnh chìm sâu đáy hồn
Ngày trôi chân mỏi gối chồn
Nửa đời thoáng chốc vẫn còn trêu ngươi
Thân này là của người taNgươi đừng vọng tưởng xa xôi
Nàng ta vốn đã có nơi an bề
Chẳng còn giữ vẹn câu thề
Cần chi tơ tưởng, ê chề xác thân
Tỷ trao thân cho người ta bao giờ vậy?Thân này là của người ta
Tim đây lòng ấy vẫn là của nhau
Sang ngang lỡ bước còn đâu
Nghĩa xưa xin hẹn kiếp sau đáp đền






Tau đang tát nước theo mưa nhà mi đó trời.Tỷ trao thân cho người ta bao giờ vậy?
Đền xưa nay chẳng còn đâu
Có chăng chỉ chút bụi đầu gió bay
Người xưa chẳng ở chốn này
Tình duyên đôi ngả chia hai lối tình

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản