Đêm hôm trước ra lụm quần áo ngoài dây phơi, trời
vừa tối vừa lạnh nên cứ quơ cho nhanh rồi vào, lúc
gấp thấy lẫn 2 cái xì lỏn của con bé phòng đối diện,
nhưng trời lạnh quá nên em tặc lưỡi đi ngủ. Sáng ra
dậy muộn cmn rồi, thằng bạn chạy hồng hộc sang
bảo bên phòng chị em đang xôn xao mất nội y, giật mình vãi lều. Bây giờ ngang nhiên mang trả lại thì
mất mặt lắm, mà ỉm đi bọn đấy biết thì bách nhục !
Thế là thằng bạn em bảo đưa nó tìm cách trả lại, e
đưa cho nó luôn

Tối con bé đi sang phòng em, chửi em là thằng bệnh
hoạn, cầm nhầm thì trả, sao viết mất dạy thế rồi đập bức thư vào mặt, đờ mờ con tró kia nó viết nguyên
văn:
Tại hạ tên phúc sa đọa: hôm qua vô tình có đi qua
nơi đây, phát hiện 2 chiếc xi líp rách của vị nữ nhi
nào tỏa ra âm khí nặng nề, liền động lòng hào hiệp
mang về tẩy uế giúp. Ta đã sử dụng Ô mô thần chưởng, kết hợp comfor đại pháp thanh trừng tà độc,
đến sáng ra ngửi lại thì muôn phần thơm tho, nên
đóng hộp cùng lá thơ này đem gửi lại. Mong cô
nương chăm chỉ dùng Dạ Hương tán để giữ âm khí
không phát tán xa, ảnh hưởng chúng sinh bốn bề, tại
hạ vô cùng cảm kích .=>đọc xong thấy hay tiếc gì 1