Luận Truyện Ma Thiên Ký - Vong Ngữ - Tầng 8 : Quần ma loạn vũ - Tấn Công Hải Hoàng Cung

Status
Not open for further replies.

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
1 lỗi đánh máy dịch chương 1139 (đã sửa lại, chữ đậm đỏ):

[NOGUEST]

MA THIÊN KÝ
Vong Ngữ

Quyển 5: Kiếm Khí Cửu Tiêu

Chương 1139: Đại chiến sắp nổ ra (2/2)

Dịch giả: nila32
Nguồn: www.bachngocsach.com



Chưởng tòa của Lạc U Phong là Âm Cửu Linh cũng có mặt ở đây hơn nữa còn đứng cách vị trí của Thiên Qua chân nhân không xa, sau lưng y là hai ba mươi tên đệ tử nội môn của Lạc U Phong. Hiểu Ngũ cũng có mặt trong số đó. Qua nhiều năm như vậy thế nhưng vẻ ngoài của cô gái này cũng không phát sinh bao nhiêu biến hóa, vẫn là bộ dáng có chút lạnh lùng như băng tuyết. Chỉ là ánh mắt của nàng lúc này thỉnh thoảng lại mang một tia lo lắng nhìn về phía Lạc Hà Phong.

“Sư tôn, Liễu sư đệ xuất phát đã lâu tại sao đến giờ vẫn không có tin tức gì?” Hiểu Ngũ khẽ nhúc nhích bờ môi truyền âm cho Âm Cửu Linh.

“Yên tâm đi, tu vi của Liễu Minh hiện tại đã đạt đến Chân Đan trung kỳ đỉnh phong. Hơn nữa ta xem trong cơ thể hắn còn mơ hồ toát ra bảo quang, tiềm mà không phát, chỉ sợ đứa nhỏ đã sớm hoàn thành việc tế luyện pháp bảo Sơn Hà Châu. Với thực lực mạnh mẽ như vậy vi sư lúc này vị tất đã là đối thủ của nó. Hơn nữa sư đệ ngươi còn được Thái Thượng trưởng lão Thông Huyền ban tặng biết bao bảo vật, tuyệt đối sẽ không có việc gì.” Âm Cửu Linh mỉm cười, truyền âm trả lời.

“Người nói cũng đúng. Liễu sư đệ cơ trí như vậy, dù có chuyện gì phát sinh, hắn cũng có ứng phó dễ dàng. Thật không nghĩ tới tiểu tử này mất tích nhiều năm như vậy, không ngờ lại rơi xuống Cửu U Minh Giới, nơi được xem là vùng đất khởi nguyên của công pháp quỷ đạo. Có cơ hội ta nhất định bảo hắn chỉ điểm một phen.” Hiển Ngũ nghe vậy bèn nhẹ cắn môi một cái, trong mắt hiện lên một chút dị sắc.

“Dù cho thành công hoàn tất nhiệm vụ để trở thành đệ tử Bí truyền nhưng Liễu Minh trên danh nghĩa vẫn là đệ tử của ta, ngươi còn sợ không có cơ hội gặp nó hay sao?” Âm Cửu Linh mang vẻ mặt giống như cười mà phải không phải cười liếc nhìn Hiểu Ngũ một cái sau đó chậm rãi nói ra.

“Sư tôn, người nói gì vậy chứ?” Hiểu Ngũ nghe vậy khuôn mặt chợt nổi lên một hồi đỏ tươi, hờn dỗi liếc nhìn họ Âm một cái.

“Đứa nhỏ ngốc này, những lời vi sư vừa nói chính là lời khuyên thật tâm của ta dành cho ngươi. Với t.ư chất cùng thực lực mà Liễu Minh biểu lộ, chẳng những dành được sự chú ý của chưởng môn Thiên Qua mà ngay đến lão tổ Huyền Ngư cũng không tiếc lời khen ngợi. Chỉ cần cho hắn thời gian phát triển, về sau nhất định trở thành nhân vật phong vân của Thái Thanh Môn. Ai, vi sư lúc này quả thật vô cùng hối hận vì đã đồng ý cho sư đệ của ngươi tiến hành hẹn ước song tu với nha đầu Già Lam của Phiêu Miểu Phong.” Sau khi nhìn thật sâu Hiểu Ngũ một cái, Âm Cửu Linh mới truyền âm nói ra.

“Sư tôn, người nói gì vậy… Ta đối với Liễu sư đệ không có…”

Hiểu Ngũ nghe vậy càng trở nên lúng túng. Áng hồng trên khuôn mặt theo đó càng trở nên đậm màu, ánh mắt ngượng ngùng dò xét xung quanh. Cũng may mọi người đều mải quan sát núi Lạc Hà ở phía xa vì vậy không hề để ý đến biểu hiện của hai thầy trò bọn họ.

“Hiểu Ngũ, ngươi và Liễu Minh vốn là tỷ đệ đồng môn lại trải qua thời gian chia ngọt xẻ bùi tại Ác Quỷ Đạo, vi sư tin tưởng tiểu tử kia nhất định cũng có cảm tình với ngươi. Chỉ là ngươi phải nhanh chóng bắt lấy cơ hội này. Nha đầu Già Lam tuy là người quen cũ của nó, lại có t.ư sắc không tệ thế nhưng đến giờ vẫn chỉ là một tu sĩ Giả Đan kỳ cỏn con mà thôi, thân phận không quá xứng đôi với Liễu Minh. Với dung mạo cùng thực lực của ngươi, muốn vượt qua nàng cũng không phải là chuyện không thể. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, về sau ngươi có tìm đến khóc lóc, ta tuyệt đối sẽ không quan tâm.” Âm Cửu Linh vừa cười hắc hắc vừa không ngừng lên tiếng trêu chọc.

Sắc mặt của Hiểu Ngũ càng ngày càng hồng, nghe đến đó nàng chợt nhẹ nhàng dẫm chân một cái sau đó nhanh chóng bước sang một bên. Nhìn thấy thần sắc của Hiểu Ngũ như vậy, khuôn mặt Âm Cửu Linh không khỏi lộ ra một chút vui vẻ. Ngay tại lúc này, một người đàn ông trung niên vận áo bào xám chân đạp hôi vân chậm rãi tiến tới. Chính là Điền trưởng lão của Lạc U Phong mà Âm Cửu Linh vẫn thường tỏ ra nể trọng.

“Như thế nào, Hiểu Ngũ không đồng ý sao?” Trưởng lão họ Điền dường như biết rõ nội dung cuộc trò chuyện giữa hai thầy trò họ Âm bèn lên tiếng hỏi dò.

“Nữ nhi dễ xấu hổ ấy mà, tuy Hiểu Ngũ ngoài miệng không chịu đáp ứng thế nhưng ta biết rõ trong lòng đứa nhỏ này đã sớm nguyện ý ngàn lần.” Âm Cửu Linh thản nhiên trả lời.

“Liễu sư điệt thích thực là rồng phượng giữa loài người. Chỉ là không biết hắn có nguyện ý việc này hay không.” Điều trưởng lão gật nhẹ đầu thế nhưng thần sắc có chút lo lắng.

“Mưu sự tại nhân, Hiểu Ngũ là lựa chọn tốt nhất để tiếp quản vị trí chưởng tòa Lạc U Phong. Nếu có thể thắt chặt quan hệ giữa Liễu Minh với nhất mạch chúng ta là tốt nhất, bất quá việc này cũng không phải là bắt buộc. Bằng vào tình cảm sư đồ giữa bọn ta, về sau không lo hắn không để tâm đến chi phái Lạc U Phong.” Âm Cửu Linh nhẹ giọng đáp lời.

Điền trưởng lão nghe vậy âm thầm gật đầu.

(Nguồn: bachngocsach.com/forum)

Cách đó không xa, chưởng tòa Phiêu Miểu Phong là Thiên Âm thượng nhân cũng mang theo không ít đệ tử đến đây. Sau lưng bà ta là một thiếu nữ tuyệt sắc thân vận áo lam không ngừng hấp dẫn ánh mắt của vô số đồng đạo chung quanh.

Cô gái này không ai khác chính là Già Lam.

Đúng vào lúc này, một vị phu nhân xinh đẹp mặc áo dài trắng tiến đến khẽ nói gì đó bên tai Thiên Âm thượng nhân. Người phụ nữ này chính là sư phụ của Già Lam, Ngọc Âm Tử, cũng là trưởng lão của Phiêu Miểu Phong. Sau khi nhìn qua Già Lam một cái, Ngọc Âm Tử lập tức gật đầu bẩm báo với chưởng tòa của mình:

“Không sai, ta đã điều tra rõ ràng. Lần này, đệ tử mà Thiên Qua chưởng môn phái đi lẻn vào núi Lạc hà chính Liễu Minh của Lạc U Phong.”

Già Lam nghe vậy, thân thể mềm mại không khỏi có chút run rẩy thế nhưng khuôn mặt lại hiện lên vẻ vui mừng không thể che giấu.






[/NOGUEST]
 

LOLOTICA

Chân Tiên Trung Kỳ
Các ĐH cho ta hỏi một tý: chưởng tòa và chưởng tọa khác nhau chỗ nào ? Nên dùng cụm từ nào ?
ko hiểu lắm, nhưng ta nghĩ chưởng tòa ngang với chưởng môn nhưng gọi ở các tôg môn khác nhau nên cách gọi khác, còn chưởng tọa là chấp chưởng một nhánh của một môn phái
 

vuongtuphuong

Phàm Nhân
Ngọc
47,21
Tu vi
0,00
cái chỗ đậm đậm ấy. đạo hữu ngáo đá à. LM tự thân vượt tháp, bằng sức lực của mình, ai nhận 3 linh mạch vẫn nhận ở đây. Công pháp bảo vật kì ngộ toàn LM vào sinh ra tử mới có được, bảo cho là cho thế éo nào. Nếu ta nhớ ko nhầm thì thiên môn hội, LM cũng lấy được cái cây cổ thụ cho Lạc U phong, lấy đệ nhất danh TMH, Cả tòa lạc U phong hưởng lợi quá lớn.CHưa kể bây giờ LM mới chỉ có chân đan trung kì, đan dược tấn cấp chưa luyện chế ra loại mới được. Làm j có j mà cho. Vong ngữ đã từng nói, đa phần Minh khí, thảo dược ở Minh Giới ko có tác dụng đối với liễu Minh nói riêng và nhân tộc nói chung.

Trả ơn tất nhiên là tốt, nhưng có nhiều kiểu báo ơn. Ko phải cứ đưa tặng đồ vật mới là trả ơn. Cái đó là cái nhỏ, Cái lớn, cái lâu dài. phải nghĩ rộng ra. Hiểu Không.

LM trong tông về sau sẽ thành nv lớn, địa vị của LUP cũng đc nâng lên. Có LM làm gương thì đệ tử tranh nhau thi vào nội môn của phong này. LUP cứ thế mà lớn mạnh thôi. THân làm CHưởng Tọa như âm cửu Linh thì mất vật ngoài thân ko tính làm cái j, Phát triển bản phong mới chính là cái tâm huyết cả đời của Lão ta.
Ta nói tiếp, khi nào thì nhân vật chính hướng đến "Chân thiện Mỹ" đó là quá trình biến đối dần dần. KO phải ngày 1 ngày 2. Khi mà Nhân vật chính là thành công, về sức mạnh, địa vị. Sau đó hắn sẽ thành Nhân.

LM đang chấp hành nhiệm vụ tấn cấp bí truyền. Đang gánh trên vai trọng trách của cả TTM, hắn đang ra sức liều mạng vì cả TTM chứ ko phải chỉ riêng 1 mình ÂM cửu linh. Vong ngữ ko bao giờ phải nói lồ lộ ra là LM báo ơn báo oán cái j ở đây, nghe nó phô trương và nhạt lắm.
Câu truyện của VN ko cần phải đao to búa lớn trả ơn trả nghĩa để nâng tầm truyện, ko cần phải cố tỏ ra mình nhân nghĩa mà truyện vẫn nhạt. Cái hay của VN là bắt người đọc phải nghiền ngẫm, phải suy nghĩ, Vậy nên trước khi phản biện 1 vấn đề nào đó, hãy cố động não 1 chút đi. Ko mất thời gian lắm đâu.

Khi bình luận mà mạt sát người khác thì thật ra không đáng để đáp lại, nhưng đây là lần đầu và cũng như lần cuối ta trả lời đh. Mình muốn người tôn trọng mình thì hãy tôn trọng người ta trước đã!!!

Thứ nhất, hắn vượt tháp nhưng các phong khác cũng đâu có nhận LM ? vậy Âm Cửu Linh nhận hắn là ơn tri ngộ rồi. Nên nhớ lúc đó trong tông, ai cũng nghĩ LM chỉ có 3 linh mạch. Bao nhiêu chủ phong khác đã nói rõ ràng, tài nguyên nên dùng để bồi đắp người có khả năng hơn. Mình đọc truyện, biết LM là nhân vật chính cho nên biết LM sẽ này nọ nhưng những nhân vật trong truyện làm sao biết LM là kẻ chính, sẽ được này được nọ ? nếu thật sự "biết" vậy thì đầu óc của tác giả có vấn đề rồi.

Việc dùng lý do vào sống ra chết để có bảo vật thì không cho, cái này nói rõ ràng con người ích kỷ, chỉ có ta với ta và ta. Âm Cửu Linh giúp LM bao nhiêu lần ? chỉ cần đọc kỹ lại sẽ thấy như khi LM cần tấn cấp Giả Đan chẳng hạn. Cây cổ thụ kia là LM phải trả cho Thái Thanh Môn trong điều kiện hắn được chọn vào thí luyện. Không có Thái Thanh Môn, hắn có được những thứ đó chăng ? Người ta giúp mình thành công nhưng khi mình đạt được gì đó thì là do khả năng của mình hết - kiểu suy nghĩ như thế này mới sống không tình nghĩa, không biết ơn nhỏ thì làm gì biết đến cái ơn lớn?, chuyện nhỏ còn chưa làm được thì nói chi tới chuyện lớn. Ngày xưa Lưu Bị trước khi chết khuyên con mình một câu thật hay "đừng thấy việc thiện nhỏ mà không làm, cũng đừng thấy việc ác nhỏ mà không tránh". Từ xưa tới giờ, có nhân vật nào làm đại sự mà không từ những việc nhỏ nhỏ lúc ban đầu ? chẳng lẽ sanh ra là trở thành thánh, cái gì cũng biết hết sao ?
Trong cuộc sống, nhất là trong truyện tu tiên này, mạng sống có thể mất đi bất cứ lúc nào (và trong xã hội hiện tại, mình cũng không biết ngày mai ra sao, có còn sống chăng?). Có ơn không đền đáp khi có dịp, khi có khả năng thì còn chờ đến khi nào ? Cơ hội đáp đền không phải lúc nào cũng có. Hơn nữa, có ơn nhỏ không đáp thì ai dám nói sẽ đáp ơn lớn ?

Lấy gì bảo đảm có LM thì các đệ tử đua nhau nhập vào chi đó ? Hắn từ khi nhập chi này, có bỏ giây phút nào giảng giải, giúp đỡ ai chưa ? chẳng lẽ cứ có tiếng có LM giỏi là nhào vô với một kẻ vô tình, vô nghĩa vậy sao? không hiểu đh từ đâu có ý tưởng này ?

Đáp đền trong khả năng có thể và không phải hy sinh mạng sống mà còn không làm được, nói gì đao to búa lớn ? Đấy mới là thứ trống lỗng.
 
Last edited:

nila32

Phàm Nhân
Ngọc
89,84
Tu vi
0,00
:27:Hoan hô tinh thần ca @vuongtuphuong.
Ai có bức xúc gì cứ nói ra đi nào, nhiều khi cứ im im mà đọc lại bị tính cánh nhân vật trong truyện ảnh hưởng lúc nào không hay.
Dạo này ta hơi sợ cái vụ mấy tác giả của Trung Quốc lồng ghép hiểu biết sai lệch vào nội dung truyện. Không biết lão Vong có nằm trong số này không, chỉ sợ mình ghiền quá không đủ tỉnh táo để nhận ra :80:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top