Diệp Thiên Di
Phàm Nhân
có chờ ta xí nhé, onl bằng đt mò lâu lắmặc, nàng có video hướng dẫn không
có chờ ta xí nhé, onl bằng đt mò lâu lắmặc, nàng có video hướng dẫn không
@Đông Hy tiểu Hy Hy, mang thánh thú ra khao mọi người làm vài chén nàoChưa thấy gì, đến móng chân thánh thú cũng ko có 1 miếng![]()



chào buổi tốicó chờ ta xí nhé, onl bằng đt mò lâu lắm
tiểu Di
?”
.” Tôi nói.
. Tôi không biết tại sao, nhưng mỗi khi tôi vô tình làm chính mình bị thương, thì những người khác gần tôi sẽ nhận lấy vết thương đó. Có lần tôi bị miếng giấy cứng cắt trúng trong lớp và khiến cho 3 người xung quanh tôi bị chảy máu ở ngón tay. Vào cấp 3, tôi bị 1 vụ tai nạn xe, và mặc dù phía cạnh xe của tôi mới là bị đâm trúng, nhưng cô bạn gái tôi lại bị gãy chân không hiểu nguyên do.
. Và khi cảnh sát tới nơi, họ phát hiện tôi quì thẫn thờ bên những cái xác của họ, thần trí mơ màng cố suy nghĩ nên làm gì trong khi đôi tay đang ngu xuẩn cầm lấy khẩu súng của chúng.
.” Tôi lặp lại 1 cách buồn bã.chào buổi tối tiểu Kichào buổi tốitiểu Di

chắc ta phải vửa mở phim kinh dị vừa đọc truyện của lão mới thấy nó kinh dị quátrong lúc chờ video của nàng @Diệp Thiên Di thì mình sẽ đăng tiếp truyện kinh dị
Van xin“Làm ơn, tôi thành thật van xin anh.” Tôi nói, nhưng người hành hình chỉ thở dài và cho tôi 1 ánh nhìn thương tiếc khi anh châm ống kim truyền tĩnh mạch vào tay tôi.
Vị linh mục ngồi bên cạnh. “1 khi anh ta nhấn nút, chất độc sẽ nhanh chóng chạy vào. Chỉ trong vòng 30 giây anh sẽ dần mất ý thức, và sau đó là chết.” Ông giải thích, dù cho tôi đã nghe trước đó hàng trăm lần. “Con có lời trăn trối nào không?”
“Chỉ, 1 lần nữa, tôi cầu xin các người đừng làm thế.” Tôi nói.
Vị linh mục gật đầu buồn bã, bi thương bởi cho rằng tôi không dám đối mặt buổi hành quyết với chút lương tâm còn sót lại của mình.
Tuy nhiên, chuyện không phải như vậy đâu. Tôi chưa hề sát hại 1 ai cả. Suốt cuộc đời tôi. Tôi không biết tại sao, nhưng mỗi khi tôi vô tình làm chính mình bị thương, thì những người khác gần tôi sẽ nhận lấy vết thương đó. Có lần tôi bị miếng giấy cứng cắt trúng trong lớp và khiến cho 3 người xung quanh tôi bị chảy máu ở ngón tay. Vào cấp 3, tôi bị 1 vụ tai nạn xe, và mặc dù phía cạnh xe của tôi mới là bị đâm trúng, nhưng cô bạn gái tôi lại bị gãy chân không hiểu nguyên do.
Thế là từ đó tôi luôn rất cẩn thận. Tôi quan tâm chăm sóc bản thân mình, cố gắng giữ gìn sức khỏe thật tốt. Nhưng khi tôi bị ăn cướp bởi 1 nhóm 3 người, hắn ta dùng súng bắn thẳng vào mặt tôi, nhưng mặt của chúng nổ tung, chứ không phải tôi. Và khi cảnh sát tới nơi, họ phát hiện tôi quì thẫn thờ bên những cái xác của họ, thần trí mơ màng cố suy nghĩ nên làm gì trong khi đôi tay đang ngu xuẩn cầm lấy khẩu súng của chúng.
Khoảng 30 giây sau khi người hành hình bắt đầu tiêm thuốc, tôi nhìn thấy cả anh ta và vị linh mục ngã ngữa ra sàn bất động.
“Tôi đã cầu xin các người rồi mà.” Tôi lặp lại 1 cách buồn bã.

Lúc còn sống tác giả cũng nói y hệt thếchắc ta phải vửa mở phim kinh dị vừa đọc truyện của lão mới thấy nó kinh dị quá![]()
Thua mất thì cày đả tự 1 tháng là xong akhác chứ, lỡ thua mất 20k

biết là ta cận nặng lắm hông hả ta đang đấu tranh vs đại boss chi tiền mua thuốc nhỏ mắt sau đợt event đả tự đây aThua mất thì cày đả tự 1 tháng là xong a![]()

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản