Luận Truyện Ma Thiên Ký - Vong Ngữ - Tầng 8 : Quần ma loạn vũ - Tấn Công Hải Hoàng Cung

Status
Not open for further replies.

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
ở đây có bạn nào đọc truyện Hao Thiên Cốt không ?

đang hóng xem phim ý . ai dành cho tôi hỏi mấy câu
:chaothua: xem 1/10 chap phim ta bỏ luôn, clm nó thằng main chính xưng đệ nhất giới mà cầm kiếm chém con zombie ko xất da, em nữ phàm nhân thì nhặt kiếm lên đâm quả xiên cmn chân =]]
Móa xàm lv max bỏ luôn, xem cứ mãi thích em cho nó lành :daica:
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
Lỗi đánh máy dịch chương 1151 - Liên minh Thái tông (đã sửa lại, chữ đậm đỏ)
(Cụm từ "mật truyền đệ t.ử") ta thấy nên giữ nguyên là "bí truyền đệ tử" để liền mạch với các chương trước đây.

[NOGUEST]
MA THIÊN KÝ
Vong Ngữ

Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu

Chương 1151: Liên minh Thái tông

Dịch giả: tieukinh, nila32
Nguồn: www.bachngocsach.com


“Đa tạ chủ nhân, nhưng Hạt nhi t.ừ khi tiến giai Chân Đan cảnh thì đã có thể t.ự do chuyển hóa âm dương chi lực, có thể chuyển hóa thiên địa nguyên khí thành Cửu U âm khí, người xem.” Hạt nhi cười hi hi, tay đưa lên theo t.ư thế dâng tặng bảo vật, thiên địa linh khí liền hội tụ lại bay quanh người nàng.

Trên trán nàng lóe lên kim quang, thiên địa linh khí quanh người nàng như bị nhuộm, nhanh chóng biến thành màu đen, tỏa ra hơi lạnh thấu xương, thậm chí còn âm hàn hơn cả Cửu U Minh Khí.

“Đây…”

Liễu Minh còn đang ngạc nhiên thì âm khí quanh người Hạt nhi đã lại hóa thành thiên địa linh khí màu trắng sữa.

Liễu Minh nhìn đến ngẩn người.

Hắn cũng có thể coi là biết nhiều hiểu rộng, nhưng chuyện tùy ý thay đổi tính chất của linh khí như Hạt nhi làm thì quả thật mới thấy lần đầu.

Có điều khi hắn nhìn thấy trên mặt Hạt nhi như còn lưu lại một lớp kim quang thì chợt hiểu ra.

Hạt nhi lúc trước t.ừng ăn trứng của kỳ thú t.ư Thần, bây giờ tiến giai Chân Đan, có thể kích phát một chút thiên phú của kỳ thú này, nên mới có năng lực chuyển hóa âm dương chi lực như vậy.

“Tốt, nếu ngươi đã có năng lực như vậy thì không cần Quỳ Thủy Chi Trận trợ giúp nữa, ở đây tu luyện cho tốt để sớm ngày tiến giai đi.” Liễu Minh gật đầu phân phó.

Hạt nhi càng mạnh càng có lợi cho hắn.

“Chủ nhân yên tâm, Hạt nhi biết rồi.” Thiếu nữ áo đen liên tục gật đầu.

Liễu Minh lại khuyên nó mấy câu rồi quay về mật thất của hắn. Nhưng hắn không vội tu luyện mà lấy ra một ngọc giản màu xám.

Đây là thứ Âm Cửu Linh đưa cho hắn, bên trong là thông tin về Phù Đồ Cung và mật truyền đệ t.ử.

Tuy hắn đã trở thành mật truyền đệ t.ử nhưng những chuyện về nghĩa vụ và phúc lợi của mật truyền đệ t.ử lại biết rất ít.

Việc này cũng khó trách, hắn thường xuyên ra ngoài, đối với một số chuyện trong Thái Thanh Môn ngoại môn đệ t.ử còn hiểu rõ hơn hắn. Miếng ngọc giản này chính là vật mà hắn đang cần.

Liễu Minh nhắm mắt, đưa một tia thần thức vào trong.

Rất lâu sau hắn mới mở mắt ra , ánh mắt lướt qua vẻ kỳ lạ.

Sự coi trọng và phúc lợi mà Thái Thanh Môn dành cho mật truyền đệ t.ử còn hơn cả dự liệu của hắn. Còn về nghĩa vụ thì ngọc giản chỉ nói sơ qua, trong đó chỉ nói rằng mật truyền đệ t.ử sẽ do Thiên Qua chưởng môn trực tiếp chưởng quản.

Hắn thấy vậy có chút nghi hoặc, nhưng rồi lại lắc đầu. Những chuyện này nhất thời khó mà hiểu hết được, sau này có cơ hội sẽ hỏi Cầu Long t.ử là được.

Hắn thu ngọc giản lại rồi vung tay, thanh quang lóe lên, trong tay hắn đã xuất hiện một đôi cánh nhỏ màu xanh, chính là Thiền Tinh Dực do Huyền Ngư lão tổ ban cho.

Liễu Minh sau khi có được bảo vật này vẫn chưa kịp luyện hóa, đại chiến có thể nổ ra bất cứ lúc nào, loại thủ đoạn bảo vệ tính mạng này hẳn là nên nắm vững càng sớm càng tốt.

Hắn để đôi cánh lơ lửng trước người, há miệng phun ra một đạo linh diễm màu đen, rồi lại cực kỳ cẩn thận dùng ngón tay dẫn linh diễm vây quanh đôi cánh.

Lúc hắn đang bế quan, thì chủ điện Thái Thanh Môn lại đông nghịt người. Cơ hồ toàn bộ chưởng tọa của các sơn phong trong nội môn đều tề t.ựu về đây cả.

Trên ghế chủ tọa, Thiên Qua chân nhân vẻ mặt nghiêm túc đang nhìn vào một truyền tấn trận bàn trong tay.

Bên cạnh y là mười mấy thái thượng trưởng lão Thiên Tượng cảnh, có điều bốn vị Thông Huyền trưởng lão lại không thấy ở đây.

“Lần này tông môn thông qua sưu hồn một lượng lớn cao giai Minh trùng, đã nắm được tình hình cụ thể của chuyện Minh tộc xâm lấn lần này, cũng đã truyền âm thông báo với các chưởng tọa.”. Thiên Qua chân nhân vuốt nhẹ trận bàn trong tay chậm rãi nói.

Lời này vừa nói ra, các chưởng tọa liền rì rầm bàn luận.

“Thông qua nhiều nguồn thông tin, chúng ta đã tìm ra nguyên nhân Minh Tộc xâm lấn Trung Thiên đại lục, đó là vì trong Minh tộc đã xuất hiện một con Minh Trùng Chi Mẫu…” Thiên Qua chân nhân ánh mắt lóe lên nhìn mọi người bên dưới rồi đem chuyện về Minh Trùng Chi Mẫu nói kỹ một lượt.

Các trưởng lão và chưởng tọa nghe xong đều sắc mặt đại biến, nhưng một số trưởng lão Thiên Tượng lại không hề ngạc nhiên, xem ra đã biết trước rồi.

“Không ngờ còn có chuyện này, nếu Minh Trùng Chi Mẫu kia thực lực còn trên cả Thông Huyền thì chúng ta nên ứng phó thế nào ?” một vị chưởng tọa kinh ngạc đứng dậy chắp tay hỏi Thiên Qua chân nhân.

Các trưởng lão chưởng tọa khác cũng gật đầu phụ họa, đều nhìn về phía Thiên Qua chân nhân.

“Chuyện đó thì bốn vị Thông Huyền thái thượng của bản môn và các tu sĩ Thông Huyền của ba đại thái tông kia đã thương lượng và có kế hoạch ứng đối sơ bộ, có điều chuyện này tạm thời không thể công khai.”Thiên Qua chân nhân lộ vẻ chắc chắn nói.

“Hóa ra là thế, vậy thì tốt”.

“Như vậy thật quá tốt rồi.” Những chưởng tòa chung quanh nghe vậy bèn nhẹ nhàng thở ra, có điều không ít người vẫn mang thần sắc lo lắng, tựa hồ không quá yên tâm đối với tình hình hiện tai.

“Xét thấy quy mô xâm lấn lần này của Minh tộc quả thật quá lớn, toàn bộ đại lục Trung Thiên không có nơi nào may mắn nằm ngoài tầm ảnh hưởng của nó vì vậy tứ đại Thái tông cùng bát đại thế gia và một số thế lực lớn đã quyết định hợp tác với nhau tạo thành liên minh để chung sức đối kháng kiếp nạn trước mắt. Tứ đại Thái tông cũng theo đó trở thành bộ phận hạch tâm của liên minh. Để giảm bớt thương vong đến mức tối thiểu, tứ đại tông môn chúng ta quyết định phái ra đệ tử tinh nhuệ tham gia tiếp ứng một số khu vực bị Minh trùng vây công. Trong lúc đó, những tu sĩ còn lại sẽ tìm cơ hội chia ra vây quét đại quân Minh tộc. Bởi vậy, kính xin chư vị chưởng tòa tận lực phái đệ tử tinh anh của chi phái. Chờ khi đại lục Trung Thiên sạch bóng quân thù, những đệ tử lập nhiều công lao sẽ được tông môn ban thưởng lượng lớn điểm cống hiến. Hơn nữa, những chi phái đạt được thành xuất sắc sẽ nhận được lượng lớn tài nguyên tu luyện.” Thiên Qua chân nhân cao giọng tuyên bố.

“Cẩn tuân hiệu lệnh của chưởng môn.” Chưởng tòa các chi phái cũng không có nhiều ý kiến với đối với quyết định vừa được ban bố, phần lớn bọn họ đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Cùng lúc đó, tình hình tương tự cũng diễn ra tại ba đại tông môn còn lại là Thiên Công Tông, Hạo Nhiên Thư Viện cùng Ma Huyền Tông. Lần xuất chiến này, lực lượng Nhân tộc gồm đệ tử đến từ tứ đại Thái tông, Thiên Yêu cốc, Bắc Đẩu các, bát đại thế gia. Thậm chí, tổ chức thập phần thần bí như Thiên Cung cũng bắt đầu điều động đệ tử tinh nhuệ xuất kích, tổ chức phân công, tiêu diệt Minh tộc các nơi. Chỉ có điều, thời gian lũ cự trùng kia tiến vào đại lục Trung Thiên quả thật không ngắn. Vô số Minh trùng sau khi nhờ vào thông đạo không gian tiến đến nơi này, đã cắn nuốt Thiên Địa nguyên khí cùng thi thể của đồng loại để trở nên ngày càng mạnh mẽ. Dù đã toàn lực xuất kích thế nhưng liên minh Nhân tộc cũng không thu được kết quả như mong muốn. Thậm chí, không ít chiến dịch còn khiến cho quân số của họ gánh chịu tổn thất nặng nề. Kể từ đó, với t.ư cách giai tầng hạch tâm của liên minh, tứ đại Thái tông đành phải liên tiếp điều động chiến lực của mình chia ra tiếp ứng chiến trường các nơi.

Một ngày nọ, sau khi dọn đến động phủ mới không lâu, chưa kịp tu luyện mấy ngày, Liễu Minh đã nhận được mệnh lệnh triệu tập của Thiên Qua chân nhân thông qua lệnh bài đệ tử Bí truyền. Chưởng môn tự mình ra lệnh, họ Liễu nào dám chậm trễ bèn mang theo Cốt Hạt rời khỏi động phủ tại Phù Đồ sơn sau đó hóa thành một đạo hắc mang bay về ngọn chủ phong của Thái Thanh Môn.

Nửa khắc đồng hồ về sau, hắn đã đến đai điện của ngọn núi chính, thần sắc không khỏi có chút nao nao.

Trên ghế chủ tọa, ngoại trừ Thiên Qua chân nhân, còn có một vị trưởng lão cấp Thiên Tượng. Hai người đang thấp giọng thảo luận gì đó. Hơn nữa, bên cạnh còn có không ít đệ tử Nội môn. Già Lam thân vận thanh y không ngờ cũng có mặt trong đó. Giờ phút này, nàng đang thì thầm to nhỏ gì đó cùng thiếu nữ áo bạc cạnh bên. Chỉ thấy đứng cạnh Già Lam là một cô gái với khí khái hào hùng đặc trưng, bên hông có đeo một chiếc túi kiếm màu bạc tản mát Kiếm ý lăng lệ ác liệt, không ai khác chính là Long Nhan Phỉ của Thiên Kiếm Phong.

Giờ phút này, Liễu Minh với trang phục đệ tử Bí truyền, vừa mới bước vào cửa điện liền thu hút toàn bộ sự chú ý của đám đông đệ tử Nội môn có mặt. Động tĩnh thu hút như thế tự nhiên cũng khiến Già Lam cùng Long Nhan Phỉ quay đầu nhìn lại. Vừa nhìn thấy Liễu Minh, nhãn tình Long Nhan Phỉ liền có chút sáng lên còn Già Lam sau một thoáng nao nao cũng nhìn sang với ánh mặt chất chứa một tia u oán.

“Bái kiến chưởng môn.”

“Liễu Minh, lần này gọi ngươi đến đây là vì một nhiệm vụ quan trọng cần các ngươi hoàn thành. Hiện tại mọi người còn chưa có mặt đông đủ, ngươi hãy tạm thời đứng sang một bên chờ trong chốc lát.” Thiên Qua chân nhân mang theo sắc mặt có chút trầm trọng, nhàn nhạt phân phó một câu.

“Vâng!” Sau khi gật đầu đáp ứng, Liễu Minh không chút chậm trễ đứng sang một bên.

Mọi người ở đây đều là đệ tử Nội môn, một mình họ Liễu mang trang phục của đệ tử Bí truyền thoạt nhìn giống hạc giữa bầy gà khiến cho đám đông xung quanh liên tiếp nhìn lại.

“Đã lâu không gặp Liễu sư đệ!” Một làn gió thơm bất chợt kéo tới, thì ra Long Nhan Phỉ mang theo Già Lam lặng lẽ tiến đến đồng thời mỉm cười chào hỏi.

“Đã lâu không gặp Long sư tỷ. Tu vi của ngươi quả thật tăng tiến không ít. Ồ, không nghĩ tới sư tỷ cũng đã luyện chế thành công Kiếm hoàn của bản thân, quả thật đáng mừng!” Sau khi lên tiếng chào hỏi Long Nhan Phỉ, Liễu Minh chợt nhìn lướt qua túi kiếm bên hông của nàng, ánh mắt theo đó không khỏi có chút kinh ngạc.

Bản thân hắn đang bồi dưỡng một quả Kiếm hoàn vì vậy vô cùng mẫn cảm đối với kiếm ý đặc biệt do vật này phát ra.

Long Nhan Phỉ nghe vậy chỉ cười mỉm đáp lời:

“Liễu sư đệ nói đùa. Với thời gian mấy chục năm ngắn ngủi, ngươi đã tu luyện đến cảnh giới Chân Đan trung kỳ. Ta làm sao bêu xấu trước mặt sư đệ ngươi chứ. Về phần Kiếm hoàn cũng là ta vừa may mắn luyện chế thành công.”

Liễu Minh nghe vậy chỉ cười ha hả chứ không nói gì thêm sau đó hắn liền quay đầu nhìn thẳng về phía Già Lam.

“Hôm qua, Âm sư bá đã đích thân đến Phiêu Miểu Phong một chuyến.” Già Lam giương đôi mắt đẹp nhìn lại Liễu Minh đồng thời thốt lên một câu không rõ đầu đuôi.

“Cái gì, Âm sư quả thật đã tiến đến Phiêu Miểu Phong?” Liễu Minh nghe vậy liền cảm thấy có chút ngoài ý muốn.





[/NOGUEST]
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
1 Lỗi đánh máy dịch chương 101 : Kịch chiến (2) (đã sửa lại, chữ đậm đỏ):

[NOGUEST]

Chương 101 : Kịch chiến (2)
Dịch : mess12
Biên : hungprods
Nguồn : bachngocsach.com



Miệng Lôi Thần nói lẩm bẩm, khoát tay, một ngón tay điểm nhẹ ra phía trước.

“Oanh!” một tiếng.

Lúc này một cột sét vừa thô vừa to từ trên trời nhằm thẳng vào đỉnh đầu t.ư Mã Thiên mà bổ xuống.

t.ư Mã Thiên không nói hai lời cầm thanh thước ngắn trong tay vung lên không trung.

“Phốc!” một tiếng, một đám mây đen xuất hiện rồi bốc lên trên cao.

Cột sét vừa vặn đánh trúng đám mây, sau khi phát ra một tiếng trầm thấp liền biến mất không thấy bóng dáng.

“Linh khí!”

Mặc dù trong lòng Lôi Thần đã đoán trước được một chút, nhưng khi thấy thế, đồng tử vẫn không kìm được mà co rụt lại, thốt lên một tiếng.

“Đúng, Băng Huyền Vân Xích này là ta đã dùng tất cả vốn liếng mới mua được trong phường thị, vừa vặn có thể khắc chế thuật lôi điện của ngươi.” t.ư Mã Thiên lạnh lùng nói, một tay lật lại đã có thêm một cái túi da màu vàng lớn cỡ bàn tay. Sau đó gã lập tức ném lên trời, một luồng hào quang từ trong đó cuốn ra, phía trước người bỗng xuất hiện một đầu Quỷ vật hình người cao lớn được bao phủ trong một đám khí đen dày đặc.

Mặt xanh nanh vàng, trên người nó mặc một kiện thiết giáp rất dày, mười cái móng tay đen kịt sắc bén dị thường, toàn thân lại càng có vô số gai nhọn màu đen thô cứng. Đúng là một đầu Thiết Giáp Cương Thi .

Ánh sáng xanh lục chớp động không yên trong hai mắt, khí tức trên người nó tỏa ra rất khủng bố, rõ ràng là một đầu Quỷ vật cấp hung hãn đã có một chút linh tính.

Lôi Thần vừa thấy cảnh này, sắc mặt rút cuộc cũng biến đổi, không lưỡng lự vỗ một phát vào cái túi da màu đen bên hông.

Một bóng đen từ đó lao vụt ra, sau đó một đầu Quỷ vật hình con khỉ sau lưng mọc ra hai cánh xuất hiện trong màn hào quang, chính là Quỷ vật cấp Tốt thường thấy nhất : Dạ Du Quỷ!

Chỉ có điều cái đuôi của Quỷ vật này lại có màu đỏ lửa, hơn nữa vừa nhìn thấy đầu Thiết Giáp Cương Thi phía đối diện lại không tỏ vẻ sợ hãi. Trái lại thân thể còn cúi rạp xuống, miệng nhe răng gầm gào liên tục về phía Thiết Giáp Cương Thi đối diện.

Một tay Lôi Thần bấm niệm pháp quyết, há miệng phun ra một ngụm máu lớn về phía Dạ Du Quỷ.

“Phốc!” một tiếng.

Ngụm máu đón gió hóa thành một đám sương máu, sau đó liền hóa thành từng sợi tơ máu nhanh chóng chui vào trong thân thể của Dạ Du Quỷ.

Sau một khắc, Quỷ Vật này liền ngẩng đầu lên phát ra một hồi tiếng “Hi..i...iiii” thê lương, cái đuôi đỏ thẫm đột nhiên đập mạnh xuống bệ đá phía sau, thân hình trong nháy mắt đã điên cuồng biến lớn, đến tận khi cao hơn một trượng mới dừng lại. Đồng thời chóp đuôi nhọn nhoáng lên một cái, toàn thân đột nhiên được phủ lên một tầng hỏa diễm đỏ thẫm.

“Dạ Du Quỷ biến dị!”

t.ư Mã Thiên vừa thấy cảnh này, trên mặt cũng hiện lên vẻ bất ngờ, nhưng sau khi hừ lạnh một tiếng, thanh thước ngắn trong tay liền bổ một phát vào hư không trước mặt, đồng thời tay kia lập tức bấm niệm pháp quyết thúc giục Thiết Giáp Cương Thi.

Linh văn rậm rạp chằng chịt mặt ngoài thước ngắn sáng ngời lên, tiếp đó một mảng lớn khí đen cuồn cuộn tuôn ra, cuốn thẳng về phía Lôi Thần. Mặc dù nó chưa thật sự đến nơi, nhưng một luồng khí lạnh lẽo thấu xương đã ập đến trước rồi.

Đầu Thiết Giáp Cương Thi kia cũng gầm nhẹ một tiếng rồi lao thẳng về phía địch thủ.

Lôi Thần dường như không thấy Thiết Giáp Cương Thi, nhưng lại có chút ngưng trọng đối mặt với đám mây màu đen, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết rồi giơ lên cùng một lúc.

Tiếng sấm rền vang!

Từng đạo lôi điện từ hai tay hắn bắn ra rồi đan xen vào nhau, hóa thành một tấm lưới cực lớn bay lên nghênh đón đám mây đen.

Hai phương vừa mới tiếp xúc với nhau thì một tiếng “Ầm!” cực lớn phát ra. Lôi điện và khí đen xen lẫn vào nhau, sau đó phát ra từng tràng tiếng nổ ‘ầm ì’ không dứt, chợt sáng chợt tối giữa không trung.

Sắc mặt t.ư Mã Thiên trầm xuống, lại thúc giục thước ngắn trong tay, tiếp tục là một đám mây đen cuồn cuộn tuôn ra.

Lôi Thần phía đối diện hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng không có chút nào yếu thế, trong miệng lẩm bẩm, mười ngón tay liên tục bắn ra không trung, mỗi một lần đều có một tia lôi điện nổ vang bắn ra.

Trong phút chốc, một bên lôi đài là mây đen cuồn cuộn như là Quỷ giới Minh vực vậy, một bên thì là những tia chớp cong cong hình cánh cung chợt ẩn chợt hiện đan xen vào nhau, thoạt nhìn như một hải dương lôi điện.

Thanh thế hai bên ngất trời, trong lúc nhất thời lại rơi vào cục diện giằng co.

Về phần đầu Thiết Giáp Cương Thi kia, khi nó vừa mới đi tới trong phạm vi vài chục trượng, đã bị đầu Dạ Du Quỷ biến dị dùng tốc độ kinh người bổ nhào đến cản lại.

Sau đó, hai con Quỷ vật áp sát cắn xé lẫn nhau, Âm khí màu đen và ngọn lửa đỏ thẫm cuồn cuộn hòa vào nhau, thỉnh thoảng phát ra những âm thanh “Hi..i...iiii” và từng hồi gầm nhẹ.

t.ư Mã Thiên vừa thấy công kích của mình không có bao nhiêu hiệu quả, lại thấy Pháp lực trong cơ thể đang bị tiêu hao với một tốc độ kinh người, trong lòng rất lo lắng.

Mặc dù biết uy lực của Linh Khí là cực lớn, nhưng đối với một Linh Đồ như hắn, gánh nặng Pháp lực cũng hơi quá mức. Nếu cứ kéo dài như vậy, chỉ sợ người hao hết Pháp lực trước nhất định là mình.

Xem ra không đập nồi dìm thuyền (*) sử dụng một chiêu áp rương kia thì không được rồi.

(*) Quyết đánh đến cùng. Bắt nguồn từ một điển tích nói về trận đầu tiên cũng là trận nổi tiếng của Hạng Vũ. Tháng 11 năm 207 TCN, Hạng Vũ thống lĩnh hai vạn binh lính vượt sông Hoàng Hà. Sau khi đến bờ sông đã cho đập hết nồi niêu, đánh đắm hết chiến thuyền (đập nồi dìm thuyền) để đưa quân mình vào cảnh tuyệt lộ, khiến sĩ khí binh lính lên cao, quyết chiến đấu đến cùng. Bởi vậy Hạng Vũ chỉ có hai vạn quân đã đại phá ba mươi vạn đại quân Chương Hàm ở Cự Lộc.

