Ồ dzê, hai thanh niên công - thụ![]()

Lão @Khói cũng nói ra được mấy lời thế này à ?!?!?"Việc bình yên nắm tay một người giữa cuộc đời ý nghĩa hơn nhiều những yêu thương bằng lời nói sớm muộn cũng sẽ trôi tuột giữa những ồn ào."
Khi mọi chuyện kết thúc, những lời hứa những ước hẹn thường là thứ khiến con người ta đau nhói. Đau vết cứa tận sâu trong tim. Một vết thương cứ bị cắt bị đâm hết lần này đến lần khác, khi nó còn chưa kịp lành sẹo. Để rồi người ta thường thu mình một góc, khoá chặt con tim. Và sợ yêu.
Không, Huynh ko viết được, chỉ hay đọc những bài viết kiểu này để cảm nhận thôi, thấy hay cop lại và ngẫm.Lão @Khói cũng nói ra được mấy lời thế này à ?!?!?
Ta không tin.......
Avatar ghệ huynh đó hả ??!?!Không, Huynh ko viết được, chỉ hay đọc những bài viết kiểu này để cảm nhận thôi, thấy hay cop lại và ngẫm.
Không phải đâu. Lên fb huynh ôm đầy em ý >.<Avatar ghệ huynh đó hả ??!?!
Có ?!?!?!?!?Không phải đâu. Lên fb huynh ôm đầy em ý >.<
Haiz a. Đệ còn nhỏ cố gắng a.
Gái bây giờ họ yêu người có thể cho họ chỗ dựa, có thể bình an đi suốt cuộc đời.
Cõ lẽ huynh bây giờ chưa được như vậy, thôi thì cố thay đổi...
Thay đổi như những năm về trước...1 thằng học sinh tồi dần ngoan nhưng rồi cũng ko thể thay đổi được số phận!?
Liệu quá khứ có lặp lại lần nữa?!
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản