T
Tịch Địa
Guest
Ai đến với cái nghiệp dịch truyện online này phần lớn đều bắt đầu bằng tình yêu và đam mê cả, bản thân mình cũng thế, từng cắm mặt dịch không ngơi tay, căng mắt ra học cách đọc hán việt, học cách cân nhắc tìm từ ngữ hay hơn, chỉnh sửa câu cú khá hơn, đến sau này có QT thì lại phải học cách đọc cv, cách xuất file cột, tra baidu.....
Thời điểm đó là lúc cống hiến hết mình nhất, không vụ lợi, không sân si liệu có bao nhiêu web copy mất truyện của mình, cùng anh em bè bạn thức thâu đêm cùng đọc, luận bàn với nhau đến quên ăn quên ngủ.
Nhưng sau đó thì cuộc sống quấn thân, công việc chì chân, cơm áo gạo tiền lại ghì thân sát đất, tình yêu và đam mê dẫu còn nhưng chẳng đủ để mình dồn quá nhiều tâm sức vào việc dịch truyện, cũng dần học được cái tật cân nhắc lợi hại hơn thua hơn, sân si hơn, và cũng chai lỳ hơn. Khi tình yêu và đam mê không đủ lớn để níu bước chân mình, khi con tim dần chết lặng trước lý trí, mình bắt đầu nhận ra và hoang mang trong chính đam mê và tình yêu của mình dành cho việc đọc - dịch truyện.
Thời điểm đó, dịch truyện không còn là sở thích nữa, nó giống như gánh nặng, nên mình cố gắng biến nó từ sở thích thành thói quen, sở thích có thể thay đổi, tình yêu có thể chuyển dời, nhưng thói quen thì khó hơn một chút. Thật sự thì nhiệt huyết là tốt, yêu thích là tốt, nhưng bạn không thể chỉ làm bằng tình yêu và nhiệt huyết, vì chúng có thể tắt đi rất nhanh, mà khi đã tắt, thì việc ngồi vào máy gõ đôi dòng chữ cũng dễ trở thành cực hình, người ta thấy chán ngán, mệt mỏi hơn khi gồng mình gánh nó trên vai.
Hơn nữa, còn có một thứ khác mà người ta ít hoặc chẳng bao giờ dám nói do sợ mang tiếng, RẰNG, ban đầu ta dịch vì yêu thích, nhưng sau đấy lại bắt đầu quan tâm đến số like, lượt view, những comt khen ngợi ủng hộ....
Thật sự là mình cũng từng rơi vào trường hợp đó, lúc đầu chẳng thèm ngó đến 1 cái, nhưng về sau lại thích xem like, xem lượt view, thấy ít người xem, ít comt mình cũng sẽ hụt hẫng, nhưng lại tự mâu thuẫn với bản thân rằng ta làm vì cái tâm muốn sẻ chia của chính ta thì ngại gì những việc ấy, sao có thể trông mong một thứ vốn chẳng hề ảnh hưởng gì tới bản tâm của ta kia chứ? À thì may là mình cũng nhanh chóng thoát khỏi cái tâm trạng này. Nhưng sau đó lại bước đến một diễn biến tâm lý khác.
"À, kẻ này dám chê ta, kẻ kia dám hối ta làm nhanh, ôi ta làm vì ta thích cơ mà, phải thích thì ta mới làm, ai không thích thì kệ kẻ ấy" - "Ơ lại hối à, á à lại thêm kẻ chê này, dẹp, dẹp hết nhé, ta đã làm không công cho các ngươi xem mà vẫn lắm kẻ lèm bèm không biết đủ, tưởng dịch là dễ à? Tưởng ta rảnh lắm à? Không nhé, lầm to rồi, dịch khó lắm thay, ta cũng bận lắm thay, đã thế mà còn không biết điều thì thôi nhé, đừng mong ta nai lưng ra làm cho xem nữa"
Đại loại là một loạt diễn biến như thế, thật ra khi bản thân dịch giả đã chấp nhận dịch và chia sẻ như thế thì việc chấp nhất vài điều như thế là không nên, một là vì không ai ép chúng ta phải làm, ban đầu đều là tự bản thân chúng ta tự nguyện mà thôi, ai yêu sách đòi hỏi gì thì âu cũng là họ tự tạo nghiệp cho mình, ta cứ giữ cái tâm của mình, không thích nữa thì cứ việc ngừng, cứ việc bỏ ai dám làm gì ta. Đạo lý là thế, nhưng mấy ai làm được đâu, bản thân mình cũng không làm được
)
Mình vẫn ghét những kẻ dám chê bai yêu sách với mình, mình vẫn giận lẫy giãy đùng đùng lên và tuyên bố không dịch free nữa khi có 1 kẻ nhắn tin vừa hối chương vừa chửi mình, à nói lậu miệng lộ lý do rồi, mà thôi, nó không quan trọng lắm. Quan trọng là dịch giả cũng là con người, cũng có thói sân si, có lòng hư vinh, vẫn thích được nghe khen (giờ ai comt chửi mình thì cmt dài dài để mình lười khỏi đọc, cmt ngắn quá mình đọc được lại vén váy vỗ đùi đen đét mà phủi mồm chửi tục thì lại khẩu nghiệp), mà tựu chung là chuyện like liếc với comt khen ngợi ở xứ ta vẫn kém quá, không thể bù được những vất vả mà dịch giả hay các thành viên bỏ ra cống hiến được, và ngay cả ngợi khen cũng không phải là cách bày tỏ lẫn báo đáp tốt nhất cho những người có đóng góp, vì dù họ có đặt nặng công sức hay không, nhưng việc bản thân ta nhận được từ họ là thật, nếu họ đã cho đi vô t.ư, thì ta nên đáp lại và chia sẻ sự cống hiến đó hơn mới phải.
Thật ra có vài điều về góc nhìn của mình với dịch thu phí nữa, nhưng đây không phải nơi thích hợp để nói, nên mình xin khất lại.
Cảm ơn mọi người vì đã đọc bài viết này.
Thời điểm đó là lúc cống hiến hết mình nhất, không vụ lợi, không sân si liệu có bao nhiêu web copy mất truyện của mình, cùng anh em bè bạn thức thâu đêm cùng đọc, luận bàn với nhau đến quên ăn quên ngủ.
Nhưng sau đó thì cuộc sống quấn thân, công việc chì chân, cơm áo gạo tiền lại ghì thân sát đất, tình yêu và đam mê dẫu còn nhưng chẳng đủ để mình dồn quá nhiều tâm sức vào việc dịch truyện, cũng dần học được cái tật cân nhắc lợi hại hơn thua hơn, sân si hơn, và cũng chai lỳ hơn. Khi tình yêu và đam mê không đủ lớn để níu bước chân mình, khi con tim dần chết lặng trước lý trí, mình bắt đầu nhận ra và hoang mang trong chính đam mê và tình yêu của mình dành cho việc đọc - dịch truyện.
Thời điểm đó, dịch truyện không còn là sở thích nữa, nó giống như gánh nặng, nên mình cố gắng biến nó từ sở thích thành thói quen, sở thích có thể thay đổi, tình yêu có thể chuyển dời, nhưng thói quen thì khó hơn một chút. Thật sự thì nhiệt huyết là tốt, yêu thích là tốt, nhưng bạn không thể chỉ làm bằng tình yêu và nhiệt huyết, vì chúng có thể tắt đi rất nhanh, mà khi đã tắt, thì việc ngồi vào máy gõ đôi dòng chữ cũng dễ trở thành cực hình, người ta thấy chán ngán, mệt mỏi hơn khi gồng mình gánh nó trên vai.
Hơn nữa, còn có một thứ khác mà người ta ít hoặc chẳng bao giờ dám nói do sợ mang tiếng, RẰNG, ban đầu ta dịch vì yêu thích, nhưng sau đấy lại bắt đầu quan tâm đến số like, lượt view, những comt khen ngợi ủng hộ....
Thật sự là mình cũng từng rơi vào trường hợp đó, lúc đầu chẳng thèm ngó đến 1 cái, nhưng về sau lại thích xem like, xem lượt view, thấy ít người xem, ít comt mình cũng sẽ hụt hẫng, nhưng lại tự mâu thuẫn với bản thân rằng ta làm vì cái tâm muốn sẻ chia của chính ta thì ngại gì những việc ấy, sao có thể trông mong một thứ vốn chẳng hề ảnh hưởng gì tới bản tâm của ta kia chứ? À thì may là mình cũng nhanh chóng thoát khỏi cái tâm trạng này. Nhưng sau đó lại bước đến một diễn biến tâm lý khác.
"À, kẻ này dám chê ta, kẻ kia dám hối ta làm nhanh, ôi ta làm vì ta thích cơ mà, phải thích thì ta mới làm, ai không thích thì kệ kẻ ấy" - "Ơ lại hối à, á à lại thêm kẻ chê này, dẹp, dẹp hết nhé, ta đã làm không công cho các ngươi xem mà vẫn lắm kẻ lèm bèm không biết đủ, tưởng dịch là dễ à? Tưởng ta rảnh lắm à? Không nhé, lầm to rồi, dịch khó lắm thay, ta cũng bận lắm thay, đã thế mà còn không biết điều thì thôi nhé, đừng mong ta nai lưng ra làm cho xem nữa"
Đại loại là một loạt diễn biến như thế, thật ra khi bản thân dịch giả đã chấp nhận dịch và chia sẻ như thế thì việc chấp nhất vài điều như thế là không nên, một là vì không ai ép chúng ta phải làm, ban đầu đều là tự bản thân chúng ta tự nguyện mà thôi, ai yêu sách đòi hỏi gì thì âu cũng là họ tự tạo nghiệp cho mình, ta cứ giữ cái tâm của mình, không thích nữa thì cứ việc ngừng, cứ việc bỏ ai dám làm gì ta. Đạo lý là thế, nhưng mấy ai làm được đâu, bản thân mình cũng không làm được
)Mình vẫn ghét những kẻ dám chê bai yêu sách với mình, mình vẫn giận lẫy giãy đùng đùng lên và tuyên bố không dịch free nữa khi có 1 kẻ nhắn tin vừa hối chương vừa chửi mình, à nói lậu miệng lộ lý do rồi, mà thôi, nó không quan trọng lắm. Quan trọng là dịch giả cũng là con người, cũng có thói sân si, có lòng hư vinh, vẫn thích được nghe khen (giờ ai comt chửi mình thì cmt dài dài để mình lười khỏi đọc, cmt ngắn quá mình đọc được lại vén váy vỗ đùi đen đét mà phủi mồm chửi tục thì lại khẩu nghiệp), mà tựu chung là chuyện like liếc với comt khen ngợi ở xứ ta vẫn kém quá, không thể bù được những vất vả mà dịch giả hay các thành viên bỏ ra cống hiến được, và ngay cả ngợi khen cũng không phải là cách bày tỏ lẫn báo đáp tốt nhất cho những người có đóng góp, vì dù họ có đặt nặng công sức hay không, nhưng việc bản thân ta nhận được từ họ là thật, nếu họ đã cho đi vô t.ư, thì ta nên đáp lại và chia sẻ sự cống hiến đó hơn mới phải.
Thật ra có vài điều về góc nhìn của mình với dịch thu phí nữa, nhưng đây không phải nơi thích hợp để nói, nên mình xin khất lại.
Cảm ơn mọi người vì đã đọc bài viết này.