Ý nghĩ nhanh chóng xoay chuyển trong đầu t.ư Mã Thiên vài lần, sau đó liền cắn răng một cái, miệng niệm chú ngữ, cùng lúc đó cổ tay run lên, thanh thước ngắn trong tay thoáng cái đã bay vút lên không. Trên không trung, nó bỗng nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, thấp thoáng có thể thấy được ba tầng văn trận màu đen mặt ngoài thanh thước chợt lóe lên rồi biến mất.

Gã vậy mà đã kích phát tầng cấm chế thứ ba của thanh Linh Khí hạ phẩm này, từ đó có thể phóng ra uy năng lớn nhất của nó.

Dưới sự tương liên tâm thần giữa t.ư Mã Thiên và Linh Khí, gã chỉ cảm thấy Pháp lực trong cơ thể tuôn ra như nước lũ.

Mà thanh thước ngắn màu đen sau khi quay tít một vòng, liền chậm rãi bổ xuống Lôi Thần phía xa xa.

“Oanh!” một tiếng trầm đục vang lên.

Không trung trên đỉnh đầu Lôi Thần bỗng nhiên chấn động, cái bóng một thanh thước lớn màu đen mờ ảo dài hơn một trượng hiện ra, chậm rãi áp xuống phía dưới.

Lôi Thần chỉ cảm thấy không trung bốn phía bỗng siết chặt lại, một cỗ khí tức khủng bố làm cho người ta hít thở không thông thoáng cái đã khóa chặt lại, sắc mặt hắn không khỏi trầm xuống.

“Được lắm. Ta cũng muốn xem xem rút cuộc Huyền Vân Xích này có bao nhiêu uy lực!?”

Vừa dứt lời, tay áo Lôi Thần run lên, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một cái chùy nhỏ lập lòe ánh sáng màu bạc, nó dài tầm nửa xích, một đầu chùy hiện lên vô số Linh văn lôi điện quỷ dị. Hắn chỉ khẽ vung lên, lập tức rất nhiều điện mang nhàn nhạt hiện ra. Rõ ràng đây cũng là một kiện Linh Khí, hơn nữa phẩm chất hình như còn cao hơn so với Linh Khí đã tạo ra đám mây đen của t.ư Mã Thiên.

Hung quang trong mắt Lôi Thần lóe lên, bỗng nhiên tất cả lôi điện trên người tụ lại rồi điên cuồng chui vào trong chùy nhỏ trong tay, sau đó hắn lại đột nhiên ném mạnh lên trời.

Một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa!

Một đâu Lôi Giao màu bạc mơ hồ thành hình, giương nanh múa vuốt trên bầu trời bổ nhào về phía trước, nhanh chóng xé nát cái bóng thanh thước cực lớn.

Mà thanh thước ngắn màu đen sau khi ‘xì xì’ môt tiếng, hào quang ảm đạm từ trên cao rơi thẳng xuống bệ đá.

Tâm thần t.ư Mã Thiên tương liên, lúc này sắc mặt trắng nhợt phun ra một ngụm máu tươi, đồng thời Pháp lực trong cơ thể chỉ còn lại chút ít, trong lòng cực kỳ buồn nản thất vọng.

Mà Lôi Thần vừa mới vừa mới xuất ra một kích, Pháp lực trong cơ thể hiển nhiên vẫn còn nhiều, tiếp tục thúc giục Linh Khí trên không trung, sau một tiếng nổ vang lại biến thành Lôi Giao bổ nhào xuống đầu t.ư Mã Thiên.

Sắc mặt t.ư Mã Thiên cực kỳ khó coi, sau một hồi mới thở dài một tiếng, ôm quyền nói với Lôi Thần :

“Lôi sư đệ không cần xuất thủ nữa, cuộc tỷ thí này ta nhận thua.”

Vừa dứt lời, gã liền huýt sáo gọi đầu Thiết Giáp Cương Thi trên người chi chít vết thương quay về, lại nắm một cái vào hư không thu lại thanh thước ngắn đang nằm chỏng trơ trên mặt bệ đá, thần sắc chán nản xoay người bước xuống.

Lúc này gã đã không thể tiến vào danh sách mười đại đệ tử hạch tâm, lần thi đấu Đại Giác tiếp theo thì gã đã vượt quá số tuổi quy định, đương nhiên sẽ không còn cơ hội làm lại lần nữa.

Lôi Thần thấy vậy, trong lòng cũng hoàn toàn thả lỏng, tâm niệm cũng triệu hồi Dạ Du Quỷ biến dị trên người chồng chất các vết cào, sau đó lại xuất một chiêu vào không trung.

Lôi Giao màu bạc lóe lên rồi tan biến, một lần nữa hóa thành cái chùy nhỏ rơi xuống.

“Lôi Công Chùy! Lôi sư đệ vậy mà lại cho cháu trai ngươi Linh Khí trung phẩm này, thật đúng là chuyện bất ngờ a. Tuy nhiên đây chính là kiện Linh Khí trung phẩm, e là hắn chỉ có thể thi triển ra một hai phần mười uy lực chính thức mà thôi.”

Trên ngọc đài, Chưởng môn Man Quỷ Tông sau khi thấy Lôi Thần thu lại cái chùy nhỏ màu bạc, mới hơi kinh ngạc hỏi đại hán họ Lôi.

“Gần đây ta mới có được một kiện Linh Khí thuận tay, uy lực còn cao hơn Lôi Công Chùy kia, vật ấy dĩ nhiên là cho Thần nhi rồi. Còn về phần uy lực ư, trong tranh đấu cấp Linh Đồ, có thể triển khai một hai phần mười uy năng của nó cũng là đủ rồi.” Đại hán họ Lôi mỉm cười trả lời.

“Nhưng t.ư Mã Thiên cũng có chút đáng tiếc, với đầu Quỷ vật cấp hung hãn cộng thêm Linh Khí hạ phẩm Hắc Vân Xích, nếu không phải thời điểm cuối lựa chọn hành động được ăn cả ngã về không kia, nói không chừng còn có một chút cơ hội chuyển bại thành thắng. Thực chất với thực lực của hắn, hoàn toàn đủ để tiến vào danh sách mười đại đệ tử hạch tâm.” Ánh mắt Sở Kỳ lóe lên, sau đó có chút đáng tiếc nói.

“Sở sư đệ, lời này của ngươi là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy cháu trai của ta phải thua môn hạ chi các ngươi mới đúng?” Đại hán họ Lôi nghe thế, hai mắt nheo lại.

“Hặc hặc, Lôi sư huynh đã hiểu lầm rồi. Ta làm sao lại có ý này chứ.

Chẳng qua là nếu dựa theo thực lực của mười đại đệ tử trong quá khứ, tên đệ tử này cũng có năng lực tiến vào trong đó”. Sở Kỳ không chút tức giận, trái lại còn cười hặc hặc nói.

Đại hán họ Lôi hừ lạnh vài tiếng, cũng không tiếp tục truy vấn thêm cái gì.

Những người khác nhìn nhau cười cười, biết rõ giữa hai người này ngày thường có chút mâu thuẫn, tự nhiên cũng không ai tiếp lời.

Khuê Như Tuyền cũng không có tâm t.ư ngắt lời, tất cả tâm thần đều đặt ở lôi đài phía dưới.

Lúc trước Liễu Minh chiến thắng, mặc dù đã làm cho tinh thần nho sinh chấn động, nhưng hắn quan tâm nhất vẫn là Thạch Xuyên, người đệ tử mà mình đã rót vào quá nhiều tâm huyết.

Lúc này, trên lôi đài, lão giả béo đã tuyên bố thắng bại.

Một đám đệ tử khác vây xung quanh bốn phía xem cuộc chiến, đối với trận chiến có thanh thế lớn như vậy, hơn nữa còn vận dụng Linh Khí và Quỷ Vật cấp hung hãn để tranh đấu, xem như đã được mở rộng tầm mắt một phen, cực kỳ hưng phấn nhao nhao nghị luận.

Thời điểm Liễu Minh quan sát t.ư Mã Thiên cùng Lôi Thần vận dụng Linh Khí và hai đầu Quỷ Vật cấp hung hãn cũng có chút động dung, nhưng sau khi nghĩ đến bản thân mình cũng có hai kiện Linh Khí và Bạch Cốt Hạt, tâm tình tự nhiên khôi phục lại vẻ bình thản.

Tuy hắn không giao thủ với hai người này, nhưng uy lực Linh Khí đoản kiếm của mình tuyệt không kém hơn cái chùy nhỏ màu bạc kia, Bạch Cốt Hạt trải qua thời gian bồi dưỡng trong không gian thần bí lại càng không phải là Quỷ Vật miễn cưỡng xếp vào cấp độ hung hãn có thể so sánh.

Lúc này, một gã thanh niên khuôn mặt anh tuấn, trong mắt mang theo một vẻ cuồng nhiệt, chỉ đích danh Già Lam xếp vị trí bảy mà khiêu chiến.

Thiếu nữ tuyệt sắc nghe vậy, trên mặt không lộ ra chút cảm xúc nào. Sau khi nghe lão giả mặc cẩm bào tuyên bố bắt đầu khiêu chiến, mới chậm rãi đứng lên đi tới lôi đài ở trung tâm, nhưng trong đôi mắt đẹp đã có ánh sáng tím nhàn nhạt lưu chuyển không yên.

Thanh niên anh tuấn thấy vậy giật mình một cái, không nói hai lời vội vàng vỗ một tấm Phù Lục màu vàng đã được chuẩn bị sẵn lên người.

Trong chốc lát, một tầng sáng màu vàng mờ ảo xuất hiện trên người gã.

“Hắc hắc, sư muội Già Lam, ta biết rõ thiên phú Thuật Đồng Tử của ngươi có uy lực rất lớn, nhưng ta đây có tấm Tịch Niệm Phù, chuyên môn phòng ngự Tinh Thần lực công kích. Bây giờ Mộng Yểm Thể của sư muội đã không còn bao nhiêu tác dụng đối với ta nữa rồi”. Thanh niên anh tuấn cười như điên một trận rồi nói, sau đó rút ra một thanh đao màu xanh từ trên người, bước chậm từng bước về phía thiếu nữ.

“Phải không vậy? Ta cũng muốn thử xem Tịch Niệm Phù này có có tác dụng thực sự như vậy hay không!” Thiếu nữ xinh đẹp vẫn đứng nguyên chỗ không động đậy, chỉ có điều ánh sáng tím trong mắt đột nhiên sáng ngời lên.
[/NOGUEST]
 

khócvôlệ

Phàm Nhân
Ngọc
25,42
Tu vi
0,00
Chém gió chút:
1. Có 1 thăng tên là Kim Liệt Dương rồi, giờ lại xuất hiện tên Côn Ngọc....phải chăng cái đó của VN thực sự quá nhỏ hoặc là có vấn đề :yob96::yob96::yob96:
2. Tên Thượng Quan Yên Vũ nhìn đã ngứa mắt kiểu này đi làm nhiệm vụ đễ toi lắm, đã thế lại còn đắc tội với con trai vong béo thì sô chú đã tân rồi, có điểu em Lăng Y Y nhìn có vẻ ngon đấy. Ta cho ý kiến để L..Y Y làm nữ chính. có khi vong béo đổi gu thích ăn ghóa phụ cũng lên.:5::5::5:
trong tình trạng có cóa nhìu côn trùng vây xung quanh LM thế này thì cho LM làm thịt em L..Y Y này cũng thấy hợp lý lắm, chả mất j lại có thuốc bổ cho các con râm trùng...:48::48::48:
3. "Ah? Vừa mới cái kia hắn mạo xấu xí Bí Truyện Đệ Tử, chính là ở Lạc Hà Phong cuộc chiến lập nhiều đại công Liễu Minh?" Mở miệng Thiên Tượng trưởng lão, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc, lập tức chậm rãi gật đầu.
LM mà hắn con chê xấu thì HL phải gọi là gi? :27::27::27:
Thì gọi là Lập Đen đó e :cuoichet:
 

chickel

Phàm Nhân
Ngọc
38,60
Tu vi
0,00
đã có thêm tình tiết.
1. thánh nhọ mới đã xuất hiện.
2. nhiệm vụ lần này sẽ là nút thắt cho LM vs GL có thể thêm LNP
3. LM từng đi giúp Diệp gia 1 lần, lần trở lại này làm ta nhớ gia tộc của Băng Phách bên PNTT
4. dự là ku Minh sẽ gặp 2 con sâu thiên tượng.
 

asuconm

Phàm Nhân
Ngọc
1,12
Tu vi
0,00
đã có thêm tình tiết.
1. thánh nhọ mới đã xuất hiện.
2. nhiệm vụ lần này sẽ là nút thắt cho LM vs GL có thể thêm LNP
3. LM từng đi giúp Diệp gia 1 lần, lần trở lại này làm ta nhớ gia tộc của Băng Phách bên PNTT
4. dự là ku Minh sẽ gặp 2 con sâu thiên tượng.

Không biết là ở ngoài đời, người tình cũ của Vong béo họ Diệp chăng? Sao thấy truyện nào họ Diệp cũng đóng 1 vai trò quan trọng trong hành trình của main chính thế :tuki:
 

chickel

Phàm Nhân
Ngọc
38,60
Tu vi
0,00
chắc trong đời thật có liên quan, nhưng tên thật của lão Vong là gì mấy lão nhỉ, tên phiên âm sang tiếng Việt ấy?
Không biết là ở ngoài đời, người tình cũ của Vong béo họ Diệp chăng? Sao thấy truyện nào họ Diệp cũng đóng 1 vai trò quan trọng trong hành trình của main chính thế :tuki:
 

chickel

Phàm Nhân
Ngọc
38,60
Tu vi
0,00
ngoài lề chút, tác giả viết truyện rùi để độc giả đọc trên mạng free, vậy tác giả kiếm lợi từ đâu nhỉ (không kể việc liên kết với game online vì không phải truyện nào cũng được chuyển thể thành game) có ai rõ chuyện này thì "đả thông" cho ta với.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top