(Lầu 3)Topic chuyên t.ư vấn mọi vấn đề, Tất tần tật... Tuốt tuồn tuột.... của Thúc t.ư

Status
Not open for further replies.

Lưu Kim Bưu

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
2.209,74
Tu vi
3,27
trong lúc chờ video của nàng @Diệp Thiên Di thì mình sẽ đăng tiếp truyện kinh dị:4cool_doubt:
Van xin​
“Làm ơn, tôi thành thật van xin anh.” Tôi nói, nhưng người hành hình chỉ thở dài và cho tôi 1 ánh nhìn thương tiếc khi anh châm ống kim truyền tĩnh mạch vào tay tôi.

Vị linh mục ngồi bên cạnh. “1 khi anh ta nhấn nút, chất độc sẽ nhanh chóng chạy vào. Chỉ trong vòng 30 giây anh sẽ dần mất ý thức, và sau đó là chết.” Ông giải thích, dù cho tôi đã nghe trước đó hàng trăm lần. “Con có lời trăn trối nào không :4cool_confuse:?”

“Chỉ, 1 lần nữa, tôi cầu xin các người đừng làm thế :too_sad:.” Tôi nói.

Vị linh mục gật đầu buồn bã, bi thương bởi cho rằng tôi không dám đối mặt buổi hành quyết với chút lương tâm còn sót lại của mình.

Tuy nhiên, chuyện không phải như vậy đâu. Tôi chưa hề sát hại 1 ai cả. Suốt cuộc đời tôi :sad:. Tôi không biết tại sao, nhưng mỗi khi tôi vô tình làm chính mình bị thương, thì những người khác gần tôi sẽ nhận lấy vết thương đó. Có lần tôi bị miếng giấy cứng cắt trúng trong lớp và khiến cho 3 người xung quanh tôi bị chảy máu ở ngón tay. Vào cấp 3, tôi bị 1 vụ tai nạn xe, và mặc dù phía cạnh xe của tôi mới là bị đâm trúng, nhưng cô bạn gái tôi lại bị gãy chân không hiểu nguyên do.

Thế là từ đó tôi luôn rất cẩn thận. Tôi quan tâm chăm sóc bản thân mình, cố gắng giữ gìn sức khỏe thật tốt. Nhưng khi tôi bị ăn cướp bởi 1 nhóm 3 người, hắn ta dùng súng bắn thẳng vào mặt tôi, nhưng mặt của chúng nổ tung, chứ không phải tôi :sad:. Và khi cảnh sát tới nơi, họ phát hiện tôi quì thẫn thờ bên những cái xác của họ, thần trí mơ màng cố suy nghĩ nên làm gì trong khi đôi tay đang ngu xuẩn cầm lấy khẩu súng của chúng.

Khoảng 30 giây sau khi người hành hình bắt đầu tiêm thuốc, tôi nhìn thấy cả anh ta và vị linh mục ngã ngữa ra sàn bất động.

“Tôi đã cầu xin các người rồi mà :sad:.” Tôi lặp lại 1 cách buồn bã.
 

KiAZP

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
trong lúc chờ video của nàng @Diệp Thiên Di thì mình sẽ đăng tiếp truyện kinh dị:4cool_doubt:
Van xin
“Làm ơn, tôi thành thật van xin anh.” Tôi nói, nhưng người hành hình chỉ thở dài và cho tôi 1 ánh nhìn thương tiếc khi anh châm ống kim truyền tĩnh mạch vào tay tôi.

Vị linh mục ngồi bên cạnh. “1 khi anh ta nhấn nút, chất độc sẽ nhanh chóng chạy vào. Chỉ trong vòng 30 giây anh sẽ dần mất ý thức, và sau đó là chết.” Ông giải thích, dù cho tôi đã nghe trước đó hàng trăm lần. “Con có lời trăn trối nào không :4cool_confuse:?”

“Chỉ, 1 lần nữa, tôi cầu xin các người đừng làm thế :too_sad:.” Tôi nói.

Vị linh mục gật đầu buồn bã, bi thương bởi cho rằng tôi không dám đối mặt buổi hành quyết với chút lương tâm còn sót lại của mình.

Tuy nhiên, chuyện không phải như vậy đâu. Tôi chưa hề sát hại 1 ai cả. Suốt cuộc đời tôi :sad:. Tôi không biết tại sao, nhưng mỗi khi tôi vô tình làm chính mình bị thương, thì những người khác gần tôi sẽ nhận lấy vết thương đó. Có lần tôi bị miếng giấy cứng cắt trúng trong lớp và khiến cho 3 người xung quanh tôi bị chảy máu ở ngón tay. Vào cấp 3, tôi bị 1 vụ tai nạn xe, và mặc dù phía cạnh xe của tôi mới là bị đâm trúng, nhưng cô bạn gái tôi lại bị gãy chân không hiểu nguyên do.

Thế là từ đó tôi luôn rất cẩn thận. Tôi quan tâm chăm sóc bản thân mình, cố gắng giữ gìn sức khỏe thật tốt. Nhưng khi tôi bị ăn cướp bởi 1 nhóm 3 người, hắn ta dùng súng bắn thẳng vào mặt tôi, nhưng mặt của chúng nổ tung, chứ không phải tôi :sad:. Và khi cảnh sát tới nơi, họ phát hiện tôi quì thẫn thờ bên những cái xác của họ, thần trí mơ màng cố suy nghĩ nên làm gì trong khi đôi tay đang ngu xuẩn cầm lấy khẩu súng của chúng.

Khoảng 30 giây sau khi người hành hình bắt đầu tiêm thuốc, tôi nhìn thấy cả anh ta và vị linh mục ngã ngữa ra sàn bất động.

“Tôi đã cầu xin các người rồi mà :sad:.” Tôi lặp lại 1 cách buồn bã.
chắc ta phải vửa mở phim kinh dị vừa đọc truyện của lão mới thấy nó kinh dị quá :cuoichet:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top