[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Đây là nửa đầu, các lão làm xong cứ đăng lên luôn :D
“Cố chưởng quỹ, dậy làm ăn này.” Thục Thiên Thánh cười cười với Hàn Lập sau đó tiến lên mấy bước, gõ gõ vào quầy hàng, gọi to.

Lão đầu gầy còm mở to mắt, uể oải quan sát Thục Thiên Thánh một chút sau đó nhìn sang Hàn Lập phía sau rồi mới từ từ ngồi dậy. Sauk hi ngáp một cái, lão mới hỏi bằng giọng khàn khàn: “Hai vị muốn mua thứ gì?”

“Tất nhiên là thứ tốt nhất trong tiệm các ngươi.” Thục Thiên Thánh di chuyển ngón tay.

Hàn Lập ghé mắt nhìn sang thì thấy tay y đang vẽ nên một hoa văn cổ quái.

Đôi mắt mờ nhạt của lão đầu gầy còm lóe lên một tia tinh quang. Lão nhẹ gật đầu, đứng dậy đi vào trong tiệm.

Hai người vội vàng theo sau.

Không lâu sau, cả ba đã tiến vào một căn nhà gỗ của nát phía sau cửa hàng.

Lão già gầy còm vỗ lên vách tường cũ hai cái. Chỉ nghe vài tiếng “Ken két”, vách tường hiện ra một tầng thanh quang, để lộ một cánh cửa dẫn vào thông đạo đen kịt, thoạt nhìn tựa như hướng thẳng xuống mặt đất.

“Hội trường ở ngay bên dưới.” Lão già vừa nói vừa lấy ra hai cái mặt nạ màu trắng giao cho bọn họ.

Thục Thiện Thánh nhận lấy mặt nạ, đưa một cái cho Hàn Lập sau đó dẫn đầu tiến vào thông đạo.

Hàn Lập xem xét mặt nạ một thoáng sau đó gật nhẹ với lão già rồi cũng cất bước tiến vào.

Ầm ầm!

Cửa đá sau lưng bỗng nhiên khép lại, thông đạo trở nên tối đen như mực. Có điều chút bóng tối ấy hiển nhiên không thể tạo thành ảnh hưởng với hai người bọn họ.

Thục Thiên Thánh đeo mặt nạ Tinh Nguyệt lên mặt. Chỉ thấy thanh quang đại phóng, ngưng tụ thành một màn sáng bao quanh thân thể của y.

Hàn Lập thấy vậy không khỏi có chút ngạc nhiên. Quang mang trắng xanh kia có chút huyền diệu, lấy thần thức của hắn cũng không thể xuyên qua. Khí tức trên người Thục Thiên Thánh đã được che đậy phân nửa.

Nếu không phải cả hai vẫn đang đứng cùng một chỗ, Hàn Lập cũng không cách nào khẳng định người đứng trước mặt chính là Thục Thiên Thánh.

Hiệu quả che giấu khí tức của mặt nạ này rất giống mặt nạ của Vô Thường Minh, có điều so về khả năng hoàn toàn thay đổi khí tức của người đeo thì vẫn kém hơn rất nhiều.

Hàn Lập đeo mặt nạ lên sau đó thi pháp một chút.

Mặt nạ không hề có chút phản ứng.

Hắn khẽ giật mình bèn vận chuyển Tiên linh lực trong cơ thể, tràn vào bên trong mặt nạ.

Mặt nạ màu trắng tựa như đầm sâu không đáy, không ngừng hút lấy Tiên linh lực trên người Hàn Lập. Mặc dù bách quang có sáng hơn chút nhưng còn lâu mới có thể đạt tới hiệu quả như của Thục Thiên Thánh.

“Hừ!” Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, điều động hơn nửa Tiên linh lực trong người.

Ông!

Mặt nạ lúc này mới tỏa sáng rực rỡ, tạo thành màn sáng màu trắng, bao phủ cả người hắn vào trong.

Hàn Lập nhíu mày. Lúc này hắn mới hiểu ra, mặt nạ này chính là thủ đoạn phân biệt tu vi. Không có cấp bạc Chân Tiên trung kỳ quả thật không thể thôi động được đó.

Hai người men theo thông đạo một hồi, chuyển qua đường rẽ, tiến vào một cái thạch thất. Tận cùng bên trong thình lình có một quang môn màu trăng, tản ra ánh sáng nhu hòa trong đêm.

“Đi thôi, đấu giá hội trong này.” Thục Thiên Thánh tựa hồ có chút quen thuộc đối với nơi này, sau khi nói một tiếng liền cất bước tiến vào.

Màn sáng trên người y cộng hưởng đôi chút chút với ánh sáng từ quang môn. Chỉ thấy quang mang lóe lên, cả người đã đã biến mất không còn tăm tích.

Hàn Lập cũng bước vào. Chỉ thấy hoa mắt, bản thân đã xuất hiện bên trong đại sảnh nào đó.

Thục Thiên Thánh tiến vào trước đó đang đứng cách hắn không xa.

Hàn Lập đưa mắt quan sát chung quanh thì thấy đại sảnh có ình bầu dục, diện tích cực lớn chừng ba bốn trăm trượng.

Trong sảnh trang trí hoa lệ, mặt đất phủ lên gạch hoa đỏ thẫm, nóc phòng treo mấy giàn đèn cung đình to lớn, tinh xảo, vách tường cũng khảm nạm không ít bảo thạch.

Chỉ là nơi này tựa hồ đặt dưới mặt đất, dù có đèn cung đình và bảo thạch chiếu sáng vẫn mang cảm giác lờ mờ.

Trong địa sảnh có mấy chục cái ghế to rộng, đều dùng gỗ quý tạc thành.

Lúc này, nơi đó đã có không ít người, chỉ là bọn họ đều giống Hàn Lập, được màn sáng bao phủ cho nên không thể nhận thức lẫn nhau.

Phía trước hàng ghế là một bệ đá cao hơn mặt đất đôi chút. Trên đó có đặt một cái bàn dài hình vuông cùng ba cái ghế rộng. Tất cả đều bỏ trống.

Hai người Hàn Lập tiến đến cũng không tạo thành bao nhiêu chú ý. Chỉ có những người cạnh bên cũng nhìn thoáng qua nhưng đều nhanh chóng quay đi.

“Xem ra đấu giá hội còn một lúc nữa mới bắt đầu, chúng ta tìm chỗ ngồi xuống đã.” Thục Thiên Thánh thấp giọng nói ra.

Hàn Lập gật nhẹ đầu, cùng Thục Thiên Thánh ngồi xuống hai cái ghế.


Họ Hàn đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt lóe lên vẻ khác lạ.

Vách tường bốn phía hiện lên một tầng cấm chế màu vàng nhạt, thoạt nhìn không chút thu hút nhưng hắn nhận ra không thể coi thường cấm chế này.

Cấm chế này rõ ràng mang thuộc tính Thổ, tựa như hòa thành một thể với đất đai rộng lớn xung quanh. Tấn công nó cũng như tấn công cả khu vực xung quanh.

Cấm chế cao minh như vậy thật sự hiếm thấy.

Hàn Lập nhíu mày, dù hắn toàn lực xuất thủ chỉ sợ cũng không phá hết được chúng.

Hội đấu giá lần này dùng đến đến thủ đoạn phòng hộ lợi hại như vậy, quả thật không thể coi thường.

Đám đông trong đại sảnh đều nhắm mắt tĩnh tọa. Gần như không ai nói chuyện, vô cùng an tĩnh. Không khí có chút nặng nề, khẩn trương.

Thời gian trôi qua từng chút, chớp mắt đã một canh giờ.

Trong thời gian này lại có hai tu sĩ tìm đến, cũng đều lẳng lặng ngồi xuống hai cái ghế trong sảnh.
 

khongpit

Phàm Nhân
Ngọc
68,53
Tu vi
0,00
Nhưng vào lúc này, cánh cửa gỗ phía mặt bên của đại sảnh “kẹt kẹt” một tiếng mở ra, ba đạo nhân ảnh, hai cao một thấp đi ra từ bên trong.


Ba người này cũng được màn sáng màu trắng xanh bao phủ toàn thân, không thể nhìn thấy chân dung.


Ba người cùng đi tới phái sau bàn đá rồi tọa hạ tại đó, người có dáng lùn thấp nhất ngồi ở vị trí chính giữa.


“Thật có lỗi khi để các vị đạo hữu đợi lâu. Trước khi đấu giá hội lần này bắt đầu, ta xin giới thiệu một chút về tiến trình của đấu giá hội.” Người có dáng lùn mở miệng nói ra.


Thanh âm to không gì sánh được, cảm giác như có thể xuyên thủng kim thạch, đám người ở dưới nghe thấy liền chấn động, nhao nhao ngồi ngay ngắn lại.


“Lần đấu giá hội này chia làm hai phần, nửa trước là ba người chúng ta đấu giá như bình thường, sau đó các vị nếu có vật quý hiếm có thể lên đài tự chủ giao dịch. Chúng ta sẽ không can thiệp, cũng không thu bất cứ một khoản phí nào. Tốt, chúng ta liền bắt đầu.” Bóng người dáng lùn giới thiệu ngắn gọn quy củ, sau đó liền bình tĩnh tuyên bố.


Vừa dứt lời, người cao lớn ngồi bên trái phất tay, lấy ra một vật, là một hộp gỗ hình sợi dài được dán mấy tấm phù lục ở phía trên.


Bên trong hộp là một thanh trường kiếm màu xanh lam, tạo hình có phong cách cổ xưa, tản mát lam quang chói mắt, giống như có từng dòng nước lưu động trên lưỡi kiếm, mơ hồ phát ra âm thành ào ào .


Giữa lam quang thỉnh thoảng lại hiện lên vài đoạn phù văn màu lam, một cỗ lực lượng pháp tắc mãnh liệt lan ra từ đó.


“Tiên khí!” Người có dáng lùn còn chưa mở miệng, ở dưới đã có người kinh hô.


Hàn Lập hơi động lòng, vật đấu giá thứ nhất là đã là một kiện Tiên Khí có phẩm giai không thấp. Điều này khiến cho hắn có thêm mấy phần mong đợi những đồ vật ở phía sau.


“Vị đạo hữu này nói không sai, kiện đấu giá thứ nhất trong ngày hôm nay chính là chuôi Liệt Hải Trảm Tiên Kiếm, là một kiện hàng thật giá thật Tiên Khí, ẩn chứa Thủy Chi Pháp Tắc cực kỳ phong phú. Những kiện Tiên Khí bình thường không thể so sánh được, chính là dùng...” Người có dáng lùn cười một tiếng, sau đó chậm rãi mà nói.


Người này rất có tài ăn nói, chỉ vài câu nói đã đem chuôi Tiên Khí cấp bậc bình thường thổi phồng tới mức trên trời dưới đất đều hiếm gặp, uy lực tuyệt lâm, người nào cầm thanh kiếm này trong tay có thể đánh đâu thắng đó.


Đám người phía dưới bị thuyết phục không ít, tham lam kích động nhìn bảo kiểm màu xanh.


“Liệt Hải Trảm Tiên Kiếm, giá khởi điểm sáu mươi khối Tiên Nguyên Thạch, mỗi lần tăng giá không ít hơn hai khối Tiên Nguyên Thạch.” Người có dáng lùn tuyên bố bắt đầu.


“Sáu mươi khối”


“Sáu lăm khối”


“Ta ra bảy mươi khối!”


Vừa mới bắt đầu, đám người phía dưới nô nức tấp nập ra giá, trong thoáng chốc, chuôi Liệt Hải Trảm Tiên Kiếm đã bị đẩy lên một trăm ba mươi khối Tiên Nguyên Thạch.


Đến giá này, chỉ còn lại vài người ra giá cạnh tranh, lại trải qua vài lần ra giá, cuối cùng bị một người trả một trăm sáu mươi khối Tiên Nguyên Thạch lấy đi.


Hàn Lập chỉ im lặng quan sát từ đầu tới cuối, không có xuất thủ.


Thanh Liệt Hải Trảm Tiên Kiếm ẩn chứa lực lượng pháp tắc mặc dù phong phú, nhưng nếu tinh tế cảm giác liền phát hiện có chú lộn xộn, tựa hồ khi luyện chế mắc chút sai lầm nào đó. Giá tiền như vậy có chút hơi cao rồi.


Kiện thứ nhất đã tạo nên một đoạn cao trào, người có dáng lùn kia hiển nhiên rất cao hứng, cất giọng nói:


“Tiếp theo là kiện bảo vật thứ hai, Đản Hồn Hoa có niên đại mười vạn năm, giá trị vật này chắc không cần ta phải nhiều lời, là tài liệu luyện chế thân ngoại hóa thân tốt nhất.”


Người cao lớn bên cạnh lấy ra một cái hộp ngọc, sau khi mở hiện ra một đóa linh hoa màu vàng nhạt.


Mọi người dưới đài đang nghị luận ầm ĩ, vật này mặc dù giá trị không hơn Tiên Khí, nhưng lại hơn ở việc quý hiếm.


Người có dáng lùn như thường lệ tán dương tâng bốc đóa Đản Hồn Hoa này một hồi, sau đó tuyên bố: “Giá khởi điểm là ba mươi khối Tiên Nguyên Thạch, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn một khối.”


Hàn Lập lẳng lặng ngồi xem, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.


Hắn nghĩ không ra ở nơi này có thể gặp một gốc Đản Hồn Hoa mười vặn năm.


Hắn tự nhiên không có ý tranh giành, hạt giống Đản Hồn Hoa vẫn còn trong tay, nếu cần có thể tự hành thúc giục.


Hàn Lập mặc dù không có ý tranh giành, nhưng Thục Thiên Thánh bên cạnh dường như rất ham muốn Đản Hồn Hoan, bắt đầu tham gia đấu giá.


Bất quá chỉ đi được vài vòng, đóa Đỏa Hồn Hoa này rất nhanh vượt giá tám mươi khối Tiên Nguyên Thạch. Thạch Thiên Thánh hậm hực thu tay lại, cuối cùng vật này được một người gia rá chín mươi lăm khối Tiên Nguyên Thạch thu về tay.


Hàn Lập thấy cảnh này, hơi động trong lòng một chút.


Đản Hồn Hoa tại Cổ Vân đại lục vậy mà có thể bán được giá cao như thế, có Chưởng Thiên Bình, hắn có thể tùy thời thúc giục đem bán. Nhưng linh thảo được thúc giục đều ẩn chứa lực lượng thời gian, tại Tiên Giới tùy ý bán đi có thể làm lộ bí mật bình nhỏ, việc này tuyệt đối không được làm.


Vừa nghĩ đến đây, Hàn Lập không khỏi thở dài.


Đấu giá hội tiếp tục tiến hành, trong nháy mắt đã bán được hai ba mươi kiện.


Những vật này quả nhiên đều không tầm thường, đều cực kì trân quý, không có một vật nào có giá dưới năm mươi tiên nguyên thạch.


Chỉ là vẫn chưa thấy xuất hiện Huyết Tinh Ngẫu.


Hàn Lập cau mày, Thục Thiên Thánh ở bên cạnh có chút bất an.


“Thục đạo hữu, tin tức của ngươi không sai chứ?” Hàn Lập truyền âm hỏi thăm Thục Thiên Thánh.


“Tuyệt đối không sai, tại hạ và thế lực sau lưng cuộc đấu giá có chút quan hệ, bọn hắn không thể gạt ta.” Thục Thiên Thánh vội vàng giải thích.
gọi là chào tên lị lị quay lại :sm::sm:
lão nào biên rồi úp cho a e nha
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
Nhưng vào lúc này, cánh cửa gỗ phía mặt bên của đại sảnh “kẹt kẹt” một tiếng mở ra, ba đạo nhân ảnh, hai cao một thấp đi ra từ bên trong.


Ba người này cũng được màn sáng màu trắng xanh bao phủ toàn thân, không thể nhìn thấy chân dung.


Ba người cùng đi tới phái sau bàn đá rồi tọa hạ tại đó, người có dáng lùn thấp nhất ngồi ở vị trí chính giữa.


“Thật có lỗi khi để các vị đạo hữu đợi lâu. Trước khi đấu giá hội lần này bắt đầu, ta xin giới thiệu một chút về tiến trình của đấu giá hội.” Người có dáng lùn mở miệng nói ra.


Thanh âm to không gì sánh được, cảm giác như có thể xuyên thủng kim thạch, đám người ở dưới nghe thấy liền chấn động, nhao nhao ngồi ngay ngắn lại.


“Lần đấu giá hội này chia làm hai phần, nửa trước là ba người chúng ta đấu giá như bình thường, sau đó các vị nếu có vật quý hiếm có thể lên đài tự chủ giao dịch. Chúng ta sẽ không can thiệp, cũng không thu bất cứ một khoản phí nào. Tốt, chúng ta liền bắt đầu.” Bóng người dáng lùn giới thiệu ngắn gọn quy củ, sau đó liền bình tĩnh tuyên bố.


Vừa dứt lời, người cao lớn ngồi bên trái phất tay, lấy ra một vật, là một hộp gỗ hình sợi dài được dán mấy tấm phù lục ở phía trên.


Bên trong hộp là một thanh trường kiếm màu xanh lam, tạo hình có phong cách cổ xưa, tản mát lam quang chói mắt, giống như có từng dòng nước lưu động trên lưỡi kiếm, mơ hồ phát ra âm thành ào ào .


Giữa lam quang thỉnh thoảng lại hiện lên vài đoạn phù văn màu lam, một cỗ lực lượng pháp tắc mãnh liệt lan ra từ đó.


“Tiên khí!” Người có dáng lùn còn chưa mở miệng, ở dưới đã có người kinh hô.


Hàn Lập hơi động lòng, vật đấu giá thứ nhất là đã là một kiện Tiên Khí có phẩm giai không thấp. Điều này khiến cho hắn có thêm mấy phần mong đợi những đồ vật ở phía sau.


“Vị đạo hữu này nói không sai, kiện đấu giá thứ nhất trong ngày hôm nay chính là chuôi Liệt Hải Trảm Tiên Kiếm, là một kiện hàng thật giá thật Tiên Khí, ẩn chứa Thủy Chi Pháp Tắc cực kỳ phong phú. Những kiện Tiên Khí bình thường không thể so sánh được, chính là dùng...” Người có dáng lùn cười một tiếng, sau đó chậm rãi mà nói.


Người này rất có tài ăn nói, chỉ vài câu nói đã đem chuôi Tiên Khí cấp bậc bình thường thổi phồng tới mức trên trời dưới đất đều hiếm gặp, uy lực tuyệt lâm, người nào cầm thanh kiếm này trong tay có thể đánh đâu thắng đó.


Đám người phía dưới bị thuyết phục không ít, tham lam kích động nhìn bảo kiểm màu xanh.


“Liệt Hải Trảm Tiên Kiếm, giá khởi điểm sáu mươi khối Tiên Nguyên Thạch, mỗi lần tăng giá không ít hơn hai khối Tiên Nguyên Thạch.” Người có dáng lùn tuyên bố bắt đầu.


“Sáu mươi khối”


“Sáu lăm khối”


“Ta ra bảy mươi khối!”


Vừa mới bắt đầu, đám người phía dưới nô nức tấp nập ra giá, trong thoáng chốc, chuôi Liệt Hải Trảm Tiên Kiếm đã bị đẩy lên một trăm ba mươi khối Tiên Nguyên Thạch.


Đến giá này, chỉ còn lại vài người ra giá cạnh tranh, lại trải qua vài lần ra giá, cuối cùng bị một người trả một trăm sáu mươi khối Tiên Nguyên Thạch lấy đi.


Hàn Lập chỉ im lặng quan sát từ đầu tới cuối, không có xuất thủ.


Thanh Liệt Hải Trảm Tiên Kiếm ẩn chứa lực lượng pháp tắc mặc dù phong phú, nhưng nếu tinh tế cảm giác liền phát hiện có chú lộn xộn, tựa hồ khi luyện chế mắc chút sai lầm nào đó. Giá tiền như vậy có chút hơi cao rồi.


Kiện thứ nhất đã tạo nên một đoạn cao trào, người có dáng lùn kia hiển nhiên rất cao hứng, cất giọng nói:


“Tiếp theo là kiện bảo vật thứ hai, Đản Hồn Hoa có niên đại mười vạn năm, giá trị vật này chắc không cần ta phải nhiều lời, là tài liệu luyện chế thân ngoại hóa thân tốt nhất.”


Người cao lớn bên cạnh lấy ra một cái hộp ngọc, sau khi mở hiện ra một đóa linh hoa màu vàng nhạt.


Mọi người dưới đài đang nghị luận ầm ĩ, vật này mặc dù giá trị không hơn Tiên Khí, nhưng lại hơn ở việc quý hiếm.


Người có dáng lùn như thường lệ tán dương tâng bốc đóa Đản Hồn Hoa này một hồi, sau đó tuyên bố: “Giá khởi điểm là ba mươi khối Tiên Nguyên Thạch, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn một khối.”


Hàn Lập lẳng lặng ngồi xem, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.


Hắn nghĩ không ra ở nơi này có thể gặp một gốc Đản Hồn Hoa mười vặn năm.


Hắn tự nhiên không có ý tranh giành, hạt giống Đản Hồn Hoa vẫn còn trong tay, nếu cần có thể tự hành thúc giục.


Hàn Lập mặc dù không có ý tranh giành, nhưng Thục Thiên Thánh bên cạnh dường như rất ham muốn Đản Hồn Hoan, bắt đầu tham gia đấu giá.


Bất quá chỉ đi được vài vòng, đóa Đỏa Hồn Hoa này rất nhanh vượt giá tám mươi khối Tiên Nguyên Thạch. Thạch Thiên Thánh hậm hực thu tay lại, cuối cùng vật này được một người gia rá chín mươi lăm khối Tiên Nguyên Thạch thu về tay.


Hàn Lập thấy cảnh này, hơi động trong lòng một chút.


Đản Hồn Hoa tại Cổ Vân đại lục vậy mà có thể bán được giá cao như thế, có Chưởng Thiên Bình, hắn có thể tùy thời thúc giục đem bán. Nhưng linh thảo được thúc giục đều ẩn chứa lực lượng thời gian, tại Tiên Giới tùy ý bán đi có thể làm lộ bí mật bình nhỏ, việc này tuyệt đối không được làm.


Vừa nghĩ đến đây, Hàn Lập không khỏi thở dài.


Đấu giá hội tiếp tục tiến hành, trong nháy mắt đã bán được hai ba mươi kiện.


Những vật này quả nhiên đều không tầm thường, đều cực kì trân quý, không có một vật nào có giá dưới năm mươi tiên nguyên thạch.


Chỉ là vẫn chưa thấy xuất hiện Huyết Tinh Ngẫu.


Hàn Lập cau mày, Thục Thiên Thánh ở bên cạnh có chút bất an.


“Thục đạo hữu, tin tức của ngươi không sai chứ?” Hàn Lập truyền âm hỏi thăm Thục Thiên Thánh.


“Tuyệt đối không sai, tại hạ và thế lực sau lưng cuộc đấu giá có chút quan hệ, bọn hắn không thể gạt ta.” Thục Thiên Thánh vội vàng giải thích.
gọi là chào tên lị lị quay lại :sm::sm:
lão nào biên rồi úp cho a e nha
Sáng mai tại hạ biên nhé.
 

nhoxrai91

Phàm Nhân
Ngọc
14,89
Tu vi
0,00
Hàn Lập nghe Thục Thiên Thánh nói xong, ngoài mặt thì im lặng nhưng trong lòng thì ý nghĩ xoay chuyển.
Đấu giá tới bây giờ, không có gì khác so với những thứ bên ngoài, những vật có giá trị mơ hồ hiện ra xu thế dần dần xuất hiện.
Huyết Tinh Ngẫu dù là đồ vật rất trân quý, nhưng cùng với những thứ mang ra đấu giá lúc này, rõ ràng giá trị đã kém một chút, xem đến đây, tựa hồ khả năng xuất hiện sẽ không cao.
Thục Thiên Thánh tựa hồ cũng nghĩ tới điểm ấy, càng lúc càng đứng ngồi không yên. Dù sao, nếu như Huyết Tinh Ngẫu không xuất hiện thì hắn cũng không có cách nào đạt được vật mà hăn muốn từ tay Hàn Lập, thậm chí còn vì việc này mà sẽ mất đi sự tín nhiêm của Hàn Lập.
Lúc này, phía trên bàn đấu giá, sau khi một kiện vật phẩm vừa kết thúc cạnh tranh, lại có một kiện vật phẩm tiếp theo mang ra, là một viên yêu hạch yêu thú Chân Tiên Hoả Thuộc Tính, lớn chừng cỡ nắm tay, toả ra hồng quang hoả diễm, hào quang bên trong ẩn hiện từng vòng phù văn màu đỏ lượn lờ.
"Một quả yêu hạch Kim Lân Hồng Tinh Giao, con thú này khi còn sống cũng chính là Chân Tiên hậu kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu một chút là đột phá thành Kim Tiên cảnh giới, yêu hạch trong đó ẩn chứa pháp tắc Hoả Thuộc tính cực kì cường đại, hơn nữa không có chút nào bị tiêu hao, đói với đạo hữu tu luyện Hoả thuộc tính mà nói, vật này giá trị không thể đo lường được, giá khởi điểm sáu mươi tiên nguyên thạch." Thân ảnh lùn lùn tuyên bố.
Hàn Lập thu hồi ánh mắt, âm thầm gật đầu.
Cái yêu hạch của con yêu thú kia khi còn sống chỉ sợ tu vi không thấp, thiên phú dị bẩm, hắn nắm giữ một ít Hoả pháp tắc, cho nên yêu hạch kia tản mát ra một cỗ pháp tắc chi lực hơn xa viên yêu hạch Hắc Hạc thú cưỡi của Trọng Loan, bảo vật bậc này, đến hắn cũng có vài phần động tâm.
Bất quá, cái đồ vật tốt như vậy, giá cả tất nhiên sẽ không thấp. Hắn tuy rằng đã tính luỹ một khoản không nhỏ Tiên Nguyên Thạch, nhưng trải quả hơn hai trăm năm luyện đan cùng tiêu hao trong lúc tu luyện, hôm nay trên người bất quá chỉ còn hơn một nghìn viên, không thể tuỳ ý lãng phí.
"sáu mươi Tiên nguyên thạch!" Một thanh âm từ bên cạnh vang lên, chính là Thục Thiên Thánh báo giá đầu tiên.
"Tám mươi Tiên nguyên thạch!" Một âm thanh nữ vang lên, lần này là từ phía bên kia Hàn Lập truyền tới.
"Hàn Lập ghé mắt nhìn theo tiếng hô, chỉ thấy bên trái gần sát hội trường có một cái chỗ ngồi, trên đó một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn, nghe thanh âm tựa hồ là người nữ tu trẻ tuổi.
Đối với người này, hắn có chút ấn tượng, là một tu sĩ đến đấu giá hội chậm nhất, toàn thân mơ hồ tản mát ra một loại khí chất cô quạnh.
"Chín mươi Tiên Nguyên Thạch!" Hội trường phía bên phải các tu sĩ ra giá.
"Ta ra giá một trăm Tiên nguyên thạch!" Thục Thiên Thánh trầm giọng nói ra.
"Một trăm hai mươi!" Nữ tu kia, lần này không chút do dự bỏ thêm hai mươi khối Tiên Nguyên Thạch.
Thục Thiên Thánh do dự một chút, đã ngồi xuống, cái giá tiền này đã quá cao, tiếp tục tăng giá nữa thì có chút không đáng.
"Một trăm ba mươi Tiên nguyên thạch!" Tu sĩ cao lớn hừ một tiếng, lần nữa tăng giá.
"Một trăm bốn mươi!" Nữ tu thanh âm nhàn nhạt, không chút nào nhượng bộ.
Hàn Lập thấy vậy, khẽ lắc đầu.
Chỉ là một viên yêu hạch yêu thú Chân Tiên Cảnh hậu kỳ mà thôi, cái này giá trị đã bị đẩy lên quá cao, hơn một trăm Tiên nguyên thạch, mặc dù đối với một gã tu sĩ Chân Tiên Cảnh trung kỳ, cũng không phải là con số nhỏ.
"Một trăm bốn mươi lăm!" Tu sĩ cao lớn trầm mặc một chút, lần nữa ra giá.
"Một trăm năm mươi Tiên nguyên thạch!" Nữ tu kia tựa hồ có chút không kiên nhẫn nữa, thanh âm báo giá lạnh lùng nói.
Lần này, tu sĩ cao lớn trầm mặc xuống, không còn ra giá.
Mọi người ở đây, thấy tình hình như này, nhao nhao nhìn về hướng nữ tu kia, lắc đầu không thôi.
Trái lại, nữ tu chỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, đối với ánh mắt xung quanh không có chút phản ứng nào.
Trên đài đấu giá, gã lùn cao hứng dị thường, rất nhanh tuyên bố quyền sở hữu viên Yêu hạch.
"Yêu hạch của yêu thú Chân Tiên tuy trân quý, tuy nhiên ngay sau đây hàng đấu giá giá trị càng lớn, chư vị tuyệt đối không nên bỏ qua." Trên đài đấu giá, gã lùn vung tay lên.
Một cái rương màu đỏ như máu cực lớn xuất hiện trên đài, toàn thân toả ra một tầng huyết quang lóng lánh, xen lẫn một cỗ mùi ngọt nhàn nhạt, toả ra bốn phương tám hướng.
Gã lùn đấu giá khẽ phất tay, bấm niệm pháp quyêt, nắp hòm hào quang loé lên, sau đó tự động mở ra.
Bên trong rương là một đoạn củ sen huyết sắc, kích thước chừng cánh tay, trước sau tổng cộng ba mảnh, bảo tồn cực kì nguyên vẹn, đoạn trên rễ cây ngó sen sinh trưởng cũng không có chút nào hư hao.
Huyết Ngẫu lóng lánh ánh sáng, phảng phất như được huyết ngọc điêu khắc mà thành.
Huyết quang nhu hoà từ trên Huyết ngẫu phát ra. tạo thành một đạo cầu vồng huyết sắc.
Mùi ngọt nồng đậm lan ra, làm cho chư vị Chân Tiên trung kỳ cường đại ở đây cũng chấn động tinh thần.
Ai dịch tiếp giúp e, em bệnh rồi @Độc Hành @nila32
Bắt đầu từ đoạn:
Thục Thiên Thánh thân thể chấn động, sắc mặt đại hỉ, đồng thời dài thở dài một cái.
 

