[Sáng Tác] Nơi tiếp nhận bản nháp và sơ duyệt cấp nick reader Sáng tác

Peter Heart

Phàm Nhân
Ngọc
1.277,00
Tu vi
2,01
Cám ơn bạn rất nhiều. Mình viết đã được hơn 100 chương rồi nhưng không có ai cho mình lời nhận xét chi tiết và có tính xây dựng như thế. Bạn cho mình xin acc post truyện nha
 

Người Chia Sẻ

*Chí Tôn*
Moderator
*Thiên Tôn*
Cám ơn bạn rất nhiều. Mình viết đã được hơn 100 chương rồi nhưng không có ai cho mình lời nhận xét chi tiết và có tính xây dựng như thế. Bạn cho mình xin acc post truyện nha
bạn check ib mình gửi acc của bạn vào thư rồi nhé. Nhớ đọc kỹ các quy định về đăng truyện ạ, tks!
 

Thường Tầm

Phàm Nhân
Ngọc
219,00
Tu vi
0,00
Mình hiện đang viết một bộ tiểu thuyết tiên hiệp hắc ám lưu. À, mình có viết được 76 chương. Nên nếu mọi người thấy hơi nhanh, thì đây là mình muốn đăng hết cho mọi người xem thôi. 76 chương, 5 tháng. Một hành trình không ngắn cũng chẳng dài.

Tác phẩm: Định Luật Vương Giả.
Tác giả: Thường Tầm.

Bối cảnh: Thời đại giới tu chân trải qua thời đại chuyển pháp, họ không tu Luyện Khí, Trúc Cơ nữa... mà chuyển hẳn sang hệ thống tu luyện mới. Nơi mà mỗi hơi thở, mỗi nhịp tim đều là cơ hội để đột phá.

Không chỉ vậy, khi người đến từ dị giới xuất hiện và trở thành Tiên Đế. Về sau khi hắn mất tích, văn hoá từ dị giới dần đổ bộ tới và lan toả đến giới tu chân. Người người nhà nhà đều biết đến điện thoại, tủ lạnh... Thậm chí là những lời châm biếm, câu nói của dị giới dần lan toả đến suy nghĩ mỗi người.

Vốn tưởng đã yên bình, một trận chiến giữa ba mươi sáu người được chọn để tranh đoạt ngôi vị tiên đế bị bỏ trống.

Vậy thời đại Chuyển Pháp, Tiên có Đế mất tích, Vương Giả chi chiến có quan hệ gì với nhau?

Spoiler:

Dư Tiên Thành.

Lạc gia.

Trong một biệt viện nhỏ, nơi góc sân, một gốc phong già sừng sững đứng đó.

Tán lá loang sắc đỏ thẫm, cành nghiêng mình như dáng người trầm mặc, thở dài giữa vô vàn mùa phong tàn.

“Đến khi nào… ta mới có cái kết thuộc về riêng mình?”

Đối diện gốc cây là một bậc thềm gỗ màu nâu. Nước gỗ đã phai nhạt theo năm tháng, hoà cùng sắc lá rơi. Nhất thời khó phân biệt được đâu là đất, đâu là gỗ.

Phía trên bậc thềm là một cánh cửa gỗ mộc được dựng đơn giản, dẫn vào gian phòng bên trong.

Trước sân, lá phong rụng lác đác, phiến nọ đè lên phiến kia, rực rỡ mà yên ả như một bức hoạ không người vẽ. Vài tán lá theo gió bay xa, đáp nhẹ lên sàn gỗ.

Trước cổng biệt viện, một thiếu niên bước vào.

Hắn mặc một bộ bạch y đơn giản, sạch sẽ. Đôi mắt sáng ngời của tuổi thiếu niên, khuôn mặt tầm thường.

Nhưng mái tóc dài đen nhánh được phủ sương mai, buộc gọn lên cao lại khiến hắn trông có vài phần chững chạc không cùng tuổi.

Thiếu niên quen thuộc đi vào, thản nhiên bước lên bậc gỗ, thành thạo mở cửa. Trong động tác còn truyền đến tiếng thở dài chưa kịp thoát khỏi miệng.

Cánh cửa mở ra, một luồng gió lùa qua khe hở, cuốn theo hơi lạnh từ ngoài sân đi vào.

Bên trong, ánh nến le lói trong bóng tối, chập chờn như sắp tắt. Sáp nến hồng nhỏ xuống từng giọt. Từng giọt kết thành vảy theo từng nhịp, đọng lại trên thành ly.

Tiếng giấy lật vù vù giữa ánh nến chập chờn, cảnh tượng vừa nhuốm nét thư sinh, lại phảng phất rùng rợn.

Căn phòng bốn bề đều là sách. Kệ sách dựng cao, bao quanh nơi này như một thư viện khổng lồ.

Giữa phòng là một đống sách cao ngất, giấy và vải áo xen lẫn. Hai màu đen trắng hòa vào nhau, như một ván cờ chưa định thắng thua.

Trong đống hỗn độn ấy, một thiếu niên chừng mười bốn tuổi thu mình nằm trong đó.

Tay vẫn cầm một quyển sách có ký tự đặc biệt, ngờ ngợ là bốn chữ “Tu Chân Bách Nghệ”.

Y phục đen tuyền, tóc tai rối bời. Vài lọn được buộc buông lơi bằng một sợi chỉ đỏ.

Trên má phải dán một tờ phù lục màu vàng. Hoa văn phức tạp, kéo dài từ mí mắt đến cánh mũi.

Khuôn mặt nhợt nhạt, quầng mắt thâm đậm. Sắc mặt tiều tụy như đã nhiều đêm tắm mình trong biển tri thức.

Ánh nến hồng soi nghiêng một bên má, bóng rung theo hơi gió.

Lúc này, thiếu niên áo trắng bước vào. Hắn đứng nơi cửa, tay vẫn giữ cánh cửa, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng: “Thu ca, ngươi lại thức khuya đọc sách rồi. Thức khuya nhiều không tốt cho sức khoẻ đâu.”

“Giờ ta đang ngủ bù nè.”

Thiếu niên áo đen từ từ đứng dậy, bước ra khỏi chồng sách. Tay còn dụi dụi mắt, rất dễ nhìn ra hai quầng thâm mắt.

Những quyển sách quanh hắn trượt xuống, rơi lộp bộp. Có quyển lăn xuống cạnh ly nến, khiến ly nến đổ nghiêng, lăn vài vòng đến trước mặt hắn. Sáp nến chảy một lượt, in thành vệt dài trên sàn gỗ.

Người này gọi là Lạc Thiên Thu, con trai của cố nhị trưởng lão. Người trong tộc vẫn hay gọi hắn là thiên tài Lạc gia.

Nếu ai hỏi cha mẹ hắn đâu, hắn chỉ đáp:

“Ta không biết, từ năm lên bốn đã không còn thấy họ ở đâu nữa.”

Người thân chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi tháng một lần, đại trưởng lão sẽ tới phát trợ cấp từ gia tộc.

Không ít người lầm tưởng lão là người đằng sau chống lưng cho Lạc Thiên Thu.

Lúc này, hắn thò tay vào tay áo lấy ra một viên đan dược nuốt xuống.

Một luồng hơi ấm nhanh chóng lan khắp cơ thể, xua tan phần nào mệt mỏi. Quầng thâm nhạt dần, nhưng vẻ tiều tụy vẫn chưa giảm bớt.

Hắn dửng dưng bước chân trần lên ngọn lửa, ánh hồng dập tắt.

Sáp nến nóng bỏng dính vào chân, đau rát, nhưng hắn lại xem như không có chuyện gì xảy ra.

Mùi sáp nến ngọt lịm thoang thoảng trong căn phòng kín, theo gió bay ra ngoài như tiên khí lượn lờ.

Lạc Thiên Thu ngáp dài, lười biếng lê bước ra ngoài. Ánh mắt lướt qua sân, chuyển sang Lạc Vô Thường đứng bên gốc phong, rồi dừng lại ở cây chổi dựa dưới chân đối phương.

Cảnh sắc mười năm qua vẫn không thay đổi, phong vẫn rơi, lá vẫn tàn.

Mỗi khắc trôi qua, từng đợt lá lại rơi, từ lớp này phủ lên lớp khác, chồng chéo qua ngày qua tháng nọ.

Sau đó Lạc Thiên Thu xỏ dép lào, bước xuống sân, quét đi từng đợt tàn phong.

Phong vẫn rơi, người vẫn quét. Mỗi ngày tỉnh dậy, lại thêm một lần phủi đi quá khứ.

Nhưng nó vẫn ở đó, tồn tại đến tận giờ phút này. Quá khứ có thể phai nhạt theo năm tháng, nhưng nó sẽ không bao giờ biến mất.

Lạc Vô Thường lùi lại để hắn quét, tiện miệng hỏi: “Sao lúc nào huynh cũng cúp tiết vậy?”

“Cúp tiết?” Thiên Thu nhíu mày, liếc mắt nhìn hắn. “Thường Thường ngươi nói gì vậy. Ta chỉ là đang tận dụng khoảng thời gian bị trống mà thôi.”

Đối phương chỉ biết bất lực cười gượng, miệng méo xệch.

“Huynh nói cái gì cũng đúng hết.”

Lạc Thiên Thu thở dài, cầm chổi đưa qua đưa lại: “Ngươi nói xem. Trên học đường, gia lão dạy gì.”

Lạc Vô Thường đưa tay lên miệng ngẫm nghĩ, mắt ngước lên trời.

“Đan, khí, phù, trận, còn có cơ quan thuật nữa.”

Đối phương dừng lại động tác trong tay, nghiêm túc hỏi.

“Đan dạy gì?”

Hỏi xong, Lạc Thiên Thu đưa chổi quét tiếp. Nhưng không may lá phong rơi xuống, chui vào gót chân. Hắn vứt cây chổi sang một bên, cởi dép ra, nhặt lấy chiếc lá, miệng chửi tục.

“Đậu xanh. Mỗi sáng quét sân cũng mệt lắm đấy, giờ còn gặp mày nữa.”

“Tao biết dép tao dơ, nhưng ai mượn mày quét dùm?”

Còn Lạc Vô Thường vẫn đang nghiêm túc trả lời.

“Phân biệt được các loại dược liệu, đan dược qua màu sắc và mùi hương.”

“Luyện đan thì phải nắm giữ quy tắc bốn bước. Chuẩn bị các loại dược liệu, nắm giữ tỷ lệ và thành phần của đan dược, điều tiết nhiệt độ của ngọn lửa, cuối cùng là ngưng đan.”

Lạc Thiên Thu vừa xỏ lại dép, vừa tiếp tục hỏi.

“Khí gì?”

Lạc Vô Thường hơi cau mày, như đang cố nhớ lại những điều đã được dạy trên học đường.

“Nắm được tài liệu luyện khí qua đặc tính và màu sắc, cùng phương pháp luyện chế một món pháp khí đơn giản.”

“Để luyện một món pháp khí cần nắm chắc hai điều cơ bản, cách điều tiết nhiệt độ, trận văn pháp khí mà mình muốn luyện.”

“Mỗi loại pháp khí cần một loại nhiệt độ và trận văn khác nhau. Như Hoả Ngư Luân cần nhiệt độ cao và Liệt Dương văn, trong khi Vân Sương Kiếm cần âm hàn dưới ngàn độ và Hàn Sương văn.”

Nụ cười lúc này của Lạc Thiên Thu dưới ánh nắng trở nên nhạt dần. Hắn tiếp tục chậm rãi hỏi. “Phù?”

“Nhận biết các loại phù lục qua hoa văn và màu sắc. Phương pháp chế phù thì nhớ nguyên liệu và nét phù, muốn vẽ được một tấm thật sự không dễ chút nào.” Nói tới đây, Vô Thường lại cười nham nhở. “Người khéo tay trong thiên hạ chắc chỉ có huynh mà thôi.”

Lạc Thiên Thu xoa xoa mũi, mà chẳng biết nó đã dài hơn chục mét. Dù được khen, nhưng hắn vẫn chưa chịu buông tha.

“Trận dạy gì?”

“Cách bố trí trận pháp, các điểm lưu ý khi phá trận. Nổi bật nhất là Ngũ Hành Đại Trận và Âm Dương Đại Trận. Cái trước có thể tự do điều khiển ngũ hành trong trận, cái sau thao túng âm dương.”

Vô Thường nói đến đây liền hứng khởi, không kìm được đưa tay nắm chặt lấy bầu trời. “Nắm giữ cả hai, chưởng khống càn khôn chỉ cách một đoạn ngắn.”

Lạc Vô Thường trả lời hắn bằng ánh mắt nghiêm túc. Với hắn, đây cũng là dịp để ôn lại kiến thức.

Lúc này, Thiên Thu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc: “Ngươi nghĩ ta có cần học cơ quan thuật nữa không?”

Nghe vậy, Vô Thường hơi dao động. Bởi cơ quan thuật chính là con đường hắn đang theo đuổi.

Trong lòng hắn cũng dâng lên một chút ghen tị. Muốn trở thành cơ quan sư, tu sĩ trước hết phải am hiểu đan, khí, phù, trận.

Nhưng thứ đó, Thu đều đã nắm được, còn hắn thì chưa. Vô Thường chán nản đáp: “Không.”

Lạc Thiên Thu quét xong, gom được một đống lá, liền xoay người nói với Lạc Vô Thường: “Ngươi thấy đấy, toàn bộ kiến thức cần học ta đều đã học xong rồi.”

“Ra ngoài đường, xông xáo giang hồ cần gì biết nhiều loại đan dược, phù lục, trận pháp, pháp khí. Chỉ cần đủ dùng là được.”

Nói đến đây, hắn buông chổi để nó dựa vào gốc phong, tay phải giơ lên trời, ánh mắt xa xăm.

“Ngươi nói xem, trong thiên hạ này có mấy người biết được hết các kiến thức tu tiên. Mà vẫn có thể cùng trời đất trường thọ chứ?

“Cuối cùng cũng bị giết, hoặc là thọ nguyên cạn kiệt.”

Lời vừa dứt, tàn phong liền rơi như thay lời muốn nói: “Trường sinh liệu có tốt. Ta đã sống qua trăm năm, chẳng biết lấy một mùa xuân, cũng chẳng rõ thế nào là sự khô héo của mùa đông.”

“Tất cả bây giờ, chẳng hơn một cỗ xác sống là bao. Muốn sống lại chẳng trọn vẹn, muốn chết cũng chẳng xong.”

Lạc Vô Thường cạn lời, liếc nhìn hắn một cái: “Nhưng huynh đang đi ngược lại với những điều huynh đang nói.”

“Ủa vậy sao?” Lạc Thiên Thu ôm chổi đứng sững mất mấy giây, vẻ mặt đờ ra như vừa nhận ra mình nói có chút trật.

“Ta đâu có khuyên huynh đọc ít sách đâu. Ta chỉ khuyên huynh nên chú trọng sức khoẻ của mình. Sống sao là việc của huynh, còn mạng để sống hay không lại là chuyện khác.”

Ai bảo Lạc Thiên Thu có thiên t.ư hơn người? Những kiến thức cơ bản như luyện đan, luyện khí, bố trí trận pháp, hắn đều nắm vững.

Đặc biệt là vẽ phù, trình độ đã có thể sánh ngang đại sư, đủ để song hành cùng các thiên tài trong Tiên Thành.

Sau khi quét sân xong, Lạc Vô Thường bỗng hỏi: “Huynh tắm chưa?”

“Ta tắm rồi!?” Thu thản nhiên đáp.

Ánh mắt Lạc Vô Thường tràn đầy nghi ngờ, quan sát hắn từ nhiều phía: “Có phải là tắm từ tối kia không?”

Thiên Thu ôm chổi bất lực thở dài: “Mới tắm xong hồi sáng rồi ta ngủ luôn.”

“Nước nào?” Vô Thường hỏi lại. “Nước sách?”

Thấy Thu chậm trả lời, Vô Thường thầm thừa nhận: “Huynh ở dơ vậy, thảo nào tới giờ vẫn chưa có bạn gái.”

Thu bất lực, cuối cùng không nhịn nữa, tháo dép cầm lên, chỉ chờ ném vào đối phương.

“Ta cho ngươi nói lại đó!?”

“Ai ở dơ?”

Vô Thường cảm thấy mình đùa hơi quá trớn, nên vội vàng chắp hai tay nhận lỗi: “Là ta sai, là ta ở dơ."

"Mặc dù ta tắm hằng ngày, dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp, ngủ trên giường… không ngủ trong phòng sách. Nhưng vẫn là ta ở dơ.”

Xin lỗi kiểu đấy khiến Thu cảm thấy như đang bị mỉa. Hắn vẫn tắm đều đều đó thôi, hồ nước sau nhà có thể làm chứng.

Nó có hơi sạch.

Nếu sạch như thế làm sao chứng minh hắn tắm, còn dơ quá lại nói hắn ở dơ. Kiểu gì cũng là một nước cờ hiểm.

“Đậu xanh!”

Hắn không chấp nhặt thiếu niên không hiểu chuyện, thu dép lại xỏ vào chân. Cuối cùng cũng chỉ liếc nhìn đối phương một cái, như nhìn một kẻ điên.

Thu bước đi được vài bước, chợt dừng lại, nghiêng đầu sang hỏi: “Đúng rồi, mấy bữa nay ta nghỉ có chuyện gì vui không?”

Lạc Vô Thường không đáp ngay, chỉ nhìn hắn dò xét: “Hình như huynh chưa ăn sáng đúng không?”

“Không vội.” Thiên Thu cười nhạt. “Hay là đến quán ăn rồi nói cũng được.”

Thiên Thu đi hơi nhanh. Vô Thường lập tức đuổi theo, tay vươn ra như muốn níu lại điều gì đó: “Ngươi không thay dép à?”

Giọng Thiên Thu đầy tự tin: “Dép lào là dành cho kẻ mạnh. Ta là thiên tài Lạc gia, tất nhiên có quyền mang nó.”
 
Last edited by a moderator:

Theomanman

Phàm Nhân
Ngọc
219,00
Tu vi
0,00
em hiện giờ đang viết một bộ tiểu thuyết vô hạn lưu.Mới thiết kế được nội dung và thế giới quan,giờ mới bắt đầu viết,đây là quyển đầu tay của em,nếu dở hãy cứ chê.

Tác phẩm:Kì Bí Hồi Tố
Tác giả:Theomanman

Bối cảnh:

Một thế giới thực tại, một thế giới kì bí.

Nơi đây, họ phải trải qua vòng lặp hủy diệt từ những điều chưa biết của thế giới kì bí và phải sinh tồn trong những "Trò chơi" quái dị đến từ nó, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ mất mạng.

Một bên là thế giới thực tại tràn đầy giả tạo. Nó không chỉ che giấu cái thứ đáng sợ kia, mà còn luôn lừa dối rằng thế giới này luôn "bình thường".

Phải làm sao đây, phải làm sao mới thoát khỏi cái thứ quái quỷ đó?

"Ta biết bản thân ta thực sự tỉnh táo, ta biết bản thân ta không phải tâm thần. Nhưng...những thứ trước mắt ta, ta phải làm thế nào đây. Những người đã chết thì đã thực sự "chết", những người còn sống thì lại biến mất một cách bí ẩn?"

"Không! Ta không phân biệt được, ta thực sự không phân biệt được nữa! Rốt cuộc thế giới này...cái gì mới là thật...lại cái gì mới là giả. Hay chính bản thân ta cũng là giả?"

-Hạ Nhất Thực

Chương 1: Con số sai


Hạ Nhất Thực có một thói quen rất lạ.


Anh thích đếm người.


Không phải vì tò mò về người khác, cũng không phải vì công việc nào đó yêu cầu phải làm vậy. Thực ra ngay cả bản thân anh đôi khi cũng không giải thích được lý do.


Chỉ là mỗi khi bước vào một nơi có nhiều người, ánh mắt anh sẽ vô thức lướt qua từng gương mặt, từng vị trí trong phòng, rồi trong đầu tự nhiên bắt đầu đếm.


"Một..."


"Hai..."


"Ba..."


Cứ thế.


Như thể nếu không đếm, trong lòng anh sẽ thấy thiếu thiếu một thứ gì đó.


Có lẽ bởi vì Hạ Nhất Thực luôn có một cảm giác rất mơ hồ rằng… con số của thế giới này đôi khi không đúng.


Sáng hôm nay cũng vậy.


Lớp học có ba mươi người.


Ít nhất, trong trí nhớ của anh, con số đó vẫn luôn là ba mươi.


Anh nhớ rất rõ chuyện này. Ngày đầu tiên nhập học, khi mọi người còn đang bận làm quen với nhau, Hạ Nhất Thực đã đứng ở cửa lớp một lúc lâu chỉ để đếm.


Một lần.


Hai lần.


Ba lần.


Mỗi lần đều cho cùng một kết quả.


"Ba mươi."


Ba mươi con người.


Ba mươi cái bàn học.


Ba mươi chiếc ghế.


Một con số rất gọn gàng, rất hoàn chỉnh, giống như mọi thứ đã được sắp xếp sẵn.


Cho nên sáng nay khi bước vào lớp, Hạ Nhất Thực lại đếm.


Chỉ là thói quen.


Không hơn.


Anh đứng ở cửa lớp, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng hàng bàn.


"Một..."


"Hai..."


"Ba..."


...


"Mười bảy..."


...


"Hai mươi t.ư..."


...


"Hai mươi chín..."


...


Anh dừng lại .Không phải vì đã đếm xong, mà vì cảm thấy có gì đó không đúng.


Ánh mắt Hạ Nhất Thực chậm rãi quét qua căn phòng một lần nữa, như thể đang tìm một thứ gì đó mà chính anh cũng không rõ là gì.


Sau đó anh đếm lại.


Một.


Hai.


Không.


...


Hai mươi tám.


Hai mươi chín.


Ba mươi.


Ba mươi… một.


Hạ Nhất Thực đứng im.


Không lâu.


Chỉ vài giây.


Nhưng trong vài giây đó, ánh mắt anh dừng lại trên từng gương mặt trong lớp, cố gắng tìm xem người nào là người thừa ra.


Rồi anh đếm lần thứ ba.


Kết quả vẫn vậy.


Ba mươi mốt.


Trong lớp học buổi sáng, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường như mọi ngày.


Tiếng bút sột soạt trên giấy.


Tiếng ghế kéo rất khẽ khi có người điều chỉnh t.ư thế.


Có hai sinh viên ở góc lớp đang nói chuyện nhỏ đến mức gần như chỉ có họ nghe thấy.


Không có gì bất thường.


Nhưng Hạ Nhất Thực biết một chuyện.


Hôm qua lớp này chỉ có ba mươi người.


Anh không chỉ nhớ.


Anh còn có thói quen ghi lại.


Hạ Nhất Thực cúi xuống, mở cặp sách, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ. Cuốn sổ đã dùng khá lâu, mép giấy hơi cong vì bị lật nhiều lần.


Anh lật đến trang đầu của học kỳ.


Ở đó có một dòng chữ.


“Lớp: 30 người.”


Anh nhìn dòng chữ đó.


Rồi nhìn kỹ hơn.


Bàn tay đang cầm cuốn sổ của anh chậm rãi dừng lại.


Dòng chữ trên giấy không phải “30”.


Nó viết:


"Lớp: 31 người."


Hạ Nhất Thực nhìn chằm chằm vào cuốn sổ. Một lúc rất lâu.


Sau đó anh lật sang góc cuối trang.


Ở đó có một dòng ghi chú nhỏ hơn, như được viết thêm sau đó.


“Ngày đầu nhập học – đã đếm lại: 31.”


Hạ Nhất Thực không nhớ mình từng viết dòng này.


Không chỉ là không nhớ.


Anh gần như chắc chắn mình chưa từng viết.


Nhưng chữ viết thì không thể nhầm được.


Đó đúng là chữ của anh.


Hạ Nhất Thực chậm rãi ngẩng đầu lên.


Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt trong lớp.


Ba mươi mốt người.


Không có ai lạ.


Không có ai khiến anh cảm thấy: người này không nên ở đây.


Tất cả đều rất bình thường.


Đến mức… giống như từ đầu đến giờ ba mươi mốt mới là con số đúng.


Một cảm giác rất khó chịu chậm rãi bò lên sống lưng anh.


Giống như có thứ gì đó trong trí nhớ vừa bị lấy đi.


Một thứ rất quan trọng.


Ở bàn phía trước, một nữ sinh quay đầu lại.


“Cậu lại đếm người à?”


Hạ Nhất Thực nhìn cô.


Cô gái này tên là Lâm Vãn.


Ít nhất… trong trí nhớ của anh, cô tên như vậy.


Lâm Vãn mỉm cười.


“Cậu có thói quen kỳ lạ thật đấy.”


Hạ Nhất Thực không trả lời câu đó.


Anh chỉ hỏi một câu khác.


“Lớp mình có bao nhiêu người?”


Lâm Vãn hơi nhíu mày, như thể thấy câu hỏi đó rất kỳ lạ.


“Ba mươi mốt.”


Cô trả lời rất tự nhiên.


Không cần suy nghĩ.


“Không phải ba mươi?”


“Không.”


Cô lắc đầu.


“Ngay từ đầu đã là ba mươi mốt rồi.”


Hạ Nhất Thực im lặng.


Một luồng lạnh nhạt chậm rãi chạy dọc sống lưng anh.


Anh nhìn quanh lớp một lần nữa.


Ba mươi mốt người.


Ba mươi mốt cái bàn.


Ba mươi mốt chiếc ghế.


Không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy nơi này từng có ba mươi người.


Giống như con số ba mươi chưa từng tồn tại.


“Cậu ổn không?”


Lâm Vãn hỏi.


Hạ Nhất Thực khép cuốn sổ lại.


“Có lẽ mình nhớ nhầm.”


Anh nói vậy.


Nhưng trong đầu anh lại có một câu khác.


Không.


Anh không nhớ nhầm


Hạ Nhất Thực rất giỏi nhớ con số.


Giỏi đến mức đôi khi chính anh cũng thấy phiền.


Một khi anh đã đếm.


Con số đó gần như không bao giờ sai.


Nhưng hôm nay...


Con số đó đã sai.


Sai đến mức… cả thế giới xung quanh đều đang nói rằng anh mới là người sai.


Giáo viên bước vào lớp.


Tiết học bắt đầu.


Mọi người mở sách.


Âm thanh của lớp học trở lại bình thường.


Nhưng Hạ Nhất Thực không học.


Anh đang đếm.


Không phải đếm người.


Mà là đếm khoảng cách.


Từ cửa lớp đến bục giảng.


Từ bục giảng đến cửa sổ.


Từ cửa sổ ra hành lang.


Anh đã đi qua hành lang đó rất nhiều lần.


Anh biết nó dài bao nhiêu.


Khoảng hai mươi mét.


Không dài.


Mười mấy bước là hết.


Nhưng không hiểu vì sao, trong đầu anh bỗng xuất hiện một ý nghĩ rất kỳ lạ.


"Nếu ban đêm đi qua hành lang đó…nó vẫn dài hai mươi mét sao?"


Chuông tan học vang lên.


Sinh viên bắt đầu thu dọn sách vở.


Hạ Nhất Thực đứng dậy.


Anh bước ra khỏi lớp.


Hành lang bên ngoài rất bình thường.


Ánh đèn huỳnh quang trắng nhạt chiếu xuống sàn gạch, tạo thành một lớp phản sáng mỏng.


Sinh viên đi qua đi lại.


Tiếng nói chuyện, tiếng bước chân, tất cả hòa vào nhau thành âm thanh quen thuộc của một buổi sáng trong trường học.


Hạ Nhất Thực nhìn dọc theo hành lang.


"Một..."


"Hai..."


"Ba..."


Anh đang đếm cửa lớp.


"Bốn..."


"Năm..."


"Sáu..."


...


"Mười hai."


Hành lang này có mười hai phòng học.


Anh biết điều đó.


Nhưng khi đi đến cuối hành lang…


Anh nhìn thấy phòng thứ mười ba.


Hạ Nhất Thực dừng lại.


Cánh cửa đó trông rất bình thường.


Nó giống hệt những phòng khác.


Biển số lớp treo phía trên.


Phòng 213.


Hạ Nhất Thực quay đầu nhìn lại phía sau.


"Một..."


"Hai..."


"Ba..."


...


"Mười hai."


Anh đếm lại.


Vẫn là mười hai.


Nhưng phòng 213 vẫn ở đó.


Nó không biến mất.


Không bị che khuất.


Không phải ảo giác.


Chỉ là…con số không khớp.


Một giọng nói vang lên phía sau.


“Anh lại đang đếm à?”


Hạ Nhất Thực quay đầu.


Một cô gái đứng ở hành lang.


Mái tóc đen dài. Ánh mắt rất bình tĩnh.


Cô nhìn anh như thể đã quen biết anh từ rất lâu.


Nhưng Hạ Nhất Thực không nhớ mình từng gặp cô.


“Chúng ta quen nhau sao?”


Anh hỏi.


Cô gái nhìn anh vài giây.


Sau đó mỉm cười.


Một nụ cười rất nhẹ.


“Anh lại quên rồi.”


“Quên gì?”


Cô nói:


“Em là vợ anh mà.”
 
Last edited by a moderator:

Người Chia Sẻ

*Chí Tôn*
Moderator
*Thiên Tôn*
@Thường Tầm

Chào bạn, đây là nhận xét cá nhân của mình về chương truyện của bạn:

Điểm sáng:

Thiết lập nhân vật thú vị. Hình tượng nam chính lười biếng, mỏ hỗn nhưng mang vỏ bọc thiên tài tạo được sự tương phản rất tốt, dễ thu hút và tạo tiếng cười cho độc giả.

Thoại tự nhiên, giải trí. Những màn tung hứng, "trả bài" giữa hai nhân vật rất mượt mà, giúp truyền tải hệ thống tu luyện mà không bị khô khan.

Mở cảnh ấn tượng: Khung cảnh biệt viện u buồn, hoài cổ được miêu tả khá chắc tay, làm nền tảng xuất sắc để bật lên tính cách "tưng tửng" của nhân vật sau đó..

Điểm chưa được:

Nhồi nhét quá nhiều mục đích. Chỉ trong một chương ngắn, bạn vừa muốn miêu tả khung cảnh u buồn, vừa muốn xây dựng nhân vật lười biếng/tấu hài, vừa muốn giải thích hệ thống tu luyện (Đan - Khí - Phù - Trận), rồi lại rẽ sang triết lý nhân sinh (sống thọ làm gì), xong lại chốt bằng việc cãi nhau chuyện... tắm rửa. Quá nhiều luồng thông tin đập vào mắt người đọc.

Hành động vụn vặt cắt nát hội thoại. Phân đoạn Lạc Thiên Thu hỏi bài Vô Thường đang rất mượt, tự dưng chen vào các hành động: quét rác -> lá rơi trúng chân -> vứt chổi -> cởi dép -> chửi chiếc lá -> xỏ dép lại. Đọc đến đây não bộ phải chia sự chú ý, làm mạch truyện bị gãy gập.

Cảm xúc thay đổi xoành xoạch. Đang thả hồn theo "tán phong già", "quá khứ phai nhạt", "tiên khí lượn lờ", đùng một cái nhân vật xổ ra "đậu xanh", "cúp tiết", "dép lào". Sự chuyển đổi giữa văn phong bi kịch, ngôn tình sang hài nhảm, ngôn ngữ mạng quá gắt khiến người đọc bị "say xe". Việc dùng từ lóng hiện đại ("cúp tiết", "đậu xanh", "dép lào") đập nhau chan chát với không khí tiên hiệp, làm phá vỡ cảm giác đắm chìm vào thế giới truyện.

Dưới đây là chương 1 mình biên lại theo kinh nghiệm dịch truyện, bạn cũng cho ý kiến nhé. Với khả năng viết cảu bạn có thể đăng truyện rồi, nhớ viết theo đúng quy định của diễn đàn nhé, thân!

@tieutiennu tiên tử tạo acc giúp bạn này nhé :D


Lạc gia.

Trong một biệt viện nhỏ nằm lọt thỏm nơi góc sân, một gốc phong già sừng sững đứng đó.

Tán lá loang lổ sắc đỏ thẫm, cành nhánh nghiêng mình trầm mặc như đang thở dài giữa vô vàn mùa phong tàn tạ.

“Đến khi nào… ta mới có cái kết thuộc về riêng mình?”

Dưới gốc cây là thềm gỗ nâu đã phai màu sương gió, tiệp hẳn vào màu đất và sắc lá úa tàn. Trên thềm, cánh cửa mộc mạc khép hờ, dẫn vào gian phòng tĩnh lặng. Gió lùa qua, vài phiến lá phong lác đác rụng xuống, phiến nọ đè lên phiến kia rực rỡ mà yên ả. Vài chiếc lá nhẹ nhàng nương theo chiều gió, đáp thoảng qua trên mặt sàn.

Một thiếu niên bước vào sân. Hắn mặc bạch y giản dị, sạch sẽ. Khuôn mặt tuy bình thường nhưng đôi mắt sáng ngời, mái tóc đen nhánh buộc cao vương chút sương mai khiến hắn mang vẻ chững chạc hơn tuổi mười bốn của mình.

Thiếu niên thản nhiên bước lên thềm gỗ, quen thuộc đẩy cửa bước vào, buông tiếng thở dài khe khẽ.

Gió lạnh từ sân ùa theo khe cửa. Bên trong, ánh nến le lói chập chờn như sắp tắt. Sáp hồng rỏ xuống, đọng lại thành từng lớp vảy trên đế đèn. Căn phòng ngập tràn sách vở. Kệ gỗ dựng cao ngất quanh tường, còn giữa nhà là những đống sách cuộn tròn cùng y phục đen trắng lộn xộn, tựa như một ván cờ tàn dở dang.

Giữa đống hỗn độn ấy, một thiếu niên áo đen đang cuộn tròn người. Tay hắn vẫn nắm chặt cuốn sách sờn cũ mang tên "Tu Chân Bách Nghệ". Tóc tai rối bù, vài lọn vắt vẻo buộc hờ bằng sợi chỉ đỏ. Trên má phải dán lệch một tờ phù vàng với hoa văn phức tạp kéo từ mí mắt xuống cánh mũi. Sắc mặt nhợt nhạt, quầng thâm sâu hoắm minh chứng cho nhiều đêm ròng rã bơi trong biển chữ.

Thiếu niên áo trắng đứng bên cửa, giọng không lớn nhưng rành rọt:

"Thu ca, huynh lại thức khuya đọc sách rồi. Cứ đà này tổn hại tu vi lắm."

"Ta đang ngủ bù đây..."

Lạc Thiên Thu lầm bầm, lảo đảo đứng dậy khỏi núi sách, đưa tay dụi đôi mắt thâm quầng. Mấy cuốn sách trên người trượt xuống lộp bộp, làm đổ luôn ngọn nến bên cạnh. Hắn vươn tay vào vạt áo, thản nhiên móc ra một viên đan dược bỏ vào miệng. Chút huyết sắc rốt cuộc cũng hiện lên trên khuôn mặt tiều tụy.

Tiếp đó, hắn dửng dưng giẫm chân trần lên ngọn nến. Ánh lửa tắt ngấm. Sáp nóng dính vào da thịt, nhưng hắn cứ làm như không, bộ dạng uể oải bước ra ngoài.

Mùi sáp nến ngòn ngọt quyện theo gió bay ra sân.

Lạc Thiên Thu ngáp dài, ánh mắt lướt qua sân, liếc nhìn Lạc Vô Thường đang đứng bên gốc phong, rồi dừng lại ở cây chổi tre góc tường. Cảnh vật mười năm nay chẳng đổi dời, phong vẫn rơi, lá vẫn úa.

Hắn lẹt xẹt xỏ đôi hài gỗ, bước xuống sân chậm rãi quét từng nhát chổi. Phong vẫn rơi, người vẫn quét, phất đi những tàn úa của hôm qua nhưng chẳng bao giờ dọn sạch được bận lòng.

Lạc Vô Thường lùi lại nhường chỗ, tiện miệng hỏi:

"Sao dạo này huynh hay bỏ lớp ở học đường thế?"

"Bỏ lớp?" Thiên Thu nhướng mày. "Thường Thường, đệ nói gì thế. Ta chỉ đang tận dụng thời gian trống rảnh rỗi thôi."

Vô Thường chỉ biết cười khổ:

"Vâng, huynh nói gì cũng đúng."

Lạc Thiên Thu chống chổi, thở dài:

"Đệ nói xem, trên học đường các gia lão dạy cái gì?"

Lạc Vô Thường ngước mắt nhẩm tính:

"Đan, khí, phù, trận, còn có cả cơ quan thuật."

"Đan dạy gì?" Thiên Thu gõ gõ cán chổi.

Vô Thường nghiêm túc đáp:

"Phân biệt dược liệu, nhận biết đan dược qua màu sắc, mùi hương. Bốn bước luyện đan: chuẩn bị, căn tỷ lệ, khống chế hỏa hầu, và ngưng đan."

"Khí thì sao?"

"Nắm bắt tài liệu luyện khí, điều tiết nhiệt độ và trận văn. Chẳng hạn Hỏa Ngư Luân cần hỏa hầu cao và Liệt Dương văn, còn Vân Sương Kiếm lại cần hàn khí âm và Hàn Sương văn."

Lạc Thiên Thu mỉm cười nhàn nhạt:

"Phù?"

"Nhận biết phù lục, nguyên liệu và nét vẽ. Vẽ được một tấm phù hoàn chỉnh rất khó..." Vô Thường cười hì hì, "Nhưng với huynh thì chắc chỉ là chuyện vặt."

Thiên Thu xoa mũi, đắc ý nhưng vẫn dồn tiếp:

"Trận?"

"Bố trí và phá trận. Điển hình là Ngũ Hành và Âm Dương Đại Trận. Nắm được cả hai thì chưởng khống càn khôn chỉ là sớm muộn!" Vô Thường có vẻ hào hứng, tay cuộn lại như đang nắm lấy đất trời.

Thiên Thu nhìn đối phương bằng ánh mắt lười biếng:

"Vậy đệ nghĩ, ta có cần học cơ quan thuật nữa không?"

Vô Thường khựng lại. Cơ quan thuật là con đường hắn đang theo đuổi, nhưng muốn học thì phải tinh thông cả đan, khí, phù, trận. Những thứ đó... Thu ca của hắn sớm đã thuộc làu, còn hắn thì vẫn lẹt đẹt. Hắn tiu nghỉu đáp:

"Không..."

Lạc Thiên Thu vừa gom xong đống lá mỏng, bất chợt một chiếc lá phong đỏ ối rụng ngay xuống gót chân. Hắn tặc lưỡi, đá chiếc lá sang bên:

"Thật xui xẻo."

Hắn ném chổi tựa vào gốc phong, ngước nhìn vòm cây thưa thớt:

"Đệ thấy đấy, những thứ cần học, ta đều học cả rồi. Bước ra giang hồ, biết nhiều cũng tốt, nhưng đủ dùng là được. Đệ nhìn xem, thiên hạ này có mấy ai thấu tận căn nguyên tu tiên mà được cùng trời đất trường thọ đâu? Cuối cùng cũng nếm mùi thọ tận, hoặc phơi thây ngoài cõi vắng."

Lá phong lác đác rơi như phụ họa cho tiếng thở dài của hắn. "Trường sinh thì đã sao? Sống dở chết dở cả trăm năm, chẳng biết xuân tàn, chẳng rành đông buốt. Chi bằng tự tại cho xong."

Vô Thường cạn lời:

"Nhưng huynh đang làm ngược lại với những gì mình nói đấy. Cứ thức đêm ngâm mình trong sách thế này, chẳng phải đang tự rút ngắn thọ nguyên sao."

Thiên Thu đờ người ra mấy giây, chống chế:

"Ta đâu cấm đệ đọc ít sách, ta khuyên đệ giữ gìn sức khoẻ cơ mà! Sống ra sao là việc của đệ, còn có mạng để sống hay không lại là chuyện khác."

Quét sân xong, Lạc Vô Thường nheo mắt ngửi ngửi trong không khí, dè dặt hỏi:

"Thu ca... huynh tắm chưa đấy?"

"Tắm rồi!" Thiên Thu thản nhiên.

"Tắm từ tối hôm kia à?" Ánh mắt Vô Thường đầy nét nghi ngờ.

"Mới tắm sáng nay xong thì lăn ra ngủ."

"Tắm bằng nước gì? Nước bọt đọc sách à?" Vô Thường lùi lại một bước, lẩm bẩm. "Ở dơ thế này, thảo nào mười mấy năm nay vẫn chẳng có nổi một hồng nhan tri kỷ."

Thiên Thu đen mặt, xách ngay chiếc hài gỗ lên, làm bộ muốn ném:

"Nói lại xem! Ai ở dơ?"

Vô Thường giật mình chắp tay lùi lại:

"Ta sai, ta sai! Là ta ở dơ! Dù ta ngày nào cũng tắm, phòng ốc gọn gàng, đàng hoàng ngủ trên giường... nhưng ừm, là ta ở dơ!"

Lời xin lỗi đậm mùi mỉa mai khiến Thiên Thu tức anh ách nhưng lười chẳng buồn cãi. Hắn ném hài xuống xỏ lại vào chân, lườm Vô Thường một cái. Bước được vài bước, hắn quay đầu lại:

"Phải rồi, mấy bữa ta nghỉ, trong tộc có chuyện gì vui không?"

Vô Thường nhìn bụng Thiên Thu xẹp lép:

"Huynh chưa ăn sáng đúng không?"

"Không vội," Thiên Thu cười nhạt, "Ra tửu lâu ăn rồi hàn huyên sau."

Thiên Thu sải bước khá nhanh, Vô Thường vội vàng đuổi theo, chỉ tay xuống chân đối phương:

"Huynh... ra ngoài mà vẫn mang đôi hài gỗ quèn này à?"

Giọng Thiên Thu cất lên đầy tự tin, vang vọng cả góc sân:

"Hài mộc là dành cho kẻ mạnh. Ta là thiên tài Lạc gia, dĩ nhiên có quyền mang nó!"
 

Người Chia Sẻ

*Chí Tôn*
Moderator
*Thiên Tôn*
@Theomanman
Đánh giá chung của cá nhân mình về chuyện của bạn "khá cuốn hút và đầy hứa hẹn!"

Chương mở đầu làm rất tốt nhiệm vụ "câu khách" cho thể loại tâm lý kinh dị hoặc bí ẩn.

Điểm sáng: Bạn xây dựng bầu không khí rùng rợn cực kỳ tốt bằng cách bóp méo thực tại qua những chi tiết nhỏ (con số, nét chữ, số phòng) thay vì hù dọa sáo rỗng. Cú chốt hạ ở cuối chương ("Em là vợ anh mà") là một điểm nhấn xuất sắc, chắc chắn sẽ khiến độc giả muốn đọc tiếp chương 2.

Điểm cần gọt giũa: Việc lạm dụng câu ngắn và xuống dòng liên tục khiến nhịp văn bị vụn và hơi đơn điệu.

Ví dụ:

"Anh đứng ở cửa lớp, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng hàng bàn.
Một...
Hai...
Ba..."
Cấu trúc này tạo cảm giác ngột ngạt và hồi hộp rất tốt ở phần đầu. Nhưng khi bạn áp dụng cấu trúc câu ngắn này cho toàn bộ chương truyện, nó khiến văn bản bị "vụn" và mất đi độ trầm bổng cần thiết. Hãy thử kết hợp các câu ghép, đoạn văn dài hơn khi miêu tả bối cảnh để tạo khoảng nghỉ, rồi dùng câu ngắn ép nhịp khi đến đoạn cao trào.

Ngoài ra, tâm lý của nam chính hơi "phẳng", anh ta phản ứng quá bình tĩnh trước những sự việc kỳ thực, thiếu đi chút hoang mang tự nhiên của một con người.

Tóm lại, khung sườn và ý tưởng của bạn rất tuyệt, cốt truyện có chiều sâu, chỉ cần chỉnh lại một chút về nhịp điệu câu chữ là sẽ cực kỳ sắc bén.

mình cũng có biên qua chút về chương của bạn, bạn cũng nhận xét cho mình nhé, bạn đã đủ điều kiện đăng truyện, bạn nhớ đọc kỹ quy định về viết truyện và đăng truyện trên diễn đàn nhé :D

@tieutiennu nhờ tiên tử tạo acc giúp bạn này nha :p

Chương 1: Con số sai

Hạ Nhất Thực mang một chứng ám ảnh kỳ lạ.

Anh thích đếm người.

Không xuất phát từ sự tò mò tầm thường, cũng chẳng nhằm phục vụ mục đích công việc nào cả. Thực chất, chính anh nhiều lúc cũng không sao lý giải được khởi nguồn của cơn bốc đồng vô thức này. Chỉ là mỗi bận bước vào một không gian đông đúc, ánh mắt anh sẽ tự động quét qua từng gương mặt, từng góc phòng, và những con số bắt đầu nảy lên trong đầu.

"Một..."

"Hai..."

"Ba..."

Cứ thế tiếp diễn. Giống như thể nếu chuỗi số ấy bị đứt đoạn, một phần linh hồn anh cũng sẽ khuyết thiếu theo.

Có lẽ bởi vì sâu thẳm trong tiềm thức, Hạ Nhất Thực luôn bị bủa vây bởi một thứ cảm giác rất đỗi mơ hồ: Con số của thế giới này... đôi khi không hề chuẩn xác.

Sáng nay cũng không ngoại lệ.

Lớp học vốn dĩ có ba mươi người. Ít nhất, trong vùng ký ức kiên cố của anh, con số đó chưa từng xê dịch. Anh nhớ như in ngày đầu tiên nhập học, giữa lúc đám sinh viên còn đang ồn ào kết giao, Hạ Nhất Thực đã chôn chân ở cửa lớp trọn mười phút chỉ để đếm.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Cả ba bận đều cho ra một đáp án duy nhất.

"Ba mươi."

Ba mươi sinh mệnh. Ba mươi cái bàn. Ba mươi chiếc ghế. Một con số chẵn trịa, hoàn mỹ, tựa như một sa bàn đã được cẩn thận cắm cờ từ trước. Cho nên sáng nay, theo thói quen cố hữu, anh lại đếm. Ánh mắt chậm rãi lướt qua từng dãy bàn.

"Một..."

"Hai..."

"Ba..."

...

"Mười bảy..."

...

"Hai mươi t.ư..."

...

"Hai mươi chín..."

...

Anh khựng lại.

Không phải vì đã đếm xong, mà vì một gợn sóng dị thường vừa trượt qua tâm trí. Ánh mắt Hạ Nhất Thực sắc lại, quét dọn căn phòng thêm một vòng nữa, cố bóc tách thứ gì đó cộm lên giữa khung cảnh bình yên giả tạo này.

Sau đó, anh đếm lại. Lần này chậm hơn.

Một.

Hai.

Không.

...

Hai mươi tám.

Hai mươi chín.

Ba mươi.

Ba mươi... một.

Hạ Nhất Thực đứng sững lại.

Chỉ vài giây tích tắc. Nhưng trong vài giây đó, đồng tử anh co rút, rà soát từng khuôn mặt trong lớp học, tuyệt vọng tìm kiếm kẻ dư thừa. Rồi anh đếm nhẩm lần thứ ba.

Kết quả vẫn lạnh lùng găm vào não bộ.

Ba mươi mốt.

Lớp học buổi sáng vẫn chìm trong bầu không khí bình phàm, tẻ nhạt. Tiếng ngòi bút sột soạt ma sát trên mặt giấy. Tiếng chân ghế cọ xát nho nhỏ gãi vào màng nhĩ. Góc lớp có hai kẻ đang to nhỏ thì thầm. Chẳng có biến số nào lồi ra cả.

Nhưng Hạ Nhất Thực biết rõ. Hôm qua, căn phòng này chỉ chứa đựng ba mươi người. Anh không chỉ dựa vào trí nhớ, anh còn có thói quen ghi chép. Hạ Nhất Thực lẳng lặng cúi đầu, lục trong cặp ra một cuốn sổ tay sờn mép vì lật mở quá nhiều lần. Anh giở đến trang đầu tiên của học kỳ.

Nơi đó vốn dĩ có một dòng chữ.

“Lớp: 30 người.”

Anh nhìn dòng chữ đó. Rồi nhìn kỹ hơn.

Bàn tay đang giữ mép giấy bất chợt cứng đờ. Con số nhảy múa trên mặt giấy không phải là "30". Nét mực rành rành ghi:

"Lớp: 31 người."

Hạ Nhất Thực trân trân nhìn trang giấy. Hồi lâu sau, anh mới miết ngón tay xuống góc cuối trang. Một dòng ghi chú nhỏ thó, nét mực như mới được bổ sung sau đó:

"Ngày đầu nhập học – đã đếm lại: 31."

Anh không nhớ mình từng viết dòng này. Khẳng định là chưa từng viết. Nhưng nét chữ kia... từng nét hất, nét móc đều mang đậm thói quen của chính anh, tuyệt đối không thể giả mạo.

Hạ Nhất Thực chầm chậm ngẩng đầu. Ánh mắt lướt qua ba mươi mốt con người.

Không có ai xa lạ. Không có ai toát ra dị khí báo hiệu kẻ đó là "ngoại lai". Tất cả đều hòa hợp đến mức hoàn hảo, cứ như thể ngay từ thuở khai thiên lập địa, con số ba mươi mốt mới là chân lý. Một cơn ớn lạnh trườn dọc sống lưng, siết chặt lấy da đầu anh. Giống như có một bàn tay vô hình vừa thò vào đại não, tàn nhẫn móc đi một đoạn ký ức cực kỳ quan trọng.

"Cậu lại đếm người đấy à?"

Lâm Vãn - nữ sinh ngồi bàn trên quay xuống, mỉm cười. Ít nhất... trong trí nhớ đang lung lay của anh, cô ta tên là Lâm Vãn.

Hạ Nhất Thực lờ đi câu trêu chọc đó, trực diện ném ra một vấn đề khác.

"Lớp mình có bao nhiêu người?"

Lâm Vãn hơi cau mày, ánh mắt xẹt qua tia khó hiểu trước câu hỏi kỳ quặc.

"Ba mươi mốt." Cô trả lời trơn tru. Không cần suy nghĩ.

"Không phải ba mươi?"

"Không." Cô lắc đầu. "Ngay từ đầu đã là ba mươi mốt rồi."

Hạ Nhất Thực rơi vào trầm mặc. Khí lạnh từ gót chân bốc thẳng lên lồng ngực. Anh đưa mắt đảo quanh một vòng nữa. Ba mươi mốt cái bóng, ba mươi mốt bộ bàn ghế. Không có lấy một tàn tích nào chứng minh con số "ba mươi" từng tồn tại.

Giống như con số ấy đã bị xóa sổ sạch sẽ khỏi hiện thực.

"Cậu ổn không?" Lâm Vãn tò mò.

Hạ Nhất Thực gập mạnh cuốn sổ lại.

"Có lẽ mình nhớ nhầm."

Anh ngoài miệng nói vậy. Nhưng tiếng thét gào trong đại não anh lại dội ngược lại.

Không.

Anh không nhớ nhầm.

Hạ Nhất Thực là một cỗ máy ghi nhớ những con số. Một khi anh đã đếm, xác suất sai số gần như bằng không. Nhưng hôm nay... con số đó đã sai. Sai đến mức cả thế giới xung quanh đang hùa nhau bẻ cong hiện thực, ép anh phải thừa nhận rằng mình mới là kẻ lẩn thẩn.

Giáo viên bước vào. Tiết học bắt đầu. Mọi người mở sách. Âm thanh huyên náo quay về quỹ đạo cũ. Nhưng Hạ Nhất Thực không học.

Anh đang đếm.

Lần này không đếm người. Mà là đếm khoảng cách.

Từ cửa lớp đến bục giảng. Từ bục giảng đến mép cửa sổ. Từ cửa sổ hắt ra hành lang. Anh đã đi mòn gót qua dãy hành lang đó. Anh biết rõ nó dài khoảng hai mươi mét. Chỉ độ mười mấy bước chân là chạm đến điểm cuối.

Nhưng ngay lúc này, một ý nghĩ điên rồ bất chợt nảy mầm:

Nếu đi qua hành lang này vào giữa đêm... liệu nó có còn dài đúng hai mươi mét?

Chuông tan tầm reo vang, kéo sinh viên ra khỏi những quyển giáo trình. Hạ Nhất Thực đứng dậy, bước ra khỏi lớp.

Hành lang bên ngoài trông không có gì dị thường. Ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt phủ lên mặt sàn gạch một lớp nhũ quang phản sáng lạnh lẽo. Sinh viên tấp nập qua lại. Tiếng nói chuyện, tiếng bước chân hòa vào nhau thành một bản tạp âm quen thuộc của buổi sáng trường học.

Hạ Nhất Thực nhìn dọc theo hành lang. Bắt đầu đếm những cánh cửa.

"Một..."

"Hai..."

"Ba..."

...

"Bốn..."

"Năm..."

"Sáu..."

...

"Mười hai."

Dãy hành lang này chỉ có mười hai phòng học. Anh biết rõ điều đó. Nhưng khi mũi giày dừng lại ở điểm cuối cùng... anh nhìn thấy căn phòng thứ mười ba.

Hạ Nhất Thực nín thở.

Cánh cửa gỗ khép hờ, kiểu dáng giống hệt muôn vàn căn phòng khác. Tấm biển số treo trên lanh-tô tĩnh lặng chễm chệ.

Phòng 213.

Hạ Nhất Thực hoang mang ngoái đầu nhìn lại phía sau.

"Một..."

"Hai..."

"Ba..."

...

"Mười hai."

Anh đếm lại. Vẫn là mười hai.

Nhưng phòng 213 không hề biến mất. Nó không bị che khuất. Không phải ảo ảnh quang học. Nó tồn tại ở đó, sắc nét và dị hợm, phơi bày một sự thật trần trụi: Con số không hề khớp.

"Anh lại đang đếm à?"

Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau. Hạ Nhất Thực giật mình quay lại.

Đứng giữa hành lang lộng gió là một cô gái với mái tóc đen dài. Đôi mắt cô tĩnh lặng như giếng cổ, nhìn anh bằng ánh nhìn thân thuộc từ muôn kiếp trước.

Nhưng Hạ Nhất Thực dám đổ ước bằng cả sinh mạng, anh chưa từng gặp người phụ nữ này.

"Chúng ta quen nhau sao?" Giọng anh khô khốc.

Cô gái im lặng ngắm anh vài giây. Sau đó khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhòa.

"Anh lại quên rồi."

"Quên gì?"

Cô khẽ nghiêng đầu, thanh âm mỏng tang như sương sớm:

"Em là vợ anh mà."
 

Theomanman

Phàm Nhân
Ngọc
219,00
Tu vi
0,00
@Theomanman
Đánh giá chung của cá nhân mình về chuyện của bạn "khá cuốn hút và đầy hứa hẹn!"

Chương mở đầu làm rất tốt nhiệm vụ "câu khách" cho thể loại tâm lý kinh dị hoặc bí ẩn.

Điểm sáng: Bạn xây dựng bầu không khí rùng rợn cực kỳ tốt bằng cách bóp méo thực tại qua những chi tiết nhỏ (con số, nét chữ, số phòng) thay vì hù dọa sáo rỗng. Cú chốt hạ ở cuối chương ("Em là vợ anh mà") là một điểm nhấn xuất sắc, chắc chắn sẽ khiến độc giả muốn đọc tiếp chương 2.

Điểm cần gọt giũa: Việc lạm dụng câu ngắn và xuống dòng liên tục khiến nhịp văn bị vụn và hơi đơn điệu.

Ví dụ:

"Anh đứng ở cửa lớp, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng hàng bàn.
Một...
Hai...
Ba..."
Cấu trúc này tạo cảm giác ngột ngạt và hồi hộp rất tốt ở phần đầu. Nhưng khi bạn áp dụng cấu trúc câu ngắn này cho toàn bộ chương truyện, nó khiến văn bản bị "vụn" và mất đi độ trầm bổng cần thiết. Hãy thử kết hợp các câu ghép, đoạn văn dài hơn khi miêu tả bối cảnh để tạo khoảng nghỉ, rồi dùng câu ngắn ép nhịp khi đến đoạn cao trào.

Ngoài ra, tâm lý của nam chính hơi "phẳng", anh ta phản ứng quá bình tĩnh trước những sự việc kỳ thực, thiếu đi chút hoang mang tự nhiên của một con người.

Tóm lại, khung sườn và ý tưởng của bạn rất tuyệt, cốt truyện có chiều sâu, chỉ cần chỉnh lại một chút về nhịp điệu câu chữ là sẽ cực kỳ sắc bén.

mình cũng có biên qua chút về chương của bạn, bạn cũng nhận xét cho mình nhé, bạn đã đủ điều kiện đăng truyện, bạn nhớ đọc kỹ quy định về viết truyện và đăng truyện trên diễn đàn nhé :D

@tieutiennu nhờ tiên tử tạo acc giúp bạn này nha :p

Chương 1: Con số sai

Hạ Nhất Thực mang một chứng ám ảnh kỳ lạ.

Anh thích đếm người.

Không xuất phát từ sự tò mò tầm thường, cũng chẳng nhằm phục vụ mục đích công việc nào cả. Thực chất, chính anh nhiều lúc cũng không sao lý giải được khởi nguồn của cơn bốc đồng vô thức này. Chỉ là mỗi bận bước vào một không gian đông đúc, ánh mắt anh sẽ tự động quét qua từng gương mặt, từng góc phòng, và những con số bắt đầu nảy lên trong đầu.

"Một..."

"Hai..."

"Ba..."

Cứ thế tiếp diễn. Giống như thể nếu chuỗi số ấy bị đứt đoạn, một phần linh hồn anh cũng sẽ khuyết thiếu theo.

Có lẽ bởi vì sâu thẳm trong tiềm thức, Hạ Nhất Thực luôn bị bủa vây bởi một thứ cảm giác rất đỗi mơ hồ: Con số của thế giới này... đôi khi không hề chuẩn xác.

Sáng nay cũng không ngoại lệ.

Lớp học vốn dĩ có ba mươi người. Ít nhất, trong vùng ký ức kiên cố của anh, con số đó chưa từng xê dịch. Anh nhớ như in ngày đầu tiên nhập học, giữa lúc đám sinh viên còn đang ồn ào kết giao, Hạ Nhất Thực đã chôn chân ở cửa lớp trọn mười phút chỉ để đếm.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Cả ba bận đều cho ra một đáp án duy nhất.

"Ba mươi."

Ba mươi sinh mệnh. Ba mươi cái bàn. Ba mươi chiếc ghế. Một con số chẵn trịa, hoàn mỹ, tựa như một sa bàn đã được cẩn thận cắm cờ từ trước. Cho nên sáng nay, theo thói quen cố hữu, anh lại đếm. Ánh mắt chậm rãi lướt qua từng dãy bàn.

"Một..."

"Hai..."

"Ba..."

...

"Mười bảy..."

...

"Hai mươi t.ư..."

...

"Hai mươi chín..."

...

Anh khựng lại.

Không phải vì đã đếm xong, mà vì một gợn sóng dị thường vừa trượt qua tâm trí. Ánh mắt Hạ Nhất Thực sắc lại, quét dọn căn phòng thêm một vòng nữa, cố bóc tách thứ gì đó cộm lên giữa khung cảnh bình yên giả tạo này.

Sau đó, anh đếm lại. Lần này chậm hơn.

Một.

Hai.

Không.

...

Hai mươi tám.

Hai mươi chín.

Ba mươi.

Ba mươi... một.

Hạ Nhất Thực đứng sững lại.

Chỉ vài giây tích tắc. Nhưng trong vài giây đó, đồng tử anh co rút, rà soát từng khuôn mặt trong lớp học, tuyệt vọng tìm kiếm kẻ dư thừa. Rồi anh đếm nhẩm lần thứ ba.

Kết quả vẫn lạnh lùng găm vào não bộ.

Ba mươi mốt.

Lớp học buổi sáng vẫn chìm trong bầu không khí bình phàm, tẻ nhạt. Tiếng ngòi bút sột soạt ma sát trên mặt giấy. Tiếng chân ghế cọ xát nho nhỏ gãi vào màng nhĩ. Góc lớp có hai kẻ đang to nhỏ thì thầm. Chẳng có biến số nào lồi ra cả.

Nhưng Hạ Nhất Thực biết rõ. Hôm qua, căn phòng này chỉ chứa đựng ba mươi người. Anh không chỉ dựa vào trí nhớ, anh còn có thói quen ghi chép. Hạ Nhất Thực lẳng lặng cúi đầu, lục trong cặp ra một cuốn sổ tay sờn mép vì lật mở quá nhiều lần. Anh giở đến trang đầu tiên của học kỳ.

Nơi đó vốn dĩ có một dòng chữ.

“Lớp: 30 người.”

Anh nhìn dòng chữ đó. Rồi nhìn kỹ hơn.

Bàn tay đang giữ mép giấy bất chợt cứng đờ. Con số nhảy múa trên mặt giấy không phải là "30". Nét mực rành rành ghi:

"Lớp: 31 người."

Hạ Nhất Thực trân trân nhìn trang giấy. Hồi lâu sau, anh mới miết ngón tay xuống góc cuối trang. Một dòng ghi chú nhỏ thó, nét mực như mới được bổ sung sau đó:

"Ngày đầu nhập học – đã đếm lại: 31."

Anh không nhớ mình từng viết dòng này. Khẳng định là chưa từng viết. Nhưng nét chữ kia... từng nét hất, nét móc đều mang đậm thói quen của chính anh, tuyệt đối không thể giả mạo.

Hạ Nhất Thực chầm chậm ngẩng đầu. Ánh mắt lướt qua ba mươi mốt con người.

Không có ai xa lạ. Không có ai toát ra dị khí báo hiệu kẻ đó là "ngoại lai". Tất cả đều hòa hợp đến mức hoàn hảo, cứ như thể ngay từ thuở khai thiên lập địa, con số ba mươi mốt mới là chân lý. Một cơn ớn lạnh trườn dọc sống lưng, siết chặt lấy da đầu anh. Giống như có một bàn tay vô hình vừa thò vào đại não, tàn nhẫn móc đi một đoạn ký ức cực kỳ quan trọng.

"Cậu lại đếm người đấy à?"

Lâm Vãn - nữ sinh ngồi bàn trên quay xuống, mỉm cười. Ít nhất... trong trí nhớ đang lung lay của anh, cô ta tên là Lâm Vãn.

Hạ Nhất Thực lờ đi câu trêu chọc đó, trực diện ném ra một vấn đề khác.

"Lớp mình có bao nhiêu người?"

Lâm Vãn hơi cau mày, ánh mắt xẹt qua tia khó hiểu trước câu hỏi kỳ quặc.

"Ba mươi mốt." Cô trả lời trơn tru. Không cần suy nghĩ.

"Không phải ba mươi?"

"Không." Cô lắc đầu. "Ngay từ đầu đã là ba mươi mốt rồi."

Hạ Nhất Thực rơi vào trầm mặc. Khí lạnh từ gót chân bốc thẳng lên lồng ngực. Anh đưa mắt đảo quanh một vòng nữa. Ba mươi mốt cái bóng, ba mươi mốt bộ bàn ghế. Không có lấy một tàn tích nào chứng minh con số "ba mươi" từng tồn tại.

Giống như con số ấy đã bị xóa sổ sạch sẽ khỏi hiện thực.

"Cậu ổn không?" Lâm Vãn tò mò.

Hạ Nhất Thực gập mạnh cuốn sổ lại.

"Có lẽ mình nhớ nhầm."

Anh ngoài miệng nói vậy. Nhưng tiếng thét gào trong đại não anh lại dội ngược lại.

Không.

Anh không nhớ nhầm.

Hạ Nhất Thực là một cỗ máy ghi nhớ những con số. Một khi anh đã đếm, xác suất sai số gần như bằng không. Nhưng hôm nay... con số đó đã sai. Sai đến mức cả thế giới xung quanh đang hùa nhau bẻ cong hiện thực, ép anh phải thừa nhận rằng mình mới là kẻ lẩn thẩn.

Giáo viên bước vào. Tiết học bắt đầu. Mọi người mở sách. Âm thanh huyên náo quay về quỹ đạo cũ. Nhưng Hạ Nhất Thực không học.

Anh đang đếm.

Lần này không đếm người. Mà là đếm khoảng cách.

Từ cửa lớp đến bục giảng. Từ bục giảng đến mép cửa sổ. Từ cửa sổ hắt ra hành lang. Anh đã đi mòn gót qua dãy hành lang đó. Anh biết rõ nó dài khoảng hai mươi mét. Chỉ độ mười mấy bước chân là chạm đến điểm cuối.

Nhưng ngay lúc này, một ý nghĩ điên rồ bất chợt nảy mầm:

Nếu đi qua hành lang này vào giữa đêm... liệu nó có còn dài đúng hai mươi mét?

Chuông tan tầm reo vang, kéo sinh viên ra khỏi những quyển giáo trình. Hạ Nhất Thực đứng dậy, bước ra khỏi lớp.

Hành lang bên ngoài trông không có gì dị thường. Ánh đèn huỳnh quang nhợt nhạt phủ lên mặt sàn gạch một lớp nhũ quang phản sáng lạnh lẽo. Sinh viên tấp nập qua lại. Tiếng nói chuyện, tiếng bước chân hòa vào nhau thành một bản tạp âm quen thuộc của buổi sáng trường học.

Hạ Nhất Thực nhìn dọc theo hành lang. Bắt đầu đếm những cánh cửa.

"Một..."

"Hai..."

"Ba..."

...

"Bốn..."

"Năm..."

"Sáu..."

...

"Mười hai."

Dãy hành lang này chỉ có mười hai phòng học. Anh biết rõ điều đó. Nhưng khi mũi giày dừng lại ở điểm cuối cùng... anh nhìn thấy căn phòng thứ mười ba.

Hạ Nhất Thực nín thở.

Cánh cửa gỗ khép hờ, kiểu dáng giống hệt muôn vàn căn phòng khác. Tấm biển số treo trên lanh-tô tĩnh lặng chễm chệ.

Phòng 213.

Hạ Nhất Thực hoang mang ngoái đầu nhìn lại phía sau.

"Một..."

"Hai..."

"Ba..."

...

"Mười hai."

Anh đếm lại. Vẫn là mười hai.

Nhưng phòng 213 không hề biến mất. Nó không bị che khuất. Không phải ảo ảnh quang học. Nó tồn tại ở đó, sắc nét và dị hợm, phơi bày một sự thật trần trụi: Con số không hề khớp.

"Anh lại đang đếm à?"

Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau. Hạ Nhất Thực giật mình quay lại.

Đứng giữa hành lang lộng gió là một cô gái với mái tóc đen dài. Đôi mắt cô tĩnh lặng như giếng cổ, nhìn anh bằng ánh nhìn thân thuộc từ muôn kiếp trước.

Nhưng Hạ Nhất Thực dám đổ ước bằng cả sinh mạng, anh chưa từng gặp người phụ nữ này.

"Chúng ta quen nhau sao?" Giọng anh khô khốc.

Cô gái im lặng ngắm anh vài giây. Sau đó khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhòa.

"Anh lại quên rồi."

"Quên gì?"

Cô khẽ nghiêng đầu, thanh âm mỏng tang như sương sớm:

"Em là vợ anh mà."
em thấy cũng hay,nhưng chưa đạt đến điểm tâm lí kinh dị và bí ẩn như em mong muốn từ đầu mà thấy nó hơi thiên về ngôn từ miêu tả hơn là sắc lạnh.Ý kiến cá nhân của em nhé
 

Người Chia Sẻ

*Chí Tôn*
Moderator
*Thiên Tôn*
em thấy cũng hay,nhưng chưa đạt đến điểm tâm lí kinh dị và bí ẩn như em mong muốn từ đầu mà thấy nó hơi thiên về ngôn từ miêu tả hơn là sắc lạnh.Ý kiến cá nhân của em nhé
mình lười viết, chỉ biên đại đại theo chương của bạn, kể mà truyện sảng văn thì mình còn có chút kinh nghiệm :D
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top