Rap is my life

Status
Not open for further replies.

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
6 năm ...​
Có lúc lên, và có lúc xuống
Nhiều mộng mơ và cũng lắm ước muốn
Có lúc cười tươi và cũng có lúc buồn
Có khi nắm chặt và cũng có lúc buông
5 năm trôi qua tôi không thay đổi nhiều
lông bông như gió như chưa hề đổi chiều
đi từ bình minh trở về khi chiều ráng đỏ
Vẫn gầy, vẫn điếu thuốc ly cà phê trong quán nhỏ
Ai cũng ước mơ khi còn đi học
làm kĩ sư làm bác sĩ đồng lương cao không nặng nhọc
Nhưng người ta thường vỡ mộng khi vừa ra trường
Cuộc đời nhiều biến cố nên biết đâu mà ta lường
Tôi đã từng rất tự ti về bản thân
Nó như là rào chắn như bẫy của thổ dân
Chôn tôi dưới hố sâu của tự trọng vô lý
Nên tôi đâu biết đời vẫn rộng cho tôi đi
Ngoài kia, bao người khốn khó gấp cả trăm lần
Tôi có mái nhà che mưa, có điện sáng, nước trong ngần
Có những bưa cơm với gia đình đầm ấm
họ không nhà không cửa đêm mưa đổ trốn trong gầm
5 năm, với công việc mà tôi gắn bó
có người hỏi tôi tại sao không bỏ
đời tôi vẫn nắng như ngày này năm đó
nhưng tôi của ngày mới đã bớt phần âu lo

Hú:
ta đi việc ta là đi đi đi cho xong con đường dài
đồ đầy ở trên vai
đường nào chẳng chông gai
ta lao phăng phăng dù mưa dù sương đang tuôn rơi trọn ngày
gạt muộn phiền hôm qua
tìm mình ngày hôm nay


tôi tự thưởng cho mình
một bao thuốc lá thơm
một ly cà phê đậm đà
và 1 chiếc hp
hạnh phúc chẳng cần phải định nghĩa như ai
con đường tôi đi vẫn còn chưa đủ dài
còn ngày lang thang- là tôi còn tồn tại
còn sống khi còn đc gồng gánh trên vai
mồ hôi ta đổ cho vị sống không nhạt phai
tay chai để nắm chặt thêm chắc tay một ai
khi tôi mở toang cửa sổ phòng , đón tia nắng của hừng đông
mặt trời màu xanh cả thành phố ửng hồng
vì một đầu con ngõ luôn nối ra đường rộng
nên thất bại lớn nhất là khi không tin mình sẽ thành công
hít một hơi đầy hương đời căng lồng ngực
thấy từ bên trong tim mình đang hồng rực
bài ca tôi hát viết tặng tôi sau năm năm
vang cùng nhịp bước cho đường dài không xa xăm
để tôi không còn thấy tôi lẻ loi
và tất cả rồi cũng sẽ ổn thôi

Thơ:
bài hát này à tôi viết cho tôi
đi làm cũng đã được năm năm rồi
tiền thì vẫn cứ nằm bên ngoài túi
nắng quá , vẫn đổ nhiều mồ hôi

tôi đang lớn nghĩa là tôi chưa lớn
vẫn phải đi để góp nhặt nhiều hơn
tuổi còn trẻ cực chút là chuyện thường
cuộc đời quá ngắn, sống nhạt mới là đáng thương
Like nếu bạn thấy đen vâu dễ thương
 

Khói

Phàm Nhân
Ngọc
682,29
Tu vi
0,00
Xa lạ ...

Lê đôi chân thật nhanh bỗng quên đi không nhìn lại...

Đèn đường chợt nhòe đôi mắt nhìn quanh thấy đâu còn ai... ???

Bơ vơ... mình ta bơ vơ, lạc lõng giữa con đường lạ !

Lạnh run người trong màn đêm... tìm đâu lối quen về nhà... !!!

Đường về hôm nay vì sao bỗng xa lạ ?!!?

Đường về hôm nay thênh thang cớ sao mỗi riêng mình ta ...??

Cảm giác thân xác đang rã rời, dường như ta không tồn tại...

Vì sao đôi chân cảm thấy lạnh lẽo, hoang mang, ngu dại…

Thực tại vốn dĩ nhìn qua đôi mắt trực quan hay ảo giác... ???

Nghẹn dòng suy nghĩ vô thức bóp nát ký ức vỡ tan...

Nguội lạnh trong hơi thở và ngột ngạt trong từng giác quan... !!!

... Mịt mù trong màn sương... đôi mắt mơ màng... !!!



Ta như bừng tỉnh sau ánh bình minh

Ta đang tự thấy xa lạ chính mình

Can qua bao sóng bao gió

Chân mang ta tới nơi đó

Nơi có những ngọn cỏ lau… ta đốt cỏ cháy bỏ lại đằng sau

Là những suy nghĩ là sự hỗn loạn cứ rối chằng chịt vào nhau

Ta viết ca từ cũng xoáy thẳng tắp, tâm t.ư càng cố đào sâu

Ta lạc lõng ta biết điều đó nhưng ta có nào đâu …

Muôn hình vạn dạng thân ta loạng choạng dẫm đạp vào nhau

Gọi ta là kẻ du mục ta chẳng có chốn dừng chân thân ta chai sần như củi mục… lộ rõ những vệt đường gân

Âm nhạc là bạn đồng hành, chân trời hiện ra trước mắt

Hai bên đường là ngã rẽ, không chắc đó là bước ngoặt

Ta ước khói cuốn, cỏ cuộn nỗi buồn.

Ta uống, ta muốn trăng muộn chiếu xuống một bờ vai

Ta vẫn rảo bước về phía trước mà chẳng phải đợi chờ ai, chẳng phải ngoảnh lại đằng sau, để nhớ một thời thơ dại

Ta vẫn cẩn thận dò xét, mặc cho ng đời hò hét

Ta ko muốn phạm sai lầm, quá khứ ta gạt bỏ hết

Hơi thuốc giúp ta tĩnh tâm, tàn tro bay xóa mờ vết

Gọi ta là kẻ lang thang cô độc và ta chưa từng sợ chết ...
 

Phong Thiên

Phàm Nhân
Ngọc
2.116,56
Tu vi
0,00
Nơi thềm phố hoa​

Tao là LK ....
Là cái thằng Bắc Kì mà 7 năm trước tụi mày gọi
1 thằng làm nhạc Rap rất là dở vào thời điểm đấy
Nhớ không ???

Phố mưa thấy ai ngã gục
Máu rơi khiến đôi bước chân
Cố lê những vệt xóa nhòa
Ngất lịm nơi thềm phố hoa
Khói sương không người qua lại
Sớm mai ai sẽ ghé qua
Có chăng ướt lệ đứng nhìn
Hay là vô tình bước đi

Verse 1

Giờ tao phải kể lại 1 chút về phần đầu của câu chuyện
Có thể bọn mày không phải là những người được chứng kiến
Ngày đầu tiên tao bước đến
Khao khát mong sao được hoàn thiện
Đam mê sở thích vô điều kiện
Học hỏi và tìm tòi ...
'' wtf thằng Bắc Kì !!! mày bỏ nhạc lên net làm gì??'' câu nói ..
...đầu tiên mà tao được nghe
Và phải suy nghĩ rất nhiều giữa những phân biệt
Giọng nói của tao lạc mầu trong những thứ tiếng khác miền
Tao đã rút lui khỏi nơi đó ... bỏ lại sau lưng những câu cười nhạo
Chỉ với 1 ý nghĩ ko sao ... mình sẽ cố làm được những gì mình mong muốn
Mặc dù chưa bao giờ phải đứng trước 1 đám đông kì thị
Những tấm gương của VietRap những người không thể so bì
Đụng chạm là chuốc tai họa vào thân
1 mình nơi đất chật người đông ..
Bước 1 bước bị vùi dập
Làm 1 bài nhạc đơn giản từng dòng cảm xúc
Bị xúc phạm như 1 đống rác ... nơi tiềm thức
Chỉ biết nuôi 1 ý chí trong những lúc đắng cay
Đứng lên từ thất bại khi còn trắng tay
để rồi 1 ngày tao sẽ quay trở lại
Đứng ngay vị trí đấy và nói cho tụi nó biết rap là thế nào


Phố mưa thấy ai ngã gục
Máu rơi khiến đôi bước chân
Cố lê những vệt xóa nhòa
Ngất lịm nơi thềm phố hoa
Khói sương không người qua lại
Sớm mai ai sẽ ghé qua
Có chăng ướt lệ đứng nhìn
Hay là vô tình bước đi

Verse 2

Để tao nói cho tụi mày biết ...
Cái cách mà tao sinh ra không phải để cho tụi mày phân biệt
Bởi vì tao đến với nó vì đam mê không phải vì cái thứ danh vọng chết tiệt
Tụi mày có thể đứng trên đỉnh cao ... trà đạp những người muốn vượt lên và tụi mày muốn giết
Nhưng đối với tao nó là một thứ không cần thiết
Vì khi tao cho tụi mày thấy những cái thứ tụi mày cần
Thì tụi mày có thể khoác vai tao và khoảng cách đó sẽ được kéo lại gần???
Nhưng xin lỗi mấy thằng đần
Lúc mà mày chạy lại và nói với tao về 1 sự hòa bình thì nhắc lại cho mày nhớ tao không cần
Bởi tao không phải là người không ăn được thì đạp đổ và liếm nó sau khi nhổ
Tao đang sống và đang tồn tại trên chính nơi mà tụi mày nghĩ là đã hạ được tao
Cái cách mà tao tỏa sáng không như tụi mày những cái thằng sống trong ảo tưởng hão
Khi mày cầm 1 điếu cần lên và đốt lên chất xám của mày
Nhưng đừng nghĩ là mày có thể hút nó để người ta biết đến mày
Như 1 hình tượng ...
Mấy thằng như mày đi trước
Nhưng đừng cố tập để học đòi lại
Vì tao không phải người thích thừa hưởng


Phố mưa thấy ai ngã gục
Máu rơi khiến đôi bước chân
Cố lê những vệt xóa nhòa
Ngất lịm nơi thềm phố hoa
Khói sương không người qua lại
Sớm mai ai sẽ ghé qua
Có chăng ướt lệ đứng nhìn
Hay là vô tình bước đi

Verse 3


Giờ tao khác mày bởi
Mày muốn tìm thấy tao
Câu trả lời là ở khắp nơi
Tao không phải bản sao của bất cứ thằng nào
Có lẽ thật tệ
Khi mày đã không tồn tại không mắt tao ... đó không phải là do tao hạ bệ
Đó là 1 sự thiếu tôn trọng nơi cả 1 thế hệ ... dành cho mày
Đừng cố che lấp đi những cái không hay ...
Đôi chân tao bước trên chính con đường mà tao đã chọn ...
1 là đi tiếp 2 là quay lại điểm ban đầu xuất phát nó cũng không bao giờ mòn
Sống và còn đừng bao giờ đem máu và súng đạn ra làm thuốc thử
Nó đâu phải cách của những thằng Fake Gangsta như bọn mày có thể làm được chứ ...
Đây lửa đây
Tao sẽ cho mày thấy
Đôi cánh của tao đây
Nó đã khiến tao bay bằng cách này
Nó sẽ tỏa sáng trong đôi mắt của tụi mày
Hãy đón nhận những âm thanh từ mồm tao khiến bản nhạc của mày bị gãy
Vụn nát như chưa từng bao giờ nó được cháy
Và hãy ngậm mồm lại và đừng dùng những lời lẽ phân biệt với người khác ...
Vì thời gian trôi nhanh sẽ khiến cho cái miệng của mày bị méo đi khi nhận ra sự thật đó ... mấy thằng khoác lác
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top