Sáng nay khi ta vừa viết xong thì Nhinhi xuất hiện và may mắn cho ta người đọc đầu tiên là nàng ấy. Thú thực khi ấy rất run nên chỉ dám thoát nick ngồi chờ cho đến khi nào nàng ấy có câu trả lời ta mới viết thêm điều gì đó vào cái chủ đề này. Bởi nói cách nào thì việc làm ngang tập kích này đôi khi khiến người khác không thoải mái.
Nhưng thấy nhiều đậu hũ vào góp ý phê bình, động viên lẫn đe dọa đòi quà nên mạo muội phá đi cái suy nghĩ ở trên viết thêm mấy dòng.
Việc ta viết ra những dòng nói về Nhinhi tuyệt không phải trêu đùa nhưng tỏ tình gì ấy thì chắc chắn là không có nhé. Cái này ta tin nàng ấy đủ tinh tế để hiểu.
Vì sao lại dám viết như thế? Cái này ta lại sẽ kể một câu chuyện của bản thân. Nó lý giải phần nào việc ta dám làm như thế. Một câu chuyện dang dở thôi. Chuyện về thực tại nên đổi ngôi xưng luôn cho hợp.
Cái này là tình đơn phương nhé. Nói yêu đúng nghĩa là không chuẩn cả về ngữ và nghĩa. Vì mình cũng không dám xác định là mình có yêu cô ấy hay thích ở mức độ cao.
Xinh, cao, học rất giỏi, người gốc Hoa - cái này giống mình -, nói chuyện rất hay, biết 3 thứ tiếng lận chưa kể tiếng mẹ đẻ. Hồi đó làm chung diễn đàn nhưng cho đến khi gặp mình mới biết sau cái nick ấy là một cô gái ặc ặc.
Lần đầu tiên gặp nhau là lúc cô ấy từ SG bay ra HN chơi. Bay ra chiều hôm trước đến chiều hôm sau vô tình onl yahoo nên mình mới pm. Lúc đó mình là Smod còn cô ấy là mod tập sự nên phải pm để lấy thông tin thôi. Loanh quanh 1 hồi nói chuyện thấy nói là đang ở HN và còn bị tên xe ôm chém đẹp. Thế là mình nói luôn là đã ra HN thì gặp nhau đi. Tối đó gặp. Thề có chúa chứ cô ấy làm mình bất ngờ vì mình nghĩ đi gặp chỉ đơn thuần là đi gặp và xác định là cá sấu rồi. Dự đoán sai bét nhưng không thấy buồn tẹo nào cả. Bữa đó có đến 7 8 đứa cùng đi cafe. Điều buồn cười là cô ấy cứ lon ton đi theo mình và ngồi cũng quyết tâm là ngồi cạnh mình chứ không phải ngồi chỗ khác dù mình đã ngồi mãi trong góc của cái bàn uống nước dành cho tầm 10 người. Không phải vì mình đẹp trai cỡ Tom Cruise mà đơn thuần là cái bản mặt mình rất dễ đánh lừa con gái rằng thằng con trai mà họ thấy là 1 thằng hiền + ngố. Có thể mình là đối tượng an toàn nhất để ngồi cùng chứ không phải mấy ông kia. Ho ho.
3 ngày cô ấy ở HN thực sự là khoảng thời gian khó quên với mình. Đưa cô ấy đi dạo, uống cafe, thăm quan rồi chăm sóc cô ấy khi cô ấy ốm. 3 ngày không dài để hiểu hết nhưng cũng đủ để mình cảm nhận về một cô bé với vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng trong tim lại là một cô bé đa sầu đa cảm.
Rất quý và đêm cũng sẵn sàng bắt taxi lên khách sạn cô ấy chăm cô ấy ốm nhưng lúc đó bảo là mình yêu thì không phải. Buổi sáng 3/9 - tức là sinh nhật cô ấy đấy. Mình đưa cô ấy đi thăm Lăng Bác vì 2/9 đông quá mà cô ấy bị suyễn nên mình không cho đi. Lúc 2 đứa cùng nhau đi sóng đôi nhất là lúc vào lăng cài dòng người đi vào nó đông nên 2 đứa nhiều lúc đi phải sát vào nhau. Dù chỉ là tay chạm vào tay một cách vô tình nhưng nó làm cho mình một thứ cảm giác rất khó miêu tả mà rất lâu rồi mình không có.
Trưa 3/9 - cả bọn gồm mình, cô ấy và bọn bạn đi nhậu mừng sinh nhật cô ấy rồi đi Karaoke hát hò. Có 1 điều bạn nên biết là cô bé ấy ra HN có 1 lý do là thăm hay chính xác là hỏi cho rõ với 1 tên là người yêu của cô ấy qua mạng. Mà đùa chứ cái thằng đó ba hoa nói phét thì khó đỡ. Nó bảo nó mắc bệnh ung thứ dạ dày sắp chết đị hóa trị xạ trị nhiều lần. Tổ sư nó ung thư 6 tháng nữa chết rồi xạ trị nhiều lần mà da vẫn căng, tóc đen xì được thì mình chỉ có thể nói là nó nói phét hoặc giả lão bác sỹ nào khám cho nó nhầm hồ sơ bệnh án. À tức giờ vẫn tức hi. Nói tiếp hôm đó nó cũng đi cùng rồi cô ấy và thằng đấy ngồi cùng chỗ với nhau. Thấy 2 người như thế có cái gì đắng nghét trọng cổ họng. Mình rất ngại uống bia hay hát hò nhưng hôm đó 2 cái két bia mình phải uống hết 1/4 ấy. Người ta bảo nâng chén tiêu sầu còn mình là tu cả chai mà thấy cũng chả tiêu sầu gì cả.
Điều đáng ngạc nhiên là bình nhật mình rất dễ say nằm bệt mà hôm đó chẳng hề say gì cả.
Tối 3/9. Mình có 1 hành động rất dũng cảm nếu bạn là 1 người tốt bụng sẽ gọi nó như thế. Còn nếu là mình sẽ gọi nó là ngu ngốc. Đó là alo mời cô ấy đi uống cafe rồi tỉnh tò. Kết quả dù biết trước là thất bại nhưng vẫn làm thì đúng là ngu ngốc. Anyway không nói thì mình sợ không còn cơ hội mà nói.