[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ (lầu 3)

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
Đúng vậy. Dịch tạm 1 chương cho đỡ nhớ.
Mà nghe nói phải gửi cho utube làm audio đúng k? Ngươi gửi hộ ta nhé.


Chương 1217: Rất hợp ý ta
Tác Giả: Vong Ngữ

Quyển 5: Đại La chi tranh
Converter: silanh
Dịch + Đề tự: Chưởng Thiên
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Thâm ý của nàng xin tâm lĩnh
Huyền Tu quả thật hợp ý a


Hàn Lập liếc mắt nhìn qua một lượt, chỉ thấy thiết tháp cự hán này mày ngang mắt xếch, gương mặt thô kệch. Nhưng khí tức toàn thân lại hùng hồn thâm hậu vô cùng, rõ ràng là một vị tu sĩ Đại La trung kỳ.

Mặc dù ngữ khí của đối phương hết sức thân mật , nhưng bản thân Hàn Lập lại không nhận ra y.

Có điều, chỉ cần suy nghĩ qua lại trong thoáng chốc, Hàn Lập liền minh bạch điểm mấu chốt trong đó, lập tức cũng tỏ ra thân thiết nghênh tiếp. Hắn mỉm cười: "Chu đạo hữu, từ biệt nhiều năm, quả nhiên đã lâu…"

Hai người nhanh chóng tiến lại gần, không hẹn mà cùng nhau đối nhãn một chút, rồi bắt đầu hàn huyên.

Lão giả râu dài làm nhiệm vụ tiếp dẫn kia vẫn đứng ở một bên, ánh mắt ngưng trọng, trong lòng âm thầm thở dài một hơi. May mắn thay lúc trước mình chưa từng làm khó người này. Xem ra vị kia thật sự là lão bằng hữu của tông chủ.

Chu Hiển Dương và Hàn Lập tay bắt mặt mừng, đi thẳng một đường xuống biệt viện trong Nội Đường.

"Chu trưởng lão, ngươi lên trên chuẩn bị tiệc rượu.Hôm nay, ta muốn dùng Thanh lam ngọc lộ trân tàng vạn năm để tiếp đón, tẩy trần cho lão hữu." Chu Hiển Dương tiếu ý đầy mặt, ra lệnh cho lão giả râu dài.

"Tuân mệnh!" Người kia nghe vậy liền gật đầu.

Chờ cho lão giả nọ rời đi, Chu Hiển Dương mới dẫn Hàn Lập tiến vào nội đường.Y khoát tay một cái, liền mở ra quang môn bàng bạc.

Hai người không ai nói tiếng nào, cùng nhau sải bước tiến vào trong quang môn, đi tới một gian mật thất.

"Vị Chu trưởng lão mà ngươi vừa gặp ngoài kia chính là tai mắt do Kim Nguyên Tiên Cung xếp đặt bên cạnh ta. Vì vậy không thể không diễn vở tuồng gặp lại bạn cũ. Mong Hàn đạo hữu chớ trách." Chu Hiển Dương ôm quyền.

"Xem ra, cây cọc ngầm này đã làm khó Chu tông chủ a." Hàn Lập cười cười.

"Đâu có, đâu có! May mà tên Chu trưởng lão kia tuy cẩn thận máy móc, nhưng lại không đủ thông minh. Mấy năm gần đây xem như trôi qua an ổn. Bởi vì lần này sẽ có những chuyển biến lớn phát sinh, ta đây cũng đã chuẩn bị xong." Chu Hiển Dương thấp giọng thì thào.

"Ngược lại, trước kia Giao Tam đạo hữu chưa từng nói cho ta tình huống cụ thể. Ta chỉ biết rằng khi đến đây, hết thảy đều nghe theo sự sắp đặt của Chu tông chủ." Hàn Lập nghe xong liền ôm quyền nói.

"Hàn đạo hữu khách khí rồi. Giao Tam đạo hữu lại không nói với ta như vậy. Rõ ràng nàng đã nói hết thảy phải do Hàn đạo hữu làm chủ, ta chỉ cần mà tận lực trợ giúp ngươi mà thôi." Chu Hiển Dương mỉm cười.

"Không nên khách khí. Đối với sự tình liên quan đến nhiệm vụ lần này, Hàn mỗ kỳ thực không biết nhiều lắm. Muốn làm phiền Chu tông chủ giải thích cặn kẽ cho ta một phen." Ánh mắt Hàn Lập ngưng trọng, ngữ khí nghiêm trang.

"Bồ Đề thịnh yến mà Thiên Đình tổ chức, căn bản năm trăm vạn năm mới có một lần, mời Tiên Giới vạn tiên cùng nhau chia sẻ Bồ Đề đạo quả, thập phần khó có được. Có điều, những năm trước chỉ có những người được mời mới có t.ư cách dự tiệc. Giống như lần này phân phát danh ngạch, không hạn chế chọn lựa người tham gia quả thật là lần đầu." Chu Hiển Dương nói ra.

"A, trước kia không giống như thế này sao? Vậy đối với lần an bài này có kiến giải gì?" Hàn Lập nghe vậy, lại hỏi.

"Không rõ ràng lắm! Nhưng đối với Luân Hồi Điện chúng ta mà nói, cũng không phải là chuyện xấu. Lần này, Đại Kim Nguyên Tiên Vực có tổng cộng một trăm danh ngạch, trong đó Cửu Nguyên Quan và Bách Tạo Sơn đã chiếm hơn phân nửa. Kim Nguyên Tiên Cung và Nhật Nguyệt Minh cũng chiếm gần một nửa, chỉ còn mười hai danh ngạch dành cho những tông môn còn lại. Chúng ta phải tranh thủ đoạt lấy một cái từ trong đám này." Chu Hiển Dương lắc đầu, tiếp tục nói.

"Không biết những tông môn tham gia tuyển chọn bao gồm những ai, thực lực đại thể như thế nào?" Hàn Lập lại hỏi.

"Nhật Nguyệt Minh vốn thống lĩnh hơn phân nửa các tiểu tông môn trong Kim Nguyên Tiên Vực. Danh ngạch của bọn họ do Nhật Nguyệt Minh tự mình tiến hành phân chia. Mười hai danh ngạch này dành cho những tông môn bậc trung chưa từng gia nhập Nhật Nguyệt Minh cùng nhau tranh đoạt. Tuy nói rằng số lượng người cạnh tranh đã ít đi hơn phân nửa, nhưng vẫn có đến chín mươi sáu tông môn tham gia." Chu Hiển Dương giải thích.

"Từ chín mươi sáu tông môn chọn ra mười hai danh ngạch, cho dù không xảy ra bất ngờ gì, chí ít cũng phải thi đấu ba vòng mới có thể chiến thắng. Hơn nữa, quy cách tham dự Bồ Đề thịnh yến lại cao như thế, thiết nghĩ tông môn nào cũng nhất định sẽ tận lực, phái đi người có chiến lực cao nhất tham ra tuyển lựa a?" Hàn Lập nhíu mày.

"Không sai! Nhưng có thể yên tâm rằng đám Tổ Sư trưởng lão và Chưởng môn nhân của tông môn, bởi vì thân phận của chính mình, chắc chắn sẽ không tham gia tranh đấu. Nhưng cũng không ngoại trừ có vài kẻ thân là tông chủ một tông, nhưng lại tham luyến Bồ Đề đạo quả, sẽ không để ý thân phận mặt mũi, đích thân tham gia chiến đấu." Chu Hiển Dương khẽ gật đầu.

"Thiết nghĩ, nếu Chu tông chủ đã nói thế, vậy thì sẽ có người thực sự làm cái việc đó phải không?" Hàn Lập cười cười.

"Đúng! Đối thủ một mất một còn của Hiển Sơn Tông chúng ta chính là Phong chủ Cô Dương Phong, Ti Không Kiến. Gia hỏa này là một kẻ âm hiểm xảo trá. Để đạt được mục đích, gã chưa bao giờ cố kỵ thân phận của mình. Gia hỏa này từng vì báo thù cho con trai độc nhất mà đánh lén, giết chết một hậu bối thiên tài có t.ư chất tuyệt hảo của tông phái chúng ta. Sau đó, kẻ này một mực trốn trên đỉnh Cô Dương, không dám ló mặt ra. Mặc cho Hiển Sơn Tông chúng ra có tiến hành truy sát mấy trăm tên đệ tử đã hạ sơn tu hành của gã, cũng chẳng hề thấy gia hỏa này xuất sơn nửa bước." Giọng điệu của Chu Hiển Dương bỗng chốc trở nên phẫn hận.

"Không biết tu vi, chiến lực của kẻ này thế nào?" Hàn Lập hỏi.

"Trước đây, Ti Không Kiến đã có tu vi Đại La cảnh sơ kỳ. Mấy năm gần đây lại một mực ở bế quan, cũng chẳng biết gã có cơ duyên trảm thành công nhất thi, đột phá Đại La trung kỳ hay không? Nhưng lúc tu vi gia hỏa này còn ở sơ kỳ, chiến lực của gã so với tu sĩ đồng giai đã cao hơn nửa bậc. Vậy nên, tuyệt đối không thể không xem trọng gã. Đương nhiên, tình huống tốt nhất tất nhiên là không cần đối mặt với kẻ này." Chu Hiển Dương ngưng trọng nói.

"Vốn là rút thăm quyết đấu nên khó chắc sẽ không sẽ gặp phải gia hỏa này đi. Sau này, hy vọng Chu tông chủ sửa soạn cấp cho ta một phần tin tức thật chi tiết. Giả như thật sự gặp phải kẻ đó, ta cũng có chuẩn bị từ trước. Không biết ngoại trừ gia hỏa này, ta còn phải chú ý những ai?" Hàn Lập gật gật đầu.

"Lạc Nguyên Sơn của Thanh Hối Lâm; Triệu Bá Lao của Vô Cực Sơn; Thiên U Hồ Tử - Lạc tiên tử… Mấy người này thực lực bất phàm, rất có khả năng bọn họ sẽ đại diện tông môn xuất chiến. Sau này, ta sẽ sửa soạn thật tốt thông tin về bọn họ rồi cấp cho ngươi." Chu Hiển Dương một hơi điểm qua mười mấy danh tự.

"Như vậy thật tốt." Hàn Lập tươi cười.

"Hàn đạo hữu, để tham gia lần tuyển chọn này, cần phải mượn thân phận của sư đệ ta, Thường Thích. Nó vốn quanh năm dạo chơi bên ngoài, trong tông môn cũng không có mấy người biết mặt, cho nên việc lừa dối vượt qua kiểm tra hắn là không thành vấn đề. Khó khăn ở chỗ, sư đệ ta vốn xuất thân huyền tu. Bản thân nó tu luyện công pháp của tông môn chúng ta vô cùng hời hợt. Hầu như nó chỉ dựa vào một thân luyện thể Huyền công đã đạt đến cảnh giới Thái Ất Hậu Kỳ. Nếu như Hàn đạo hữu sự dụng thân phận của sư đệ ta để tham chiến, e rằng sẽ không thể vận dụng rất nhiều thuật pháp Tiên gia." Chu Hiển Dương có chút lo lắng.

"Huyền tu? Ha ha… rất hợp ý ta." Hàn Lập nghe xong liền cười lớn. Trong lòng hắn bỗng nhiên minh bạch vì sao Giao Tam bố trí cho mình tới đây rồi.

"Chẳng lẽ xuất thân của Hàn đạo hữu cũng là huyền tu?" Chu Hiển Dương chợt nhíu mày, có chút ngoài ý muốn.

Nội tâm Hàn Lập chợt động, lặng lẽ vận chuyển Thiên Sát Trấn Ngục Công. Đột nhiên, toàn thân hắn bộc phát một loại uy áp vô cùng mạnh mẽ. Hơn chín trăm huyền khiếu thi nhau bừng sáng, tỏa ra hào quang rực rỡ soi rọi từng ngóc ngách của gian mật thất.

"Thật không ngờ, tạo hóa Huyền tu của Hàn đạo hữu vậy mà lại đạt đến bực này. So với ngươi, tên sư đệ kia của ta dẫu có thúc ngựa cũng theo không kịp." Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Chu Hiển Dương chợt biến sắc, miệng thì thào lẩm bẩm.

Nhưng y nào hay biết, để không hù chết y, Hàn Lập căn bản vẫn chưa bộc lộ hết số lượng tiên khiếu trên người mình.

"Đã khiến Chu tông chủ chê cười." Hàn Lập cười hắc hắc.

"Vậy là không phải lo nghĩ nữa rồi. Thường Thích sư đệ, ngươi xuất hiện đi." Thần sắc Chu Hiển Dương nhanh chóng thả lỏng, lên tiếng ra hiệu.

Hàn Lập nghe tiếng, liền liếc mắt nhìn về phía trong mật thất. Hắn phát hiện một gã thân hình gầy yếu, thoạt nhìn chẳng khác gì văn nhân thư sinh nhu nhược yếu đuối đang từ bên trong cửa ngầm đi ra. Gia hỏa này mặc một thân thanh sam, bộ dáng hào hoa phong nhã, nào có giống như một tên huyền tu?

"Bái kiến sư huynh, Hàn đạo hữu." Thanh niên tiến lại chỗ hai người đang ngồi, ôm quyền thi lễ.