khongpit

Phàm Nhân
Ngọc
68,53
Tu vi
0,00
Hàn Lập nghe Thục Thiên Thánh nói xong, ngoài mặt thì im lặng nhưng trong lòng thì ý nghĩ xoay chuyển.
Đấu giá tới bây giờ, không có gì khác so với những thứ bên ngoài, những vật có giá trị mơ hồ hiện ra xu thế dần dần xuất hiện.
Huyết Tinh Ngẫu dù là đồ vật rất trân quý, nhưng cùng với những thứ mang ra đấu giá lúc này, rõ ràng giá trị đã kém một chút, xem đến đây, tựa hồ khả năng xuất hiện sẽ không cao.
Thục Thiên Thánh tựa hồ cũng nghĩ tới điểm ấy, càng lúc càng đứng ngồi không yên. Dù sao, nếu như Huyết Tinh Ngẫu không xuất hiện thì hắn cũng không có cách nào đạt được vật mà hăn muốn từ tay Hàn Lập, thậm chí còn vì việc này mà sẽ mất đi sự tín nhiêm của Hàn Lập.
Lúc này, phía trên bàn đấu giá, sau khi một kiện vật phẩm vừa kết thúc cạnh tranh, lại có một kiện vật phẩm tiếp theo mang ra, là một viên yêu hạch yêu thú Chân Tiên Hoả Thuộc Tính, lớn chừng cỡ nắm tay, toả ra hồng quang hoả diễm, hào quang bên trong ẩn hiện từng vòng phù văn màu đỏ lượn lờ.
"Một quả yêu hạch Kim Lân Hồng Tinh Giao, con thú này khi còn sống cũng chính là Chân Tiên hậu kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu một chút là đột phá thành Kim Tiên cảnh giới, yêu hạch trong đó ẩn chứa pháp tắc Hoả Thuộc tính cực kì cường đại, hơn nữa không có chút nào bị tiêu hao, đói với đạo hữu tu luyện Hoả thuộc tính mà nói, vật này giá trị không thể đo lường được, giá khởi điểm sáu mươi tiên nguyên thạch." Thân ảnh lùn lùn tuyên bố.
Hàn Lập thu hồi ánh mắt, âm thầm gật đầu.
Cái yêu hạch của con yêu thú kia khi còn sống chỉ sợ tu vi không thấp, thiên phú dị bẩm, hắn nắm giữ một ít Hoả pháp tắc, cho nên yêu hạch kia tản mát ra một cỗ pháp tắc chi lực hơn xa viên yêu hạch Hắc Hạc thú cưỡi của Trọng Loan, bảo vật bậc này, đến hắn cũng có vài phần động tâm.
Bất quá, cái đồ vật tốt như vậy, giá cả tất nhiên sẽ không thấp. Hắn tuy rằng đã tính luỹ một khoản không nhỏ Tiên Nguyên Thạch, nhưng trải quả hơn hai trăm năm luyện đan cùng tiêu hao trong lúc tu luyện, hôm nay trên người bất quá chỉ còn hơn một nghìn viên, không thể tuỳ ý lãng phí.
"sáu mươi Tiên nguyên thạch!" Một thanh âm từ bên cạnh vang lên, chính là Thục Thiên Thánh báo giá đầu tiên.
"Tám mươi Tiên nguyên thạch!" Một âm thanh nữ vang lên, lần này là từ phía bên kia Hàn Lập truyền tới.
"Hàn Lập ghé mắt nhìn theo tiếng hô, chỉ thấy bên trái gần sát hội trường có một cái chỗ ngồi, trên đó một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn, nghe thanh âm tựa hồ là người nữ tu trẻ tuổi.
Đối với người này, hắn có chút ấn tượng, là một tu sĩ đến đấu giá hội chậm nhất, toàn thân mơ hồ tản mát ra một loại khí chất cô quạnh.
"Chín mươi Tiên Nguyên Thạch!" Hội trường phía bên phải các tu sĩ ra giá.
"Ta ra giá một trăm Tiên nguyên thạch!" Thục Thiên Thánh trầm giọng nói ra.
"Một trăm hai mươi!" Nữ tu kia, lần này không chút do dự bỏ thêm hai mươi khối Tiên Nguyên Thạch.
Thục Thiên Thánh do dự một chút, đã ngồi xuống, cái giá tiền này đã quá cao, tiếp tục tăng giá nữa thì có chút không đáng.
"Một trăm ba mươi Tiên nguyên thạch!" Tu sĩ cao lớn hừ một tiếng, lần nữa tăng giá.
"Một trăm bốn mươi!" Nữ tu thanh âm nhàn nhạt, không chút nào nhượng bộ.
Hàn Lập thấy vậy, khẽ lắc đầu.
Chỉ là một viên yêu hạch yêu thú Chân Tiên Cảnh hậu kỳ mà thôi, cái này giá trị đã bị đẩy lên quá cao, hơn một trăm Tiên nguyên thạch, mặc dù đối với một gã tu sĩ Chân Tiên Cảnh trung kỳ, cũng không phải là con số nhỏ.
"Một trăm bốn mươi lăm!" Tu sĩ cao lớn trầm mặc một chút, lần nữa ra giá.
"Một trăm năm mươi Tiên nguyên thạch!" Nữ tu kia tựa hồ có chút không kiên nhẫn nữa, thanh âm báo giá lạnh lùng nói.
Lần này, tu sĩ cao lớn trầm mặc xuống, không còn ra giá.
Mọi người ở đây, thấy tình hình như này, nhao nhao nhìn về hướng nữ tu kia, lắc đầu không thôi.
Trái lại, nữ tu chỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, đối với ánh mắt xung quanh không có chút phản ứng nào.
Trên đài đấu giá, gã lùn cao hứng dị thường, rất nhanh tuyên bố quyền sở hữu viên Yêu hạch.
"Yêu hạch của yêu thú Chân Tiên tuy trân quý, tuy nhiên ngay sau đây hàng đấu giá giá trị càng lớn, chư vị tuyệt đối không nên bỏ qua." Trên đài đấu giá, gã lùn vung tay lên.
Một cái rương màu đỏ như máu cực lớn xuất hiện trên đài, toàn thân toả ra một tầng huyết quang lóng lánh, xen lẫn một cỗ mùi ngọt nhàn nhạt, toả ra bốn phương tám hướng.
Gã lùn đấu giá khẽ phất tay, bấm niệm pháp quyêt, nắp hòm hào quang loé lên, sau đó tự động mở ra.
Bên trong rương là một đoạn củ sen huyết sắc, kích thước chừng cánh tay, trước sau tổng cộng ba mảnh, bảo tồn cực kì nguyên vẹn, đoạn trên rễ cây ngó sen sinh trưởng cũng không có chút nào hư hao.
Huyết Ngẫu lóng lánh ánh sáng, phảng phất như được huyết ngọc điêu khắc mà thành.
Huyết quang nhu hoà từ trên Huyết ngẫu phát ra. tạo thành một đạo cầu vồng huyết sắc.
Mùi ngọt nồng đậm lan ra, làm cho chư vị Chân Tiên trung kỳ cường đại ở đây cũng chấn động tinh thần.
Ai dịch tiếp giúp e, em bệnh rồi @Độc Hành @nila32
Bắt đầu từ đoạn:
Thục Thiên Thánh thân thể chấn động, sắc mặt đại hỉ, đồng thời dài thở dài một cái.
chào lị lị tập 2 ta dịch cho
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
Hàn Lập nghe Thục Thiên Thánh nói xong, ngoài mặt thì im lặng nhưng trong lòng thì ý nghĩ xoay chuyển.
Đấu giá tới bây giờ, không có gì khác so với những thứ bên ngoài, những vật có giá trị mơ hồ hiện ra xu thế dần dần xuất hiện.
Huyết Tinh Ngẫu dù là đồ vật rất trân quý, nhưng cùng với những thứ mang ra đấu giá lúc này, rõ ràng giá trị đã kém một chút, xem đến đây, tựa hồ khả năng xuất hiện sẽ không cao.
Thục Thiên Thánh tựa hồ cũng nghĩ tới điểm ấy, càng lúc càng đứng ngồi không yên. Dù sao, nếu như Huyết Tinh Ngẫu không xuất hiện thì hắn cũng không có cách nào đạt được vật mà hăn muốn từ tay Hàn Lập, thậm chí còn vì việc này mà sẽ mất đi sự tín nhiêm của Hàn Lập.
Lúc này, phía trên bàn đấu giá, sau khi một kiện vật phẩm vừa kết thúc cạnh tranh, lại có một kiện vật phẩm tiếp theo mang ra, là một viên yêu hạch yêu thú Chân Tiên Hoả Thuộc Tính, lớn chừng cỡ nắm tay, toả ra hồng quang hoả diễm, hào quang bên trong ẩn hiện từng vòng phù văn màu đỏ lượn lờ.
"Một quả yêu hạch Kim Lân Hồng Tinh Giao, con thú này khi còn sống cũng chính là Chân Tiên hậu kỳ đỉnh phong, chỉ thiếu một chút là đột phá thành Kim Tiên cảnh giới, yêu hạch trong đó ẩn chứa pháp tắc Hoả Thuộc tính cực kì cường đại, hơn nữa không có chút nào bị tiêu hao, đói với đạo hữu tu luyện Hoả thuộc tính mà nói, vật này giá trị không thể đo lường được, giá khởi điểm sáu mươi tiên nguyên thạch." Thân ảnh lùn lùn tuyên bố.
Hàn Lập thu hồi ánh mắt, âm thầm gật đầu.
Cái yêu hạch của con yêu thú kia khi còn sống chỉ sợ tu vi không thấp, thiên phú dị bẩm, hắn nắm giữ một ít Hoả pháp tắc, cho nên yêu hạch kia tản mát ra một cỗ pháp tắc chi lực hơn xa viên yêu hạch Hắc Hạc thú cưỡi của Trọng Loan, bảo vật bậc này, đến hắn cũng có vài phần động tâm.
Bất quá, cái đồ vật tốt như vậy, giá cả tất nhiên sẽ không thấp. Hắn tuy rằng đã tính luỹ một khoản không nhỏ Tiên Nguyên Thạch, nhưng trải quả hơn hai trăm năm luyện đan cùng tiêu hao trong lúc tu luyện, hôm nay trên người bất quá chỉ còn hơn một nghìn viên, không thể tuỳ ý lãng phí.
"sáu mươi Tiên nguyên thạch!" Một thanh âm từ bên cạnh vang lên, chính là Thục Thiên Thánh báo giá đầu tiên.
"Tám mươi Tiên nguyên thạch!" Một âm thanh nữ vang lên, lần này là từ phía bên kia Hàn Lập truyền tới.
"Hàn Lập ghé mắt nhìn theo tiếng hô, chỉ thấy bên trái gần sát hội trường có một cái chỗ ngồi, trên đó một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn, nghe thanh âm tựa hồ là người nữ tu trẻ tuổi.
Đối với người này, hắn có chút ấn tượng, là một tu sĩ đến đấu giá hội chậm nhất, toàn thân mơ hồ tản mát ra một loại khí chất cô quạnh.
"Chín mươi Tiên Nguyên Thạch!" Hội trường phía bên phải các tu sĩ ra giá.
"Ta ra giá một trăm Tiên nguyên thạch!" Thục Thiên Thánh trầm giọng nói ra.
"Một trăm hai mươi!" Nữ tu kia, lần này không chút do dự bỏ thêm hai mươi khối Tiên Nguyên Thạch.
Thục Thiên Thánh do dự một chút, đã ngồi xuống, cái giá tiền này đã quá cao, tiếp tục tăng giá nữa thì có chút không đáng.
"Một trăm ba mươi Tiên nguyên thạch!" Tu sĩ cao lớn hừ một tiếng, lần nữa tăng giá.
"Một trăm bốn mươi!" Nữ tu thanh âm nhàn nhạt, không chút nào nhượng bộ.
Hàn Lập thấy vậy, khẽ lắc đầu.
Chỉ là một viên yêu hạch yêu thú Chân Tiên Cảnh hậu kỳ mà thôi, cái này giá trị đã bị đẩy lên quá cao, hơn một trăm Tiên nguyên thạch, mặc dù đối với một gã tu sĩ Chân Tiên Cảnh trung kỳ, cũng không phải là con số nhỏ.
"Một trăm bốn mươi lăm!" Tu sĩ cao lớn trầm mặc một chút, lần nữa ra giá.
"Một trăm năm mươi Tiên nguyên thạch!" Nữ tu kia tựa hồ có chút không kiên nhẫn nữa, thanh âm báo giá lạnh lùng nói.
Lần này, tu sĩ cao lớn trầm mặc xuống, không còn ra giá.
Mọi người ở đây, thấy tình hình như này, nhao nhao nhìn về hướng nữ tu kia, lắc đầu không thôi.
Trái lại, nữ tu chỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, đối với ánh mắt xung quanh không có chút phản ứng nào.
Trên đài đấu giá, gã lùn cao hứng dị thường, rất nhanh tuyên bố quyền sở hữu viên Yêu hạch.
"Yêu hạch của yêu thú Chân Tiên tuy trân quý, tuy nhiên ngay sau đây hàng đấu giá giá trị càng lớn, chư vị tuyệt đối không nên bỏ qua." Trên đài đấu giá, gã lùn vung tay lên.
Một cái rương màu đỏ như máu cực lớn xuất hiện trên đài, toàn thân toả ra một tầng huyết quang lóng lánh, xen lẫn một cỗ mùi ngọt nhàn nhạt, toả ra bốn phương tám hướng.
Gã lùn đấu giá khẽ phất tay, bấm niệm pháp quyêt, nắp hòm hào quang loé lên, sau đó tự động mở ra.
Bên trong rương là một đoạn củ sen huyết sắc, kích thước chừng cánh tay, trước sau tổng cộng ba mảnh, bảo tồn cực kì nguyên vẹn, đoạn trên rễ cây ngó sen sinh trưởng cũng không có chút nào hư hao.
Huyết Ngẫu lóng lánh ánh sáng, phảng phất như được huyết ngọc điêu khắc mà thành.
Huyết quang nhu hoà từ trên Huyết ngẫu phát ra. tạo thành một đạo cầu vồng huyết sắc.
Mùi ngọt nồng đậm lan ra, làm cho chư vị Chân Tiên trung kỳ cường đại ở đây cũng chấn động tinh thần.
Ai dịch tiếp giúp e, em bệnh rồi @Độc Hành @nila32
Bắt đầu từ đoạn:
Thục Thiên Thánh thân thể chấn động, sắc mặt đại hỉ, đồng thời dài thở dài một cái.
Huynh cũng bệnh sáng giờ, ko thôi kéo đi biểu tình rồi :D
 

khongpit

Phàm Nhân
Ngọc
68,53
Tu vi
0,00
Thục Thiên Thánh chấn động thân thể, sắc mặt đại hỉ nhưng cũng đồng thời thở dại một hơi.


Hàn Lập cũng lộ vẻ kinh hỉ trong mắt, thần tình cũng đã buông lỏng.


Huyết Tinh Ngẫu tuy khó tìm nhưng chỉ cần số năm tuổi không vượt quá năm vạn, giá cả so với mấy món trước kia hẳn là thấp hơn tương đối đấy. Nhưng xem ra so với phỏng đoán của hắn trước kia có chút bất đồng, gốc Huyết Tinh Ngẫu kia lại có số tuổi gần mười vạn năm hoặc hơn.


Sau một khắc hắt đột nhiên giật mình, nhìn chằm chằm vào phía trên đài Huyết Ngẫu, hiện vẻ kinh nghi trong mắt.


Tuy rằng không rõ ràng lắm, nhưng có một vật khoảng chừng cái móng tay dính ở phía trên Huyết Ngẫu, màu sắc có chút u ám, phảng phất như bị nhiễm một chút bẩn.


“Một cây Huyết Tinh Ngẫu, tuy rằng không tính là tuyệt đỉnh Linh vật, nhưng lại là một cây không giống bình thường. Niên đại của nó đã đạt tới mười lăm vạn năm, là một Linh vật khó gặp trong thiên địa. Hơn nữa, tin rằng chư vị cũng đã có người chú ý tới bên trên Huyết Ngẫu có một điểm xám, đây không phải là điểm Huyết Ngẫu bị khiếm khuyết hay hạn chế gì mà là một khối Cộng Sinh Văn hiếm thấy.” Người có dáng lùn cao giọng nói.


Mọi người dưới đài nghe thế, không ít người bắt đầu bàn luận.


“Nhiều đạo hữu ngồi dưới có thể còn không rõ lắm. Cái gọi là Cộng Sinh Văn là hai gốc Linh dược sinh trưởng quá gần nhau, kết quả làm cho Linh lực ảnh hưởng, cực kỳ ngẫu nhiên kết hợp tạo thành Cộng Sinh Văn.” Người có dáng lùn dừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói.


“Theo ta được biết, ảnh hưởng của Cộng Sinh Văn có tốt có xấu, có thể khiến cho dược lực hỗn tạp, suy yếu, không thể sử dụng được.” Một thanh âm chợt truyền tới từ phía dưới đài, là một thân ảnh to lớn.


Mặc dù có linh quang che đậy, nhưng nhìn hình thể của hắn là một gã có thân hình béo tròn.


“Ha ha, vị đạo hữu này thật là có hiểu biết. Không sai, Cộng Sinh Văn không phải trường hợp quá hiếm gặp, bất quá chúng ta đã mời một ít đại sư trồng Linh thảo tới xem xét qua. Cộng Sinh Văn này có ảnh hưởng tốt tới Huyết Tinh Ngẫu, dược lưng không có chút hỗn loạn nào, ngược lại còn dị thường tinh thuần hùng hậu, chư vị có thể yên tâm.” Người có dáng lùn gật đầu với thân ảnh mập mạp nói ra.


Mọi người dưới đài nghe thế, lại tiếp tục nghị luận sôi nổi.


“Tiếp theo bắt đầu đấu giá, giá khởi điểm tám mươi Tiên Nguyên Thạch, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm miếng Tiên Nguyên Thạch.” Người có dáng lùn tuyên bố bắt đầu đấu giá.


“Năm mươi lăm Tiên Nguyên Thạch!”


“Sáu mươi!”


“Bảy mươi Tiên Nguyên Thạch!”


Trải qua một phen giải thích, mọi người lại càng tỏ ra thèm thuồng với Huyết Tinh Ngẫu, hơn nữa vật này thực tế quý hiếm dị thưởng. Không chỉ là Linh vật có tác dụng bổ dưỡng khí huyết mà còn có tác dụng với một số người tu luyện công pháp Luyện thể. Hàn Lập còn chưa ra tay mà giá đã bị đẩy lên tương đối cao rồi.


Hàn Lập ngồi nguyên một chỗ không hề động, ánh mắt chớp động dường như đang cân nhắc điều gì đó.


