Hắn đi dọc theo con đường hướng về phía nội thành, thỉnh thoảng lại nhìn ra xung quanh, ảnh mắt lộ ra một tia kinh ngạc.
Từ bên ngoài cấm chế không thể nào cảm nhận rõ, giờ phú này tiến vào trong mới phát hiện ra thành trì bên trong tất cả kiến trúc đều vô cùng hoa mỹ, đẹp đẽ, cửa tiệm to lớn xa hoa nhiều không kể xiết, đường xá rộng rãi trải dài như mạng nhện, thoạt nhìn cực kì phồn hoa, so với trước đây hắn từng chứng kiến nhiều cái Đại thành cũng không hề tỏ ra kém hơn chút nào.
Những năm nay hắn tu luyện chủ yếu ở bên ngoài, cũng thường xuyên hành tẩu tại các khu vực của Chung Minh Sơn Mạch lại không nghĩ tới ở đây tồn tại một nơi như vậy.
Cửa hàng ở hai bên đường phố buôn bán các loại tài liệu, đồ vật, đan dược, pháp bảo, không thiếu cái gì hơn nữa phẩm chất cũng không hề kém hơn so với phường thị của Chúc Long Đạo, thậm chí có một số loại tại phường thị Chúc Long Đạo cũng là ít thấy.
Không ít cửa hàng chủ tiệm không phải là đệ tử Chúc Long Đạo, hẳn là thuộc về các thế lực phụ thuộc, thừa dịp đại hội muốn bán ra một ít các loại tài liệu đặc thù.
Hàn Lập sau khi đi được một hồi thì dừng lại trước một cửa hàng.
Đây là một cửa hàng bán tài liệu, từ cửa ra vào cũng có thể nhìn thấy bên trong đặt hơn mười cái khay đựng đồ vật trong đó chứa cũng không ít các loại tài liệu đều là đỉnh cấp, thậm chí cũng không ít những loại tài liệu mới lạ.
Trong tiệm giờ phút này không ít người ra vào, xem ra sinh ý thật tốt.
Hàn Lập suy nghĩ một chút, liền cất bước tiến vào.
Hắn vừa bước vào cửa hàng, một người hầu mặc áo bào đỏ liền lập tức chạy ra đón chào và nói:"Vị tiền bối này, cần bất cứ loại tài liệu gì Dịch Đông Lâu chúng ta đều có đủ chủng loại, giá cả cũng tuyệt đối khiến người hài lòng."
"Tiểu Tam, ngươi ra mời vị khách nhân khác đi, vị khách quý này để tự ta chiêu đãi". Không chờ tên người hầu nói xong, một lão giả nhìn bộ dáng chắc là chưởng quỹ liền bước nhanh tới.
Thanh niên người hầu khẽ giật mình, thức thời lui xuống.
"Thưa Trưởng lão đại nhân, tên người hầu kia còn trẻ, kiến thức nông cạn, xin ngài bỏ qua cho. Không biết đại nhân người cần loại tài liệu gì? Tại hạ là người của Dịch Gia ở Cực Tây Chi Địa, Dịch Gia ta các thời đều kinh doanh linh tài, tiếng lành đồn xa, nhất định sẽ không khiến người phải thất vọng." Lão giả cung kính nói.
Hàn Lập cũng không nói lời thừa, lật tay lấy ra một khối ngọc giản đưa cho lão giả, bên trong chính là các loại tài liệu còn thiếu điều chế đạo đan cùng với tài liệu chủ của Vạn Luân Đan.
"Trưởng lão đại nhân, những tài liệu ngài cần đều quá mức trân quý, tiểu điếm thực sự không có." Lão giả tiếp nhận ngọc giản sau khi dùng thần thức đảo qua liền áy náy nói.
"Vậy ngươi có biết ở đâu có thể mua được những loại tài liệu này không?" Hàn Lập nhàn nhạt hỏi.
"Những tài liệu này, tiểu nhân chỉ thấy trên điển tịch đã từng đọc qua, chưa từng nghe nói ở đâu xuất hiện." Lão giả lắc đầu nói ra.
Hàn Lập sắc mặt bình tĩnh gật đầu một cái, sau đó thu hồi ngọc giản, quay người hướng phía cửa đi ra, lão giả vội vàng tự mình đưa tiễn.
Ra khỏi cửa hàng, hắn tiếp tục hướng phía trước mà đi tới.
Sau một lát, Hàn Lập dừng tại một cái cửa hàng tài liệu trực thuộc thế gia không hề nhỏ, sau đó đi vào.
Cũng không lâu lắm, hắn liền đi ra, vẫn là không thu hoạch được gì.
Thần sắc hắn vẫn không thay đổi chút nào, tiếp tục hướng phía nội thành mà đi.
...
Hơn nửa ngày sau, ở trung tâm khu vực thành trì, một tiệm tài liệu quy mô thật lớn có một gã thanh niên bước ra, đúng là Hàn Lập.
Mặc dù thần sắc trên mặt vẫn như thường nhưng trong lòng hắn quả thật đã có chút buồn bực.
Mất hơn nữa ngày, hắn không bỏ qua bất kì một cửa hàng tài liệu nào, tất cả đều ghé qua một lần, đừng nói là mua được một loại tài liệu, thậm chí ngay cả tin tức cũng không hề thăm dò được một chút nào cả.
Tuy là còn một ít địa phương chưa ghé qua nhưng mà mấy cửa hàng có quy mô lớn nhất đều không có, còn dư lại vài cửa hàng nhỏ lẻ thì hy vọng cũng không lớn rồi.
Hàn Lập lắc đầu, đang muốn cất bước hướng về phía trước thì bỗng có một thanh âm từ phía sau truyền đến
"Ồ, Lệ huynh".
Hàn Lập nghe thế quay người lại, thấy trước mắt là một nam tử mặc áo bào trắng đang tươi cười đi tới, chính là Kỳ Lương.
"Kỳ huynh, đã lâu không gặp." Hàn Lập cười nói.
Hắn những năm này hơn phân nửa thời gian là dùng để bế quan, còn lại thì cũng ra ngoài làm nhiệm vụ, cùng Trưởng lão trong tông môn ít có qua lại, Kỳ Lương trước mắt này không sai biệt lắm cũng ba trăm năm chưa gặp rồi.
Về phần đối phương năm đó khi hắn nhập môn có chiếm của hắn một ít Tiên nguyên thạch, hắn thực tế cũng không có để ở trong lòng.
Kỳ Lương cười hắc hắc một tiếng, đang muốn nói cái gì đó thì đột nhiên con mắt trợn trừng, thanh âm ra tới cổ thì bị nghẹn lại, nửa ngày sau sau mới lẩm bẩm nói:"Lệ huynh, khí tức của huynh...Hẳn là huynh đã đả thông mười hai tiên khiếu, tiến cấp lên Chân tiên cảnh Trung Kỳ?"
"Tại hạ những năm nay may mắn có được một chút ít cơ duyên, bế quan khổ tu, trước đây không lâu vừa đả thông tiên khiếu thứ mười hai." Hàn Lập cười nhạt một tiếng, không nhanh không chậm nói ra.
"Lệ huynh phúc duyên thâm hậu, thật là làm cho người khác hâm mộ." Kỳ Lương giờ phút này đã khôi phục sự bình tĩnh, nhìn ra Hàn Lập không muốn nói nhiều, liền không hỏi tới vấn đề đó nữa.
"Đúng rồi, Kỳ huynh tới đây từ lúc nào?" Hàn Lập tự nhiên không muốn nói tiếp về chủ đề trên, liền xoay chuyển lời nói.
"Đã tới được năm sáu ngày, mò mẫm đi dạo khắp nơi. Mấy ngày nay ta cũng không thấy Lệ huynh, chả lẽ huynh vừa mới tới? Đáng tiếc huynh không tới sớm một chút, bỏ mất một hồi náo nhiệt" Kỳ Lương vừa cười vừa nói.
"Xem ra Kỳ huynh có lẽ thu hoạch không ít, tiếc là tại hạ vừa có chút chuyện trì hoãn, cho nên đã tới chậm." Hàn Lập ha ha cười nói.
"Kỳ thật mấy ngày trước đây cũng không có cái gì tốt xuất hiện, bảo vật áp trục chính thức đều xuất hiện lúc cuối cùng mới có thể gặt hái được, đúng rồi, tại hạ vừa lúc muốn tham dự một cái trao đổi hội, toàn là các đạo hữu cùng giai, Lệ huynh có hứng thú muốn đi cùng không?" Kỳ Lương khoát tay, mời nói.
"Trao đổi hội ư? Tại hạ tất nhiên là có hứng thú rồi." Hàn Lập ánh mắt sáng lên, gật đầu nói.
"Ta biết ngay Lệ huynh sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Địa điểm thì ở phía trước, chúng ta nên đi thôi, vừa đi vừa nói." Kỳ Lương cười nói, dẫn đầu hướng phía trước mặt tiến tới.
"Kỳ huynh, thật không thể tưởng tượng được trong tông môn còn có cái thành trì như thế này, không hề kém hơn thành trì phường thị bên ngoài, như thế nào mà tại hạ trước kia chưa từng nghe ai nói qua?" Hàn Lập hỏi.
"Lệ huynh có chút hiểu lầm rồi, huynh vào tông môn không lâu vì vậy không biết, nơi đây bình thường không hề mở cửa đối ngoại. Chỉ có đại hội diễn giải vô cùng trọng đại mới có thể cho phép người ngoài tiến vào, nơi đây chính là địa điểm mà Chúc Long Đạo chúng ta tổ chức đại hội cùng Bạch Ngọc Phong và Bạch Ngọc Thành." Kỳ Lương liền trả lời.
"Thì ra là như thế." Hàn Lập gật đầu nói.