Những mẩu chuyện về các nhân vật nổi bật Đông Tây từ cổ chí kim đến nay chắc chắn luôn cuốn hút người đọc. Sau này tôi sẽ tổng hợp một số câu chuyện dạng này từng nghe nói qua hay đọc được trong một loạt bài. Mở đầu là topic tổng hợp với một vài câu chuyện về thuật xử thế. Và mong rằng topic sẽ được mọi người đóng góp thêm những câu chuyện mà mình thấy tâm đắc cho thêm phong phú.
❋ Thuật thứ nhất: "Dĩ Tĩnh Chế Động"
+ Câu chuyện 1: Im lặng là vàng
Liêm Pha là một vị danh tướng của Triệu quốc, đã từng lập nhiều công lao; là một người được toàn quốc tôn kính. Ông thấy địa vị của Lạn Tương Như còn cao hơn ông. Ông thấy không phục, công khai nói :
- Tôi là vị đại tướng không thiếu lần ra sống vào chết, đổ biết bao nhiêu mồ hôi và máu mới có được, nay Lạn Tương Như chỉ dùng cái miệng mà trèo lên đầu tôi, làm sao tôi bảo người ?
Ông còn nói :
- Nếu tôi gặp Lạn Tương Như, tôi sẽ làm cho ông ấy mất mặt.
Lạn Tương Như nghe được chuyện này, bèn cố ý tránh Liêm Pha. Ngay cả lên triều, ông cũng thường vắng mặt. Có lần Lạn Tương Như đi xe, xa trông thấy Liêm Pha ở phía trước, bèn ra lệnh cho người đánh xe rẽ vào một con ngõ để tránh. Tùy tùng Lạn Tương Như thấy ông sợ Liêm Pha như thế, nổi giận không chịu được đến trước mặt ông hỏi :
- Chúng tôi bỏ quê hương theo ông vì ngưỡng mộ tài đức của ông, hiện tại địa vị của ông cũng không dưới Liêm Pha. Thấy ông nhu nhược như thế người thường cũng không chịu được, huống hồ là người có địa vị. Được rồi, ông hãy để chúng tôi từ chức về nhà.
Lạn Tương Như nghe họ nói thế không trực tiếp trả lời, chỉ hỏi lại :
- Các ông thấy Liêm Pha tướng quân so với Tần Vương thế nào ?
- Uy nghiêm của Liêm Pha tướng quân không bằng Tần Vương.
- Uy phong như Tần Vương tôi còn không sợ, trước mặt công chúng còn dám mắng ông thì há sợ gì Liêm tướng ? Các ông phải biết rằng Tần quốc không dám đánh Triệu quốc vì văn thần thì có tôi, võ tướng thì có Liêm Pha. Nếu như hai hổ tranh đấu tất sẽ có một bị thương; nước Tần sẽ có cơ hội. Quốc gia mất, nếu so với đắc thất của cá nhân còn quan trọng hơn nhiều, do đó tôi không nhịn không được.
Liêm Pha nghe được câu chuyện này xấu hổ vô cùng, cởi trần, do bạn bè dẫn tới phủ Lạn Tương Như tạ tội, xin Lạn Tương Như đánh ông. Lạn Tương Như thấy thế mời ông vào nhà. Hai người nói chuyện rất hợp. Từ đó trở thành đôi bạn tri kỷ.
+ Câu chuyện 2: Luật sư thắng kiện dù không cãi
Tổng thống Lincoln khi còn trẻ rất hiếu học. Ông đã tự học nhận được giấy phép hành nghề luật sư. Tài tranh cãi và mưu trí linh hoạt của ông trong các vụ xét xử tại tòa án đã được quần chúng ngưỡng mộ, tán thưởng. Một lần ông đã dùng một cách độc đáo để giành thắng lợi trong vụ kiện.
Trong phiên xét xử tại tòa án, luật sư bên nguyên đã thao thao bất tuyệt, nói đi nói lại dài dòng tới 2 tiếng đồng hồ về một hai luận cứ đơn giản, quan tòa và công chúng đề ngán ngẩm, rầm rì chê trách, có người đã ngủ gật. Cuối cùng ông luật sư đó cũng đã nó xong, đến lượt Lincoln là luật sư của bên bị lên bục, nhưng ông im lặng không nói gì, hội tường im phăng phắc, cử tọa rất ngạc nhiên.
Một lúc sau Lincoln cởi áo khác ngoài, đặt lên bàn, sau đó cầm tách trà uống một hớp nước rồi lại cởi áo khoác trong và uống nước rồi lại mặc áo vào, cứ thế làm đi làm lại dăm sáu lần. Quan tòa và công chúng bật cười ha hả trước màn kịch câm của Lincoln. Lincoln vẫn không nói gì, rời diễn đàn trong tiếng cười hoan hỉ còn đối thủ của ông bị “cười” thua kiện.
Là luật sư, không nói gì mà thắng được kiện là một việc rất khó khăn. Luật sư bên nguyên đã nói năng dài dòng làm công chúng chán ngán, nếu Lincoln lại tiếp tục tranh luận tràng giang đại hải thì hậu quả sẽ ra sao chắc mọi người đều rõ. Vì vậy ông đã dĩ tĩnh chế động, không nói một câu, dùng phương thức kịch câm đánh bại đối thủ, đạt được hiệu quả “vô thanh thắng hữu thanh”.
❋ Thuật thứ hai: Tĩnh tâm giữa khen chê
+ Câu chuyện 1:
Hai cha con dắt một một con ngựa vừa mua được đang trên đường về nhà. Trời nắng chang chang, khi cả người và ngựa đi ngang làng thứ nhất, người trong làng nhìn thấy hai cha con và con ngựa cùng đi bộ, họ chỉ trỏ và bảo:
– Chưa thấy ai ngu như cha con nhà ấy, trời nắng chang chang thế kia, có ngựa không cỡi cho nhanh, lại dẫn đi bộ.
Nghe thấy thế hai cha con mới lên ngựa, khi chạy ngang làng thứ hai, họ lại xầm xì:
– Đúng là cha con nhà ác nhơn, trời nắng thế kia mà cả hai người cùng thượng lên trên lưng con ngựa tội nghiệp.
Nghe thấy thế, thằng con liền nhảy xuống và bảo:
– Họ nói cũng đúng bố à, cả hai chúng ta thì nặng quá, thôi bố cứ ngồi trên ngựa con sẽ dắt cho.
Khi đi ngang qua làng thứ ba họ xỉ vả vào mặt ông bố:
– Ông đúng là người không có lương tâm, trời nắng chang chang thế kia, mình thì ngất ngưỡng trên lưng ngựa, nỡ bắt con mình dắt ngựa như thế sao?
Nghe thế ông bố liền bảo, thôi, cho con lên ngựa cỡi để bố dắt cho.
Khi đi về đến đầu làng, cả làng nhìn thằng con thì ngồi trên ngựa, ông bố thì mồ hôi nhễ nhại dắt ngựa, họ xúm vào chửi chứ không còn là xỉ vả nữa:
– Mày đúng là thằng con bất hiếu, bố mày đã già mà phải dắt ngựa dưới trời nắng cho mày cưỡi, thế mà mày cũng sung sướng thoải mái trên lưng ngựa được sao hả cái thằng đại bất hiếu kia.
Nghe thế, thằng con liền nhảy xuống và hai cha con cùng dắt ngựa về nhà.
+ Câu chuyện 2:
Sô Kỵ, người nước Tề, tướng cao, mặt mũi khôi ngô. Một buổi sáng soi gương, hỏi vợ:
- Ta đẹp hay Từ công đẹp?
Vợ đáp:
- Tướng công đẹp, Từ công sao sánh được?
Kỵ không tin, hỏi lại người thiếp, thiếp nói:
- Từ công sánh gì nổi Tướng công!
Có khách đến, Kỵ cũng hỏi thế. Khách đáp:
- Từ công đẹp sao bằng ngài!
Hôm sau Từ công đến chơi. Kỵ nhìn kỹ, biết mình không bằng. Lại soi gương càng thấy mình kém xa" Ngẫm nghĩ rồi vào triều, tâu với Tề vương:
- Thần vốn biết dung mạo không bằng Từ công, vậy mà vợ thần vì yêu, thiếp thần vì sợ, khách thần thì muốn cầu cạnh, đều nói thần đẹp hơn. Nay nước Tề, đất vuông ngàn dặm, thành quách trăm hai, trong cung không ai là không yêu đại vương, bốn phương không ai là không mong chờ đại vương. Như vậy, đủ thấy người ta đã che mắt đại vương rất nhiều rồi vậy!
Thiết nghĩ, bài học này không dành riêng cho Tề Vương hay Sô Kỵ mà còn dành cho tất cả mọi người.
+ Dân gian ta có câu:
“Ở sao cho vừa lòng người,
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.
Cao chê ngổng, thấp chê lùn.
Béo chê béo trục béo tròn.
Gầy chê xương sống xương sườn lồi ra”.
Nguồn sưu tầm: Internet và nhiều sách khác nhau
(P.s: Vì ta trước giờ ko biết gì về xử thế hết nên đặt nó lên đầu tiên
)

❋ Thuật thứ nhất: "Dĩ Tĩnh Chế Động"
+ Câu chuyện 1: Im lặng là vàng
Liêm Pha là một vị danh tướng của Triệu quốc, đã từng lập nhiều công lao; là một người được toàn quốc tôn kính. Ông thấy địa vị của Lạn Tương Như còn cao hơn ông. Ông thấy không phục, công khai nói :
- Tôi là vị đại tướng không thiếu lần ra sống vào chết, đổ biết bao nhiêu mồ hôi và máu mới có được, nay Lạn Tương Như chỉ dùng cái miệng mà trèo lên đầu tôi, làm sao tôi bảo người ?
Ông còn nói :
- Nếu tôi gặp Lạn Tương Như, tôi sẽ làm cho ông ấy mất mặt.
Lạn Tương Như nghe được chuyện này, bèn cố ý tránh Liêm Pha. Ngay cả lên triều, ông cũng thường vắng mặt. Có lần Lạn Tương Như đi xe, xa trông thấy Liêm Pha ở phía trước, bèn ra lệnh cho người đánh xe rẽ vào một con ngõ để tránh. Tùy tùng Lạn Tương Như thấy ông sợ Liêm Pha như thế, nổi giận không chịu được đến trước mặt ông hỏi :
- Chúng tôi bỏ quê hương theo ông vì ngưỡng mộ tài đức của ông, hiện tại địa vị của ông cũng không dưới Liêm Pha. Thấy ông nhu nhược như thế người thường cũng không chịu được, huống hồ là người có địa vị. Được rồi, ông hãy để chúng tôi từ chức về nhà.
Lạn Tương Như nghe họ nói thế không trực tiếp trả lời, chỉ hỏi lại :
- Các ông thấy Liêm Pha tướng quân so với Tần Vương thế nào ?
- Uy nghiêm của Liêm Pha tướng quân không bằng Tần Vương.
- Uy phong như Tần Vương tôi còn không sợ, trước mặt công chúng còn dám mắng ông thì há sợ gì Liêm tướng ? Các ông phải biết rằng Tần quốc không dám đánh Triệu quốc vì văn thần thì có tôi, võ tướng thì có Liêm Pha. Nếu như hai hổ tranh đấu tất sẽ có một bị thương; nước Tần sẽ có cơ hội. Quốc gia mất, nếu so với đắc thất của cá nhân còn quan trọng hơn nhiều, do đó tôi không nhịn không được.
Liêm Pha nghe được câu chuyện này xấu hổ vô cùng, cởi trần, do bạn bè dẫn tới phủ Lạn Tương Như tạ tội, xin Lạn Tương Như đánh ông. Lạn Tương Như thấy thế mời ông vào nhà. Hai người nói chuyện rất hợp. Từ đó trở thành đôi bạn tri kỷ.
+ Câu chuyện 2: Luật sư thắng kiện dù không cãi
Tổng thống Lincoln khi còn trẻ rất hiếu học. Ông đã tự học nhận được giấy phép hành nghề luật sư. Tài tranh cãi và mưu trí linh hoạt của ông trong các vụ xét xử tại tòa án đã được quần chúng ngưỡng mộ, tán thưởng. Một lần ông đã dùng một cách độc đáo để giành thắng lợi trong vụ kiện.
Trong phiên xét xử tại tòa án, luật sư bên nguyên đã thao thao bất tuyệt, nói đi nói lại dài dòng tới 2 tiếng đồng hồ về một hai luận cứ đơn giản, quan tòa và công chúng đề ngán ngẩm, rầm rì chê trách, có người đã ngủ gật. Cuối cùng ông luật sư đó cũng đã nó xong, đến lượt Lincoln là luật sư của bên bị lên bục, nhưng ông im lặng không nói gì, hội tường im phăng phắc, cử tọa rất ngạc nhiên.
Một lúc sau Lincoln cởi áo khác ngoài, đặt lên bàn, sau đó cầm tách trà uống một hớp nước rồi lại cởi áo khoác trong và uống nước rồi lại mặc áo vào, cứ thế làm đi làm lại dăm sáu lần. Quan tòa và công chúng bật cười ha hả trước màn kịch câm của Lincoln. Lincoln vẫn không nói gì, rời diễn đàn trong tiếng cười hoan hỉ còn đối thủ của ông bị “cười” thua kiện.
Là luật sư, không nói gì mà thắng được kiện là một việc rất khó khăn. Luật sư bên nguyên đã nói năng dài dòng làm công chúng chán ngán, nếu Lincoln lại tiếp tục tranh luận tràng giang đại hải thì hậu quả sẽ ra sao chắc mọi người đều rõ. Vì vậy ông đã dĩ tĩnh chế động, không nói một câu, dùng phương thức kịch câm đánh bại đối thủ, đạt được hiệu quả “vô thanh thắng hữu thanh”.
❋ Thuật thứ hai: Tĩnh tâm giữa khen chê
+ Câu chuyện 1:
Hai cha con dắt một một con ngựa vừa mua được đang trên đường về nhà. Trời nắng chang chang, khi cả người và ngựa đi ngang làng thứ nhất, người trong làng nhìn thấy hai cha con và con ngựa cùng đi bộ, họ chỉ trỏ và bảo:
– Chưa thấy ai ngu như cha con nhà ấy, trời nắng chang chang thế kia, có ngựa không cỡi cho nhanh, lại dẫn đi bộ.
Nghe thấy thế hai cha con mới lên ngựa, khi chạy ngang làng thứ hai, họ lại xầm xì:
– Đúng là cha con nhà ác nhơn, trời nắng thế kia mà cả hai người cùng thượng lên trên lưng con ngựa tội nghiệp.
Nghe thấy thế, thằng con liền nhảy xuống và bảo:
– Họ nói cũng đúng bố à, cả hai chúng ta thì nặng quá, thôi bố cứ ngồi trên ngựa con sẽ dắt cho.
Khi đi ngang qua làng thứ ba họ xỉ vả vào mặt ông bố:
– Ông đúng là người không có lương tâm, trời nắng chang chang thế kia, mình thì ngất ngưỡng trên lưng ngựa, nỡ bắt con mình dắt ngựa như thế sao?
Nghe thế ông bố liền bảo, thôi, cho con lên ngựa cỡi để bố dắt cho.
Khi đi về đến đầu làng, cả làng nhìn thằng con thì ngồi trên ngựa, ông bố thì mồ hôi nhễ nhại dắt ngựa, họ xúm vào chửi chứ không còn là xỉ vả nữa:
– Mày đúng là thằng con bất hiếu, bố mày đã già mà phải dắt ngựa dưới trời nắng cho mày cưỡi, thế mà mày cũng sung sướng thoải mái trên lưng ngựa được sao hả cái thằng đại bất hiếu kia.
Nghe thế, thằng con liền nhảy xuống và hai cha con cùng dắt ngựa về nhà.
+ Câu chuyện 2:
Sô Kỵ, người nước Tề, tướng cao, mặt mũi khôi ngô. Một buổi sáng soi gương, hỏi vợ:
- Ta đẹp hay Từ công đẹp?
Vợ đáp:
- Tướng công đẹp, Từ công sao sánh được?
Kỵ không tin, hỏi lại người thiếp, thiếp nói:
- Từ công sánh gì nổi Tướng công!
Có khách đến, Kỵ cũng hỏi thế. Khách đáp:
- Từ công đẹp sao bằng ngài!
Hôm sau Từ công đến chơi. Kỵ nhìn kỹ, biết mình không bằng. Lại soi gương càng thấy mình kém xa" Ngẫm nghĩ rồi vào triều, tâu với Tề vương:
- Thần vốn biết dung mạo không bằng Từ công, vậy mà vợ thần vì yêu, thiếp thần vì sợ, khách thần thì muốn cầu cạnh, đều nói thần đẹp hơn. Nay nước Tề, đất vuông ngàn dặm, thành quách trăm hai, trong cung không ai là không yêu đại vương, bốn phương không ai là không mong chờ đại vương. Như vậy, đủ thấy người ta đã che mắt đại vương rất nhiều rồi vậy!
Thiết nghĩ, bài học này không dành riêng cho Tề Vương hay Sô Kỵ mà còn dành cho tất cả mọi người.
+ Dân gian ta có câu:
“Ở sao cho vừa lòng người,
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.
Cao chê ngổng, thấp chê lùn.
Béo chê béo trục béo tròn.
Gầy chê xương sống xương sườn lồi ra”.
Nguồn sưu tầm: Internet và nhiều sách khác nhau
(P.s: Vì ta trước giờ ko biết gì về xử thế hết nên đặt nó lên đầu tiên
)
Last edited:

