Thầy cứ giảng liên tục chưa từng gọi phát biểu..Tỷ giờ cũng chán Văn rồi
Bà cô đáng ghéc![]()
Thầy cứ giảng liên tục chưa từng gọi phát biểu..Tỷ giờ cũng chán Văn rồi
Bà cô đáng ghéc![]()
Cô Văn kia già ko hợp gu trẫmThầy cứ giảng liên tục chưa từng gọi phát biểu..
Cô Văn kia già ko hợp gu trẫm![]()
thật khó khăn mà ạ.Tùy cách dạy có phù hợp với ai
đam ra học không đúng gv thì bay thật ạHọc đúng với cô giáo hợp với mìnhthật khó khăn mà ạ.Tùy cách dạy có phù hợp với ai
đam ra học không đúng gv thì bay thật ạ
Học đúng với cô giáo hợp với mình
Từ KSCL có 6,5đ một phát nhất Văn với điểm 19/20đ
Thi Văn điểm 9,75
Cô mới một cái là tụt hẳn :v
một câu chuyện buồn..Cô như...một câu chuyện buồn..
Cô như...![]()
Nói chung là tùy cách dạy, mỗi cách với tính cách nó phù hợp người khác nhau ạdạ đúng rồi, mình mấy chap đó viết bằng điện thoại, để mình chỉnh hết lỗi typing trước khi đăng ạ@Yên Nhiên Hình như bạn viết truyện bằng điện thoại rồi đăng lên đúng không
Hồi trước mình dùng app ghi chú của điện thoại lưu chương lại rồi đăng lên web cũng bị hiện tượng ntn.
Xung quanh ánh sáng đủ vừa, hương nhang khói bóc lên từ bát hương mịt mù cả nhà. Quan tài được đặt hoa, ảnh người cha còn trẻ đặt trước quan tài. Bàn thờ đầy đủ, lọ hoa cúc vàng tươi, ba chén cơm ba món chay. Kế bên có tượng Phật chứng kiến, hương khói cũng tỏa thêm. Thầy tụng kinh, đã đưa tay gõ nhịp vang. Trên sàn nhà đá, có lót thảm sẫm màu, lưng người phụ nữ lớn chắp tay, thiếu nữ chừng mười mấy quỳ lạy, người con trai nhỏ xíu ngố ngố đang quay lại nhìn ra đằng sau như nhìn vào thẳng mặt người xem tranh. Cả ba đều mặt đồ tang, không khí mờ mịt, đau xót cho gia đình..
Cô gái khó khăn đi ngoài ban công, thậm chí phải dựa vào tường ngoài mới đi được. Cô cứ khóc, khóc lớn ngoài ban công, nước mắt nhạt nhòa, rơi ướt cả áo. Cô hay nhìn lên bầu trời xanh vào mỗi chiều, nhìn ra đầu hẻm nhưng giờ cô cũng chả dám nhìn trời lẫn đường. Mọi người đưa ba cô đi bệnh viện, nhưng chính cô biết, ba khó mà qua được. Bất lực bao trùm lấy cô, đến phút này cô vẫn chỉ là người con gái ' sao cũng được ' của gia đình.. Bất lực miệng ráng gọi rõ em trai, gọi em ấy vào trong.
Đoàn người từng bước từng bước một bước trên đường, sư thầy đi đầu, cô con gái cầm bát hương nặng dõng dạc từng bước đi theo thầy. Người phụ nữ đằng sau cầm bài vị lẫn ảnh chồng, cũng từng bước đi theo phía trước. Cô con gái cứ nhìn thẳng về phía ba cây nhang tỏa khói, họa tiết hồng phấn trên bát hương, nhìn thẳng qua gọng kính xanh xám, dõng dạc từng bước nhất đi theo thầy. Tiếng kèn, tiếng trống, nhiều người trên đường nhìn lẫn né tránh. Đưa ba đi lần cuối, đầu óc cô trống rỗng chỉ nghe tiếng thầy tụng kinh làm lễ, tiếng kèn từ đoàn người đằng sau.
Xe tang vút chạy trên đường trời gần trưa xanh trời đậm, mây vờn. Khung xe sẫm màu chứa cô quan tài với đoàn người, cứ phát âm thanh lắc qua lắc lại của tua rua đá quanh xe. Cô con gái mặc đồ tang ngồi đằng sau mẹ người phụ nữ phía trước, cả đoàn đầy đủ khẩu trang. Mấy ngày qua làm lễ cho ba, cô đã không rơi giọt nước mắt nào nữa, giờ đang chảy vài giọt lệ, sau khẩu trang cô cố gắng hát lên một bài cô không thuộc lời gửi ba. Gió át giọng hát cô, cô cũng chịu bởi để mình ba nghe lần này đủ rồi.
Cả đời cô chưa từng hát biểu diễn văn nghệ cho ba xem, nay sẽ là lần đầu cũng là hát tiễn ba đi. Nước mắt rơi lần đầu hát riêng gửi ba, chua xót.
Chúc các tiền bối ngủ ngon ạ. Cái bụng nó bắt đầu cào cào rồi ạ 
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản