Luận Truyện Lịch Hồng Hoang - Zhttty



Mời chư vị đạo hữu gần xa tham gia thảo luận, chém gió: [Thảo Luận] Kết Cục Cuối Cùng - Zhttty


Giới thiệu :
Một câu truyện đã phát sinh thật lâu về trước...
Đó là niên đại nhân loại trầm luân trong vô biên huyết sắc, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, muốn sống không được, muốn chết không xong...
Rồi một ngày, trong một bộ lạc tên là Bàn, ra đời một đứa bé tên là Cổ...
Rồi một ngày, trong một bộ lạc tên là Hồng, ra đời một đứa bé tên là Quân...
Rồi một ngày, trong một bộ lạc tên là Lý, có ba huynh đệ đang kéo dài hơi tàn
Rồi một ngày, trong một bộ lạc tên là Je, ra đời...
Đó là một câu chuyên phát sinh từ cách đây rất, rất lâu...
Đó là câu chuyện về nhân loại vô cùng phấn đấu, ngàn vạn hi sinh và cuối cùng Khai Thiên Lập Địa, đó chính là...
Lịch Hồng Hoang!

 
Last edited by a moderator:

Phan lưu Hải

Phàm Nhân
Ngọc
203,59
Tu vi
0,00
Còn về cái gọi là đạo, khả năng chỉ là ám chỉ thiên hướng bản thân muốn hướng đến là gì, hiểu rõ con đường mình hướng đến. Đó là đạo của bản thân, không phải chính đạo, không phải tà đạo bởi chính tà đã trải qua phán xét của thế gian rồi.
Thế nên đạo của Bá Vương đơn giản chỉ là con đường mà hắn tin tưởng, nếu hắn tin tưởng con đường này là đúng thì hắn cứ theo thôi. Thành tựu NVT cùng với con đường mình tin tưởng rồi có nghĩa là hắn thực tin con đường của mình. Chứ không phải đạo của hắn quá ác hay quá tự t.ư tự lợi mà không phải đạo.
Không phải chính đạo thì có thể đúng.
Đồng quan điểm với bác.
Ngắn gọn dễ hiểu.
 

MrGenesis

Phàm Nhân
Ngọc
10,00
Tu vi
0,51
Mỗi người đều có cách nhìn khác nhau mà bác.

Đúng và sai còn cần xem dưới góc nhìn của ai nữa.

Quân KNT làm sai đối với độc giả và nhân loại trong HHL nhưng nếu nhìn dưới ánh mắt của Quân KNT thì hắn đang làm đúng.
Quân KNT còn tự nhận bản thân tự t.ư, không muốn làm điều đúng đắn mà Thiên Thanh/ Oa KNT chỉ, chính lão cũng bảo là lão không chấp nhận chuyện đó nên mới có Phong Thần Bảng.
Hắn cũng tự nhận là bản thân có lỗi với Oa:
Lão giả nói đến đây, hắn thở dài, nhấp một ngụm trà, cái này mới lên tiếng: "Ta kỳ thật có lỗi với ngươi, điểm ấy ta tuyệt không không dám nói, nhưng đây chính là ta sở tác sở vi, ta theo hầu chỉ là khu khu con giun, một đám tiên thiên sinh linh trung ở vào tầng dưới chót nhất, cực một lần tình cờ có đại cơ duyên, đại thành tựu, ta vì cái gì không bắt được? Ta vì cái gì liền không thể con giun biến rồng, chao liệng cửu thiên? Cho nên ta mưu đồ đây hết thảy, cho nên ta giết chết ngươi. . . Ngươi có thể trách ta?" Thiên Thanh không nói, chỉ là uống nước trà, lão giả cũng không có chờ mong hắn trả lời, vẫn như cũ nói ra: "Làm sao có thể không trách, bây giờ vị trí này kỳ thật nên ngươi, ngăn người thành đạo, đây là so sinh tử còn muốn lớn cừu hận a, ngươi làm sao có thể không trách ta. . . Nhưng ta có lỗi với ngươi là sự thật, cho nên để ngươi kí lên danh tự, xem như lưu lại một tia tưởng niệm, ngươi muốn trách liền tiếp tục trách đi."
Còn đây là vì hắn TỰ t.ư:
Lão giả thở dài liên tục, hắn lại hỏi: "Ta đây kỳ thật cũng là biết rõ, chúng ta cái này kỷ nguyên mới là thăng hoa thời cơ tốt nhất, nhưng là. . .
Tóc đen nam tử trung niên lại là âm trầm vô cùng cười nói: "Muốn đổ ước một cái sao? Sinh mệnh bản tính là như vậy tự t.ư mà xấu xí, liền cùng ta lúc ban đầu sở tác sở vi như thế.
"Đúng vậy a, thoái vị cho Nhân tộc. . ." Tóc đen nam tử trung niên cười lạnh không ngừng nói: "Muốn chúng ta ức vạn năm phun ra nuốt vào, muốn chúng ta tiên thiên mà sinh, tới cuối cùng lại muốn đem đây hết thảy thoái vị cho Nhân tộc, thoái vị cho dạng này hèn mọn hậu thiên tạo vật! ? Dựa vào cái gì! ? Lực lượng chính là lực lượng, chúng ta đều là thánh nhân, vừa được vĩnh được, lực lượng này chân thật bất hư, đến ta bây giờ vị cách, chính là cùng tam giới đều là cùng cấp, dựa vào cái gì muốn thoái vị cho cái này hèn mọn sinh linh! ? Loại kiến cỏ tầm thường, dựa vào cái gì! ? Ta không phục không cam lòng, hiện tại cũng y nguyên như vậy!"
Chính hắn cũng tự nhận việc hắn làm là sai, là vì tự t.ư mà thôi, hắn biết cái gì là đúng, cái gì là sai, tuy nhiên hắn không cam tâm nên mới có Phong Thần Bảng. Đây không phải gọi là "Đạo không có đúng sai", mà là "không quan tâm đến đúng sai của Đạo".
Trầm luân và bản tính nó khác bác ạ.
Bản tích thích giết tróc nên hắn giết tróc.
Còn trầm luân nghĩa là không thể tự không chế nó khác.
Bản tính của thiên ma chính là thích giết tróc vậy tại sao lại phải thoát ra khỏi bản tính?.
Cái gì gọi là tự tại? Tự tại nghĩa là muốn làm gì thì làm vậy đại tự tại thiên ma muốn giết tróc vậy tại sao lại phải tự kiềm chế ý muốn của bản thân?. Vậy tự kiềm chế ý muốn bản thân thì liệu đó có còn được gọi là đại tự tại hay không?.
Bởi vậy mới nói là 2 cái đó khác nhau chân tơ kẽ tóc, làm sao biết được cái gì là tự tại, cái gì là trầm luân? Ví như bác chơi game nhiều, nhiều đến mức không rút ra được, bác lại ngụy biện rằng: bản tính ta thích chơi game, nên việc ta chơi liên tục là đang tự tại?
Nếu phật bản tính muốn phổ độ chúng sinh rồi cả đời phật làm phúc, phổ độ chúng sinh cũng là đang trầm luân hay sao?.
Phật đâu có bản tính muốn phổ độ chúng sinh? Đạo Phật với tùy duyên, với nhân quả, với nghiệp lực, phổ độ chúng sinh vì thương chúng sinh, giáo hóa chúng sinh vì muốn chúng sinh tránh đi vào nẻo đường tà, chứ có nhất thiết bắt buộc chúng sinh không đi vào nẻo đường tà đâu? Bởi đạo phật đề cao tự tu thân, dầu cho có thân nhân thần thông cao lớn không thể nghĩ bàn như đại đức Mục Kiều Liên, cũng đâu thể thay mẹ chịu tội. Nhân ai quả nấy, đạo phật trước nay chưa hề xâm nhập vào bắt buộc người khác làm gì. Tu được thì tu, tu không thành thì coi như vô duyên.
Ta thấy bác nói về đạo sói ăn thỏ không hợp lý.
Tại sao lại nói đạo không có đúng sai?
Bởi vì đạo chỉ đúng bới bản thân người đó mà thôi.
Đối với sói thì ăn thịt thỏ là đúng, vì nó cần ăn thịt để sống.
Còn đối với thỏ thì sai bởi vì nó không làm gì sai sao lại trở thành thức ăn của sói?.

Đạo cá nhân tác động được nhiều đến đâu còn phải xem thực lực của kẻ đó đến đâu.
VD như kẻ đó là vua một nước, thì hắn có thể tác động đến một nước, hắn độc tôn địa cầu thì quy định của hắn toàn địa cầu phải nghe theo.

Nếu có người cho rằng vua đang độc tài, đạo của vua là sai lầm thì kẻ này có thể khởi nghĩa , nếu chiến thắng nghĩa là vua sai, còn nếu khởi nghĩa thua thì vua vẫn đúng.

Vậy nên mới có câu.
Đạo không có đúng sai,Duy chứng cứ có sức thuyết phục chi.

Chứng cứ ở đây chính là thực lực, thực lực người nào mạnh thì kẻ đó đúng.

Muốn chứng minh hắn đang sai thì đánh bại hắn là được.

Còn về vấn đề đại đạo vĩnh tồn thì .
Tội phạm từ xưa đến nay luôn tồn tại, vậy tội phạm có phải là đạo đúng đắn hay không? Nên sai lầm thì tại sao tội phạm vẫn tồn tại?.
Đúng hay sai được quyết định bởi mỗi cá nhân.
t.ư tưởng khác nhau thì quan niệm đúng và sai cũng khác nhau.
Bởi vậy lão mới đang lệch lạc.
Đại Đạo trong sói ăn thỏ chính là "nhược nhục cường thực", tức là cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh ăn kẻ yếu. Đây là quy tắc đào thải.
Đại Đạo sở dĩ là Đại Đạo, vì nó vận hành trơn tru và theo một quy luật, và nếu đúng theo quy luật thì nó có thể tự mình vận hành đến thiên trường địa cửu, đa nguyên chung kết, tái sinh rồi lại chung kết, tái sinh, nó vẫn ở đó, vẫn trường tồn bất biến. Đây chính là Đại Đạo.
Đạo sai lệch sở dĩ sai lệch, vì nó không thể vĩnh hằng trường tồn, khi kẻ khởi xướng, duy trì cái đạo đó tiêu vong thì đạo đó cũng biến mất theo, bị tiêu diệt không còn vết tích bởi đại đạo.
Thỏ yếu hơn sói, chạy không nhanh bằng sói, bị sói bắt, bị sói ăn thịt, ở đây không có cái gì sai, điều đó đúng theo quy luật của Đại Đạo "kẻ mạnh ăn kẻ yếu". Sói ăn thịt thỏ cũng đúng, đúng theo quy luật, cần cung cấp năng lượng để tiếp tục sinh tồn.
Đúng là đạo cá nhân do tự thân thực lực cá nhân quyết định, nó chỉ quyết định xem đạo đó duy trì được đến đâu, không thể quyết định đạo đó đúng hay sai. Đúng hay sai là nằm ở bản thân đạo, không nằm ở người thực tiễn cái đạo đó.
Còn vấn đề tội phạm, tội phạm là danh từ được nhân loại hậu thiên diễn sinh ra, vốn dĩ thuở ban đầu làm gì có khái niệm tội phạm? Chuẩn mực, đạo đức, khái niệm thiện ác là hậu thiên diễn sinh, nó không phải Đại Đạo.
Không phải cứ làm Thiện là Đạo đúng, không phải cứ làm Ác là Đạo sai. Đây chính là lí do Công Đức Chi Luân có khuyết điểm đấy thôi, Công Đức Chi Luân bị nhận định là lệch lạc, ban đầu thì nó đúng đấy, nhưng sau đó càng ngày càng lệch lạc, bọn Chí Nhân thì suốt ngày làm "việc Thiện", ép tội dân làm "việc Ác". Chung quy lại, cái gì là Thiện, cái gì là Ác? Chả qua chỉ là khái niệm đời sau nghĩ đến mà thôi. Mặt trời chiếu ánh nắng chí công vô t.ư, người phơi nắng cảm thấy thiện, kẻ cháy nắng cảm thấy ác. Nhưng đại đạo thường tại vĩnh tại hằng tại vẫn cứ tiếp diễn theo quy luật của chính bản thân chứ có quan trọng thiện ác?
Hơi lan man nhưng để nhắc các lão rằng ngay từ đầu tôi không luận về Đạo Thiện và Đạo Ác. Tôi đang luận về Đạo Đúng và Đạo Sai.
Chính trong ví dụ của lão, lão cũng bảo là để chứng minh Đạo của hắn sai thì chỉ cần đánh bại hắn đúng không? Như vậy thời gian chính là vĩnh hằng chân lý, thứ gì có thể tồn tại được với vĩnh hằng thời gian thì là ngang hàng, là đúng. Đạo không thể tồn tại được cùng thời gian không phải là đạo đã sai lệch sao?
Quốc Vương khi còn làm vua thì mặc kệ quốc vương tuyên gì, đấy đúng là đạo của lão. Lão bảo 1+1=3, trong vương quốc của lão và lúc lão còn sống thì đấy là đạo được lão duy trì.
Nhưng bây giờ, khi tôi không tuân theo, tôi còn bật ngược lại được cái đạo của lão, không phải lão sai rồi sao? Tôi bảo 1+1=2, và giờ tôi tuyên bố đạo của lão sai. Như vậy có phải là đạo có đúng có sai hay không?
 

Phan lưu Hải

Phàm Nhân
Ngọc
203,59
Tu vi
0,00
Quân KNT còn tự nhận bản thân tự t.ư, không muốn làm điều đúng đắn mà Thiên Thanh/ Oa KNT chỉ, chính lão cũng bảo là lão không chấp nhận chuyện đó nên mới có Phong Thần Bảng.
Hắn cũng tự nhận là bản thân có lỗi với Oa:

Còn đây là vì hắn TỰ t.ư:



Chính hắn cũng tự nhận việc hắn làm là sai, là vì tự t.ư mà thôi, hắn biết cái gì là đúng, cái gì là sai, tuy nhiên hắn không cam tâm nên mới có Phong Thần Bảng. Đây không phải gọi là "Đạo không có đúng sai", mà là "không quan tâm đến đúng sai của Đạo".


Bởi vậy mới nói là 2 cái đó khác nhau chân tơ kẽ tóc, làm sao biết được cái gì là tự tại, cái gì là trầm luân? Ví như bác chơi game nhiều, nhiều đến mức không rút ra được, bác lại ngụy biện rằng: bản tính ta thích chơi game, nên việc ta chơi liên tục là đang tự tại?

Phật đâu có bản tính muốn phổ độ chúng sinh? Đạo Phật với tùy duyên, với nhân quả, với nghiệp lực, phổ độ chúng sinh vì thương chúng sinh, giáo hóa chúng sinh vì muốn chúng sinh tránh đi vào nẻo đường tà, chứ có nhất thiết bắt buộc chúng sinh không đi vào nẻo đường tà đâu? Bởi đạo phật đề cao tự tu thân, dầu cho có thân nhân thần thông cao lớn không thể nghĩ bàn như đại đức Mục Kiều Liên, cũng đâu thể thay mẹ chịu tội. Nhân ai quả nấy, đạo phật trước nay chưa hề xâm nhập vào bắt buộc người khác làm gì. Tu được thì tu, tu không thành thì coi như vô duyên.

Bởi vậy lão mới đang lệch lạc.
Đại Đạo trong sói ăn thỏ chính là "nhược nhục cường thực", tức là cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh ăn kẻ yếu. Đây là quy tắc đào thải.
Đại Đạo sở dĩ là Đại Đạo, vì nó vận hành trơn tru và theo một quy luật, và nếu đúng theo quy luật thì nó có thể tự mình vận hành đến thiên trường địa cửu, đa nguyên chung kết, tái sinh rồi lại chung kết, tái sinh, nó vẫn ở đó, vẫn trường tồn bất biến. Đây chính là Đại Đạo.
Đạo sai lệch sở dĩ sai lệch, vì nó không thể vĩnh hằng trường tồn, khi kẻ khởi xướng, duy trì cái đạo đó tiêu vong thì đạo đó cũng biến mất theo, bị tiêu diệt không còn vết tích bởi đại đạo.
Thỏ yếu hơn sói, chạy không nhanh bằng sói, bị sói bắt, bị sói ăn thịt, ở đây không có cái gì sai, điều đó đúng theo quy luật của Đại Đạo "kẻ mạnh ăn kẻ yếu". Sói ăn thịt thỏ cũng đúng, đúng theo quy luật, cần cung cấp năng lượng để tiếp tục sinh tồn.
Đúng là đạo cá nhân do tự thân thực lực cá nhân quyết định, nó chỉ quyết định xem đạo đó duy trì được đến đâu, không thể quyết định đạo đó đúng hay sai. Đúng hay sai là nằm ở bản thân đạo, không nằm ở người thực tiễn cái đạo đó.
Còn vấn đề tội phạm, tội phạm là danh từ được nhân loại hậu thiên diễn sinh ra, vốn dĩ thuở ban đầu làm gì có khái niệm tội phạm? Chuẩn mực, đạo đức, khái niệm thiện ác là hậu thiên diễn sinh, nó không phải Đại Đạo.
Không phải cứ làm Thiện là Đạo đúng, không phải cứ làm Ác là Đạo sai. Đây chính là lí do Công Đức Chi Luân có khuyết điểm đấy thôi, Công Đức Chi Luân bị nhận định là lệch lạc, ban đầu thì nó đúng đấy, nhưng sau đó càng ngày càng lệch lạc, bọn Chí Nhân thì suốt ngày làm "việc Thiện", ép tội dân làm "việc Ác". Chung quy lại, cái gì là Thiện, cái gì là Ác? Chả qua chỉ là khái niệm đời sau nghĩ đến mà thôi. Mặt trời chiếu ánh nắng chí công vô t.ư, người phơi nắng cảm thấy thiện, kẻ cháy nắng cảm thấy ác. Nhưng đại đạo thường tại vĩnh tại hằng tại vẫn cứ tiếp diễn theo quy luật của chính bản thân chứ có quan trọng thiện ác?
Hơi lan man nhưng để nhắc các lão rằng ngay từ đầu tôi không luận về Đạo Thiện và Đạo Ác. Tôi đang luận về Đạo Đúng và Đạo Sai.
Chính trong ví dụ của lão, lão cũng bảo là để chứng minh Đạo của hắn sai thì chỉ cần đánh bại hắn đúng không? Như vậy thời gian chính là vĩnh hằng chân lý, thứ gì có thể tồn tại được với vĩnh hằng thời gian thì là ngang hàng, là đúng. Đạo không thể tồn tại được cùng thời gian không phải là đạo đã sai lệch sao?
Quốc Vương khi còn làm vua thì mặc kệ quốc vương tuyên gì, đấy đúng là đạo của lão. Lão bảo 1+1=3, trong vương quốc của lão và lúc lão còn sống thì đấy là đạo được lão duy trì.
Nhưng bây giờ, khi tôi không tuân theo, tôi còn bật ngược lại được cái đạo của lão, không phải lão sai rồi sao? Tôi bảo 1+1=2, và giờ tôi tuyên bố đạo của lão sai. Như vậy có phải là đạo có đúng có sai hay không?
haizz tranh luận mấy cái này thật sự vô nghĩa a.

Thời gian là vĩnh hằng thật đấy nhưng mà man cổ thế gian của BV nó không hề đối nghịch với thời gian. Vì vậy thời gian có thắng được BV hay không nó không chứng minh được vất kỳ cái gì cả.


mỗi người có một đạo riêng bác ạ. đâu ai cấm bác nghĩ bác nghĩ bác đúng đâu.

Hiện tại ta không phản bác được có nghĩa là đạo của bác đang hơn đạo của ta nên đạo của ta đang sai
 
Last edited:

oceankingdom

Phàm Nhân
Ngọc
-59,35
Tu vi
1,00
Thực ra cái man cổ thế gian, nếu Bá Vương không có tự t.ư trong đó, hắn có thể từ từ quán thâu sức mạnh vào mỗi sinh linh mới ra đời, trải qua một vòng đời thì sinh linh mới đều sẽ là man hết. Tuy nhiên làm vậy hắn không chung kết vũ trụ được, không cứu được đồng đội. Thế nên hắn không làm một cách từ tốn, không làm theo cách tất cả đều có lợi. Cũng bởi thế nên hành động và mong muốn của hắn trái ngược, tạo nên một đoạn nhảm shit mà chúng ta đã đọc 😂
P/s : Mấy nay lão Z đi du lịch hay sao lâu quá ta ??
 

haipvcntt2

Phàm Nhân
Ngọc
16,54
Tu vi
0,00
Thực ra cái man cổ thế gian, nếu Bá Vương không có tự t.ư trong đó, hắn có thể từ từ quán thâu sức mạnh vào mỗi sinh linh mới ra đời, trải qua một vòng đời thì sinh linh mới đều sẽ là man hết. Tuy nhiên làm vậy hắn không chung kết vũ trụ được, không cứu được đồng đội. Thế nên hắn không làm một cách từ tốn, không làm theo cách tất cả đều có lợi. Cũng bởi thế nên hành động và mong muốn của hắn trái ngược, tạo nên một đoạn nhảm shit mà chúng ta đã đọc 😂
P/s : Mấy nay lão Z đi du lịch hay sao lâu quá ta ??
Đi kiện tụng
 

ĐHT

Phàm Nhân
Ngọc
125,03
Tu vi
0,00
Lấy cái chết để tạ tội là hèn hạ, trốn tránh.

Không tin nổi là 1 tên Nội Vũ Trụ luôn đấy. Biết sai vẫn cứ làm, sau đó trốn tránh không chịu gánh vác.
Chính ra nếu là ta thì dù có hoàn thành Man Cổ thế gian xong thì sẽ nguyện thủ hộ nó đời đời kiếp kiếp, dù tử bất hối, nhưng Đạo của mỗi người một khác, có lẽ theo BV thì tử vong như thế lại là cách để hoàn thành trách nhiệm của mình với t.ư cách là sinh linh của Đa Nguyên cũ, giống như kiểu Vương Trác giết vợ xong tự sát để ko có lỗi với vợ hắn vậy. (Tiên Nghịch)
 

cosmic298

Phàm Nhân
Ngọc
375,37
Tu vi
0,00
Các bác cứ bảo Bá Vương hành động là tự t.ư, nhưng theo tôi thấy thì bất cứ hành động nào của con người cũng đều có phần vì bản thân thôi

Lấy ngay lúc Sử Trung giúp Hạo làm ví dụ. Không ai ép được Sử Trung (không tính lão tác), hắn không nhất thiết phải cho Hạo khả năng tính, việc đó cũng không đem lại lợi lộc gì cho hắn cả, nhưng hắn vẫn làm. Xét trên bất cứ góc độ nào, hành động của hắn là tốt, là việc thiện. Nhưng chính hắn đã thừa nhận, hắn cảm thấy thương xót Hạo nên mới ra tay. Như vậy có nghĩa là vì hắn không muốn nhìn Hạo tiếp tục chịu khổ nên mới can thiệp, nói cách khác điều này cũng có 1 phần vì bản thân hắn, vì hắn thấy bất công, không muốn nhìn nữa

Thiện hay ác, đúng hay sai đều là khái niệm chủ quan do con người đặt ra thôi. Bản tính ban đầu của con người đều là không thiện không ác, do các tác động khách quan từ bên ngoài mà mới dần chia ra thành người tốt người xấu. Nhưng suy cho cùng thì dù tốt hay xấu, mọi hành động của con người đều có phần vì cá nhân, vì muốn thế giới diễn ra theo cách mình muốn nhìn. Muốn thấy bản thân mình vượt trội, nên rắp tâm hại người. Muốn nhìn mọi người ấm no hạnh phúc, nên ra tay cứu giúp, dẫn đường

Nói tóm lại, việc thiện hay ác, bản chất vẫn đều là từ mong muốn cá nhân muốn thay đổi thế giới theo ý mình, đều có t.ư tâm ở trong đó
 

cosmic298

Phàm Nhân
Ngọc
375,37
Tu vi
0,00
Mặc dù nói vậy chứ tôi cũng thấy hành động của Bá Vương là không thể chấp nhận

Về cơ bản, đại đạo vốn dĩ đúng là không phân thiện ác. Nhưng không có nghĩa có thể lấy đó làm cái cớ bao biện cho hành động của mình. Thế giới mà mọi hành động không phân thiện ác sẽ cực kì thối nát. Không có thiện ác ràng buộc thì sẽ chỉ còn lại là thuần tuý tự t.ư

Mấy bác có thể tham khảo cốt truyện lostelt 6 của FGO để có cái nhìn rõ hơn. Toàn bộ đám yêu tinh ở đó không có khái niệm đúng sai thiện ác, chỉ thấy lợi cho mình thì ủng hộ, còn bất lợi thì tẩy chay. Vì thế mà đóng cọc, chặt đầu, coi người đã giúp đẩy lui vô số tai ương là phù thuỷ, hại chết cả thần, dù vị thần đó đã không những không trừng phạt các yêu tinh (nhiệm vụ được giao) mà còn giúp chúng rất nhiều. Tất cả chỉ vì chúng cho rằng nên làm thế, vì làm thế có lợi cho chúng chứ cũng chẳng có ác ý nào cả
 

Dawn

Phàm Nhân
Ngọc
64,52
Tu vi
0,20
Đúng sai, phải trái à, các bác nghe thử câu chuyện này xem nào.

Có một nơi gọi là Phúc Âm quốc gia. Người dân trên quốc gia này ai ai cũng sống trong vui vè, hạnh phúc đó là vì họ có Phúc Âm. Phúc Âm có thể chỉ báo họ mọi thứ trong cuộc sống, không giới hạn bất kì việc gì cho dù đó là thiện hay ác, là công hay t.ư, là thích hay ghét. Phúc Âm có thể chỉ ra nghề nghiệp thích hợp nhất với họ, nó làm thế dựa trên tài năng, tích cách, sở thích, điều kiện của người được nó chỉ bảo cam đoan nghề nghiệp nó đề nghị là phù hợp nhất cũng là được yêu thích nhất. Chỉ cần lắng nghe Phúc Âm người người, nhà nhà đều có thể thu được hạnh phúc. Hạnh Phúc này đến từ chính bản thân, người dân của đất nước này thật sự vui vẻ, thật sự hạnh phúc.

Phúc Âm làm sao lại làm được đều thần kỳ như vậy? Phải biết mỗi người đều có t.ư dục của bản thân, mỗi người đều ích kỷ. Phúc Âm thỏa mãn một người thì rất có thể nó sẽ tổn thương kẻ khác, làm thế nào có thể khiến mọi người đều "cảm thấy" hạnh phúc? Đáp án là Phúc Âm dùng dối trá đan dệt một tấm lưới tinh tế, khổng lồ.

Phúc Âm sẽ không cắm một người phát tiết dục vọng của bản thân trái lại nó giúp mọi người che giấu việc xấu của mình. Mọi người kỳ thật đang không ngừng tổn thương người khác từ đó thu được lợi ích, đồng thời không ngừng bị người khác tổn thương từ đó bị tước đoạt lợi ích, chỉ là tất cả mọi người cũng không biết bản thân đang bị tổn thương.

Nếu ngươi không biết gì cả, ngươi sẽ rất hạnh phúc. Phúc Âm sẽ dùng dối trá và bí mật giúp ngươi thêu dệt nên một màn che hoàn hảo, nó sẽ giúp ngươi che đi hiện thực dơ bẩn, giúp ngươi ôm ấp hạnh phúc trong mộng.

Nhưng nếu ngươi biết sự thật thì sao? Nếu ngươi có thể điên đảo quốc gia này bằng sự thật thì sao? Liệu ngươi có xốc lên tấm màn giả dối, trả lại sự thật, để nhân dân cảm nhận bất hạnh vốn thuộc về bọn họ. Hoặc là ngươi nên giả bộ không biết gì cả, thậm chí ra sức bảo vệ lời nói dối này? Rốt cuộc vạch trần lời nói dối hay bảo vệ lời cái nào mới là đúng, cái nào mới là sai?
 

Dr. Khan

Phàm Nhân
Ngọc
63,54
Tu vi
0,00
Đúng sai, phải trái à, các bác nghe thử câu chuyện này xem nào.

Có một nơi gọi là Phúc Âm quốc gia. Người dân trên quốc gia này ai ai cũng sống trong vui vè, hạnh phúc đó là vì họ có Phúc Âm. Phúc Âm có thể chỉ báo họ mọi thứ trong cuộc sống, không giới hạn bất kì việc gì cho dù đó là thiện hay ác, là công hay t.ư, là thích hay ghét. Phúc Âm có thể chỉ ra nghề nghiệp thích hợp nhất với họ, nó làm thế dựa trên tài năng, tích cách, sở thích, điều kiện của người được nó chỉ bảo cam đoan nghề nghiệp nó đề nghị là phù hợp nhất cũng là được yêu thích nhất. Chỉ cần lắng nghe Phúc Âm người người, nhà nhà đều có thể thu được hạnh phúc. Hạnh Phúc này đến từ chính bản thân, người dân của đất nước này thật sự vui vẻ, thật sự hạnh phúc.

Phúc Âm làm sao lại làm được đều thần kỳ như vậy? Phải biết mỗi người đều có t.ư dục của bản thân, mỗi người đều ích kỷ. Phúc Âm thỏa mãn một người thì rất có thể nó sẽ tổn thương kẻ khác, làm thế nào có thể khiến mọi người đều "cảm thấy" hạnh phúc? Đáp án là Phúc Âm dùng dối trá đan dệt một tấm lưới tinh tế, khổng lồ.

Phúc Âm sẽ không cắm một người phát tiết dục vọng của bản thân trái lại nó giúp mọi người che giấu việc xấu của mình. Mọi người kỳ thật đang không ngừng tổn thương người khác từ đó thu được lợi ích, đồng thời không ngừng bị người khác tổn thương từ đó bị tước đoạt lợi ích, chỉ là tất cả mọi người cũng không biết bản thân đang bị tổn thương.

Nếu ngươi không biết gì cả, ngươi sẽ rất hạnh phúc. Phúc Âm sẽ dùng dối trá và bí mật giúp ngươi thêu dệt nên một màn che hoàn hảo, nó sẽ giúp ngươi che đi hiện thực dơ bẩn, giúp ngươi ôm ấp hạnh phúc trong mộng.

Nhưng nếu ngươi biết sự thật thì sao? Nếu ngươi có thể điên đảo quốc gia này bằng sự thật thì sao? Liệu ngươi có xốc lên tấm màn giả dối, trả lại sự thật, để nhân dân cảm nhận bất hạnh vốn thuộc về bọn họ. Hoặc là ngươi nên giả bộ không biết gì cả, thậm chí ra sức bảo vệ lời nói dối này? Rốt cuộc vạch trần lời nói dối hay bảo vệ lời cái nào mới là đúng, cái nào mới là sai?
Có 1 cái game cũng làm nội dung này. Tùy theo lựa chọn mà sẽ có kết quả khác nhau. Tôi quên tên tựa game rồi.

Nhưng kết quả chỉ có 2 cái.

1. Hạnh phúc giả tạo và sau đó lụi tàn, cả đám chết hết trong giả tạo

2. Chấp nhận tội lỗi quá khứ, thực tại đau khổ và tiến về tương lai vô định.

Tùy lựa chọn của mỗi người. Ai mà không muốn được thế giới yêu thương, thế giới mềm mại với mình. Nhưng sự "mềm mại" đó có chắc là mềm mại chân chính hay là "nước ấm nấu ếch"?
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top