Thư gửi Vivian Nhinhi

Status
Not open for further replies.

liahuro

Phàm Nhân
Ngọc
1,75
Tu vi
0,00
Sáng nay khi ta vừa viết xong thì Nhinhi xuất hiện và may mắn cho ta người đọc đầu tiên là nàng ấy. Thú thực khi ấy rất run nên chỉ dám thoát nick ngồi chờ cho đến khi nào nàng ấy có câu trả lời ta mới viết thêm điều gì đó vào cái chủ đề này. Bởi nói cách nào thì việc làm ngang tập kích này đôi khi khiến người khác không thoải mái.

Nhưng thấy nhiều đậu hũ vào góp ý phê bình, động viên lẫn đe dọa đòi quà nên mạo muội phá đi cái suy nghĩ ở trên viết thêm mấy dòng.

Việc ta viết ra những dòng nói về Nhinhi tuyệt không phải trêu đùa nhưng tỏ tình gì ấy thì chắc chắn là không có nhé. Cái này ta tin nàng ấy đủ tinh tế để hiểu.

Vì sao lại dám viết như thế? Cái này ta lại sẽ kể một câu chuyện của bản thân. Nó lý giải phần nào việc ta dám làm như thế. Một câu chuyện dang dở thôi. Chuyện về thực tại nên đổi ngôi xưng luôn cho hợp.


Cái này là tình đơn phương nhé. Nói yêu đúng nghĩa là không chuẩn cả về ngữ và nghĩa. Vì mình cũng không dám xác định là mình có yêu cô ấy hay thích ở mức độ cao.

Xinh, cao, học rất giỏi, người gốc Hoa - cái này giống mình -, nói chuyện rất hay, biết 3 thứ tiếng lận chưa kể tiếng mẹ đẻ. Hồi đó làm chung diễn đàn nhưng cho đến khi gặp mình mới biết sau cái nick ấy là một cô gái ặc ặc.

Lần đầu tiên gặp nhau là lúc cô ấy từ SG bay ra HN chơi. Bay ra chiều hôm trước đến chiều hôm sau vô tình onl yahoo nên mình mới pm. Lúc đó mình là Smod còn cô ấy là mod tập sự nên phải pm để lấy thông tin thôi. Loanh quanh 1 hồi nói chuyện thấy nói là đang ở HN và còn bị tên xe ôm chém đẹp. Thế là mình nói luôn là đã ra HN thì gặp nhau đi. Tối đó gặp. Thề có chúa chứ cô ấy làm mình bất ngờ vì mình nghĩ đi gặp chỉ đơn thuần là đi gặp và xác định là cá sấu rồi. Dự đoán sai bét nhưng không thấy buồn tẹo nào cả. Bữa đó có đến 7 8 đứa cùng đi cafe. Điều buồn cười là cô ấy cứ lon ton đi theo mình và ngồi cũng quyết tâm là ngồi cạnh mình chứ không phải ngồi chỗ khác dù mình đã ngồi mãi trong góc của cái bàn uống nước dành cho tầm 10 người. Không phải vì mình đẹp trai cỡ Tom Cruise mà đơn thuần là cái bản mặt mình rất dễ đánh lừa con gái rằng thằng con trai mà họ thấy là 1 thằng hiền + ngố. Có thể mình là đối tượng an toàn nhất để ngồi cùng chứ không phải mấy ông kia. Ho ho.

3 ngày cô ấy ở HN thực sự là khoảng thời gian khó quên với mình. Đưa cô ấy đi dạo, uống cafe, thăm quan rồi chăm sóc cô ấy khi cô ấy ốm. 3 ngày không dài để hiểu hết nhưng cũng đủ để mình cảm nhận về một cô bé với vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng trong tim lại là một cô bé đa sầu đa cảm.

Rất quý và đêm cũng sẵn sàng bắt taxi lên khách sạn cô ấy chăm cô ấy ốm nhưng lúc đó bảo là mình yêu thì không phải. Buổi sáng 3/9 - tức là sinh nhật cô ấy đấy. Mình đưa cô ấy đi thăm Lăng Bác vì 2/9 đông quá mà cô ấy bị suyễn nên mình không cho đi. Lúc 2 đứa cùng nhau đi sóng đôi nhất là lúc vào lăng cài dòng người đi vào nó đông nên 2 đứa nhiều lúc đi phải sát vào nhau. Dù chỉ là tay chạm vào tay một cách vô tình nhưng nó làm cho mình một thứ cảm giác rất khó miêu tả mà rất lâu rồi mình không có.

Trưa 3/9 - cả bọn gồm mình, cô ấy và bọn bạn đi nhậu mừng sinh nhật cô ấy rồi đi Karaoke hát hò. Có 1 điều bạn nên biết là cô bé ấy ra HN có 1 lý do là thăm hay chính xác là hỏi cho rõ với 1 tên là người yêu của cô ấy qua mạng. Mà đùa chứ cái thằng đó ba hoa nói phét thì khó đỡ. Nó bảo nó mắc bệnh ung thứ dạ dày sắp chết đị hóa trị xạ trị nhiều lần. Tổ sư nó ung thư 6 tháng nữa chết rồi xạ trị nhiều lần mà da vẫn căng, tóc đen xì được thì mình chỉ có thể nói là nó nói phét hoặc giả lão bác sỹ nào khám cho nó nhầm hồ sơ bệnh án. À tức giờ vẫn tức hi. Nói tiếp hôm đó nó cũng đi cùng rồi cô ấy và thằng đấy ngồi cùng chỗ với nhau. Thấy 2 người như thế có cái gì đắng nghét trọng cổ họng. Mình rất ngại uống bia hay hát hò nhưng hôm đó 2 cái két bia mình phải uống hết 1/4 ấy. Người ta bảo nâng chén tiêu sầu còn mình là tu cả chai mà thấy cũng chả tiêu sầu gì cả.

Điều đáng ngạc nhiên là bình nhật mình rất dễ say nằm bệt mà hôm đó chẳng hề say gì cả.

Tối 3/9. Mình có 1 hành động rất dũng cảm nếu bạn là 1 người tốt bụng sẽ gọi nó như thế. Còn nếu là mình sẽ gọi nó là ngu ngốc. Đó là alo mời cô ấy đi uống cafe rồi tỉnh tò. Kết quả dù biết trước là thất bại nhưng vẫn làm thì đúng là ngu ngốc. Anyway không nói thì mình sợ không còn cơ hội mà nói.


Thấy lão cùng đầy tâm sự, ta post tặng lão 1 bài, a/e đồng đạo haizzz


Càng khi cô đơn con người ta mới biết rằng mình đang nhớ quắt quay một điều gì đó, một người đặc biệt nào đó đã hoặc đang đi bên cuộc sống của mình.
Vì đâu mà nỗi nhớ có sức mạnh vô hình đến kỳ lạ. Có thể len lỏi vào những giấc mơ, có thể hiện hữu ngay cả khi ta đang nói cười với một ai đó khác, thậm chí, có thể vu vơ ùa vào trong suy nghĩ những phút ta nhìn đời, nhìn người chơi vơi lạ…
Trong một cuộc tình, yêu đương dù là kẻ chậm chân đến sau hay là người nhanh chân đến trước, dẫu có yêu gần gũi hay xa xôi, vẫn cứ là đó một khoảng trời đong đầy nỗi nhớ.
Khi đem lòng yêu thương một ai đó là khi trái tim ta dành trọn cho một người vốn chẳng phải người thân, không phải bạn bè, chỉ đơn thuần là một người xa lạ. Nhưng người xa lạ ấy làm ta ngơ ngẩn, làm ta vui vu vơ và thành hình một nỗi nhớ vu vơ.
chotanhonguoi2-f997d2408ff694444450790a5_cp.jpg

Khoảng thời gian yêu là khoảng thời gian đẹp nhất, là vô tình đong đầy kỉ niệm trên những góc phố ta qua, là những đêm trời mây lặng gió nhưng lòng ta như nổi bão. Nếu người không đến, nếu người không có một câu trả lời, nếu người không hiện diện… lòng ta hẳn sẽ nổi bão mất rồi. Một cơn bão lòng của ngập tràn thương nhớ…
Sau những yêu thương mặn nồng, những ngọt nhạt nơi đầu môi, tình ta rơi vào khoảng nào xa xăm lắm. Mối tình thơ trôi xa dần, tay ta mỏi mệt buông lơi. Kể cả khi chuyện tình hồng kết thúc, phía cuối con đường chỉ còn mình ta độc bước, ai đó thân thuộc đã rời đi, đã chọn cho riêng họ một lối rẽ khác không ta… Thì khi ấy, vẫn còn đó những nỗi nhớ cút côi, nhớ đến hoang hoải trong những kiếm tìm yêu thương vụn vặt…
Ta say người từ những nỗi nhớ, người ơi!!!
Nỗi nhớ về người là nỗi nhớ người ta yêu thương, từng khờ dại đem yêu thương nhấn chìm tất cả. Những nỗi nhớ chẳng có nổi một bóng hình trọn vẹn, nhưng cứ vô tình bóp nghẹt tim ta…
Nỗi nhớ về người là những nỗi nhớ xót xa, xót xa cho một thời ta mê mải. Ta còn đó những nỗi khờ vụng dại, nhưng nếu chọn lại một lần, vẫn chọn là người mà ta đã yêu thôi.
chotanhonguoi3-f997dde286046c456477e8043_cp.jpg

Nỗi nhớ về người là nỗi nhớ sẽ trôi, một ngày nào đó sẽ trôi, chỉ là ngày ta chưa biết trước. Ta không phiền ôm thương nhớ một mình ta, vẫn đi qua ngày tháng sau chuyện tình chia xa đầy nước mắt. Ta có thể mạnh mẽ đến độ gom yêu thương và gửi nỗi nhớ đi một chiều. Cho đến khi ta mỏi mệt, nỗi nhớ kia cũng tự khắc hóa nhạt nhòa…
Nỗi nhớ chẳng của riêng người, chẳng của riêng ta, nhưng ta giữ khư khư cho riêng ta một nỗi nhớ. Ta ôm trọn vẹn nỗi nhớ vào lòng và sống mạnh mẽ qua những ngày tháng đơn côi, ta không cố gắng chất chồng thêm những mảnh tình hờ, không cố lướt đi nhanh qua những tháng ngày rêu phong cũ. Ai đó cười ta, chê ta… Ừ ta khờ, đến nỗi nhớ cũng khờ khạo giống ta, cứ mải mê gắn với bóng hình người ở đó…
Ta sẽ quên, sẽ lại dành thương nhớ cho một ai đó khác, nhưng hiện tại, cứ để ta nhớ người, dù chỉ là một chút, một chút thôi....
 

FollowTheReaper

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Nhiều khi nhớ lại quá khứ cũng thấy bồi hồi...
Thật ra mình cũng ko biết tán gái khó hay không nữa...
Nói ra nhiều đạo hữu sẽ nói là ta bốc phét...
Thật ra ta chưa tán gái bao giờ nhưng con gái thích ta thì cũng ko phải ít...
Tính ta nó cũng khá là quái dị... Nói hiền thì cũng ko phải hiền... Cũng ko dám nhận là người tốt nhưng ko làm hại ai bao giờ...
Chơi với con gái thì vô t.ư, quan tâm giúp đỡ nhiệt tình... Cũng thi thoảng quan tâm rồi cũng có lúc vô tâm lắm...
Có lúc thì nổi hứng dẫn đi ăn kem rồi lạc 1 vòng hồ tây...
Có lúc ngẩn ngơ thì rủ đi dạo 1 vòng hà nội lang thang để tìm cảm hứng đi lạc...
Cũng hay đùa này nọ... Có cái dạo mới vào học đại học hay gọi điện "a nhớ em nên gọi thôi" làm mấy cô bé tưởng thật...
Xong thì ta thấy áy náy nên ko làm thế nữa....
Thật sự viết ra mấy dòng này cũng là muốn chia sẽ 1 chút...
Ta thấy con gái thích con trai biết quan tâm 1 chút nhưng ko phải quan tâm quá đáng...
Những lúc con gái có tâm trạng thì quan tâm hoặc thi thoảng hỏi 1 vài câu vu vơ...
Kiểu em dạo này ốm à hay sao mà gầy thế chẳng hạn...
Con trai mà hót hay thì ko nói làm gì nhưng ta thấy cái kiểu quan tâm nhẹ nhàng thì sẽ có người gắn bó lâu dài hơn
Đôi dòng tâm sự đêm khuya xin dừng bút tại đây chúc các đạo hữu tìm ra chân đạo :)
 

timetth

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
E hèm ! Thật sự không biết nói gì nhiều ! Chúc thành công ! Tuy nhiên, cuộc đời có đôi lúc rất phũ phàng ! Nếu có thất bại hay mất mát gì đấy thì hãy xem nó như cơn gió thoảng qua ! Đời người mà ! Được mất cũng chỉ là trong tích tắc ! Dòng đời vẫn cứ trôi ! Nước vẫn cứ chảy ! Và anh và em cũng vẫn sẽ đi trên con đường của mình !....Vậy đấy....!:xichdu:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top