Tiêu Đỉnh thất bại trong việc viết tiếp Tru Tiên 2 đơn giản là vì lão ko còn dùng (đúng hơn là ko thể dùng tiếp) bút pháp mô tả nội tâm nhân vật nữa. Xuyên suốt Tru Tiên 1 lão ấy rất thành công trong việc mô tả nội tâm Trương Tiểu Phàm, cả bộ truyện như là câu chuyện tự kỷ của nhân vật chính: cửa mât nhà tan, yêu đơn phương, bị lừa đảo bởi người mà hắn tin tưởng nhất, đồng môn xa lánh, mất người yêu.... cùng với các chi tiết rất thực rất gần gũi, hi sinh vì tình của Bích Dao: ta chỉ thích ống tay áo này của ngươi vì ta mà lao cây trúc....hay thông qua hình ảnh tình si Lục Tuyết Kỳ: lặng lẻ cô đơn mà ngóng chờ, thương nhớ...tất cả đã giúp lão Tiêu tạo được sự đồng cảm lớn nơi người đọc. Từ đó, tác phẩm trở nên bất tử
Còn đối với Tru Tiên 2 (và cả Luc Tiên bi giờ): nếu ko tính mấy chương đơn lẻ lão Tiêu bộc phát được phong cách tả tâm của lão, ta chỉ còn thấy được bút pháp "tả cảnh" mà ko còn thấy được cái sâu sắc trong "Tả Tâm" nhân vật. Mấy trăm chương chuyện cứ đều đều, rề rề....lâu lâu bộc phát lập lòe như đom đóm trong đêm. Tuy vẫn giữ được sự khác biệt so với các truyện khác nhưng lão cũng đã bị ảnh hưởng bởi hơi hướng tiên hiệp hiện đại rồi (cơ duyên->tu luyện -> lên cấp -> Đánh -> cơ duyên). Không còn giữ thuần phong cách tiên hiệp cổ điển nửa.

-> Ngay từ đầu Tru Tiên 2 hay Lục Tiên bây giờ đều ko thể so sánh đẳng cấp với Tru Tiên 1 được. Việc lão chắp nối Lục Tiên với Tru Tiên như bây giờ ta nghĩ như vậy thực ko nên vì sẽ ko thể đạt được hiệu quả như Tru Tiên 1, mà tình tiết truyên lại tăng quá nhiều sẽ rất dễ làm lão ngộp thở. Viết chậm mà lại bị ngộp thì

Sắp tới Lục Tiên muốn đột phá đến đẳng cấp của Tru Tiên 1 thì chắc chắn phải có yếu tố tự kỷ của nhân vật chính thêm vào. Nếu quả thực lão Tiêu đi theo lối này thì Thẩm Thạch sẽ bị đày đọa thảm ah. Còn nếu lão ấy không đi theo hướng trên thì rất khó tạo ra sự khác biệt "lớn" với các đầu truyện tiên hiệp khác. Khi đó, lão ấy cũng chỉ tạo được một chút lạ "miệng" cho người đọc mà thôi.

Ta thích nội tâm nhân vật, gần 200 chương gần đây thật sự rất thiếu "tâm", ko có gì nhiều để bình loạn.