(Lầu 3)Topic chuyên t.ư vấn mọi vấn đề, Tất tần tật... Tuốt tuồn tuột.... của Thúc t.ư

Status
Not open for further replies.

Marin

Phàm Nhân
Ngọc
-293,35
Tu vi
0,00
Đệ đi ngủ đây, mai còn làm việc, giờ mệt quá, mọi người ngủ ngon nha :9::9::9::9:
UK, lão ngủ ngon nha. Ta cũng ngủ thôi. Chúc mọi ng ngủ ngon nha, điện thoại hết pin, k tag nha :D. Di tỷ vs Sa tỷ nên ăn ít lại còn Ki tỷ thì phải thức bảo vệ hòa bình thế giới nên ăn nhiều chút nha. :9cool_sweet_kiss:
 

Lưu Kim Bưu

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
2.209,74
Tu vi
3,27
Mấy truyện ngắn xem chừng khá vui.:6cool_smile:
Chiếc mặt nạ
Tôi vội vã rời khỏi nhà để đi đón đứa con trai ở trường. Giao thông ngày hôm đó khá thoáng, ít xe cộ ngoại trừ vướng phải vài cái đèn đỏ. Đang đợi đèn đỏ là lúc tôi nhìn thấy người phụ nữ đó.

Tôi không biết cô ta đã đứng đó bao lâu, nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng mỗi khi để ý tôi lại không dời mắt đi được :4cool_confuse:. Cô đang nở 1 nụ cười quỉ dị, và vẫy vẫy tay với tôi, tay kia thì vuốt đầu 1 đứa trẻ. Thằng bé kia, tôi nghĩ là con trai cô ấy, đang mặc 1 bộ đồ nâu và cái mặt nạ hình con dê màu đen. Bộ đồ hóa trang kì quặc nhỉ, cộng thêm, Holloween đã hết từ hôm qua rồi mà?

Thằng bé cũng vẫy tay và nhìn tôi qua cái mặt nạ nhưng động tác có vẻ không thoải mái và cưỡng ép :4cool_confuse:. Đôi mắt của người phụ nữ, như nhìn xuyên thấu tâm can tôi. Cô ta thậm chí không hề chớp mắt. Sống lưng tôi lạnh ngắt và cực kì khó chịu. Còn đôi mắt thằng bé, Chúa ơi, đôi mắt nó đang van xin tha thiết sự giúp đỡ. Người phụ nữ bắt đầu mất kiên nhẫn, vẫy tay mạnh hơn mỗi giây qua đi.

Tôi xoay mặt đi. Chẳng biết sao tôi lại vô cùng kinh hãi. Tôi phải rời khỏi đó. Khi đèn xanh bật, mà cứ nghĩ như mãi mãi, tôi nhấn ga bỏ đi. Không dám quay đầu lại mà nhìn.

Tôi tưởng không gì có thể kinh khủng hơn cảm giác từ cái nhìn người phụ nữ và đứa con trai của cô ta. Nhưng rồi tôi đến trường, và họ nói rằng con trai tôi không có ở đây. Họ nói vợ tôi đã đón thằng bé rồi :5cool_ops:. Nhưng tôi làm gì có vợ. Họ đưa tôi 1 tờ giấy tin nhắn, nói rằng cô ấy nhờ họ đưa cho tôi. Không từ ngữ nào có thể diễn tả cảm xúc khi tôi đọc hàng chữ đầy nghiệt ngã:

“Đừng nói là tôi không cho anh cơ hội chào tạm biệt đấy nhé.”
 

KiAZP

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Mấy truyện ngắn xem chừng khá vui.:6cool_smile:
Chiếc mặt nạ
Tôi vội vã rời khỏi nhà để đi đón đứa con trai ở trường. Giao thông ngày hôm đó khá thoáng, ít xe cộ ngoại trừ vướng phải vài cái đèn đỏ. Đang đợi đèn đỏ là lúc tôi nhìn thấy người phụ nữ đó.

Tôi không biết cô ta đã đứng đó bao lâu, nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng mỗi khi để ý tôi lại không dời mắt đi được :4cool_confuse:. Cô đang nở 1 nụ cười quỉ dị, và vẫy vẫy tay với tôi, tay kia thì vuốt đầu 1 đứa trẻ. Thằng bé kia, tôi nghĩ là con trai cô ấy, đang mặc 1 bộ đồ nâu và cái mặt nạ hình con dê màu đen. Bộ đồ hóa trang kì quặc nhỉ, cộng thêm, Holloween đã hết từ hôm qua rồi mà?

Thằng bé cũng vẫy tay và nhìn tôi qua cái mặt nạ nhưng động tác có vẻ không thoải mái và cưỡng ép :4cool_confuse:. Đôi mắt của người phụ nữ, như nhìn xuyên thấu tâm can tôi. Cô ta thậm chí không hề chớp mắt. Sống lưng tôi lạnh ngắt và cực kì khó chịu. Còn đôi mắt thằng bé, Chúa ơi, đôi mắt nó đang van xin tha thiết sự giúp đỡ. Người phụ nữ bắt đầu mất kiên nhẫn, vẫy tay mạnh hơn mỗi giây qua đi.

Tôi xoay mặt đi. Chẳng biết sao tôi lại vô cùng kinh hãi. Tôi phải rời khỏi đó. Khi đèn xanh bật, mà cứ nghĩ như mãi mãi, tôi nhấn ga bỏ đi. Không dám quay đầu lại mà nhìn.

Tôi tưởng không gì có thể kinh khủng hơn cảm giác từ cái nhìn người phụ nữ và đứa con trai của cô ta. Nhưng rồi tôi đến trường, và họ nói rằng con trai tôi không có ở đây. Họ nói vợ tôi đã đón thằng bé rồi :5cool_ops:. Nhưng tôi làm gì có vợ. Họ đưa tôi 1 tờ giấy tin nhắn, nói rằng cô ấy nhờ họ đưa cho tôi. Không từ ngữ nào có thể diễn tả cảm xúc khi tôi đọc hàng chữ đầy nghiệt ngã:

“Đừng nói là tôi không cho anh cơ hội chào tạm biệt đấy nhé.”
:035:vui quớ nhỉ :40:
 

Lưu Kim Bưu

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
2.209,74
Tu vi
3,27
ôi giời ơi, hơi lạnh người:5cool_sweat:
Ngôi nhà cũ​
Chúng tôi mua lại 1 ngôi nhà cũ, tôi và bạn trai. Anh ấy chịu trách nhiệm sửa sang lại – nối nhà bếp với phòng ngủ chính, còn tôi thì xé bỏ giấy dán tường. Người chủ trước dán giấy lên khắp TƯỜNG và TRẦN NHÀ :canny:! Gỡ bỏ là chuyện vô cùng khó khăn, nhưng cũng có phần thích thú.

Cái cảm giác dùng tay lột ra 1 mảng lớn, giống như da của bạn bị tróc ra khi cháy nắng vậy. Tôi không biết các bạn thế nào nhưng vụ xé giấy này làm tôi hứng lắm :6cool_smile:, cố gắng xé sao cho được tờ lớn nhất.

Ngay dưới góc tờ giấy ở mỗi phòng có ghi tên 1 người và ngày tháng. Tính tò mò bộc phát, tôi thử tra 1 cái tên trên Google và phát hiện đó 1 người bị mất tích, ngày mất tích cũng trùng khớp với ngày ghi trên tờ giấy!

Ngày hôm sau, tôi ghi lại 1 danh sách tất cả những cái tên đó. Chẳng cần phải nói, tất cả đều mất tích, thời gian ăn khớp :4cool_confuse:. Chúng tôi báo ngay cho cảnh sát và họ gửi đến 1 đội điều tra hiện trường.

Tôi nghe ngóng thấy 1 nhân viên nói. “Đúng rồi, là người.”

Người? Cái gì người :5cool_ops:?

“Thưa cô, thứ mà cô xé bỏ khỏi tường ấy? Đó không phải giấy dán đâu.”​
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top