Huyết Tinh Ngẫu là vật bắt buộc phải có đối với hắn, nhưng hiện tại chưa cần phải gấp gáp ra giá, đợi đến gần cuối cùng rồi bắt đầu cũng không muộn.


Hắn quay đầu nhìn Thục Thiên Thánh, nói: “Đấu giá hội đã xuất hiện Huyết Tinh Ngẫu, dựa theo ước định, vật này thuộc về ngươi.”


Hàn Lập vừa nói xong, lật tay lấy ra một khối Phi Vân Hỏa Tinh bằng quả đấm đưa tới.


Bọn hắn ngồi gần phía sau, chung quanh cũng không có người nên cũng không cần quá cố kỵ điều gì.


Nữ tu ngồi cách đó không xa vừa mới mua được Yêu Hạch trùng hợp nhìn lại, ánh mắt rơi trên Phi Vân Hỏa Tinh bỗng nhiên chấn động thân hình.


“Đa tạ đạo hữu.” Thục Thiên Thánh đại hỉ, vội vàng tiếp nhận.


Hàn Lập không nói gì thêm, tiếp tục chú ý tình huống đấu giá.


Trải qua mấy vòng đấu giá, giá của Huyết Tinh Ngẫu đã bị đẩy lên tới một trăm năm mươi Tiên Nguyên Thạch, người ra giá này là một thân ảnh mập mạp.


Mọi người nghe được giá đó tất cả đều im bặt, không có ai ra giá nữa.


“Một trăm sáu mươi!” Hàn Lập bắt đầu tham gia báo giá.


“Một trăm bảy mươi!” Người có thân ảnh mập mạp quay đầu nhìn tới Hàn Lập, hừ một tiếng, lần nữa hô ra miệng.


“Một trăm chín mươi!” Hàn Lập lại ra giá, ngữ khí bình thĩnh, một bộ nhất định phải có được đồ vật.


“Hai trăm!” Người có thân ảnh mập mạp hơi do dự một chút rồi ra giá áp đảo Hàn Lập.


Hàn Lập nhíu mày, nếu tiếp tục tăng giá từng chút một, sẽ không biết phải đấu với đối phương đến khi nào.


“Hai trăm năm mươi!” Hắn quyết định tăng giá thêm năm mươi miếng Tiên Nguyên Thạch, báo ra một cái giá khiến người khác phải kinh hãi.


Thục Thiên Thánh kinh ngạc nhìn về phía Hàn Lập.


Rất nhiều người trong hội trường cũng đều nhìn về phái Hàn Lập.


Huyết Tinh Ngẫu đạt tới mười lăm vạn năm tuổi tuy rằng trân quý vô cùng, nhưng cái giá này thực sự là quá cao đi.


Hàn Lập không để ý đến mọi người xung quanh, tuy rằng hắn nhìn cây Huyết Tinh Ngẫu trên đài không chớp mắt nhưng vẫn chú ý tới thân ảnh mập mạp kia.


Người có thân ảnh mập mạp có chút do dự nhưng rồi không báo giá nữa.


Bán được với giá như này, người có dáng lùn kia phi thường hài lòng, hỏi liên tiếp hai câu rồi lập tức tuyên bố quyền sở hữu của Huyết Tinh Ngẫu.


Hàn Lập buông lỏng tinh thần, thở nhẹ một hơi, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn.


Cuối cùng cũng tập hợp đủ tài liệu của Vạn Luân Đan, chỉ cần có một cây Huyết Tinh Ngẫu, hắn có thể nhờ lục dịch thúc giục sinh trưởng.


Hắn đang cân nhắc, vật đấu giá tiếp theo đã được đưa ra.


Đây là một bộ tranh vẽ, phía trên vẽ lấy từng tòa núi cao, một con sông lớn cùng một tòa cung điện.


Toàn thân họa quyển hiện ra màu lam, từ đó bộc phát ra một cỗ khí tức kỳ hàn. Rõ ràng là một kiện Pháp bảo, hàn khí tản ra xen lẫn từng tia pháp tắc chấn động, lại là một kiện Tiên Khí có cấp bậc không thấp, thoạt nhìn cực kỳ bất phàm.


Chẳng qua ở một góc của họa quyển có chút tổn thưởng, không được toàn vẹn.


“Tiên Khí Minh Hàn Sơn Hà Đồ, bên trong ẩn chứa Huyền Minh Hàn Khí cực kỳ cường đại, có thể phát ra nhiều loại công kích thuộc tính hàn, đáng tiếc có chút tổn hại, giá khởi điểm sáu mươi lăm khối Tiên Nguyên Thạch.” Người có dáng lùn tuyên bố.


Hàn Lập nhìn họa quyển một cái, con mắt hơi sáng lên.


Vật này xác thực bất phàm, ẩn chứa pháp tắc không kém thanh Tiên Kiếm màu lam lúc trước. Hơn nữa Tiên Khí họa quyển lại có rất nhiều hình thức công kích, luyện chế cũng khó khăn hơn rất nhiều.


Chỉ tiếc đồ vật này có chút tổn hại, giá trị bị giảm đi không ít, nhưng vẫn là một kiện bảo vật không tệ.


Giờ phút này đã bắt đầu đấu giá, có khá nhiều người muốn sở hữu món đồ này, giá cả rất nhanh bị đẩy lên tới chín mươi Tiên Nguyên Thạch.


“Chín mươi lăm!” Hàn Lập báo ra một cái giá.


Hắn cũng cảm thấy có hứng thú với bức họa quyển này, nếu là giá tiền không cao cũng có thể mua được.


“Một trăm Tiên Nguyên Thạch!” Một thanh âm vang lên, cách Hàn Lập không xa, chính là thiếu nữ mua được Yêu Hạch.


Hàn Lập nhìn thoáng qua nữ tu đó, bắt đầu tính toán có hay không tiếp tục ra giá.


Nhưng vào lúc này, một thanh âm có chút cao nhọn lại vang lên.


“Ta ra một trăm năm mươi Tiên Nguyên Thạc.”


Thanh âm tới từ hàng thứ nhất trong hội trường.


Hàn Lập lắc đầu, quyết định buông tha cho vật này, giá tiền đã vượt qua chuôi Tiên Kiếm kia.


Vài người có ý muốn mua họa quyển này cũng bắt đầu trầm mặc, im lặng.
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
Thục Thiên Thánh chấn động thân thể, sắc mặt đại hỉ nhưng cũng đồng thời thở dại một hơi.


Hàn Lập cũng lộ vẻ kinh hỉ trong mắt, thần tình cũng đã buông lỏng.


Huyết Tinh Ngẫu tuy khó tìm nhưng chỉ cần số năm tuổi không vượt quá năm vạn, giá cả so với mấy món trước kia hẳn là thấp hơn tương đối đấy. Nhưng xem ra so với phỏng đoán của hắn trước kia có chút bất đồng, gốc Huyết Tinh Ngẫu kia lại có số tuổi gần mười vạn năm hoặc hơn.


Sau một khắc hắt đột nhiên giật mình, nhìn chằm chằm vào phía trên đài Huyết Ngẫu, hiện vẻ kinh nghi trong mắt.


Tuy rằng không rõ ràng lắm, nhưng có một vật khoảng chừng cái móng tay dính ở phía trên Huyết Ngẫu, màu sắc có chút u ám, phảng phất như bị nhiễm một chút bẩn.


“Một cây Huyết Tinh Ngẫu, tuy rằng không tính là tuyệt đỉnh Linh vật, nhưng lại là một cây không giống bình thường. Niên đại của nó đã đạt tới mười lăm vạn năm, là một Linh vật khó gặp trong thiên địa. Hơn nữa, tin rằng chư vị cũng đã có người chú ý tới bên trên Huyết Ngẫu có một điểm xám, đây không phải là điểm Huyết Ngẫu bị khiếm khuyết hay hạn chế gì mà là một khối Cộng Sinh Văn hiếm thấy.” Người có dáng lùn cao giọng nói.


Mọi người dưới đài nghe thế, không ít người bắt đầu bàn luận.


“Nhiều đạo hữu ngồi dưới có thể còn không rõ lắm. Cái gọi là Cộng Sinh Văn là hai gốc Linh dược sinh trưởng quá gần nhau, kết quả làm cho Linh lực ảnh hưởng, cực kỳ ngẫu nhiên kết hợp tạo thành Cộng Sinh Văn.” Người có dáng lùn dừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói.


“Theo ta được biết, ảnh hưởng của Cộng Sinh Văn có tốt có xấu, có thể khiến cho dược lực hỗn tạp, suy yếu, không thể sử dụng được.” Một thanh âm chợt truyền tới từ phía dưới đài, là một thân ảnh to lớn.


Mặc dù có linh quang che đậy, nhưng nhìn hình thể của hắn là một gã có thân hình béo tròn.


“Ha ha, vị đạo hữu này thật là có hiểu biết. Không sai, Cộng Sinh Văn không phải trường hợp quá hiếm gặp, bất quá chúng ta đã mời một ít đại sư trồng Linh thảo tới xem xét qua. Cộng Sinh Văn này có ảnh hưởng tốt tới Huyết Tinh Ngẫu, dược lưng không có chút hỗn loạn nào, ngược lại còn dị thường tinh thuần hùng hậu, chư vị có thể yên tâm.” Người có dáng lùn gật đầu với thân ảnh mập mạp nói ra.


Mọi người dưới đài nghe thế, lại tiếp tục nghị luận sôi nổi.


“Tiếp theo bắt đầu đấu giá, giá khởi điểm tám mươi Tiên Nguyên Thạch, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm miếng Tiên Nguyên Thạch.” Người có dáng lùn tuyên bố bắt đầu đấu giá.


“Năm mươi lăm Tiên Nguyên Thạch!”


“Sáu mươi!”


“Bảy mươi Tiên Nguyên Thạch!”


Trải qua một phen giải thích, mọi người lại càng tỏ ra thèm thuồng với Huyết Tinh Ngẫu, hơn nữa vật này thực tế quý hiếm dị thưởng. Không chỉ là Linh vật có tác dụng bổ dưỡng khí huyết mà còn có tác dụng với một số người tu luyện công pháp Luyện thể. Hàn Lập còn chưa ra tay mà giá đã bị đẩy lên tương đối cao rồi.


Hàn Lập ngồi nguyên một chỗ không hề động, ánh mắt chớp động dường như đang cân nhắc điều gì đó.


Huyết Tinh Ngẫu là vật bắt buộc phải có đối với hắn, nhưng hiện tại chưa cần phải gấp gáp ra giá, đợi đến gần cuối cùng rồi bắt đầu cũng không muộn.


Hắn quay đầu nhìn Thục Thiên Thánh, nói: “Đấu giá hội đã xuất hiện Huyết Tinh Ngẫu, dựa theo ước định, vật này thuộc về ngươi.”


Hàn Lập vừa nói xong, lật tay lấy ra một khối Phi Vân Hỏa Tinh bằng quả đấm đưa tới.


Bọn hắn ngồi gần phía sau, chung quanh cũng không có người nên cũng không cần quá cố kỵ điều gì.


Nữ tu ngồi cách đó không xa vừa mới mua được Yêu Hạch trùng hợp nhìn lại, ánh mắt rơi trên Phi Vân Hỏa Tinh bỗng nhiên chấn động thân hình.


“Đa tạ đạo hữu.” Thục Thiên Thánh đại hỉ, vội vàng tiếp nhận.


Hàn Lập không nói gì thêm, tiếp tục chú ý tình huống đấu giá.


Trải qua mấy vòng đấu giá, giá của Huyết Tinh Ngẫu đã bị đẩy lên tới một trăm năm mươi Tiên Nguyên Thạch, người ra giá này là một thân ảnh mập mạp.


Mọi người nghe được giá đó tất cả đều im bặt, không có ai ra giá nữa.


“Một trăm sáu mươi!” Hàn Lập bắt đầu tham gia báo giá.


“Một trăm bảy mươi!” Người có thân ảnh mập mạp quay đầu nhìn tới Hàn Lập, hừ một tiếng, lần nữa hô ra miệng.


“Một trăm chín mươi!” Hàn Lập lại ra giá, ngữ khí bình thĩnh, một bộ nhất định phải có được đồ vật.


“Hai trăm!” Người có thân ảnh mập mạp hơi do dự một chút rồi ra giá áp đảo Hàn Lập.


Hàn Lập nhíu mày, nếu tiếp tục tăng giá từng chút một, sẽ không biết phải đấu với đối phương đến khi nào.


“Hai trăm năm mươi!” Hắn quyết định tăng giá thêm năm mươi miếng Tiên Nguyên Thạch, báo ra một cái giá khiến người khác phải kinh hãi.


Thục Thiên Thánh kinh ngạc nhìn về phía Hàn Lập.


Rất nhiều người trong hội trường cũng đều nhìn về phái Hàn Lập.


Huyết Tinh Ngẫu đạt tới mười lăm vạn năm tuổi tuy rằng trân quý vô cùng, nhưng cái giá này thực sự là quá cao đi.


Hàn Lập không để ý đến mọi người xung quanh, tuy rằng hắn nhìn cây Huyết Tinh Ngẫu trên đài không chớp mắt nhưng vẫn chú ý tới thân ảnh mập mạp kia.


Người có thân ảnh mập mạp có chút do dự nhưng rồi không báo giá nữa.


Bán được với giá như này, người có dáng lùn kia phi thường hài lòng, hỏi liên tiếp hai câu rồi lập tức tuyên bố quyền sở hữu của Huyết Tinh Ngẫu.


Hàn Lập buông lỏng tinh thần, thở nhẹ một hơi, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn.


Cuối cùng cũng tập hợp đủ tài liệu của Vạn Luân Đan, chỉ cần có một cây Huyết Tinh Ngẫu, hắn có thể nhờ lục dịch thúc giục sinh trưởng.


Hắn đang cân nhắc, vật đấu giá tiếp theo đã được đưa ra.


Đây là một bộ tranh vẽ, phía trên vẽ lấy từng tòa núi cao, một con sông lớn cùng một tòa cung điện.


Toàn thân họa quyển hiện ra màu lam, từ đó bộc phát ra một cỗ khí tức kỳ hàn. Rõ ràng là một kiện Pháp bảo, hàn khí tản ra xen lẫn từng tia pháp tắc chấn động, lại là một kiện Tiên Khí có cấp bậc không thấp, thoạt nhìn cực kỳ bất phàm.


Chẳng qua ở một góc của họa quyển có chút tổn thưởng, không được toàn vẹn.


“Tiên Khí Minh Hàn Sơn Hà Đồ, bên trong ẩn chứa Huyền Minh Hàn Khí cực kỳ cường đại, có thể phát ra nhiều loại công kích thuộc tính hàn, đáng tiếc có chút tổn hại, giá khởi điểm sáu mươi lăm khối Tiên Nguyên Thạch.” Người có dáng lùn tuyên bố.


Hàn Lập nhìn họa quyển một cái, con mắt hơi sáng lên.


Vật này xác thực bất phàm, ẩn chứa pháp tắc không kém thanh Tiên Kiếm màu lam lúc trước. Hơn nữa Tiên Khí họa quyển lại có rất nhiều hình thức công kích, luyện chế cũng khó khăn hơn rất nhiều.


Chỉ tiếc đồ vật này có chút tổn hại, giá trị bị giảm đi không ít, nhưng vẫn là một kiện bảo vật không tệ.


Giờ phút này đã bắt đầu đấu giá, có khá nhiều người muốn sở hữu món đồ này, giá cả rất nhanh bị đẩy lên tới chín mươi Tiên Nguyên Thạch.


“Chín mươi lăm!” Hàn Lập báo ra một cái giá.


Hắn cũng cảm thấy có hứng thú với bức họa quyển này, nếu là giá tiền không cao cũng có thể mua được.


“Một trăm Tiên Nguyên Thạch!” Một thanh âm vang lên, cách Hàn Lập không xa, chính là thiếu nữ mua được Yêu Hạch.


Hàn Lập nhìn thoáng qua nữ tu đó, bắt đầu tính toán có hay không tiếp tục ra giá.


Nhưng vào lúc này, một thanh âm có chút cao nhọn lại vang lên.


“Ta ra một trăm năm mươi Tiên Nguyên Thạc.”


Thanh âm tới từ hàng thứ nhất trong hội trường.


Hàn Lập lắc đầu, quyết định buông tha cho vật này, giá tiền đã vượt qua chuôi Tiên Kiếm kia.


Vài người có ý muốn mua họa quyển này cũng bắt đầu trầm mặc, im lặng.
Ok, để tại hạ biên cho.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top