Luận Truyện Ma Thiên Ký - Vong Ngữ - Tầng 8 : Quần ma loạn vũ - Tấn Công Hải Hoàng Cung

Status
Not open for further replies.

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
Hàn Lập và tiếc hận ngàn thu ko biết tỏ cùng ai

Chuyện HL vô sinh thời đó ta đã bình 1 bài trên box bình pntt rồi, nay lão đệ khai quật nó lên ta nhắc lại chút: HL sống hàng vạn năm cùng 1 đám mỹ nữ bên cạnh, vậy mà ko ẻm nào cho nổi baby hết nguyên nhân cũng ở công pháp hắn tu luyện, các lão đừng nghĩ là HL tự thiến để tu cái công pháp của Đông phương bất bại nhé. Nguyên do cũng bắt đầu từ lòng tham cả thôi, sau lần đầu nếm mùi đời cùng NCU , HL ngày đêm mong nhớ có lần 2 lần 3...laanf n. Nhưng tiếc thay hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, sau lần mất trinh vào tay HL , NCU thất vọng vô cùng, chẳng ngờ HL xuất thân nghèo khó, cơ thể suy dinh dưỡng gầy yếu cho nên ko chịu được nhiệt lâu, mới nhấp nhô vài cái cộng thêm NCU kích thích mạnh mẽ quá thế là anh ấy đã lên đỉnh, xuất cmn tinh rồi. Báo hại cho NCU giữ gìn cái ngàn vàng cả trăm năm ko dám tiêu pha , giờ mất đi mà cái gọi là cực cmn khoái như thế nào cũng chưa được tận hưởng nên tức tối lắm, nàng năm lần bảy lượt suýt tr ảm sát HL đòi lại công lý nhưng rốt cuộc ko xuống tay nỗi. Còn HL, sau vụ đó cũng lấy làm mất mặt lắm, nếu đất có lỗ chắc hắn ta cũng chui vào quá, ai ngờ người đẹp ngồn ngộn như thế mà ko có sức chiều chuộng, mới vài phút mà cậu nhỏ đã chị hết nổi vội òa khóc, chưa đến chợ đã tiêu hết tiền.
vừa tiếc người đẹp lại hận bản thân vô năng , căm thù cái cơ thể èo uột này cho nên HL mới ngày đêm uống đủ loại thượng vàng hạ cám, linh đan diệu dược tráng dương bổ thận, kiện toàn thân thể. Ko nhưmgx thế, nghe theo lời méc lẻo của mấy lão lang băm nửa mùa hắn còn ngâm mình vào đủ loại nước cực độc thế gian hiếm thấy khó tìm để cường thân kiện thể, như thế sợ còn chưa đủ, hắn lại còn tu luyê j cái công pháp phạm thánh chân ma công gì gì đó rất bá đạo. Kết quả khỏe đâu chưa thấy độc dược ngấm hết vào chim, người thì to ra mà ớt lại chỉ bằng cái móng tay cho nên hắn từ đấy mang thêm cái bệnh bất cmn lực, thấy gái là xụi lơ liệt dương ko dậy nỗi.

Có lẽ các lão ko tin lời ta nói, nhưng bằng chứng rành rành ra đấy, con Băng phượng ở bên hắn ngàn năm cái màng trinh cung còn nguyên, cái gì mà lấy nguyên âm bằng đường miệng chỉ là láo toét hết. Rồi Ngân nguyệt cũng thế ko mất 1 cọng lông mu nào. Tử Linh sau vụ ở nhân giới biết hoàn cảnh HL nên ở riết ma giới ko quay về, còn em Nguyên Dao thà theo lão già gần đất xa trời chứ cũng ko muốn quan hệ với Hl, rồi còn Bảo Hoa xinh đẹp tuyệt luân kia nữa chứ...... cuối cùng hắn đã phi thăng tiên giới 1 cách cô độc để lại đám mỹ nhơn như hoa như ngọc ờ linh giới trong tiếc nuối. Nghe đâu trước khi lên tiên hắn có ngâm nga mấy câu : kiếp sau xin chớ làm người, làm cây cột trụ suốt đời sướng tê.
túm cái váy lại là cu Lập này có lẽ là đã đầu thai chuyển thế thành Kim Liệt Dương cũng nên
.
Gửi lão @vuongsu :cuoichet:
 

hinawoon

Phàm Nhân
Ngọc
161,68
Tu vi
0,00
:54: Đệ là đệ đệ mờ. Chắc huynh không chịu giới thiệu cháu gái cho đệ nên mới gọi bằng muội chớ gì :73:
cái giới tính của đệ muội cần có chuyên gia giải quyết ta tạm ko phán xét:saonao:. còn chuyện cháu gái ta thật ko may là nó đã có người iu từ tuần trước nên ta hông quản được nữa rồi :dammy::dammy:
 

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
cái giới tính của đệ muội cần có chuyên gia giải quyết ta tạm ko phán xét:saonao:. còn chuyện cháu gái ta thật ko may là nó đã có người iu từ tuần trước nên ta hông quản được nữa rồi :dammy::dammy:
Không phải chứ, sao nhanh thế được? Lão tiếc cháu vàng cháu ngọc nên mới nói vậy chứ gì :hemchiu:
 

LOLOTICA

Chân Tiên Trung Kỳ
Hàn Lập và tiếc hận ngàn thu ko biết tỏ cùng ai

Chuyện HL vô sinh thời đó ta đã bình 1 bài trên box bình pntt rồi, nay lão đệ khai quật nó lên ta nhắc lại chút: HL sống hàng vạn năm cùng 1 đám mỹ nữ bên cạnh, vậy mà ko ẻm nào cho nổi baby hết nguyên nhân cũng ở công pháp hắn tu luyện, các lão đừng nghĩ là HL tự thiến để tu cái công pháp của Đông phương bất bại nhé. Nguyên do cũng bắt đầu từ lòng tham cả thôi, sau lần đầu nếm mùi đời cùng NCU , HL ngày đêm mong nhớ có lần 2 lần 3...laanf n. Nhưng tiếc thay hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, sau lần mất trinh vào tay HL , NCU thất vọng vô cùng, chẳng ngờ HL xuất thân nghèo khó, cơ thể suy dinh dưỡng gầy yếu cho nên ko chịu được nhiệt lâu, mới nhấp nhô vài cái cộng thêm NCU kích thích mạnh mẽ quá thế là anh ấy đã lên đỉnh, xuất cmn tinh rồi. Báo hại cho NCU giữ gìn cái ngàn vàng cả trăm năm ko dám tiêu pha , giờ mất đi mà cái gọi là cực cmn khoái như thế nào cũng chưa được tận hưởng nên tức tối lắm, nàng năm lần bảy lượt suýt tr ảm sát HL đòi lại công lý nhưng rốt cuộc ko xuống tay nỗi. Còn HL, sau vụ đó cũng lấy làm mất mặt lắm, nếu đất có lỗ chắc hắn ta cũng chui vào quá, ai ngờ người đẹp ngồn ngộn như thế mà ko có sức chiều chuộng, mới vài phút mà cậu nhỏ đã chị hết nổi vội òa khóc, chưa đến chợ đã tiêu hết tiền.
vừa tiếc người đẹp lại hận bản thân vô năng , căm thù cái cơ thể èo uột này cho nên HL mới ngày đêm uống đủ loại thượng vàng hạ cám, linh đan diệu dược tráng dương bổ thận, kiện toàn thân thể. Ko nhưmgx thế, nghe theo lời méc lẻo của mấy lão lang băm nửa mùa hắn còn ngâm mình vào đủ loại nước cực độc thế gian hiếm thấy khó tìm để cường thân kiện thể, như thế sợ còn chưa đủ, hắn lại còn tu luyê j cái công pháp phạm thánh chân ma công gì gì đó rất bá đạo. Kết quả khỏe đâu chưa thấy độc dược ngấm hết vào chim, người thì to ra mà ớt lại chỉ bằng cái móng tay cho nên hắn từ đấy mang thêm cái bệnh bất cmn lực, thấy gái là xụi lơ liệt dương ko dậy nỗi.

Có lẽ các lão ko tin lời ta nói, nhưng bằng chứng rành rành ra đấy, con Băng phượng ở bên hắn ngàn năm cái màng trinh cung còn nguyên, cái gì mà lấy nguyên âm bằng đường miệng chỉ là láo toét hết. Rồi Ngân nguyệt cũng thế ko mất 1 cọng lông mu nào. Tử Linh sau vụ ở nhân giới biết hoàn cảnh HL nên ở riết ma giới ko quay về, còn em Nguyên Dao thà theo lão già gần đất xa trời chứ cũng ko muốn quan hệ với Hl, rồi còn Bảo Hoa xinh đẹp tuyệt luân kia nữa chứ...... cuối cùng hắn đã phi thăng tiên giới 1 cách cô độc để lại đám mỹ nhơn như hoa như ngọc ờ linh giới trong tiếc nuối. Nghe đâu trước khi lên tiên hắn có ngâm nga mấy câu : kiếp sau xin chớ làm người, làm cây cột trụ suốt đời sướng tê.
túm cái váy lại là cu Lập này có lẽ là đã đầu thai chuyển thế thành Kim Liệt Dương cũng nê n
.
chào mừng lão quái vật trở lại :chucmung: và lợi hại hơn xưa :006:
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
Lỗi đánh máy dịch chương 265 (đã sửa lại, chữ đậm đỏ):

[NOGUEST]



Chương 265: Cường giả Hóa Tinh ra tay
Dịch: langphong2793

Biên: nila32

Nguồn : bachngocsach.com


Liễu Minh chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt họ Lệ chưa đến ba trượng, hơn nữa còn đang dùng nắm đấm màu vàng rực đấm qua phía gã. Quyền ảnh chưa tới thế nhưng thanh niên Hải tộc đã bị một cỗ lực lượng khổng lồ đánh bật ra ngoài. Không cần suy nghĩ, hai cánh tay Lệ Sa khẽ động, nâng đôi cự chùy chắn ngang trước người.

“Oanh” một tiếng.

Nắm đấm màu vàng mạnh mẽ đánh vào chính giữa hai chùy. Lệ Sa chỉ cảm thấy hai tay tê rần, hai chùy trong tay không tự chủ được bị vung ra, đồng thời thân hình của gã lảo đảo lùi về phía sau, trong chốc lát không thể nào dừng lại được. Khuôn mặt vặn vẹo cả kinh thình lình trở nên dữ tợn, chỉ thấy họ Lệ bỗng nhiên há to miệng, phun ra một tiểu thuẫn màu máu. chỉ quay tít một vòng liền biến thành một tầng màn sáng màu máu bao bọc quanh người gã.

“Ha ha, có Huyết Chi Thuẫn này, ngươi muốn gây tổn thương cho ta căn bản là sự tình vọng tưởng.” Lệ Sa cười như điên, thân hình sau khi chấn động một cái mới miễn cưỡng dừng lại được.

Lúc này tại phía đối diện, nắm đấm màu vàng của Liễu Minh bỗng nhiên mở ra năm ngón tay, một viên châu màu đen từ đó bắn mạnh ra, lóe lên một cái liền biến thành một đoàn sương mù màu đen liên tục đánh lên màn máu.

Một màn kinh người xuất hiện!

Sau một tiếng trầm đục vang lên, màn sáng màu máu đã bị viên châu một kích đánh vỡ. Một hồi mơ hồ qua đi, viên châu tiếp tục đánh vào lồng ngực thanh niên Hải Tộc. Lệ Sa hét thảm một tiếng, trên ngực hiện lên một lỗ máu lớn như chén cơm, hộ thân cương khí vậy mà không có chút hiệu quả nào, trong khuôn mặt khủng hoảng đầy sợ hãi, thân hình của gã sau một lúc bành trướng và co rút lại đã nổ tung thành một đoàn mưa máu. Vị Linh Sư Ngưng Dịch Cảnh trung kỳ Hải Tộc này, cứ thế bị Liễu Minh đánh chết như vậy.

Sau mấy cái lắc mình, Liễu Minh đã thoát ra khỏi phạm vi bao phủ của màn mưa máu, đồng thời một tay vẫy về phía trước. “Vèo vèo” vài tiếng, Bích Ảnh Châm, viên châu màu đen cùng với một cái vòng tay bằng vỏ sò từ phía đối diện bắn lại, tất cả đều chui vào trong tay áo của Liễu Minh. Sau đó, hắn khẽ quan sát xung quanh, nhìn vào hai thanh chùy màu bạc có vẻ bất phàm, suy nghĩ một chút, liền ném ra hai tấm Trữ Vật Phù. Hai cỗ hào quang màu trắng cuốn qua, hai thanh binh khí cực lớn này liền biến mất. Ngay tại thời điểm tay áo của Liễu Minh run lên cất kỹ hai tấm Trữ Vật Phù vào trong người, bỗng nhiên bên tai truyền đến tiếng hét phẫn nộ.

“Tiểu tặc Nhân tộc, ngươi dám tổn thương tính mạng của cháu ta, xem lão phu mang ngươi bầm thây vạn đoạn!”

Âm thanh này giống như tiếng sét đánh truyền tới!

Dù Liễu Minh có tu vi tinh thuần cùng Tinh thần lực khổng lồ nhưng thân hình cũng chấn động một cái, xuýt chút nữa liền rơi trực tiếp từ không trung xuống phía dưới. Cùng lúc đó, từ phía sau đại quân Hải tộc truyền đến một tiếng thét dài, một đạo thân ảnh mơ hồ như quỷ mị từ đằng xa bay thẳng tới nơi này, chỉ sau mấy cái chớp động đã xuất hiện ở bên trong chiến trường. Trên đường ánh sáng quét qua, tu sĩ Nhân tộc và Hải tộc ngăn cản đều bị đánh bay, nhẹ thì da tróc thịt, nặng thì gãy xương toi mạng tại chỗ.

Giờ phút này, Liễu Minh cuối cùng mới từ trong mê muội tỉnh lại, hoảng sợ ngẩng đầu lên, liền thấy được tại chỗ cách đó không xa, xuất hiện một lão giả khô gầy mặc trường bào màu bạc, sắc mặt xanh mét, hai mắt như cú, đang hung dữ nhìn chằm chặp vào hắn. Trong nội tâm Liễu Minh trầm xuống, cơ hồ không cần suy nghĩ bàn tay lật một cái, viên châu màu đen xuất hiện, hơn nữa âm thanh “Khập….” của cơ quan vang lên, một tấm lưới óng ánh bay tới đối diện, đồng thời tay kia có ánh sang màu xanh lóe lên, đoản kiếm màu xanh xuất hiện hướng qua phía đối diện điên cuồng chém ra mười mấy nhát. Tranh thủ lúc đó, hắn liền không chút do dự khẽ nhún hai chân, bắn mạnh về phía sau như một mũi tên.

“Muốn đi, trước tiên đem mạng lưu lại rồi hãy nói!” Lão giả khô gầy quát khẽ một tiếng, tay áo phất lên và một bàn tay xẹt qua hư không trảo đến Liễu Minh, không hề quan tâm tới tấm lưới cùng mười mấy đạo kiếm khí.

“Phốc” một tiếng.

Trên người lão giả tuôn ra một tầng hỏa diễm màu lam, tia lưới cùng kiếm khí màu xanh vừa mới đến phụ cận đã bị ngọn lửa cuốn vào đốt thành tro tàn. Đồng thời cách đó vài chục trượng, Liễu Minh cảm thấy thân hình trầm xuống, một cỗ lực hút cực lớn xuất hiện làm hắn không tự chủ được bị cuốn về phía sau. Liễu Minh kinh hãi, không nói hai lời bấm niệm pháp quyết, đột nhiên điên cuồng thúc dục pháp lực trong cơ thể, thân hình trầm xuống dừng lại tại chỗ. Một màn này làm cho lão giả khô gầy “Ồ” nhẹ một tiếng, nhưng sau đó gương mặt hiện lên vẻ giữ tợn, năm ngón tay khẽ động.

“Chậm đã”.

Đúng lúc này, từ phía sau Man Quỷ Tông truyền ra một thanh âm khác, sau đó một lão giả khô gầy toàn thân tràn ngập hắc khí hiện ra, một cái Quỷ thủ lông xanh cũng theo đó xuất hiện chụp về phía đỉnh đầu của lão giả. Sắc mặt lão giả khô gầy đại biến, bàn tay đang thò ra lập tức đổi hướng vỗ về phía Quỷ trảo.

“Oanh” một tiếng trầm đục vang lên.

Quỷ trảo cùng lòng bàn tay của lão giả khô gầy va chạm phát ra một đoàn khí bạo mịt mù, tại đây một cỗ sóng địa chấn hình vòi rồng hướng bốn phương tám hướng quét qua, đám người đang chiến đấu ở phụ cận đều bị ảnh hưởng, nhao nhao ngã trái ngã phải, một số người pháp lực hơi yếu thì pháp quyết mất đi tác dụng từ không trung rơi xuống phía dưới.

Trong lúc đó, Liễu Minh ở gần tuy rằng còn có thể miễn cưỡng giữ cho thân hình bất động, nhưng mà trong cuồng phong cũng cảm thấy như có đao cắt vào mặt, đồng thời không khí xiết chặt, làm cho mọi người cùng có cảm giác hít thở không thông. Điều này làm cho Liễu Minh cực kỳ hoảng sợ. Dựa vào giọng nói, có thể đoán được người ra tay cứu hắn một mạng chính là Ngạn sư thúc. Bất quá có thể ra chiêu bất phân thắng bại với lão thì đối phương cũng là cường giả Hóa Tinh kỳ của Hải tộc. Vừa rồi đúng là một gã cường giả Hóa Tinh Kỳ ra tay với hắn, điều này làm cho liễu Minh không khỏi một trận hoảng sợ. Sau khi tâm niệm nhanh chóng chuyển động, hắn liền không chút chậm trễ lấy ra mấy tấm phù lục dán lên người, sau đó xoay người lại, xuất hiện mấy tầng vòng sáng phòng hộ, trong cuồng phong dốc sức liều mạng bỏ chạy.

Một tay của lão giả khô gầy đang không phân trên dưới với Quỷ trảo trên không trung, ánh mắt thoáng nhìn qua và thấy rõ cử động của Liễu Minh trong cuồng phong. Trên mặt của y lóe lên vẻ âm lệ, đột nhiên cánh tay kia khẽ động, một ngón tay bắn ra hướng thẳng về phía Liễu Minh.

“Dừng tay!”

Trong hắc khí trên không trung truyền ra thanh âm nổi giận của Ngạn sư thúc, một cái quỷ trảo khác cũng mang theo từng trận gió tanh từ trong hắc khí trảo xuống, nhưng rõ ràng đã muộn. Chỉ thấy ánh sáng màu lam lóe lên tại đầu ngón tay của lão giả khô gầy, một đoạn móng tay nhỏ màu đen “Vèo” một tiếng bắn ra ngoài, sau khi lóe lên một cái thì không thấy bóng dáng.

Cơ hồ cùng một thời gian, tại lúc Liễu Minh đang dốc sức liều mạng hướng ra phía sau bỏ chạy thì bỗng nhiên trong nội tâm cảm giác phát lạnh, tiếp theo sau lưng của hắn nóng lên, cả thân thể bị một cỗ sức lực cực lớn va chạm, đồng thời nhịn không được há miệng phun ra mấy ngụm máu tươi. Lúc này phần lưng của hắn trở nên vô cùng đau đớn giống như bị người ta dùng mũi nhọn đâm mạnh vào lưng.

Láo giả khô gầy thấy sau khi Liễu Minh loạng choạng ngã về phía trước lại bình yên vô sự bò lên lần nữa thì không khỏi ngẩn ngơ, nhưng lập tức giận giữ định hướng Liễu Minh ra tay lần nữa thì một tấm lụa màu trắng tại trong hư không gần đó hiện ra, khẽ quấn quanh một thân hình.

“Diệp Thiên Mi.”

Lão giả khô gầy thoáng cái bật dựng lên giống như bị giẫm phải đuôi, sau khi hai tay áo cuống quýt run lên, hai cái nón úp màu vàng hiện ra, đồng thời thân hình quay tít một vòng và hóa thành một đoàn hư ảnh màu vàng. Nhưng mặc dù như thế, sau khi tấm lụa màu trắng chém lên hư ảnh thì âm thanh chói tai bén nhọn phát ra. Nào ngờ, trong chốc lát thì “Phanh” một tiếng, hư ảnh màu vàng bị tấm lụa màu tráng quấn lấy, rốt cuộc bạo liệt mở ra, hào quang bên trong lóe lên, nhân cơ hội này một đạo kinh hồng màu lam hiện ra, sau khi nhấp nhô mấy cái thì muốn viễn độn ra ngoài. Đúng lúc này không trung có tiếng rống vang lên, một cột sáng mênh mông từ trên trời giáng xuống, vừa vặn đánh vào bên trên đạo cầu vồng đang chạy trốn. Trong đạo kinh hồng truyền đến thanh âm hét thảm, nhưng chỉ thoáng run lên, tốc độ không thay đổi chút nào tiếp tục chạy ra xa, hơn nữa trong chốc lát đã trở về bên trong đại quân Hải tộc.

Thời điểm này mới truyền ra thanh âm oán độc cực kỳ của lão giả khô gầy từ bên kia:

“Đại ân của Diệp tiên tử và Ngạn đạo hữu, Lệ mỗ sẽ ghi nhớ trong lòng, Về phần tên tiểu tử Nhân tộc vừa đánh chết cháu của ta, lão phu sớm muộn gì cũng sẽ rút gân lột da của ngươi để thỏa mối hận trong lòng” Giọng nói ngày càng nhỏ dần, chứng tỏ lão ta bỏ đi ngày một xa.

Điều này làm cho tu luyện giả của chư tông và Hải tộc đang kịch chiến với nhau cũng không khỏi hai mắt nhìn nhau, càng là vô ý thức ngừng lại tranh đấu. Trong lúc này trong hắc khí trên không trung lóe lên, một lão giả đầu để tóc tam giác từ trên trời bay xuống, chính là Ngạn sư thúc. Có điều, sau khi hiện thân, thay vì để ý đến Liễu Minh, lão lại chắp tay với thân ảnh đang ẩn trong màn lụa trắng bay múa xung quanh:

Đa tạ Diệp tiên tử xuất thủ tương trợ, nếu không Liễu sư điệt lần này chỉ sợ rằng chạy trời không khỏi nắng.

“Mấy tông môn của chúng ta hiện tại đồng khí liên chi, Lệ lão quái đã bỏ qua ước định dám tiến nhập chiến đoàn và ra tay với hậu bối, ta tự nhiên sẽ không đứng ngoài quan sát.”

Vùa dứt lời,tấm lụa màu trắng bị thu vào, ở chỗ cũ hiện ra một nữ tử xinh đẹp mặc cung trang màu trắng, chính là Diệp Thiên Mi của Thiên Nguyệt tông. Nhưng lúc này, ánh mắt nàng nhìn về phía Liễu Minh hiện lên một tia kinh ngạc. Phải biết rằng một kích lúc trước của lão giả khô gầy cho dù là một tồn tại cùng giai như nàng cũng không dám dùng thân thể trực tiếp ngăn cản. Thế mà sau khi trúng chiêu họ Liễu chỉ phun ra một ít máu, liền nhìn như không có gì đáng ngại nữa rồi, chuyện này tự nhiên khiến nàng có chút kinh ngạc.

“Bất kể có nói như thế nào đi nữa, lúc vừa rồi nếu không có tiên tử ra tay trợ giúp thì chỉ sợ rất khó có thể bức lui được Lệ lão quỷ như vậy. Liễu sư điệt, ngươi cũng tới đây cám ơn ân cứu mạng của Diệp tiền bối.” Ngạn sư thúc vừa lắc đầu nói ra vừa vẫy tay ra hiệu cho Liễu Minh.

Vãn bối đa tạ Diệp tiền bối ra tay tương trợ! Liễu Minh cố nén đau nhức kịch liệt ở sau lưng, đi tới, cung kính hướng Diệp Thiên Mi nói.

Không có gì, ta ngược lại là không nghĩ tới mới vài năm không thấy, Liễu sư điệt chẳng những tu luyện thành Kiếm tu chi thuật, hơn nữa còn thành công tiến giai Linh Sư! Diệp Thiên Mi nghe vậy, mỉm cười trả lời.

“Không dám, nếu năm đó không có ân huệ chỉ điểm của tiền bối, làm sao vãn bối có thể dễ dàng nhập môn Kiếm tu chi thuật như vậy được.” Liễu Minh vẫn giữ sự cung kính nói.

“Như thế nào, Kiếm tu chi thuật của Liễu sư điệt là học được từ Diệp tiên tử hay sao?” Bên cạnh Ngạn sư thúc nghe vậy lập tức có chút kinh ngạc.

Đúng lúc này bỗng nhiên phía sau đại quân Hải tộc vang lên một tiếng kèn thật dài, lúc này Hải tộc Hải thú trước hai trận tiền như thủy triều rút lui về phía sau. Hắc vân trên bầu trời và nước biển trên mặt đất cũng theo đó ầm ầm rút lui về phía sau, trong nháy mắt hóa thành một đốm đen dần dần không thấy bóng dáng.


[/NOGUEST]
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
2 lỗi đánh máy dịch chương 1138 (đã sửa lại, chữ đậm đỏ); Xóa đi một từ giữa hai từ màu nâu đậm:
[NOGUEST]

MA THIÊN KÝ
Vong Ngữ

Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu

Chương 1138: Đoạn Thần mộc (1/2)

Dịch giả: nila32
Nguồn: www.bachngocsach.com


Minh trùng vỏ đen đang muốn cất cánh đột nhiên đứng sững tại chỗ đồng thời không ngừng gầm nhẹ vài tiếng tiếp đó nó đột ngột xoay người về sau, đôi mắt lớn khoảng nắm tay cẩn thận quan sát nơi vừa phát ra tiếng động đáng ngờ. Chỉ thấy nơi đó là vài tảng đá khổng lồ trơ trọi ngã nghiêng. Sau khi đánh giá nhưng lại không phát hiện điểm gì bất thường, hắc giáp Minh trùng mới từ bỏ ý định đồng thời mang theo đám thủ hạ bên cạnh nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Không lâu sau đó, một bóng người chậm rãi đi ra từ sau một tảng đá khổng lồ. Người này không ai khác chính là Liễu Minh. Nhìn thấy đám cự trùng Minh tộc đã đi thật xa, khuôn mặt của hắn không khỏi lộ vẻ tươi cười. Kết quả của lần thử nghiệm mạo hiểm vừa rồi đã khiến hắn vô cùng hài lòng. Ở cự ly gần như vậy mà hành tung của hắn vẫn không bị cự trùng cấp Chân Đan phát giác, xem ra hiệu quả che giấu khí tức của đồ đằng Xa Hoạn dùng để đối phó với tộc nhân Minh tộc càng phát huy hiệu quả không thể ngờ tới. Nói cách khác, chỉ cần họ Liễu không sử dụng pháp lực trong người, đại bộ phận Minh trùng sẽ không thể nhận ra hành tung của hắn.

Sau khi nắm rõ tình huống, Liễu Minh liền khẽ động thân hình, tiếp tục lẳng lặng tiến sâu vào trong Lạc Hà phong. Đoạn đường kế tiếp, tuy số lượng Minh trùng xuất hiện ngày càng nhiều thêm thế nhưng nếu gặp được bầy trùng có số lượng không đáng kể hoặc mang đẳng cấp thấp hơn cảnh giới Chân Đan, hắn liền trực tiếp băng qua mà không hề để lại dấu vết. Nếu như đụng phải bầy trùng có số lượng lớn hơn hoặc trong đó có con mang cảnh giới Chân Đan, họ Liễu cũng không tùy tiện xuất thủ mà tìm con đường khác để vòng qua vì vậy có thể nói hắn cũng không phải cản trở gì lớn.

Hơn nửa ngày sau, tại một khe núi đen kịt nằm giữa hai đỉnh cự phong dốc đứng, một đạo U Ảnh đang lặng yên dán chặt thân mình vào vách đá để đáp xuống một cách chậm rãi.

U quang chậm rãi tán đi, lộ ra thân ảnh của Liễu Minh.

Bên trên vách đá cạnh đó, có thể nhìn thấy không ít hang động lớn nhỏ không đều. Chỉ là cửa động trải qua năm rộng tháng dài đã bị đất đá trên núi che lấp phần lớn. Dựa vào khe hở còn lại có thể thấy một mảnh hoàn toàn đen kịt, căn bản không thể biết được rộng hẹp bên trong. Cỏ dại cao ngang đầu người mọc đầy xung quanh khiến nơi này càng trở nên hoang tàn, xơ xác.

Lúc này, Liễu Minh đang quan sát cẩn thận một hang động nằm trên vách đá. Nơi này trước đây là một mạch khoáng cao giao do Thái Thanh Môn tiếp quản. Bất quá nó đã cạn kiệt vài ngàn năm trước vì vậy liền bị tông môn vứt bỏ. Có điều, dựa vào địa đồ mà Thiên Qua chân nhân cung cấp, sâu trong khoáng mạch hoang phế kia không ngờ lại có một con sông ngầm có thể nối thẳng tới đỉnh Lạc Hà.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Liễu Minh khẽ động bàn tay lấy ra một tấm phù lục. Chính là Độn Thiên Tuyệt Ảnh phù mà hắn được nhận. Trải qua vài khắc niệm chú, họ Liễu liền phất tay đánh ra một đạo pháp quyết khiến cho lá bùa không ngừng tỏa ra từng vòng u quang trắng nhạt bao phủ xung quanh. Gần như lập tức, Liễu Minh chỉ cảm thấy một dòng nước ấm không ngừng tràn vào cơ thể, tiếp đó cơ thể đã nhanh chóng trở nên vô hình. Thấy vậy, hắn bèn khẽ động tứ chi. Một cảm giác kỳ diệu rất nhanh theo đó truyền đến. Tuy hắn vẫn đứng tại chỗ nhưng xung quanh phảng phất đã có một loại kết giới ngăn cách bản thân với không gian hiện tại.

“Phù lục do đại năng Thông Huyền luyện chế quả nhiên không giống bình thường!” Sau khi thì thào tán thưởng một câu, hắn liền khẽ động thân hình lao nhanh vào sâu quặng mỏ.

Nơi đây đã cách vị trí của đại quân Minh tộc không xa, xác suất Minh tộc đẳng cấp cao đã lớn hơn bao giờ hết. Tuy hắn không cảm được tung tích của Minh tộc gần đây thế nhưng khó chắc bên trong mạch khoáng không có mai phục của đối phương. Vì để bảo đảm an toàn cho bản thân, họ Liễu liền quyết định sử dụng Độn Thiên Tuyệt Ảnh phù trong tay.

Tiến vào mạch khoáng một thời gian, hắn liền phát hiện không gian bên trong vô cùng rộng rãi. Tuy khắp nơi đều là dấu vết đào bới thế nhưng thông đạo vẫn không ngừng kéo dài xuống dưới. Dựa vào ký ức về lưu đồ, hắn bắt đầu chậm rãi tiến sâu vào trung tâm của mạch khoáng. Trải qua thời gian dài bỏ hoang, con đường phía trước thỉnh thoảng lại bị một ít đất đá cản trở, cũng may những chướng ngại này không hề ảnh hưởng đến tốc độ của Liễu Minh. Chỉ bằng vài kích đơn giản, hắn đã có thể phá vỡ cự thạch để tiếp tục tiến bước.

Tuy đang sử dụng Độn Thiên Tuyệt Ảnh phù thế nhưng họ Liễu vẫn không lúc nào nới lỏng đề phòng. Cũng may đoạn đường này không hề xuất hiện bóng dáng Minh tộc vì vậy không đến thời gian một bữa cơm, hắn đã tiếp cận mạch khoáng nằm sâu trong lòng đất. Theo làn gió truyền tới từ ngã rẽ phía trước, bên tai họ Liễu còn bất chợt vang lên tiếng nước chảy nhỏ giọt. Liễu Minh nghe vậy khẽ động trong lòng bèn bước nhanh đến lối rẽ trước mặt.

Kết quả cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến hắn không khỏi cảm thấy vui vẻ. Bên dưới khoáng mạch đen đúa kia là một dòng sông rộng khoảng mười trượng đang đổ xuống phía dưới mà nơi đó chính là vị trí của núi Lạc Hà.

Sau một thoáng vui mừng, Liễu Minh chợt lấy ra một thanh dài màu nâu. Khối gỗ này thoạt nhìn không có gì đặc biệt thế nhưng nếu sử dụng thần thức xâm nhập vào trong liền phát hiện từng đạo phù văn cực giống vòng tuổi.



Cầu phiếu cho @Hàn Lâm Nhi@nila32 :colen:

[/NOGUEST]
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top