[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ

Status
Not open for further replies.

nhoxrai91

Phàm Nhân
Ngọc
14,89
Tu vi
0,00
Trung tâm dãy Chung Minh Sơn Mạch, phạm vi lên đến mười vạn dặm nay không còn băng tuyết bao phủ, giờ phút này lọt vào trong tầm mắt toàn là cây cối um tùm xanh biếc một màu.
Bầu trời phía trên trong xanh như một miếng phỉ thuý, nhiều đám mây lơ lửng tại khu vực quanh sơn mạch, cầu vồng nối dài từ đám mây này tới đám mây khác, toả ra hào quang ngũ sắc vô cùng đẹp mắt, vô số tiên hạc bay lượn qua lại phát ra những tiếng kêu thanh thuý, nhìn qua không khác gì Tiên cảnh.
Trên ngọn núi có vết đứt gãy, nhưng lại trơn nhẵn vô cùng, thoạt nhìn như bị người ta dùng một đao chém thành hai đoạn, ngay tại chỗ đứt gãy tạo thành một cái quảng trường vô cùng to lớn.
Mặc dù chỉ là một nửa ngọn núi nhưng vẫn bị bao phủ ở trong những đám mây mù trên cao
Phía trong khoảng sân rộng lớn đó là một toà bạch ngọc đài vô cùng cao lớn, ước chừng cao khoảng ngàn trượng, mặt ngoài khắc vào vô số phù văn, toàn thân tản mát ra từng đợt bạch quang óng ánh.
Từng bậc thang kéo dài từ đỉnh đài cao một mực nghiêng kéo dài hướng xuống mặt đất bên dưới.
Trên cầu thang đặt từng cái bồ đoàn hình tròn, xếp với nhau chi chít , ước chừng ngàn cái.
Xung quanh mặt đất nơi cuối bậc thang càng là nhiều chỗ ngồi, kéo dài dọc theo quảng trường tới tận điểm cuối cùng, nhiều không kể xiết.
Nơi này chính là nơi đệ nhất đạo chủ sắp tổ chức buổi đại hội diễn giải-Bạch Ngọc Phong Giảng Kinh Đài.
Bây giờ đại hội chưa chính thức bắt đầu, quảng trường trên Bạch Ngọc Phong cũng không có một bóng người, toát ra vẻ thập phần yên tĩnh.
Lân cận dãy Bạch Ngọc Phong khoảng trăm dặm có một khe núi cực lớn, mây mù mờ mịt, vô số lầu các hoa lệ như ẩn như hiện trải dài nối tiếp nhau, mờ mờ ảo ảo tạo thành một toà thành trì kéo dài mấy ngàn dặm.
Đối lập với quang cảnh trên Bạch Ngọc Phong, toà thành trì này bên trong tiếng người huyên náo, giờ phút này mặc dù đang là ban ngày, thành trì các nơi vẫn đang loé lên rất nhiều quang mang đủ loại màu sắc bay thẳng lên không trung, nhìn qua cực kì náo nhiệt.
Thình thoảng trong thành lại có người bay lên rồi độn quang hướng về bốn phương tám hướng, đồng thời lại có càng nhiều độn quang từ các nơi đổ về, nhao nhao hạ xuống thành trì bên trong.
Ngay lúc này, một đạo độn quang màu xanh từ xa bay vụt đến, nhanh chóng tiến đến gần phụ cận, hiện ra thân ảnh Hàn Lập.
Đôi mắt hắn hướng về phía Bạch Ngọc Phong nhìn vài lượt sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mắt, hướng về phía thành trì mà hạ xuống.
Toàn bộ thành trì bị một tầng cấm chế màu xanh cực kì to lớn bao phủ, không ít đệ tử của Chúc Long Đạo phân tán ra thủ vệ khắp nơi.
Chứng kiến Hàn Lập bay tới, một tên đệ tử Chúc Long Đạo vội vàng nghênh đón.
“Đệ tử tham kiến Trưởng lão, tông môn có quy định, bất kì ai muốn đi vào Bạch Ngọc Thành trước tiên đều phải kiểm tra thân phận, mong Trưởng lão tha tội”. Tên đệ tử Chúc Long Đạo sau khi nhìn thấy Hàn Lập mặc phục sức (trang phục và trang sức) Trưởng lão vội vàng thi lễ, có chút áy náy nói ra.
“Không sao”. Hàn Lập lấy ra lệnh bài thân phận Trưởng lão của mình.
Thanh niên đệ tử lấy ra một cái Ngọc Phù màu trắng hướng về phía lệnh bài của Hàn Lập hơi lay động.
Trên lệnh bài nổi lên một tầng bạch quang, Ngọc Phù thì toả sáng ra hào quang, loé lên rồi ngưng tụ thành lại với nhau thành một màn sáng màu trắng, bên trên hiện ra hình ảnh cùng tin tức liên quan tới Hàn Lập.
“Nguyên lai là Lệ trưởng lão, đệ tử thất lễ, Trưởng lão đợi một chút, tại hạ sẽ lập tức mở ra cấm chế”.
Thanh niên đệ tử liếc mắt nhìn màn sáng, cáo lỗi một tiếng, sau đó bàn tay khẽ lật hiện ra một cái lệnh bài màu xanh.
Nhoáng một cái, lệnh bài trong tay liền hoá thành một đạo quang mang màu xanh, chui vào tầng cấm chế phía sau.
Cấm chế run lên một cái liền tách ra một cái thông đạo cao cỡ đầu người.
Hàn Lập thu hồi lệnh bài Trưởng lão, hướng phía thông đạo bay đi, rất nhanh đã vào tới thành trì bên trong.
 
Last edited:

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*

nhoxrai91

Phàm Nhân
Ngọc
14,89
Tu vi
0,00
Hắn đi dọc theo con đường hướng về phía nội thành, thỉnh thoảng lại nhìn ra xung quanh, ảnh mắt lộ ra một tia kinh ngạc.
Từ bên ngoài cấm chế không thể nào cảm nhận rõ, giờ phú này tiến vào trong mới phát hiện ra thành trì bên trong tất cả kiến trúc đều vô cùng hoa mỹ, đẹp đẽ, cửa tiệm to lớn xa hoa nhiều không kể xiết, đường xá rộng rãi trải dài như mạng nhện, thoạt nhìn cực kì phồn hoa, so với trước đây hắn từng chứng kiến nhiều cái Đại thành cũng không hề tỏ ra kém hơn chút nào.
Những năm nay hắn tu luyện chủ yếu ở bên ngoài, cũng thường xuyên hành tẩu tại các khu vực của Chung Minh Sơn Mạch lại không nghĩ tới ở đây tồn tại một nơi như vậy.
Cửa hàng ở hai bên đường phố buôn bán các loại tài liệu, đồ vật, đan dược, pháp bảo, không thiếu cái gì hơn nữa phẩm chất cũng không hề kém hơn so với phường thị của Chúc Long Đạo, thậm chí có một số loại tại phường thị Chúc Long Đạo cũng là ít thấy.
Không ít cửa hàng chủ tiệm không phải là đệ tử Chúc Long Đạo, hẳn là thuộc về các thế lực phụ thuộc, thừa dịp đại hội muốn bán ra một ít các loại tài liệu đặc thù.
Hàn Lập sau khi đi được một hồi thì dừng lại trước một cửa hàng.
Đây là một cửa hàng bán tài liệu, từ cửa ra vào cũng có thể nhìn thấy bên trong đặt hơn mười cái khay đựng đồ vật trong đó chứa cũng không ít các loại tài liệu đều là đỉnh cấp, thậm chí cũng không ít những loại tài liệu mới lạ.
Trong tiệm giờ phút này không ít người ra vào, xem ra sinh ý thật tốt.
Hàn Lập suy nghĩ một chút, liền cất bước tiến vào.
Hắn vừa bước vào cửa hàng, một người hầu mặc áo bào đỏ liền lập tức chạy ra đón chào và nói:"Vị tiền bối này, cần bất cứ loại tài liệu gì Dịch Đông Lâu chúng ta đều có đủ chủng loại, giá cả cũng tuyệt đối khiến người hài lòng."
"Tiểu Tam, ngươi ra mời vị khách nhân khác đi, vị khách quý này để tự ta chiêu đãi". Không chờ tên người hầu nói xong, một lão giả nhìn bộ dáng chắc là chưởng quỹ liền bước nhanh tới.
Thanh niên người hầu khẽ giật mình, thức thời lui xuống.
"Thưa Trưởng lão đại nhân, tên người hầu kia còn trẻ, kiến thức nông cạn, xin ngài bỏ qua cho. Không biết đại nhân người cần loại tài liệu gì? Tại hạ là người của Dịch Gia ở Cực Tây Chi Địa, Dịch Gia ta các thời đều kinh doanh linh tài, tiếng lành đồn xa, nhất định sẽ không khiến người phải thất vọng." Lão giả cung kính nói.
Hàn Lập cũng không nói lời thừa, lật tay lấy ra một khối ngọc giản đưa cho lão giả, bên trong chính là các loại tài liệu còn thiếu điều chế đạo đan cùng với tài liệu chủ của Vạn Luân Đan.
"Trưởng lão đại nhân, những tài liệu ngài cần đều quá mức trân quý, tiểu điếm thực sự không có." Lão giả tiếp nhận ngọc giản sau khi dùng thần thức đảo qua liền áy náy nói.
"Vậy ngươi có biết ở đâu có thể mua được những loại tài liệu này không?" Hàn Lập nhàn nhạt hỏi.
"Những tài liệu này, tiểu nhân chỉ thấy trên điển tịch đã từng đọc qua, chưa từng nghe nói ở đâu xuất hiện." Lão giả lắc đầu nói ra.
Hàn Lập sắc mặt bình tĩnh gật đầu một cái, sau đó thu hồi ngọc giản, quay người hướng phía cửa đi ra, lão giả vội vàng tự mình đưa tiễn.
Ra khỏi cửa hàng, hắn tiếp tục hướng phía trước mà đi tới.
Sau một lát, Hàn Lập dừng tại một cái cửa hàng tài liệu trực thuộc thế gia không hề nhỏ, sau đó đi vào.
Cũng không lâu lắm, hắn liền đi ra, vẫn là không thu hoạch được gì.
Thần sắc hắn vẫn không thay đổi chút nào, tiếp tục hướng phía nội thành mà đi.
...
Hơn nửa ngày sau, ở trung tâm khu vực thành trì, một tiệm tài liệu quy mô thật lớn có một gã thanh niên bước ra, đúng là Hàn Lập.
Mặc dù thần sắc trên mặt vẫn như thường nhưng trong lòng hắn quả thật đã có chút buồn bực.
Mất hơn nữa ngày, hắn không bỏ qua bất kì một cửa hàng tài liệu nào, tất cả đều ghé qua một lần, đừng nói là mua được một loại tài liệu, thậm chí ngay cả tin tức cũng không hề thăm dò được một chút nào cả.
Tuy là còn một ít địa phương chưa ghé qua nhưng mà mấy cửa hàng có quy mô lớn nhất đều không có, còn dư lại vài cửa hàng nhỏ lẻ thì hy vọng cũng không lớn rồi.
Hàn Lập lắc đầu, đang muốn cất bước hướng về phía trước thì bỗng có một thanh âm từ phía sau truyền đến
"Ồ, Lệ huynh".
Hàn Lập nghe thế quay người lại, thấy trước mắt là một nam tử mặc áo bào trắng đang tươi cười đi tới, chính là Kỳ Lương.
"Kỳ huynh, đã lâu không gặp." Hàn Lập cười nói.
Hắn những năm này hơn phân nửa thời gian là dùng để bế quan, còn lại thì cũng ra ngoài làm nhiệm vụ, cùng Trưởng lão trong tông môn ít có qua lại, Kỳ Lương trước mắt này không sai biệt lắm cũng ba trăm năm chưa gặp rồi.
Về phần đối phương năm đó khi hắn nhập môn có chiếm của hắn một ít Tiên nguyên thạch, hắn thực tế cũng không có để ở trong lòng.
Kỳ Lương cười hắc hắc một tiếng, đang muốn nói cái gì đó thì đột nhiên con mắt trợn trừng, thanh âm ra tới cổ thì bị nghẹn lại, nửa ngày sau sau mới lẩm bẩm nói:"Lệ huynh, khí tức của huynh...Hẳn là huynh đã đả thông mười hai tiên khiếu, tiến cấp lên Chân tiên cảnh Trung Kỳ?"
"Tại hạ những năm nay may mắn có được một chút ít cơ duyên, bế quan khổ tu, trước đây không lâu vừa đả thông tiên khiếu thứ mười hai." Hàn Lập cười nhạt một tiếng, không nhanh không chậm nói ra.
"Lệ huynh phúc duyên thâm hậu, thật là làm cho người khác hâm mộ." Kỳ Lương giờ phút này đã khôi phục sự bình tĩnh, nhìn ra Hàn Lập không muốn nói nhiều, liền không hỏi tới vấn đề đó nữa.
"Đúng rồi, Kỳ huynh tới đây từ lúc nào?" Hàn Lập tự nhiên không muốn nói tiếp về chủ đề trên, liền xoay chuyển lời nói.
"Đã tới được năm sáu ngày, mò mẫm đi dạo khắp nơi. Mấy ngày nay ta cũng không thấy Lệ huynh, chả lẽ huynh vừa mới tới? Đáng tiếc huynh không tới sớm một chút, bỏ mất một hồi náo nhiệt" Kỳ Lương vừa cười vừa nói.
"Xem ra Kỳ huynh có lẽ thu hoạch không ít, tiếc là tại hạ vừa có chút chuyện trì hoãn, cho nên đã tới chậm." Hàn Lập ha ha cười nói.
"Kỳ thật mấy ngày trước đây cũng không có cái gì tốt xuất hiện, bảo vật áp trục chính thức đều xuất hiện lúc cuối cùng mới có thể gặt hái được, đúng rồi, tại hạ vừa lúc muốn tham dự một cái trao đổi hội, toàn là các đạo hữu cùng giai, Lệ huynh có hứng thú muốn đi cùng không?" Kỳ Lương khoát tay, mời nói.
"Trao đổi hội ư? Tại hạ tất nhiên là có hứng thú rồi." Hàn Lập ánh mắt sáng lên, gật đầu nói.
"Ta biết ngay Lệ huynh sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Địa điểm thì ở phía trước, chúng ta nên đi thôi, vừa đi vừa nói." Kỳ Lương cười nói, dẫn đầu hướng phía trước mặt tiến tới.
"Kỳ huynh, thật không thể tưởng tượng được trong tông môn còn có cái thành trì như thế này, không hề kém hơn thành trì phường thị bên ngoài, như thế nào mà tại hạ trước kia chưa từng nghe ai nói qua?" Hàn Lập hỏi.
"Lệ huynh có chút hiểu lầm rồi, huynh vào tông môn không lâu vì vậy không biết, nơi đây bình thường không hề mở cửa đối ngoại. Chỉ có đại hội diễn giải vô cùng trọng đại mới có thể cho phép người ngoài tiến vào, nơi đây chính là địa điểm mà Chúc Long Đạo chúng ta tổ chức đại hội cùng Bạch Ngọc Phong và Bạch Ngọc Thành." Kỳ Lương liền trả lời.
"Thì ra là như thế." Hàn Lập gật đầu nói.
 
Last edited:

nhoxrai91

Phàm Nhân
Ngọc
14,89
Tu vi
0,00
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, dọc theo đường đi được một đoạn liền đi vào khu đường phố vô cùng rộng rãi.
Hai bên đường phố tại nơi này có từng tòa kiến trúc càng to lớn và tinh xảo, góc phòng nơi mái cong tạo kiểu dáng khác nhau, rường cột chạm chổ đẹp đẽ vô cùng, trong đó lại càng có nhiều các loại cấm chế bao phủ.
Hàn Lập chú ý tới các tu sĩ đi qua trên đường khi nhìn về các kiến trúc này trên mặt đều mang theo vẻ kính sợ.
"Chính là chỗ này." Kỳ Lương mang theo Hàn Lập, dừng lại trước một tòa lầu các ba tầng phía trước.
Tòa lầu các này cũng bị một tầng cấm chế màu trắng bao phủ, từ bên ngoài không thấy rõ tình huống bên trong, lộ ra có chút vẻ thần bí.
Hoàn Thành C316
 
Last edited:

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
*Thiên Tôn*
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, dọc theo đường đi được một đoạn liền đi vào khu đường phố vô cùng rộng rãi.
Hai bên đường phố tại nơi này có từng tòa kiến trúc càng to lớn và tinh xảo, góc phòng nơi mái cong tạo kiểu dáng khác nhau, rường cột chạm chổ đẹp đẽ vô cùng, trong đó lại càng có nhiều các loại cấm chế bao phủ.
Hàn Lập chú ý tới các tu sĩ đi qua trên đường khi nhìn về các kiến trúc này trên mặt đều mang theo vẻ kính sợ.
"Chính là chỗ này." Kỳ Lương mang theo Hàn Lập, dừng lại trước một tòa lầu các ba tầng phía trước.
Tòa lầu các này cũng bị một tầng cấm chế màu trắng bao phủ, từ bên ngoài không thấy rõ tình huống bên trong, lộ ra có chút vẻ thần bí.
Hoàn Thành C316
E dịch tốt hơn rồi đấy, khá là mượt. Chữ “chứng kiến” có thể thay bằng “thấy”.
Gắng dịch hết cuốn PNTT2 là thành Dịch giả luôn á :D
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top