"Đạo hữu một thân huyền tu công lực nội liễm như vậy, cơ hồ đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, tích lực tại cốt rồi. Đúng là không đơn giản!" Hàn Lập ôm quyền đáp lễ, lên tiếng khen ngợi.

"Hàn đạo hữu có thể liếc mắt nhìn thấu nông sâu của ta, xem ra đạo hạnh của tại hạ vẫn còn chưa đủ." Thanh niên văn nhược tên gọi Thường Thích nghe vậy, cặp mắt chợt lấp lánh tinh quang, khiêm tốn đáp lời.

"Thường đạo hữu quá mức khiêm tốn a." Hàn Lập cười ha ha.

"Hàn đạo hữu, chỉ còn hơn một tháng là đến ngày tuyển chọn danh ngạch dự Bồ Đề thịnh yến. Nội trong một tháng, ngươi phải thuộc nằm lòng đặc điểm công pháp của sư đệ ta, cho dù không thể thập phần hoàn mỹ, nhưng tối thiểu cũng phải hù dọa được người khác, không thể bại lộ thân phận đạo hữu. Ngoài ra, đạo hữu đã biết nên dùng mặt nạ Luân Hồi Điện như thế nào a?" Chu Hiển Dương dặn dò.

"Trước đó, Giao Tam đạo hữu đã chỉ điểm." Hàn Lập khẽ gật đầu.

"Chuyện này không nên trì hoãn, đạo hữu liền bắt đầu a." Chu Hiển Dương lại nói.

Hàn Lập và Thường Thích khẽ liếc mắt nhìn nhau. Hai người mặt không đổi sắc, khẽ gật đầu rồi tiến lại gần, đứng đối diện với nhau.

"Đắc tội..." Hàn Lập có phần áy náy.

Dứt lời, hai tay hắn lập tức bắt quyết, miệng lầm rầm ngâm tụng khẩu quyết, gương mặt nguyên bản tuấn lãng của hắn lập tức trở nên mơ hồ, chiếc mặt nạ màu đen bao trùm lên tướng mạo sẵn có của hắn tùy thời hiện ra.

Chỉ thấy từng đạo phù văn trên mặt nạ dần dần sáng lên, từ bên trong bắt đầu sinh ra một làn sương mù màu đen đày đặc. Sương mù chảy xuôi theo Hàn Lập, trong chốc lát đã bao phủ toàn thân hắn.

Sau khi chạm xuống dất, Sương mù đen một đường ngưng tụ, dường như biến thành một vật sống tới lui tuần tra một hồi, rồi bám vào dưới chân Thường Thích.

Hai tay Thường Thích vẫn buông lỏng. Tuy gương mặt có chút hồi hộp, nhưng họ Thường vẫn thủy chung đứng nguyên tại chỗ, không có bất kỳ hành động dư thừa nào.

Chỉ thấy sương mù màu đen tích tụ dưới chân Thường Thích ngày càng nhiều, rồi chậm rãi dâng lên, bao bọc toàn thân y.

Hàn Lập và Thường Thích đang đứng đối diện với nhau. Giữa hai người xuất hiện một mối liên kết bằng khói đen, tựa như một cây cầu. Hai gương mặt đều trở nên mơ hồ không rõ, không thể nhìn thấu, nhưng vẫn cảm nhận được rõ ràng. Khí tức trên thân Thường Thích liên tục bị khói đen hấp dẫn, thu thập rồi truyền sang cho Hàn Lập.

Chu Hiển Dương lẳng lặng đứng ở một bên, chăm chú nhìn hai người đang bị khói đen bao phủ trước mặt, ánh mắt hiện lên vẻ chờ mong.

Chừng nửa khắc đồng hồ qua đi, sương mù màu đen tích tụ quanh người Thường Thích trước tiên rút đi, rơi xuống dưới chân, bám theo những đạo hắc tuyến trên mặt đất mà rút lui quay về, một lần nữa trở lại trên thân Hàn Lập.

Thân hình Hàn Lập lập tức co rút lại với tốc độ mà mắt thường có thể thấy rõ. Dáng vẻ cao thấp của hắn trở nên giống Thường Thích vô cùng.

Ngay sau đó, chỉ thấy đám sương mù đen ồ ồ ngược dòng leo lên, tất cả bị mặt nạ màu đen hút lấy. Cuối cùng, sau khi đã hấp thu toàn bộ, chiếc mặt nạ chợt tỏa ra một mảnh ô quang.

Ô quang chậm rãi tản đi, để lộ một diện mạo hoàn toàn mới của Hàn Lập, rõ ràng là vô cùng giống Thường Thích.

Cặp mắt Chu Hiển Dương sáng ngời, vội vàng bắt đầu đánh giá trên dưới một lượt. Phát hiện hai gã "Thường Thích" trước mắt mình, bất luận hình dạng hay khí tức, thậm chí cả hô hấp cũng giống nhau như đúc. Ngay cả y cũng không tài nào phân biệt được.

Thường Thích chân chính, bởi vì bị mặt nạ hấp thu không ít Tiên Linh Lực, giờ phút này khí tức đang có phần bất ổn. Ngược lại, so sánh với kẻ giả mạo là Hàn Lập, họ Thường còn giống kẻ cải trang giả dạng hơn.
Để ta add lão vào tim luôn 🥰🥰🥰
 

Tiểu Tán Tu

Phàm Nhân
Chuyển Ngữ Tinh Tiến
Ngọc
553,96
Tu vi
1,01
Chương 1211. Thiên tai
“Thực lực của mọi người đều đã tăng lên.” Hàn Lập đảo mắt nhìn qua ba người Đề Hồn, Tiểu Bạch và Tinh Viêm đồng tử, gật đầu cười nói.

“Chủ nhân đã tạo ra hoàn cảnh tốt như vậy, nếu chúng ta không nỗ lực tu luyện, chẳng phải đã phụ ân người sao.” Đề Hồn cười nói.

“Chủ nhân, sao tự nhiên lại dừng lại?” Tiểu Bạch hỏi.

Vừa rồi nó đang tu luyện một môn bí thuật, đến thời khắc mấu chốt, nửa đường lại bị cắt ngang, cảm thấy không cam lòng.

“Không gian có sự chênh lệch thời gian vạn lần, đâu thể dễ dàng bố trí được ? Thời gian sắp tới, có lẽ không thể bố trí thêm một lần nữa rồi.” Hàn Lập lắc đầu, nói ra.

Trong cơ thể hắn, thời gian đạo văn đều đã trở nên ảm đạm, cần thời gian để chậm rãi khôi phục, hơn nữa…

Hàn Lập quay đầu nhìn về phía Quang Âm Thiên Tuyền Đại Trận, Tiên Nguyên thạch đã không còn lại nhiều.

Lúc trước tuy hắn đánh chết Khê Đường trưởng lão, lấy được Pháp khí trữ vật, nhưng bên trong không có nhiều Tiên Nguyên thạch, chắc đã bị lão dùng vào việc mua Quỷ Hồn Sáo rồi.

Sau này muốn tạo ra không gian chênh lệch thời gian, ngoài việc phải đợi thời gian đạo văn khôi phục, còn phải gom góp một số lượng lớn Tiên Nguyên thạch.

“Nếu là khôi phục thời gian lưu tốc giống như bên ngoài, trong thời gian ngắn, sợ là khó có thể tăng thực lực lên rồi.” Tiểu Bạch thở dài nói.
“Chủ nhân trăm cay nghìn đắng mới bố trí được không gian chênh lệch thời gian cho chúng ta tu luyện, ngươi không cám ơn thì thôi, lại còn dám nói chuyện vô lễ như vậy.” Đề Hồn dùng Quỷ Hồn Sáo gõ đầu Tiểu Bạch một cái.

Một luồng âm thanh quỷ rít gào xâm nhập vào đầu Tiểu Bạch, toàn thân nó run lên.

“Đau quá!” Thần hồn của Tiểu Bạch dường như bị ác quỷ hung hăng cắn một cái, nó đau quá kêu to lên.

Nó muốn nhào về trước trả thù, nhưng liếc thấy Quỷ Hồn Sáo, lại không dám tiến lên.

“Tốt rồi, đừng lộn xộn nữa, tuy rằng không thể bố trí được không gian chênh lệch thời gian, nhưng các ngươi cứ ở tạm trong Hoa Chi không gian tiếp tục củng cố tu vi, ta sẽ ra xem tình huống bên ngoài.” Hàn Lập tách Đề Hồn và Tiểu Bạch ra, sau đó cả người khẽ động, rời khỏi Hoa Chi không gian.

Đề Hồn và Tiểu Bạch chỉ là đùa vui, cũng không phải thực sự muốn đánh nhau, Hàn Lập đi rồi, cả hai tự tìm kiếm chỗ thích hợp, tiếp tục ngồi xuống tu luyện.

Hàn Lập đi ra bên ngoài, mấy con đạo binh trong phòng vẫn còn, không có bất cứ dị thường nào.

Hắn âm thầm gật đầu, nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Phía dưới mặt đất là một dải núi dài màu vàng, kim quang lấp lánh, cây cối trên đó cũng có màu vàng.

Chỉ nhìn sơ qua cảnh vật, hắn cũng không thể biết hiện tại Nhật Nguyệt Thần Chu đã bay tới đâu, vì vậy mở cửa phòng đi ra ngoài.

Bất quá chỉ sau một lát, Hàn Lập liền trở về phòng.

Vừa rồi hắn đi ra ngoài hỏi thăm một chút, Nhật Nguyệt Thần Chu đã bay được hơn nửa quãng đường, nếu không phát sinh vấn đề, còn khoảng mười năm nữa là đến Cửu Nguyên thành.

Hàn Lập cũng không tiến vào Hoa Chi không gian nữa, dù sao không có không gian chênh lệch thời gian, ở nơi nào cũng giống nhau, hơn nữa đợi ở bên ngoài, nếu Nhật Nguyệt Thần Chu có gì bất thường, cũng có thể tùy cơ ứng phó.

Hắn liền ngồi trên giường trong phòng, lật tay lấy ra một xấp ngọc giản.

Tất cả đều là những tin tức có liên quan đến Đại Kim Nguyên Tiên Vực và Cửu Nguyên Quan hắn đã thu thập được khi còn ở Lưu Kim Thành, tuy rằng những tin tức này có chút vụn vặt, nhưng dù sao hiểu rõ thêm một ít vẫn tốt hơn.

“Đúng rồi, nữ ni áo trắng kia thế nào?” Hàn Lập đang muốn cẩn thận đọc nhũng tin tức này, hai hàng lông mày khẽ nhíu, đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Lúc trước luôn ở trong Hoa Chi không gian bận rộn tu luyện, hắn suýt nữa đã quên mất nữ ni này rồi.

Hai mắt của Hàn Lập nổi lên những đạo ánh sáng màu tím, nhìn về vách tường sát bên.

Trong vách tường sát bên dù có cấm chế, ngay cả căn phòng hắn đang ở cũng có cấm chế, nhưng làm sao ngăn cản được Cửu U Ma Đồng của Hàn Lập, tình hình phòng bên lập tức hiện lên trong mắt hắn.

Đám người nữ ni áo trắng lúc này đang ngồi tĩnh tu, cũng không xảy ra chuyện gì.

Hàn Lập lộ ra vẻ do dự, không biết có nên tìm một cơ hội trực tiếp xác nhận với nữ ni áo trắng, xem nàng có phải là Dư Mộng Hàn hay không, bớt cho hắn phải tốn công đoán mò.

Vào thời khắc này, một trận âm thanh bạo động từ bên ngoài truyền đến.

“Ừ, đã xảy ra chuyện gì ?” Đuôi lông mày của Hàn Lập nhếch lên.

Vách tường bên trong phòng lóe lên ánh sáng màu lam, một ảo ảnh hình tròn xuất hiện, bên trong còn có nhiều phù văn màu lam, hình thành một pháp trận đơn giản.

“Xin thông báo với các đạo hữu, có một trận Kim Cương Phong cấp năm đang ở gần, nhưng mọi người không cần phải lo lắng, cấm chế phòng hộ của Thần Chu đủ sức để chống cự, kính mong mọi người yên lặng ở lại gian phòng của mình, không nên đi lại xung quanh.” Một tiếng nói ôn hòa từ bên trong pháp trận vang lên.

“Kim Cương Phong…” Ánh mắt Hàn Lập lóe lên.

Trong những năm này, hắn đã dùng đủ mọi biện pháp điều tra tin tức liên quan đến Đại Kim Nguyên Tiên Vực, cũng hiểu rõ hơn về nơi đây, Đại Kim Nguyên Tiên Vực cũng giống Tiểu Kim Nguyên Tiên Vực, nguyên khí thuộc tính kim cực kì phong phú.

Chính vì vậy, thỉnh thoảng nguyên khí thuộc tính kim rung chuyển, sẽ hình thành một loại thiên tai gọi là Kim Cương Phong.

Không phải Kim Cương Phong nào cũng giống nhau, Đại Kim Nguyên Tiên Vực tùy theo uy lực mạnh yếu của Kim Cương Phong sẽ chia thành cấp một đến cấp chín.

Kim Cương Phong cấp năm dù mạnh, nhưng Nhật Nguyệt Thần Chu chắc vẫn có thể chịu được.

Sau khi âm thanh từ trong pháp trận phát ra không lâu, một hồi âm thanh ù ù nổ mạnh từ đằng xa truyền đến.

Hàn Lập nhìn xuyên qua cửa sổ, chỉ thấy một đạo kim tuyến xa xa lóe lên từ phía chân trời, tiếp đó tiếng nổ lớn như sét đánh cuồn cuộn vang đến, kim tuyến trong nháy mắt trở nên to ra, biến thành một mảng phong bạo bát ngát mênh mông.

Những nơi phong bạo đi qua, cát đá bụi mù tung bay trong không khí, khắp nơi vang lên tiếng oanh long long nổ mạnh, dãy núi bên dưới trong chớp mắt sụp đổ, bị nghiền thành đất bằng, vô số núi đá màu vàng bị cuốn vào trong gió lốc, cuồn cuộn kéo tới, tốc độ nhanh kinh người.

“Hóa ra đây chính là Kim Cương Phong, uy lực quả nhiên không nhỏ.” Hàn Lập thì thào tự nói.

Vào thời khắc này, ánh sáng màu lam trên Nhật Nguyệt Thần Chu chớp động, một màn bảo vệ màu lam dày đặc hình thành, bảo vệ toàn bộ thân thuyền.

Phía trên màn bảo vệ màu lam có rất nhiều hoa văn hình ngôi sao chớp động liên tục, rất giống với chân cực chi mô của Huyền Tiên, làm cho người ta cảm giác như không thể phá vỡ.

Nhật Nguyệt Thần Chu vừa mở màn bảo vệ màu lam, phong bạo màu vàng lại mãnh liệt lao tới.

Toàn bộ bầu trời bỗng nhiên ảm đạm, sau đó cảnh tượng trời long đất lở diễn ra, Nhật Nguyệt Thần Chu run rẩy mãnh liệt, bị thổi bay ra ngoài, phía trong thuyền vang lên những tiếng kêu sợ hãi.

Vào thời khắc này, phù văn trên cấm chế của Nhật Nguyệt Thần Chu sáng lên rực rỡ, giống như tinh vân quay tròn liên tục, mạnh mẽ ổn định lại, tiếp tục tiến về phía trước, nhưng tốc độ chậm gấp mười lần.

Dĩ nhiên Hàn Lập sẽ không bị hoảng sợ bởi chuyện nhỏ như vậy, dùng thần thức cảm nhận tình huống của Kim Cương Phong bên ngoài một cách cẩn thận.

Vào thời khắc này, cổng không gian Hoa Chi lóe lên ánh sáng, bóng người nhoáng lên, Đề Hồn từ trong đi ra, xuất hiện trong phòng.

“Chủ nhân, ta cảm giác được một tâm trạng khủng hoảng phía bên ngoài truyền đến, có chuyện gì xảy ra sao?” Sắc mặt Đề Hồn ngưng trọng hỏi.

Lập tức nàng thấy phong bạo màu vàng cuồn cuộn bên ngoài, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Chỉ là một loại thiên tai đặc thù ở Tiên Vực này, Nhật Nguyệt Thần Chu đột nhiên gặp phải tai họa này, khiến cho hành khách trên thuyền có chút khủng hoảng mà thôi.” Hàn Lập nói ra.

“Hóa ra là như vậy.” Sắc mặt Đề Hồn buông lỏng.

“Ngươi xuất hiện cũng tốt, ta có một chuyện muốn nhờ ngươi. Căn phòng bên cạnh có một nữ tu, rất giống một người bạn ta từng quen biết ở hạ giới, nhưng đã trải qua nhiều năm, ta cũng không chắc chắn, ngươi có thể giúp ta dò xét một chút không?” Hàn Lập nói ra.

Với thần thông về thần hồn của Đề Hồn, cách một khoảng không dò xét một tu sĩ Kim Tiên, có lẽ cũng dễ dàng.

“Không có vấn đề, là người nào?” Đề Hồn nghe vậy hơi ngẩn ra, gật đầu nói.

“Là nữ ni áo trắng ở phòng bên cạnh.” Hàn Lập chỉ về phía gian phòng kế bên nói ra.

“Đó là một mỹ nhân, chẳng lẻ là hồng nhan tri kỉ của chủ nhân?” Đề Hồn dùng thần thức dò xét căn phòng bên cạnh, miệng nhỏ khẽ cười, hai ngón tay trỏ chụm vào nhau ra hiệu ám chỉ.

“Trước đây đã từng là bạn của ta, cũng không thân thiết lắm, nếu thân thiết thì tự ta đã ra tay rồi, cần gì phiền đến ngươi.” Hàn Lập lắc đầu, cười nói.

“Ta sẽ giúp chủ nhân dùng pháp thuật điều tra một chút.” Đề Hồn cười hắc hắc một tiếng, gật đầu nói.

Sau khi nói xong, hai tay nàng vung vẩy bấm niệm pháp quyết, chỗ mi tâm hiện ra một luồng ánh sáng âm u, chuẩn bị khuếch tán rộng ra.

Nhưng vào lúc này, sắc mặt Đề Hồn khẽ động, ồ nhẹ lên một tiếng, dừng tay lại.

“Sao vậy?” Hàn Lập tò mò hỏi.

“Mấy người ở phòng kế bên thực sự rất cổ quái, đặc biệt trong đó có một người càng thêm thú vị.” Đề Hồn khẽ cười nói.

“Thú vị?” Hàn Lập khẽ giật mình.

“Hình như sắp có biến, nếu chủ nhân có hứng thú, không ngại đi xem một chút, kiểm tra tình huống sau đó rồi hãy nói.” Đề Hồn cười thần bí.

Hàn Lập bị Đề Hồn gợi lên sự hứng thú, vận chuyển Cửu U Ma Đồng nhìn về phía căn phòng cạnh bên.

Bên trong phòng, đám người nữ ni áo trắng cũng dừng việc tu luyện, nhìn phong bạo mãnh liệt bên ngoài, mặt lộ vẻ hoảng sợ.

Bọn họ đều là tu sĩ Kim Tiên, nếu bây giờ ở bên ngoài, chỉ sợ trong nháy mắt xương thịt sẽ hóa thành tro bụi.

Bây giờ phong bạo màu vàng càng lúc càng lớn, bên trong còn bắt đầu hình thành những thanh Phong Nhận lơ lửng , chém lên vòng bảo hộ màu lam trên thân Nhật Nguyệt Thần Chu.

“Phanh phanh phanh…” Hàng loạt âm thanh lớn vang ra, chỗ va chạm bắn ra ánh lửa cực lớn, nhưng mà vẫn không phá hư được vòng bảo hộ màu lam.

Nhưng vòng bảo hộ màu lam tuy rằng có thể chống đỡ được Phong Nhận va chạm, nhưng không ngăn được những âm thanh nổ rung trời kia.

Âm thanh cực lớn truyền vào trong Nhật Nguyệt Thần Chu, những hành khách tu vi thấp không chịu được đều nôn ra máu.

Phòng của đám người nữ ni áo trắng bị âm thanh vang tới sau cùng, tuy tất cả đã bố trí hơn mười tầng cấm chế, ngoài ra tự thân mỗi người còn bày ra Tiên Khí bảo vệ riêng, nhưng đáng tiếc đứng trước Thiên Uy như vậy đều không có quá nhiều tác dụng.

Sắc mặt mọi người đều khó coi, chỉ có thể kiên nhẫn đau khổ vận công.

“Oa!” Mặt lão già áo choàng xám bỗng nhiên ửng đỏ, miệng phun ra một ngụm máu tươi, khí tức trên người hỗn loạn.

“Tôn đạo hữu, ngươi không sao chứ ?” Người phụ nữ trẻ mặc quần đỏ thấy vậy, vội vàng ân cần thăm hỏi.

Thanh niên áo đen nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng.

Mà nữ ni áo trắng thì đảo mắt một cái, biểu hiện trên mặt vẫn bình tĩnh, không có chút dao động nào.

Gã thanh niên mắt tam giác cũng liếc mắt về phía lão già áo bào xám, trong mắt lại hiện lên vẻ khinh miệt.

“Không sao, tại hạ vài ngày trước cùng người khác đấu pháp, đan điền bị thương, mãi không khỏi hắn, vừa bị âm thanh chấn động dẫn đến vết thương tái phát.” Lão già áo bào xám hít một hơi thật sâu, khoát tay nói.

Người phụ nữ trẻ mặc quần đỏ và thanh niên áo đen nghe vậy, sắc mặt ổn định lại một chút.

“Các vị đạo hữu, Kim Cương Phong còn muốn kéo dài lâu nữa, nếu tiếp tục như vậy, chúng ta chắc chắn sẽ bị nội thương, tại hạ có một món Tiên Khí không gian, có thể ngăn cản lực chấn động này .” Lão già áo bào xám lấy ra một viên đan dược nuốt vào, sau đó hơi do dự, đột nhiên nói ra.

@Độc Hành ta trả chương nhé lão
 

Chưởng Thiên

Phàm Nhân
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
-399,93
Tu vi
0,00
Để ta add lão vào tim luôn 🥰🥰🥰

giphy.gif
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top