Đồng quan điểm với lão.Minh trùng Mẫu và đồng bọn bây giờ có khj chẳng qua là thức ăn cho hai Linh sủng tiến giai thông huyền thôi.![]()
Xin phép đưa bài của lão lên fanpage BNS nhé ^^ đa tạ lãoHaizz...thực sự kết thúc trống vắng quá... nhưng tại hạ vẫn thích phong cách viết truyện vô tình của lão Vọng.
Đây là tu tiên chứ không phải kiếm hiệp. Thực sự khi Tiêu Đỉnh viết bộ Tru Tiên được đánh giá cao là vì nó là 1 bước ngoặt mới cho thể loại tiên hiệp, ngta khen nó tả tình hay, miêu tả nhân vật đặc sắc, ấy là nó đánh vào tâm lý người đời chứ chưa thực sự "thoát tục" để bước vào đại đạo. Khi đang đọc Ma Thiên Ký và Lục Tiên thì tại hạ cảm giác giống như 1 cái là truyện người lớn, 1 cái là truyện tình cảm trẻ con, suốt ngày mi giận ta hog? trong tâm trí mi ta là qq gì?
Cứ nhìn "vết xe đổ" của Phàm Nhân Tu Tiên mà lại thấy nản, nhưng nhiều đậu hũ còn day dứt chưa nguôi. Ngẫm thử nhé ? Giả sử ta có linh căn, sinh ra 1 thằng con không có linh căn thì nó cũng chỉ thành phàm nhân, cắn thuốc lắc cao lắm cũng 100 200 tuổi là tử ẹo. Một ngày bất chợt đang đánh LOL 1 thằng chạy lại nói ta có linh căn hỏi có muốn tu tiên hay không, lúc ấy mà bước theo đại đạo thì cũng lục thân bất nhận, gia đình dòng họ từ từ chết đi dù ta có đứng nhìn cũng đành ngậm ngùi pó tay, vậy huống hồ là người yêu?
Nói về Phàm nhân thì Nam Cung Uyển cơ bản tạo hình lúc đầu game ko có gì đặc sắc (nếu là loại thiên kiều bá mị thì đã mang đến 1 tráng chém giết, bị Nguyên Anh bắt làm lô đỉnh rồi chứ nào tới lượt giữ zin tới Kim Đan bị thằng nhóc phá zin rồi tới Nguyên Anh mới có người nhòm ngó). Nhưng vì là nữ nhân vật chính mặc định nên nàng được buff từ nhan sắc tới tu vi đã vượt qua giới diện phi thăng trở thành đỉnh giai hạ giới chưa đủ mà còn tiến tới Đại Thừa Kỳ đỉnh giai nhân tộc.
Tử Linh thiên kiều bá mị, nhưng t.ư chất thấp kém rồi cũng được kế thừa main char thần công nhăm nhe có ngày lên Thiên Giới. Còn 1 dàn Nguyên Dao, Ngân Nguyệt nữa lai dai kéo dài đến bao giờ, thực sự so sánh nhân giới có nàng nào t.ư chất qua Băng Phượng ? Trong khi đó truyện giới thiệu biết bao kỳ nhân dị sĩ, người nào cũng tài năng tuyệt đỉnh như lão Thanh Nguyên Tử,tam đại thuỷ tổ v..v... long đong lận đận biết ngày nào phi thăng ?
Lại nói về Ma Thiên Ký, thực sự khi đã yêu rồi nhiều người bất chấp hi sinh cho người minh yêu, ngay cả Liễu Minh cũng mấy lần vào sinh ra tử, hấp tấp tiến giai xịt Thiên Tượng cũng chỉ vì Dao Cơ. Có ai nghĩ đến bản thân hắn đỉnh cấp nhân gian nhưng cũng đâu có được những người mình thực sự bên cạnh yêu thương? Đã có tất cả nhưng lại không thể nắm giữ được người mình yêu mãi bên cạnh mình, thực sự nó còn đau hơn việc không có a. Nhưng nếu kéo dài cho các nhân vật nữ theo thì thật sự lại rất mệt giống kiểu PNTT, t.ư chất em My, Già Lam có là gì? liệu Dao Cơ có hơn được Lung Tố hay Huyết đằng thánh vương? Triệu Thiên Dĩnh có hơn được Ma hoàng hay Ma Thiên? Nếu giả sử kéo dài bộ truyện lên thượng giới và cho dàn hot girl phi thăng thì thiệt sự là được lòng khán giả nhưng lại là hạt sạn to đùng a.
Cơ bản thì kết thúc cái kết em Hoàng Phủ Thiên Dĩnh và Dao Cơ thoả đáng rồi, 2 người đều bị quyền lực, gia tộc ảnh hưởng nào có chọn ku Minh, khi 1 người bõ ta vì quyền lực, thù hận, địa vị hay lý do j đó thì sau này quay lại liệu người đó có còn xứng đáng hay chăng? Giả sử ta nghèo bị người yêu sút, ẽm cưới đại gia lấy tiền giúp gia đình, sau này ta thành đạt, gia đình người yêu cũ thì tan nát, quá chăng ta chỉ có thể lo cho cuộc sống vật chất của nàng, còn tình yêu...mặc dù rất yêu nhưng ta nghĩ cũng lỡ rồi cho qua đi thôi...Vả lại đại đạo vốn vô tình mà, dù có thương nàng thật sự thì hog lẽ bắt nàng làm linh thú kéo đi phi thăng sao?
Thực sự kết cục Ma Thiên Ký cũng như Phàm Nhân đều giống cuộc đời lão Vọng a. Đã bước vào đại đạo không thể tự chủ bản thân dù tu vi có cao tới đâu, cũng giống lão Vọng viết hay tới đâu cũng bị ảnh hưởng bởi cơm áo gạo tiền. Ta luôn khen Hàn Lập hay vì luôn để lại hậu chước, với Vọng thì trước là PNTT, sau là Ma Thiên Ký cơ bản thì lão để lại hậu chước qua nhiều, lúc nào buồn, túng tiền lại mang ra viết tiếp. Mặc dù rất ghét lão nhưng cũng phải công nhận con người lão thật là cao minh.
Tiểu Bảo thê tử, tại đã mất đi toàn bộ tu vi về sau, xuất ra lưỡi dao sắc bén, vạch phá mặt của mình, xấu xí không chịu nổi.
Đêm hôm đó, Tiểu Bảo ôm thê tử cùng con gái, người một nhà chảy nước mắt, yên lặng thút thít nỉ non .
...

Tiên hiệp đó lãoCái zề thế hiền đệ.
Đệ qua đọc ngôn tềnh rùi đó hả

Bài viết ngắn gọn nhưng rất hay !Truyện của Vong ngữ không phải mô tả con người tu tiên. Truyện của Vong ngữ miêu tả một cái máy tu tiên. Ở trong mỗi nhân vật của Vong ngữ thoảng khi cũng có pha chút tình cảm nhân tình thế thái nhưng cũng chỉ dừng lại ở một chút mà thôi. Từ Hàn Lập cho tới Liễu Minh, bước đầu còn vì yếu vì mạnh, vì tử vì sinh mà tiến cấp. Càng về sau chỉ đơn giản là tu luyện, kì ngộ, tấn cấp.. 3 bước lặp đi lặp lại không hơn. Tiếc là nếu giải thích rằng vì cái sự tu tiên đó bỏ mà qua cảm xúc, để nghịch thiên trường sinh thì cả Hàn lẫn Liễu đều mang cho ta một cảm giác: Chữ Ngạo để đạp lên chữ Thiên là chưa có, chữ Khát để đạt được chữ Sinh là chưa đủ. Tuyến nhân vật của Vong mặc dù không mang nhiều sắc thái sâu lắng nhưng kịch bản truyện lại tương đối logic, đây chính là điểm mạnh trong Phàm nhân cũng như Ma thiên. Nhưng cũng có lẽ chính vì ưu điểm logic này cho nên cá nhân ta lại ngậm ngùi bỏ dở từ đoạn Hàn Lập chiến Mã Lương hay Liễu Minh up Thông Huyền.. Âu cũng là một điều đáng tiếc vậy..

Truyện của Vong ngữ không phải mô tả con người tu tiên. Truyện của Vong ngữ miêu tả một cái máy tu tiên. Ở trong mỗi nhân vật của Vong ngữ thoảng khi cũng có pha chút tình cảm nhân tình thế thái nhưng cũng chỉ dừng lại ở một chút mà thôi. Từ Hàn Lập cho tới Liễu Minh, bước đầu còn vì yếu vì mạnh, vì tử vì sinh mà tiến cấp. Càng về sau chỉ đơn giản là tu luyện, kì ngộ, tấn cấp.. 3 bước lặp đi lặp lại không hơn. Tiếc là nếu giải thích rằng vì cái sự tu tiên đó bỏ mà qua cảm xúc, để nghịch thiên trường sinh thì cả Hàn lẫn Liễu đều mang cho ta một cảm giác: Chữ Ngạo để đạp lên chữ Thiên là chưa có, chữ Khát để đạt được chữ Sinh là chưa đủ. Tuyến nhân vật của Vong mặc dù không mang nhiều sắc thái sâu lắng nhưng kịch bản truyện lại tương đối logic, đây chính là điểm mạnh trong Phàm nhân cũng như Ma thiên. Nhưng cũng có lẽ chính vì ưu điểm logic này cho nên cá nhân ta lại ngậm ngùi bỏ dở từ đoạn Hàn Lập chiến Mã Lương hay Liễu Minh up Thông Huyền.. Âu cũng là một điều đáng tiếc vậy..
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản