Luận Truyện Ma Thiên Ký - Vong Ngữ - Tầng 8 : Quần ma loạn vũ - Tấn Công Hải Hoàng Cung

Status
Not open for further replies.

liahuro

Phàm Nhân
Ngọc
1,66
Tu vi
0,00
trong truyện chí tôn vô lại thì sư phụ của tnk thật ra là chuẩn đề thánh nhân, bản thân tại hạ cũng đồng ý với cái này. Cộng thêm bản thân như lai đã là mạnh nhất trong tdk rồi nên cũng không cần bày mưu tiêu diệt tnk làm gì:015:

Tây Du Ký có vẻ giống như có thâm ý viết về cuộc "xâm lăng" tôn giáo vậy =.=, Phật Giáo du nhập thay thế Đạo Giáo hoặc tồn tại phát triển. Cũng chưa chắc là Phật Tổ mạnh nhất nếu so sánh với 3 vị lão tổ Đạo Giáo.
Ta thích phiên bản sáng tạo Tây Du Ký - Đại Thánh Vương, đúng chất cường giả: Trời Đất rộng lớn nhưng Ta (Đại Thánh) lớn nhất :))
 

Mingzhang

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
đây là sư phụ tôn nghộ không

Trong tây du ky Vị Bồ đề lão tổ dạy phép thuật cho tôn ngộ không là ai?

theo như mình tim hiểu thì bồ đề đại tiên này là 1 cao nhân quy ẩn sơn lâm. có tài liệu còn cho rằng đây là phật tổ hóa thân thành để dạy phép thuật cho ton ngộ không nhưng điều này thì hơi nghịch lý vì khi đó phật tổ đắt đạo ở phía tây còn phía đông khi đó đạo phật lại chưa được truyền bá khả năng phật tổ rời khỏi tây thiên là không có vậy là loại trừ khả năng sư phụ tôn ngộ không ở trong phật giáo. Chỉ có thể là sư phụ TNK nằm trong đạo giáo. TRẤN NGUYÊN ĐẠI TIÊN thì không phải rồi vì sau này TNK còn đạp đổ cả cây nhân sâm 500 năm mới cho 1 quả của ong ta. Trong đạo giáo của HỒNG Y LÃO TỔ chủ quản có 3 đại đệ tử là THÁI THƯỢNG LÃO QUÂN, NGUYÊN THỦY THIÊN TÔN, THÔNG THIÊN GIÁO CHỦ khả năng sư phụ TNK chỉ có thể nằm trong 3 vị này. THƯỢNG LÃO QUÂN tất nhiên là không phải rồi. Còn NGUYÊN THỦY THIÊN TÔN thì khả năng không cao vì ông này chỉ có 12 đệ tử trong số đó có NAM CỰC TIÊN ÔNG VÀ HAI VỊ BỒ TÁC LÀ ĐỒ ĐỆ CỦA ÔNG Ta đồ tôn của ông ta có dương tiễn na tra và 1 số it nữa hơn nữa ông này nhận đồ đệ rất khắc khe nên khả năng này cũng bị loại trừ. Chuyển qua THÔNG THIÊN GIÁO CHỦ ông này rất giỏi đồ đệ của ông ta rất nhiều hầu như thiên binh thiên tướng trên trời đa phần là đồ đệ của ông ta. Trong phong thần bảng ông ta bày ra 2 trận pháp là tru tiên trận và vạn tiên trận, trận pháp này 2 vị sư huynh của ông ta phải mời thêm phật ở tây thiên tới mới có thể phá giải được. có thể viẹc thất bại trong phong thần bảng nên dẫn tới uất ức nên THÔNG THIÊN GIÁO CHỦ mới dạy TNK để quậy cho trời long đất lở càng khôn đảo lộn. đây là ý kiến của mình bạn nào có ý kiến khác không

st
Thông Thiên giáo chủ giỏi nhất và cũng là người duy nhất nhận cả người và yêu làm đệ tử . TTGC đã thua vì bị quây và các đệ tử người chết , kẻ bị hàng phục ( những đệ tử là yêu thì bị các bồ tát biến thành tọa kĩ ) . Ta cũng nghĩ sư phụ của TNK là TTGC . Mà mọi người đọc Ngã Vĩ trụ vương chưa ?
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
Lỗi đánh máy dịch chương 104 : Kịch chiến (5) (đã sửa lại, chữ đậm đỏ):

[NOGUEST]

Chương 104 : Kịch chiến (5)

Dịch : bluesphere

Biên : hungprods

Nguồn : bachngocsach.com



Linh Khí!

Đại hán vốn muốn cười lớn một tiếng, sau đó định dùng khí thế long trời lở đất xông tới, giọng nói bỗng lạc đi, tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Đúng lúc này, cái bóng màu xanh lóe lên trên mặt đất xung quanh Liễu Minh, Bạch Cốt Hạt không một tiếng động nhảy ra, chắn trước người hắn.

Chúng đệ tử đang quan sát cuộc chiến lại xôn xao một trận.

Khi Liễu Minh thả ra Bạch Cốt Hạt, hai hàng lông mày của Cao Trùng đã hơi nhíu lại, lúc này sau khi nhìn rõ hắn lấy ra thanh đoản kiếm (*) màu xanh, sắc mặt gã không khỏi lạnh đi.

(*) đoản = ngắn, đoản kiếm = kiếm ngắn.

“Hừ, ngươi cho rằng có một kiện Linh Khí là có thể ngăn cản ta sao. Được, ta cũng sẽ cho ngươi kiến thức một chút thủ đoạn áp rương của ta lợi hại như thế nào!” Gã đại hán hừ lạnh một tiếng, đột nhiên một tay gỡ mấy cái túi da bên hông xuống rồi ném ra không trung, đồng thời “vù” “vù” đấm ra mấy quyền.

Sau vài tiếng nổ to, mấy cái túi da bị vài quyền ảnh đánh cho tan tành, từ trong đó rơi ra vô số vật màu trắng nhỏ cỡ ngón tay cái.

Sau đó hai tay đại hán bấm niệm pháp quyết, trong miệng nói lẩm bẩm, khí đen trên người cuồn cuộn phóng lên trời, quấn quanh toàn bộ những vật nhỏ đang rơi xuống mà quay trở lại.

Cùng lúc đó, cốt giáp trên người đại hán bỗng nhiên tán loạn biến mất, biến thành khí đen cuồn cuộn điên cuồng xoay tròn xung quanh, trong chốc lát thân hình gã đã hoàn toàn bị khí đen bao phủ.

Từng hồi Quỷ khóc phát ra từ trong khí đen, ban đầu chỉ là một hai tiếng, nhưng lập tức trở thành mười tiếng, mấy chục tiếng, … cuối cùng lên tới hàng trăm, dường như bên trong đang có rất nhiều Quỷ vật cùng gào rống vậy.

Mà phạm vi khí đen càng ngày càng lan rộng, chỉ trong nháy mắt đã chiếm một vùng vài chục trượng.

Liễu Minh thấy vậy, trong lòng cả kinh, tay áo lập tức phất về phía đối diện, hơn mười đạo Phong Nhận đang lơ lửng trước người lập tức bắn đi, kèm theo là những tiếng xé gió chói tai.

Sau vài tiếng trầm đục, toàn bộ Phong Nhận lóe lên rồi chui vào trong vùng khí đen, nhưng lại không có bất cứ tiếng động nào truyền ra, giống như là trâu đất xuống biển vậy.

Trái lại trong vùng khí đen như bị cái gì đó kích thích, diện tích thoáng cái đã tăng lên vài phần.

Sắc mặt Liễu Minh trầm xuống, tiếng ‘vù vù’ trên thanh đoản kiếm trong tay vừa vang lên, một tầng văn trận màu xanh nhạt đã chợt lóe lên rồi biến mất. Sau đó cánh tay hắn vung lên, chém một phát về phía đối diện.

Một tiếng thanh minh vang lên, một đạo kiếm khí xanh biếc dài vài thước xuất hiện trên thanh đoản kiếm.

“Phốc” một tiếng, kiếm quang xanh biếc phát ra hàn quang cực kỳ sắc bén, chém thẳng vào tận chỗ sâu trong vùng khí đen như chém đậu hũ vậy.

Đúng lúc này, có vài tiếng Quỷ khóc chói tai truyền ra, ba cái đầu lâu lớn bằng nắm tay từ trong khí đen xông ra, đánh trúng đạo kiếm khí màu xanh.

“Oanh” “Oanh” “Oanh” ba tiếng!

Ba cái đầu lâu nổ bung ra thành ba luồng ánh sáng màu đen.

Kiếm khí màu xanh chợt lóe lên vài cái, sau đó bị cuốn vào ba luồng ánh sáng màu đen kia rồi cứ thế tán loạn biến mất.

Liễu Minh thấy cảnh này, sắc mặt hơi đổi, đang muốn làm gì đó thì khí đen đối diện chợt quay cuồng một trận, sau đó liền hóa thành một bức tường đen sì cao ngất ầm ầm lao đến phía hắn.

Ở bên trong khí đen, từng cái đầu lâu phát ra tiếng gào thét thê lương điên cuồng bay lượn, số lượng chừng hơn trăm cái.

Lúc trước, Liễu Minh đã chứng kiến uy lực của ba cái đầu lâu tự bạo, lúc này lại gặp tình huống này, trong lòng đương nhiên rất run sợ. Hắn không chậm trễ chút nào, một tay bấm niệm pháp quyết, lập tức từng điểm sáng màu đỏ sáng rực lên phía trước người. Một quả cầu lửa bỗng dung hiện ra, ngón tay hắn điểm nhẹ một cái, lập tức điên cuồng phình to, trong nháy mắt đã biến thành một quả cầu khổng lồ, đường kính chừng nửa trượng, đồng thời màu sắc cũng trở thành đỏ thẫm.

Thuật Hỏa Đạn Đại viên mãn!

Trong khí đen lập tức truyền ra âm thanh sợ hãi của đại hán, lúc này bức tường đen sì chỉ còn cách Liễu Minh chừng bảy tám trượng vội vàng ngừng lại, muốn quay vòng trở lại.

Nhưng trong khoảng cách gần như vậy, Liễu Minh căn bản sẽ không cho gã bất kỳ cơ hội nào. Một tay đột nhiên đẩy ra, quả cầu lửa khổng lồ gào thét đập lên bức tường, ánh sáng màu đỏ sáng rực cả không gian, sau đó ầm ầm nổ tung ra.

Một tiếng nổ long trời lở đất!

Sóng lửa đỏ thẫm cuồn cuộn bốc lên, sau đó hóa thành một đám mây lửa đỏ đậm, bao trùm tất cả mọi thứ xung quanh.

Những cái đầu lâu trắng kia sau khi bị sóng lửa cực nóng quét qua, nhao nhao hiện ra rồi nổ tan.

Hơn nửa bức tường màu đen đều bị thổi bay.

Đúng lúc này, một bóng người men theo chỗ bức tường bị thổi bay mà bắn ngược ra phía sau.

Hàn quang trong mắt Liễu Minh lóe lên, thanh đoản kiếm trong tay chợt hiện lên hai tầng văn trận rồi biến mất, tiếp tục là một đạo kiếm quang xanh biếc chém ra.

Lúc này, tốc độ đạo kiếm quang cực nhanh, chỉ lóe lên một cái đã vượt qua bóng người kia, lập tức chém gã làm hai đoạn.

Điều này làm cho đệ tử dưới đài thét lên kinh hãi.

Nhưng sau khi nhìn kỹ, sắc mặt Liễu Minh vẫn lạnh lẽo vô cùng.

Bóng người bị chém đứt đôi kia rõ ràng chỉ là một cái khung xương người mà thôi.

Lúc này đám mây lửa đã tan đi, khí đen còn sót lại cuồn cuộn bay về một chỗ ngưng tụ lại, sau đó bóng dáng gã đại hán đầu trọc lại hiện ra một lần nữa.

Chỉ có điều lúc này, áo đen trên người đã rách như xơ mướp, mặt nạ trên mặt cũng đã vỡ non nửa, lộ ra một gương mặt ghê rợn khô quắt màu xanh bích lục.

Làm cho ngươi ta vừa nhìn thấy đã có một cảm thấy nổi hết da gà.

Hiển nhiên quả cầu lửa khổng lồ vừa rồi đã làm cho gã chịu trọng thương không nhẹ.

“Vậy mà ngươi cũng tu luyện Thuật Hỏa Đạn đến cảnh giới Đại viên mãn! Không thể nào!” Đại hán đầu trọc nhìn chằm chằm vào mặt Liễu Minh, miệng lẩm bẩm.

“Những điều mà Cổ huynh không ngờ tới, chỉ sợ còn nhiều lắm!” Liễu Minh thản nhiên nói, đồng thời thầm đánh giá qua lượng Pháp lực còn thừa lại trong cơ thể. Sau đó ném thanh đoản kiếm lên không trung, một tay bấm niệm pháp quyết.

Mặt ngoài thanh đoản kiếm lóe lên ba tầng linh văn, sau đó liền xoay tròn biến thành một vòng tròn màu xanh, hơn nữa càng ngày lại càng biến lớn, tỏa ra hàn quang lành lạnh.

Cùng lúc đó, Bạch Cốt Hạt cũng hóa thành cái bóng màu xanh bổ nhào về phía đại hán.

Nó chưa thực sự tới nơi, nhưng cái móc câu ở chóp đuôi nhoáng lên một cái đã biến thành hơn mười đường sáng xám xịt đâm tới.

Đại hán đầu trọc cũng không tránh né, trái lại sau khi hừ lạnh một tiếng, một chân giẫm mạnh xuống đất, hơn trăm mảnh xương vỡ vụn nằm trên mặt lôi đài phía trước người phóng lên trời, sau đó đột ngột tụ lại biến thành một tấm cốt thuẫn cực dày chắn trước người.

Một hồi tiếng “Phập!” “Phập!” liên tiếp vang lên, phía trên cốt thuẫn đột nhiên xuất hiện thêm mười cái lỗ nhỏ màu đen. Không ngờ tấm thuẫn này lại có thể mạnh mẽ cản lại công kích nhanh như điện xẹt của cái móc câu.

Bạch Cốt Hạt kêu lên một tiếng “Hiiii Hiiii”, thân hình uốn éo muốn bay sượt qua cốt thuẫn tiếp tục tấn công đại hán.

Nhưng đúng lúc này, trên mặt đại hán hiện lên vẻ quỷ dị, chỉ đưa tay điểm nhẹ lên cốt thuẫn!

Cốt thuẫn đột nhiên vỡ vụn ra, vô số mảnh xương vỡ lại quay tròn xung quanh Bạch Cốt Hạt, sau đó lập tức hóa thành một cái cốt lao (*) cực lớn dài rộng vài thước, nhốt chặt Quỷ vật vào trong đó, rơi thẳng xuống đất.

(*) lồng giam bằng xương.

Bạch Cốt Hạt kinh hãi, dốc sức liều mạng giãy dụa trong cốt lao, hai cái càng lớn điên cuồng đập kẹp không ngừng, nhưng trong thời gian ngắn căn bản không có cách nào thoát thân.

Liễu Minh đang gấp rút huy động thanh Linh Khí đoản kiếm, thấy vậy cũng khẽ giật mình.

Đúng lúc này, đại hán đầu trọc lạnh lùng nói một câu :

“Bạch sư đệ liên tục thúc giục pháp thuật uy lực lớn, đồng thời thúc dục Linh Khí, bây giờ e rằng cũng chỉ còn lại có một kích thôi a!”

“Các hạ cần gì phải nhiều lời, Pháp lực của ta đúng là không còn nhiều, nhưng vài loại bí thuật mà Cổ huynh thi triển lúc trước, có loại nào không phải tốn nhiều Pháp lực?!” Liễu Minh mặt không đổi sắc trả lời.

“Nếu đã như vậy, ta và ngươi không bằng quyết định thắng thua bằng một kích cuối cùng, ngươi thấy sao?” Gã đại hán hít sâu một hơi, chậm rãi nói.

“Rất tốt, Bạch mỗ đúng là đang có ý này.” Ánh mắt Liễu Minh lóe lên, cũng đồng ý một tiếng.

Đại hán nghe vậy cười lớn một trận, tay áo hướng xuống mặt đất run lên, sau khi khí đen nhàn nhạt xung quanh bay vọt vào trong, bộ quần áo đen trên người gã đã trở nên mới tinh như lúc ban đầu. Đồng thời mặt nạ màu máu cũng nhanh chóng được phục hồi, một lần nữa che đi khuôn mặt gớm ghiếc.

Ngọn lửa màu xanh lá trong hai mắt gã cũng bùng cháy lên.

Sau đó cánh tay đại hán nhấc lên, đánh một chiêu vào hư không về phía mặt đất, vô số mảnh xương vỡ rơi lả tả trên lôi đài đua nhau bay lên trời, tụ lại trong không trung trước người gã.

Sau một hồi âm thanh hỗn loạn phát ra.

Một thanh cốt kiếm ghê người dài hơn một trượng, được khí đen tầng tầng lớp lớp bao phủ xuất hiện trong hư không.

Gã đại hán đầu trọc lại há miệng phun ra một ngụm máu, nó nhanh chóng hóa thành một đám sương máu chui vào bên trong cốt kiếm.

Sau một khắc, cốt kiếm khổng lồ vốn trắng hếu liền tỏa ra ánh sáng đỏ như máu, trên thân kiếm bỗng hiện ra từng đạo Linh văn màu máu, chúng dường như là vật còn sống nhúc nhích không thôi, tản ra khí lạnh bức người.

“Huyết Sát Quỷ Cốt Kiếm! Kẻ này vậy mà thực sự tu thành Khống Cốt Đại Pháp trong truyền thuyết, nếu không tuyệt không thể biến ảo ra được kiếm này.”

Trên ngọc đài, một gã Linh Sư thấy vậy, rút cuộc không nhịn được nghẹn ngào hô lên.

Mà kể cả Chưởng môn Man Quỷ Tông và các vị Linh Sư khác, sau khi nhìn thấy Liễu Minh thả ra quả cầu lửa khổng lồ cũng đã nhìn nhau một lần, bây giờ lại nhìn thấy cốt kiếm xuất hiện, thần sắc lại càng âm tình bất định.

Còn Khuê Như Tuyền thì hoàn toàn ngây người.

Liễu Minh chứng kiến hình dáng quỷ dị của cốt kiếm cũng cực kỳ kinh hãi.

Nhưng đã đến lúc này, hắn cũng không thể rút lui, chỉ điên cuồng thúc giục Pháp lực trong cơ thể rót vào trong thanh đoản kiếm.

Trên không trung, Linh Khí biến thành vòng tròn đã lớn cỡ cái bánh xe, lúc này bởi vì tốc độ quay quá nhanh nên đã bắt đầu phát ra tiếng ‘ô ô’ quái dị. Hơn nữa theo Pháp lực tiến vào càng nhiều, nó vẫn đang không ngừng biến lớn.

Thần sắc gã đại hán đầu trọc vốn tin tưởng mười phần, vừa thấy cảnh này, trong lòng cũng rùng mình. Lúc này gã không còn có bất kỳ chút do dự nào nữa, hai tay bắt quyết, một tay nắm lấy cốt kiếm quét ngang một cái ra phía trước người.

Áo đen trên người gã ‘roạt’ một tiếng, hóa thành một đám khí đen bay nhanh về phía trước, sau khi quấn quanh cốt kiếm mấy vòng liền biến thành một ngọn lửa đen hừng hực.

Khí tức hung tợn của cốt kiếm càng mạnh hơn.

Đại hán đầu trọc thét lớn, hai tay dùng lực, đột nhiên huy động cốt kiếm cực lớn hung hăng bổ một cái về phía đối diện.

“Oanh” một tiếng!

Một đầu Giao Long đỏ như máu từ trên thân cốt kiếm bay ra, giương nanh múa vuốt, rít lên một tiếng kỳ quái bổ nhào về phía Liễu Minh. Những nơi nó bay qua, hư không xung quanh mơ hồ vặn vẹo biến dạng.

Mà sau khi chém ra một kiếm này, thanh cốt kiếm ghê người và mặt nạ trên mặt đại hán, sau một tiếng ‘rắc rắc’ giòn vang đã hoàn toàn vỡ vụn.

“Trảm!”

Liễu Minh quát lớn một tiếng, vòng tròn màu xanh trên không trung run lên, bay vút về phía trước, kèm theo đó là những tiếng xé gió chói tai.

[/NOGUEST]
 

Duy Trúc

Phàm Nhân
Ngọc
2.220,25
Tu vi
0,00
Mãi đến hôm nay vẫn chưa thấy Vong nói gì về kiếm hoàn của Long Nhan Phỉ, ta liền một hồi lục tìm thì phát hiện ra một việc động trời. Sa Thông Thiên cũng từng suýt có kiếm hoàn khi ở Ngưng Dịch Cảnh!!:80:

"Liễu sư huynh cũng nhìn thấy, kỳ thật ta cũng là một gã Kiếm tu. Mà Sa gia sở dĩ lại để cho Sa Thông Thiên lấy ta với t.ư cách song tu bầu bạn, kỳ thật cũng chính là vì mưu đồ cái này Kim gia tổ tiên còn sót lại Pháp bảo cấp kiếm khí. Tuy rằng kiếm này chẳng qua là một kiện vừa mới thoát ly hình thức ban đầu tối hạ phẩm Pháp bảo, hơn nữa bên trong kiếm phôi chi linh bởi vì không người tiếp tục đào tạo nguyên nhân Linh tính đã mất đi không ít, nhưng cũng đủ làm cho bình thường gia tộc chịu rủ xuống kéo dài không dứt. Nếu không phải Kim gia coi như là Thái Thanh môn phụ thuộc gia tộc hơn nữa trong môn cũng sớm có một gã cùng Kim gia có chút nguồn gốc một ngọn núi Trưởng lão bắt chuyện qua, kỳ thật đã sớm không cách nào bảo trụ pháp bảo này rồi." <513: Sơ Kiến Pháp Bảo>

Sau khi Liễu Minh nhúng tay vào, Sa Thông Thiên tuy mất đi cơ duyên này. Nhưng có một sự thật vẫn không thay đổi, Kim Ngọc Hoàn là người sở hữu kiếm hoàn "trẻ nhất" chỉ ở tu vi ngưng dịch kỳ!:22:
 
Last edited:

vuongtuphuong

Phàm Nhân
Ngọc
47,21
Tu vi
0,00
"Long sư tỷ, đừng vội, mà lại hãy nghe ta nói hết. Việc này khả năng nghe có chút khó tin, nhưng là chân thật đấy. Tại hạ ba mươi mấy năm trước tại ác quỷ đạo bị một gã thiên tượng quỷ tộc đuổi giết, về sau gặp ngoài ý muốn, ngẫu nhiên lưu lạc Cửu U Minh Giới..." Liễu Minh lập tức liền đem mình ở Cửu U chi địa gặp được Âm Lưu, cũng chính là Lục Âm tổ sư chuyển thế sự tình nói một lần.

Sao ta nhớ là LM ở CUMG tới cả hơn 100 năm mà khúc này lão Vong lại viết hơn 30 năm trước tại ác quỷ đạo ta ? Có phải ta nhớ lầm hay lão Vong đi xa uống rượu/bia nhiều mà nhớ sai chăng ?
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
"Long sư tỷ, đừng vội, mà lại hãy nghe ta nói hết. Việc này khả năng nghe có chút khó tin, nhưng là chân thật đấy. Tại hạ ba mươi mấy năm trước tại ác quỷ đạo bị một gã thiên tượng quỷ tộc đuổi giết, về sau gặp ngoài ý muốn, ngẫu nhiên lưu lạc Cửu U Minh Giới..." Liễu Minh lập tức liền đem mình ở Cửu U chi địa gặp được Âm Lưu, cũng chính là Lục Âm tổ sư chuyển thế sự tình nói một lần.

Sao ta nhớ là LM ở CUMG tới cả hơn 100 năm mà khúc này lão Vong lại viết hơn 30 năm trước tại ác quỷ đạo ta ? Có phải ta nhớ lầm hay lão Vong đi xa uống rượu/bia nhiều mà nhớ sai chăng ?

Ta cũng đang thắc mắc như vậy đấy
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
Lỗi đánh máy dịch chương 106 : Tin tức (đã sửa lại, chữ đậm đỏ) (Chương 105 : Kịch chiến (6) (không tìm ra lỗi đánh máy)):

[NOGUEST]

Chương 106 : Tin tức

Dịch : hoangphu

Biên : hungprods

Nguồn : bachngocsach.com



Những Linh Sư khác nghe vậy đều biến sắc, tất cả đều Vâng một tiếng.

Tốt rồi, thời gian đã không còn sớm nữa, ta cũng nên tuyên bố chuyện ngày mai mười đại đệ tử chiến đấu. Chưởng môn Man Quỷ Tông thấy vậy gật gật đầu, đứng dậy khỏi ghế, đang định bay ra khỏi ngọc đài, chính thức tuyên bố tên của mười đệ tử đứng đầu và trận thi đấu tranh vị trí xếp hạng vào ngày mai.

Nhưng đúng lúc này, ở một hướng khác trên bầu trời bên ngoài ngọn núi bỗng nhiên truyền đến tiếng xé gió. Tiếp đó lớp sương mù nồng đậm tản ra, một con chim quái dị năm màu thân dài mấy trượng từ trong đó bay vút ra. Đầu nó trông giống đầu kền kền, nhưng lông đuôi lại rất dài, đồng thời có một cặp móng vuốt cổ quái cực lớn, màu đỏ tươi như máu.

Quái cầm (chim quái dị) này vừa xuất hiện liền bay thẳng đến núi đá, điều này đương nhiên khiến cho không ít đệ tử nhìn thấy đều kinh hãi một trận.

Không phải hoảng sợ, đây là Linh cầm của Ngạn sư thúc tổ các ngươi. Chưởng môn Man Quỷ Tông vừa nhìn thấy quái cầm này cũng giật mình, nhưng lập tức lớn tiếng trấn an một câu.

Giọng nói của lão quanh quẩn không ngớt trên không trung ngọn núi đá. Lúc này những đệ tử phía dưới mới chợt hiểu ra, nhao nhao dùng ánh mắt kính sợ nhìn về phía quái cầm ngũ sắc đang bay đến gần.

Chuyện có liên quan đến trong tông còn có một vị sư thúc tổ thần thông quảng đại, đương nhiên là mỗi người đều biết.

Nhưng vị sư thúc tổ này lại chưa bao giờ lộ diện trước mặt người khác. Nghe nói ngay cả các vị Linh Sư trong tông cũng rất ít có cơ hội nhìn thấy chân thân của vị sư thúc tổ này, vì thế càng làm cho mọi người có cảm giác vị trưởng bối cao nhất trong tông này thêm mấy phần thần bí.

Rất nhanh sau đó, quái cầm đã bay đến trên ngọc đài. Sau khi nó lượn một vòng trên không trung, bỗng nhiên một bên móng vuốt màu đỏ máu đang nắm chặt chợt buông lỏng ra, một quả ngọc giản màu xanh lá từ trong đó rơi ra. Sau đó nó không hề dừng lại một chút nào, đập mạnh cánh bay ngược lại hướng mà nó vừa bay đến.

Mặt mũi Chưởng môn Man Quỷ Tông tràn đầy vẻ kinh ngạc, nhưng một tay cũng chộp vào hư không một cái. Ngọc giản vèo một tiếng đã bay vào trong tay, sau đó lão nhanh chóng áp nó lên trán.

Một lát sau, quả ngọc giản màu xanh lá bắt đầu chớp lóe lên linh quang nhàn nhạt. Nét mặt Chưởng môn Man Quỷ Tông nhanh chóng thay đổi từ ngạc nhiên sang cực kỳ giật mình.

Những người khác thấy vậy, không kìm được mà liếc mắt nhìn nhau.

Chưởng môn sư huynh, rút cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sau khi nhìn thấy Chưởng môn Man Quỷ Tông bỏ ngọc giản trên trán xuống, Sở Kỳ là người đầu tiên không nhịn được mà hỏi.

Ngạn sư thúc truyền lệnh tới, không cần tiếp tục tiến hành thi đấu xếp hạng nữa. Ngày mai mười đại đệ tử vừa chọn xong sẽ lập tức khởi hành tiến về đảo Phục Giao. Chưởng môn Man Quỷ Tông chần chừ một lúc lâu mới nói ra một câu làm cho mọi người thất kinh.

Cái gì, vì sao Ngạn sư thúc lại truyền xuống mệnh lệnh như vậy. Hơn nữa còn cho đám Càn nhi đi đến đảo Phục Giao làm gì? Sở Kỳ cực kỳ giật mình hỏi.

Sư thúc vừa mới nhận được phi thư của Linh Ngọc thượng nhân Cửu Khiếu Sơn đưa tin. Trong thư nói rằng lúc trưởng lão Hóa Tinh kỳ của Thiên Nguyệt Tông và Huyết Hà Điện trong khi đuổi giết con Yêu Giao kia, đã phát hiện một cửa vào bí cảnh chưa được biết đến ở miệng núi lửa trên đảo Phục Giao. Nhưng cửa vào này bởi vì bị con Yêu Giao kia quấy rối, đã hỏng mất hơn nửa, hiện tại chỉ có đệ tử tu vi Linh Đồ mới có thể đi vào trong đó. Hơn nữa cửa vào này cần phải có các vị tiền bối Hóa Tinh kỳ của mấy tông môn đồng thời ra tay duy trì, nếu không nó sẽ hỏng mất, nhưng cũng chỉ có thể chống đỡ trong một thời gian ngắn. Cho nên sau khi Ngạn sư thúc thỏa thuận cùng bọn họ một phen, cuối cùng quyết định mở thí luyện sinh tử sớm hơn dự tính. Lần này cho phép mười đại đệ tử tất cả các tông môn đi vào trong bí cảnh đó, dựa theo số lượng bảo vật mà các đệ tử này mang trở về nhiều hay ít để quyết định vị trí xếp hạng. Cho nên hiện tại chúng ta không thể lãng phí thời gian, phải mau chóng mang mười tên đệ tử chạy tới đảo Phục Giao. Chưởng môn Man Quỷ Tông vừa nói, vẻ mặt cũng lộ vẻ nôn nóng.

Cái gì, phát hiện của vào bí cảnh chưa được biết đến?

Diện tích của nó rộng bao nhiêu?

Có người nào đã vào đó chưa?

Trong đó có tồn tại cấm chế gì hay không?



Sở Kỳ, Khuê Như Tuyền, đại hán họ Lôi nghe vậy, hầu như đồng thời kinh ngạc hô lên. Trong sự kinh ngạc và vui mừng, đồng thời giọng nói cũng ẩn chứa một chút ý thèm muốn.

Cũng khó trách bọn họ lại như thế!

Cái gọi là Bí cảnh này, thật ra chính là một ít không gian bí ẩn chưa từng bị người phát hiện. Trong đó một phần là do thiên nhiên hình thành, một bộ phận còn lại là do một ít nhân vật mạnh mẽ tạo ra.

Trong đó, phần lớn trong những bí cảnh được tạo thành bởi nguyên nhân đầu tiên chỉ có một ít Linh dược, Linh Thạch và các loại thiên tài địa bảo, mức độ nguy hiểm không cao. Còn cái sau thì phần lớn đều ẩn giấu bảo vật còn sót lại của những nhân vật mạnh mẽ kia, nhưng ở bên trong cũng có nguy hiểm rất lớn, không biết bên trong được bố trí bao nhiêu cấm chế khủng bố có thể làm cho người ta tan thành tro bụi.

Bất kể là loại bí cảnh nào, một khi có người thực sự có thể có đại thu hoạch lớn từ bên trong đó trở về, cũng đủ khiến cho cả một tông môn, thậm chí mấy tông môn có được lợi ích vô cùng. Thậm chí đã từng xuất hiện một môn phái nhỏ, may mắn từ trong bí cảnh nhặt được một bộ công pháp vô danh cực kỳ lợi hại. Từ đó, chỉ trong vòng mấy trăm năm ngắn ngủi, thực lực tăng lên rất nhiều, thoáng cái đã trở thành một thế lực xưng bá mấy quốc gia xung quanh.

Đương nhiên kỳ ngộ và nguy hiểm song song tồn tại, cũng đã từng có một đại tông môn độc chiếm một bí cảnh, dùng toàn bộ lực lượng của tông môn để xâm nhập bí cảnh đó. Kết quả là toàn quân bị diệt, từ đó về sau xóa tên khỏi giới tu luyện.

Mà bây giờ việc phát hiện ra bí cảnh cực kỳ thưa thớt, hơn nữa vài loại bí cảnh có cửa vào chỉ xuất hiện trong phút chốc rồi biến mất. Có loại bí cảnh có thời gian và cách mở ra cửa vào rất hà khắc và hạn chế. Cũng có loại bí cảnh, cấm chế bố trí bên trong cực kỳ huyền diệu, các tông môn căn bản không thể phá giải, vì thế mà cho dù có nhìn thấy nó cũng không thể làm gì được.

Nhưng ngay cả như vậy, mỗi lần có bí cảnh mới bị phát hiện ra cũng vẫn sẽ xảy ra một hồi gió tanh mưa máu.

Có không ít tông môn bởi vì một cái cửa vào bí cảnh mới mà mạnh mẽ ra tay.

Hiện tại, nếu không phải bởi vì phát hiện cửa vào bí cảnh mới đang trong tình trạng sắp vỡ, căn bản là không thể độc chiếm. Chắc chắn Thiên Nguyệt Tông và Huyết Hà Điện cũng sẽ không báo cho Man Quỷ Tông và các tông môn khác làm gì, bọn họ sẽ lặng lẽ giấu giếm tin tức này mà thăm dò một mình.

Chư vị sư đệ, vấn đề các ngươi hỏi ta đây cũng không rõ lắm, Ngạn sư thúc chỉ nói sơ qua về việc này mà thôi. Hiện tại, bởi vì phòng ngừa vạn nhất mà lão nhân gia người đã đi trước đến đảo Phục Giao rồi. Cho nên sáng sớm ngày mai, ta sẽ đích thân mang theo mười đại đệ tử trong thi đấu lần này đuổi theo. Hoàng sư huynh, Trương sư đệ, hai người các ngươi cũng tương đối am hiểu về trận pháp cấm chế, ngày mai cũng lên đường cùng ta. Những vị sư đệ khác thì ở lại thủ hộ tông môn, yên lặng chờ tin tức là được. Đây là ta dựa theo sự phân phó của Ngạn sư thúc mà làm việc, chư vị sư đệ nhất định phải làm tốt phận sự của mình. Trong thời gian ngắn tới đây tuyệt đối không thể tiết lộ việc này ra ngoài. Chưởng môn Man Quỷ Tông sau khi cười khổ một tiếng trả lời, lại nhanh chóng ra lệnh một phen.

Vâng, chưởng môn sư huynh. Hai người chúng ta lập tức trở về chuẩn bị cho tốt, nhất định sẽ không làm lỡ đại sự này. Lão giả họ Hoàng và vị Trương sư thúc ăn mặc như đạo sĩ kia nghe vậy, dĩ nhiên là hết sức mừng rỡ, lập tức đáp ứng.

Sở Kỳ, nữ tử họ Lâm và những người khác mặc dù có chút không cam lòng, nhưng khi Chưởng môn Man Quỷ Tông lấy danh nghĩa Ngạn sư thúc mà ra lệnh, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà nghe theo.

Lúc này, Chưởng môn Man Quỷ Tông từ trên ngọc đài bay nhanh ra, đứng vững trên không trung mà cao giọng tuyên bố:

Mười đại đệ tử trong lần thi đấu Đại Giác này đã được xác định, theo thứ tự là mười người Dương Càn, Phong Thiền ... Liễu Minh, Lôi Thần. Nhưng bởi vì một vài lý do đặc biệt, trận chiến tranh giành vị trí xếp hạng của mười đại đệ tử ngày mai tạm thời hủy bỏ. Còn nữa, từ ngày hôm nay, bổn tông bắt đầu phong sơn một tháng. Trong khoảng thời gian này, nếu không có mệnh lệnh trong tông thì bất cứ kẻ nào cũng không được tự tiện ra ngoài, người vi phạm lập tức đuổi ra khỏi bổn tông. Được rồi, ngoại trừ mười đại đệ tử ở lại, những người khác lập tức quay về chỗ ở.

Nghe được tuyên bố như vậy, mấy nghìn đệ tử Man Quỷ Tông phía dưới đều chấn động, chẳng ai hiểu ra sao. Nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của Chưởng môn Man Quỷ Tông đảo qua, dĩ nhiên không kẻ nào dám có chút dị nghị.

Vì vậy, tiếp theo mọi người trước sau rời khỏi ngọn núi, trong nháy mắt trên đỉnh núi chỉ còn lại mười đại đệ tử mới mà thôi. Phần lớn trong đám bọn hắn đều mặt mũi tràn đầy vẻ khó hiểu quay mặt nhìn nhau.

Các ngươi không cần lo lắng, sở dĩ ta giữ bọn ngươi lại đương nhiên sẽ nói rõ nguyên do của tất cả chuyện này. Chuyện là thế này, Ngạn sư thúc tổ của các ngươi … Chưởng môn Man Quỷ Tông chậm rãi kể lại sự việc có liên quan đến bí cảnh và thí luyện sinh tử diễn ra sớm một lượt.

Cả đám Liễu Minh nghe xong cũng trợn mắt há hốc mồm.

Bởi vì sự việc đột ngột phát sinh, căn bản không có thời gian để các ngươi tiếp tục tiến hành khiêu chiến xếp hạng gì nữa. Các ngươi phải tiến tới bí cảnh với tốc độ nhanh nhất, cùng với những đệ tử của mấy tông môn khác, ở trong bí cảnh tiến hành thí luyện sinh tử mà đúng ra sẽ được tiến hành vào một năm sau. Thành tích của từng cá nhân trong lần thí luyện này, sẽ quyết định vị trí xếp hạng trên bia Thái Âm của các ngươi. Quy tắc cụ thể thì khi đi đến nơi đó, Ngạn sư thúc tổ sẽ tiếp tục nói chi tiết cho các ngươi biết. Hiện tại việc các ngươi phải làm là trở về nghỉ ngơi dưỡng sức cho thật tốt, sáng sớm ngày mai sẽ cùng ta xuất phát. Chỉ cần trong lần thí luyện sinh tử tại bí cảnh này bổn tông có thu hoạch lớn, chắc chắn rằng các ngươi cũng sẽ được ban thưởng hậu hĩnh. Bên cạnh đó, hiện giờ tin tức này vẫn đang phải giữ bí mật, không được tiết lộ lung tung cho các đồng môn khác biết. Chưởng môn Man Quỷ Tông vô cùng cẩn thận nói.

Mười người Liễu Minh sau khi nghe xong mới chợt hiểu ra, mặc dù trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau, nhưng dĩ nhiên đều khom người đồng ý.

Sau khi Chưởng môn Man Quỷ Tông gật gật đầu, liền xoay người bay về trên ngọc đài, tiếp tục bàn bạc sự việc có liên quan đến bí cảnh cùng những vị Linh Sư khác.

Mười đại đệ tử cũng nhao nhao rời khỏi ngọn núi.

Nửa khắc sau, Liễu Minh đã về tới chỗ ở của mình, lúc này hắn đang bắt đầu cân nhắc sự việc có liên quan đến bí cảnh.

Việc này xuất hiện, thực sự đã vượt ra ngoài dự đoán của hắn.

Liễu Minh vốn cho rằng còn có thời gian chậm rãi tu luyện gần một năm, mới đến lúc tham gia thí luyện sinh tử có mức độ nguy hiểm cực cao này. Nhưng thật không ngờ, thoáng cái thí luyện sinh tử lại bắt đầu sớm, vả lại còn tiến hành tại nơi bí cảnh phúc họa không rõ kia.

Trong loại bí cảnh không thể biết trước này, e rằng tu vi và công pháp chỉ là thứ yếu, mà quan trọng hơn lại là kỹ năng cảm nhận nguy hiểm và năng lực phán đoán của từng cá nhân. Nếu là như vậy, với kinh nghiệm nhiều năm sinh tử chém giết tại Hung đảo, trên phương diện này có lẽ hắn mạnh hơn so với những đệ tử khác một ít.

Mà Liễu Minh lại nhớ đến một vài ghi chép trong điển tịch, có nói một ít tu luyện giả lấy được các loại thiên tài địa bảo trong bí cảnh, sau khi ra ngoài tu vi lập tức tiến nhanh. Hắn không nhịn được mà tim đập thình thịch.

Các loại thiên tài địa bảo lấy được trong bí cảnh, mặc dù theo lệ cũ khẳng định sẽ phải nộp lại hơn một nửa cho tông môn. Nhưng chỉ cần có thể giữ lại một phần nhỏ trong đó, sợ rằng tài nguyên cần thiết cũng đã đủ để sau này mình có thể tiến giai Linh Sư rồi.

Về phần khả năng gặp phải nguy hiểm mà ngã xuống trong bí cảnh, năm đó khi hắn còn ở trên Hung đảo, không biết đã trải qua bao nhiêu lần sinh tử chỉ cách nhau một một đường tơ kẽ tóc rồi, hiện giờ cũng không quá để chuyện này vào trong lòng.

Đạo lý cầu phú quý trong nguy hiểm và càng sợ chết, cái chết đến càng nhanh, khi hắn còn là trẻ con đã hiểu rõ ràng hơn bất cứ kẻ nào.

Cho dù có phải mạo hiểm nhiều hơn nữa cũng chẳng phải là chuyện gì quá to tát, chủ yếu là xem có thể lấy được bao nhiêu lợi từ trong đó, có đáng giá liều mạng một lần hay không mà thôi.

Liễu Minh yên lặng suy nghĩ một lượt, sau khi không tìm thấy bất kỳ lý do gì để tránh né lần thí luyện sinh tử này, mới bình tĩnh nhắm hai mắt lại, bắt đầu yên lặng điều tức, khôi phục lại lượng Pháp lực đã tiêu hao trong lúc thi đấu.

[/NOGUEST]
 

andreyquoc

Phàm Nhân
Ngọc
1,45
Tu vi
0,00
1 lỗi đánh máy dịch chương 107 : Gặp gỡ ban đêm (đã sửa lại, chữ đậm đỏ):

[NOGUEST]

Chương 107 : Gặp gỡ ban đêm

Dịch : nhatchimai0000

Biên : hungprods

Nguồn : bachngocsach.com



Đợi đến khi canh ba vừa điểm, hai mắt Liễu Minh mở to, lặng yên không một tiếng động rời khỏi phòng, bay thẳng lên không trung ra khỏi Cửu Anh Sơn.

Giây lát sau, hắn đã hạ xuống một khu rừng cách ngọn núi cao nhất Man Quỷ Tông chừng ba dặm.

Trong khu rừng có một mảnh đất trống trải, lão giả béo “Nguyễn sư thúc” kia rõ ràng hai tay đang chắp sau lưng đứng thẳng ở đó.

Đệ tử bái kiến sư thúc! Liễu Minh cúi người hành lễ, thần sắc hết sức cung kính.

Ngươi tới nhanh lắm, nhưng còn phải chờ thêm chút nữa mới được! Nguyễn sư thúc hờ hững nói.

Sao, sư thúc còn hẹn những người khác ư? Liễu Minh ngẩn người.

Đúng thế. Nó cũng là người tu luyện Minh Cốt Quyết giống ngươi, đương nhiên thời gian tu luyện sớm hơn ngươi vài năm, trình độ về Minh Cốt Quyết ngươi không thể so sánh nổi. Bỗng nhiên lão giả béo cười cười bảo.

Liễu Minh nghe nói như thế, trong lòng hơi giật mình, nhưng trên mặt không lộ ra chút khác thường nào.

Vài phút sau, trên bầu trời gần đó có tiếng xé gió vang lên, một đám mây màu xám tro hạ xuống, một bóng người từ phía trên nhảy phắt xuống.

Là ngươi!

Người này vừa nhìn thấy Liễu Minh thì lập tức biến sắc, đúng là gã đại hán đầu trọc liều mạng thiếu chút nữa đến mức ngươi chết ta sống với Liễu Minh ban ngày hôm nay.

Ra là Cổ sư huynh, thật đúng là trùng hợp. Liễu Minh cũng rất kinh ngạc, đồng thời trong lòng khẽ nhảy lên một cái.

Trách không được ban ngày hắn mơ hồ cảm thấy khí tức đối phương có một chút cảm giác quen thuộc không hiểu nổi, hóa ra nguyên nhân là vì tu luyện cùng một công pháp với mình.

Lão bảo là cho ta gặp một người cũng tu luyện Minh Cốt Quyết, thì ra là Bạch sư đệ. Sắc mặt Cổ Giác khó coi, quay đầu sang phía Nguyễn sư thúc nói.

Mặc dù ngươi tu luyện Minh Cốt Quyết sớm hơn hắn vài năm, nhưng qua cuộc tỷ thí ban ngày, hẳn ngươi đã biết thực lực mình còn chưa bằng vị Bạch sư đệ này. Lão giả béo lại cười hắc hắc một tiếng, nói.

Hừ, chẳng qua là bởi vì trong tay của ta không có Linh Khí. Nếu ta cũng có một kiện Linh Khí thuận tay thì sao phải vận dụng cái Huyết Sát Quỷ Cốt Kiếm hao tổn rất nhiều Pháp lực kia, đương nhiên sẽ không thất bại đơn giản như vậy được. Cổ Giác vừa sờ cái đầu trọc, vừa có chút không phục nói.

Nghe giọng điệu gã nói chuyện, dường như cũng không quá mức kính sợ đối với lão giả béo.

Liễu Minh thấy vậy, trên mặt dù vẫn cười cười, nhưng trong lòng lại kinh ngạc không thôi.

Linh Khí của Bạch sư đệ của ngươi không phải do tông môn ban tặng, ngươi có bản lĩnh tự mình đi nhặt lấy một cái mà dùng. Được rồi, đừng nhiều lời nhảm nhí nữa. Chắc ngươi cũng biết, lần này vì sao ta lại gọi ngươi tới. Sắc mặt lão giả béo bỗng nhiên trầm xuống.

Lão hẳn là muốn hỏi chuyện Khống Cốt Đại Pháp a, Minh Cốt Quyết vậy mà có khả năng thao túng Quỷ Cốt, đây cũng là một lần trong lúc vô tình ta thử nghiệm mới phát hiện ra đấy. Nếu không thì lần thi đấu này, ta cũng sẽ không bỗng nhiên muốn nổi tiếng tiến vào trong danh sách mười đại đệ tử đâu. Nhưng thật không ngờ, lại bị Bạch sư đệ cũng cùng tu luyện Minh Cốt Quyết ngăn lại. Thế nhưng điều này cũng không tệ, ta bị người ta hiểu lầm tu luyện cái gọi là ‘Khống Cốt Đại Pháp’, chắc hẳn sau đây cũng có thể hưởng thụ mùi vị được người coi trọng một phen. Cổ Giác thoải mái nói.

Hừ, ngươi cho rằng ngươi là người đầu tiên phát hiện chuyện Minh Cốt Quyết có thể thao túng Quỷ Cốt sao, chỉ cần tu luyện tầng thứ t.ư Minh Cốt Quyết đến trình độ nhất định, bất luận là ai tu luyện công pháp này cũng đều phát hiện ra loại hiệu quả đó. Nguyễn sư thúc lại hừ một tiếng trả lời.

Cái gì, ta không phải là người đầu tiên phát hiện việc này sao?! Vì sao trước kia chưa bao giờ thấy người nào thi triển ra loại năng lực này? Cổ Giác nghe vậy, cảm thấy rất bất ngờ.

Liễu Minh nghe vậy, chỉ biết trợn mắt há mồm.

Thần thông thao túng Quỷ Cốt của đối phương hóa ra lại là năng lực bổ sung khi tu luyện Minh Cốt Quyết đến tầng thứ t.ư. Nói như vậy thì đến khi hắn tu luyện đến tầng thứ này cũng có thể có được loại thần thông này rồi.

Sau khi ngươi trở về, có phải cảm thấy toàn thân xương cốt đau nhức vô cùng hay không, cho tới bây giờ vẫn chưa hồi phục trở lại bình thường? Nguyễn sư thúc không trả lời thẳng vào vấn đề mà sắc mặt trở nên lạnh lùng hơn, hỏi lại một câu.

Đúng là như thế, vậy thì sao! Ta chỉ cần nghỉ ngơi thêm vài ngày chắc sẽ không sao. Cổ Giác mơ hồ cảm giác có điều gì không ổn, nhưng vẫn bướng bỉnh trả lời.

Nếu quả thật có thể như lời ngươi nói, ta còn lo lắng như vậy làm gì. Đây cũng là vì vài ngày trước ta nóng lòng bế quan, đã quên nói trước việc này cho ngươi biết. Các đệ tử trước kia tu luyện Minh Cốt Quyết sở dĩ không hiển lộ loại năng lực này trước mặt người khác, đó là bởi vì nếu không thể luyện thành hoàn toàn tầng thứ t.ư trước khi vận dụng thần thông này sẽ bị tổn hao tuổi thọ và cơ thể. Dù sao loại năng lực này vốn là sau khi thân thể hoàn thiện tới trình độ nhất định mới có thể thi triển được. Hôm nay ngươi gắng gượng vận dụng năng lực này, thậm chí ngay cả Huyết Sát Âm Cốt Kiếm cũng ngưng tụ ra rồi, chỉ sợ tối thiểu sẽ giảm bớt mười năm thọ nguyện. Nếu như ngươi thực sự xảy ra vấn đề gì lớn, sau này ta biết nói gì với mẹ của ngươi đây?! Lão giả béo biến sắc, bỗng nhiên hạ giọng quát lớn.

Cũng chỉ là mất mười năm thọ nguyên mà thôi, cái này không tính là gì. Về phần mẹ ta thì căn bản bà sẽ không biết việc này. Vả lại, nếu năm xưa không phải cậu truyền thụ bộ Minh Cốt Quyết này để tu luyện, ta căn bản không thể sống được tới bây giờ. Gã đại hán đầu trọc trầm mặc trong một thoáng, sau khi liếc nhìn Liễu Minh mới cười lớn một tiếng trả lời.

Ngươi biết thế là tốt rồi. Năm xưa ta bị buộc phải bất đắc dĩ truyền thụ cho ngươi bộ Minh Cốt Quyết này, chỉ là vì cứu tính mạng của ngươi, không phải là muốn thấy ngươi lấy ra để tranh giành hơn thua cùng người khác. Mặt khác phải nói lại lần nữa, bộ Minh Cốt Quyết này có chỗ thiếu hụt không nhỏ, nếu không thể giải quyết vấn đề kia trước, ngươi quyết không thể trùng kích cảnh giới Linh Sư. Ngươi về trước đi, ta còn có chuyện muốn nói riêng với Bạch sư điệt. Cuối cùng thần sắc lão giả béo mới hòa hoãn lại một chút rồi nói.

Lúc này, gã đại hán đầu trọc nghe xong liền trở nên nhu thuận hơn, sau khi gật gật đầu mấy cái, liền bấm niệm pháp quyết bay lên không đi khỏi nơi này.

Liễu Minh có chút run run, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Quan hệ giữa ta và Cổ Giác, chắc là ngươi cũng đã hiểu được, không còn cần giải thích thêm gì nữa nhỉ! Ánh mắt lão giả béo rút cuộc cũng nhìn về phía Liễu Minh, bình tĩnh hỏi.

Quan hệ giữa Cổ sư huynh và sư thúc, đệ tử đương nhiên hiểu rõ. Thế nhưng chuyện liên quan tới vấn đề chỗ thiếu hụt Minh Cốt Quyết là chuyện gì vậy? Không phải sư thúc cố ý nói ra trước mặt ta đấy chứ! Liễu Minh cười gượng một tiếng bèn hỏi.

Hắc hắc, ta biết ngay sư điệt là người thông minh. Hoàn toàn chính xác, đêm nay ta cố ý gọi hai người các ngươi tới đây, mục đích là để thuận tiện nói cho các ngươi biết thêm một chút. Dù sao hiện giờ toàn bộ những người tu luyện Minh Cốt Quyết trong tông cũng chỉ còn lại hai người các ngươi mà thôi. Nếu như ngươi cũng tu luyện Minh Cốt Quyết đến tầng thứ t.ư, ta tự nhiên cũng phải nói cho ngươi biết chuyện có liên quan tới công pháp. Nếu không, thời điểm ngươi tùy tiện trùng kích cảnh giới Linh Sư, nói không chừng chính là ngày ngươi mất mạng. Lão giả béo cười hắc hắc một tiếng rồi nói.

Kính xin sư thúc chỉ điểm! Trong lòng Liễu Minh ầm ầm nhảy dựng lên.

Từ khi hắn biết rõ tu luyện mấy tầng đầu của bộ Minh Cốt Quyết này đúng là không gặp chút bình cảnh nào, trong lòng đã mơ hồ có cảm giác rất không hợp lý.

Nếu công pháp này thật sự xuất sắc như vậy, chỉ sợ tông môn đã nhân rộng từ lâu rồi, hà tất phải lén lén lút lút truyền thụ cho mình như vậy.

Ta đã nói trước với ngươi về lai lịch bộ Minh Cốt Quyết này rồi. Bộ pháp quyết này được Tổ Sư Lục Âm Chân Nhân sáng lập bổn tông lão nhân gia người ngẫu nhiên có được. Hơn nữa năm xưa lão nhân gia người đã phải hao tốn rất nhiều tâm huyết, cũng chỉ phiên dịch ra được phương pháp tu luyện ba tầng đầu, tầng thứ t.ư thì là các tiền bối bổn tông khác cảm thấy hứng thú phiên dịch một phần nhỏ, hơn phân nửa còn lại là ta hao tốn mấy chục năm tâm huyết mới dịch thành. Lúc đầu vì thí nghiệm công pháp này, từ hơn hai mươi mấy năm trước ta bắt đầu truyền thụ cho mấy tên đệ tử ba Linh Mạch âm thầm tu luyện. Những đệ tử đó cũng giống như ngươi vậy, phần lớn trước khi ba mươi tuổi đều đạt tới Linh Đồ hậu kỳ Đại viên mãn, nhưng khi trùng kích cảnh giới Linh Sư đều bạo thể mà chết, không hề có ngoại lệ. Lão giả béo nói đến đây bỗng ngừng lại một chút.

Bạo thể mà chết! Liễu Minh nghe xong chuyện đó, khuôn mặt đại biến.

Ngươi không cần lo lắng, có những thất bại này làm ví dụ. Ta tự nhiên sẽ chuyên tâm nghiên cứu nguyên nhân thất bại của bọn chúng. Đến tận mấy năm trước, ta mới phát hiện ra Tinh Thần lực cường đại mới là một trong những điều kiện tiên quyết để tu luyện phương pháp này, nếu không lúc trước cũng sẽ không lại truyền thụ công pháp cho ngươi. Lão giả béo nhẹ giọng nói.

Nếu nói như vậy, trước đây vẫn chưa có người nào tu luyện Minh Cốt Quyết thành công tiến giai Linh Sư. Dù cho Tinh Thần lực của ta có cường đại hơn một tí, ắt hẳn Nguyễn sư thúc cũng không thể nào cam đoan lúc ta tiến giai được vô sự. Liễu Minh cảm giác trong miệng khô khốc.

Ngươi yên tâm. Minh Cốt Quyết tầng thứ t.ư mà ta truyền thụ cho ngươi đã được nhiều lần cải biến hoàn thiện. Tuy ta không thể cam đoan là không có vấn đề, nhưng ngươi còn có Tinh Thần lực cường đại trợ giúp, có lẽ việc tiến giai Linh Sư cho dù thất bại thì lực cắn trả nhiều lắm cũng chỉ khiến ngươi tổn thương một ít Nguyên Khí Pháp lực thôi, không đến mức mất mạng đâu. Dù sao những đệ tử trước kia sở dĩ bị bạo thể, nhiều khả năng là vì đến thời điểm tiến giai mấu chốt, Tinh Thần lực không cách nào khống chế được lượng Pháp lực trong cơ thể bỗng nhiên tăng vọt, mới bị xảy ra hiện tượng như thế. Huống chi, nếu ta không đoán sai, Pháp lực trong cơ thể ngươi có độ tinh thuần vượt xa các đệ tử bình thường khác nhỉ! Nếu là như thế thì việc khống chế Pháp lực trong cơ thể càng thêm dễ dàng hơn, vậy lại càng không có vấn đề gì lớn rồi. Lão giả béo mỉm cười.

Sư thúc làm sao biết chuyện Pháp lực đệ tử tinh thuần. Sắc mặt Liễu Minh lại hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Kiện Linh Khí Thanh Nguyệt Kiếm trong tay ngươi, năm xưa ta từng tự mình xem xét kỹ một lần trong đại hội Giám Bảo rồi, biết rất rõ về uy lực nó phát ra khi kích phát ba tầng cấm chế. Một chiêu ngươi đánh bại Cổ giác kia đã vượt qua xa khả năng bình thường, ngoại trừ Pháp lực trong cơ thể tinh thuần hơn hẳn so với đệ tử bình thường, ta không thể tìm ra lời giải thích nào khác. Lão giả béo lơ đễnh nói.

Thì ra là thế! Hiện tại đệ tử chỉ có một vấn đề. Tại sao đêm nay sư thúc lại gọi đệ tử tới đây để nói hết thảy các vấn đề? Nếu cứ để sư điệt tiếp tục đần độn, u mê tu luyện, chẳng phải là càng bớt lo một chút sao! Ngàn vạn lần sư thúc đừng nói là vì lương tâm bất an mới hành động như thế. Liễu Minh gật gật đầu, ánh mắt lóe lên mà hỏi.

Lương tâm lên tiếng? Làm gì có lý do vớ vẩn như vậy. Bạch sư điệt ngươi cảm thấy, lúc trước nếu không phải ta truyền thụ Minh Cốt Quyết thì ngươi thực sự có thể một mạch tu luyện tới Linh Đồ hậu kỳ không hề gặp bình cảnh với t.ư chất ba Linh Mạch ư? Phải biết rằng, phần lớn Linh Đồ ba Linh Mạch bình thường chỉ có thể mãi mãi dừng chân ở cảnh giới Linh Đồ trung kỳ, thậm chí là sơ kỳ, chính thức có thể tu luyện tới Linh Đồ hậu kỳ chẳng có mấy người đâu. Hơn nữa căn cứ dựa theo những ghi chép trong Minh Cốt Quyết, chỉ cần phương pháp tu luyện thoả đáng, chuẩn bị đầy đủ, tỷ lệ đột phá Linh Sư cũng vượt xa những công pháp khác. Sở dĩ đêm nay ta nói hết thảy cho ngươi biết, thật ra là muốn giao công pháp mấy tầng tiếp theo của Minh Cốt Quyết và tâm đắc nghiên cứu Thượng Cổ Thanh Minh Văn nhiều năm của ta lại cho ngươi, sau đó sẽ chính thức bế quan sinh tử, chuẩn bị trùng kích cảnh giới Linh Sư trung kỳ. Lão giả béo thở dài một hơi rồi nói.

[/NOGUEST]
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top