hỏi mingzhang mà khi trich thêm lời của người khác vào là đạo hưu bị đa ra ngoài rồi còn đúng trong làm cảnh làm gì zậyĐạo hữu hỏi ta câu này không biết có đọc lời bình của ta trước khi phản biện không vậy?







chưa chắc là môn LHMNC này có phải của Thái Thanh Môn ko vì nếu Lục Âm giết người đạt dc phải truyền cho MQT rồi chứ ko có giữ khư khư vậy. ta nghĩ nó có liên quan tới Thái Thanh Môn hoặc TTM đoạt của phái nào đó Lục Âm sợ truyền lại gây họa cho MQT hoặc là vướng lời thề nào đó chỉ dc chân truyền nên mới giư vậy
đọc cho kỹ nè
"Xem ra lần này ta đúng là chạy trời không khỏi nắng rồi. Mà thôi cũng được, ta đã sống ở đây trong thời gian mấy nghìn năm rồi, vốn dĩ năng lượng của Lưu Ảnh Bích cũng sắp tiêu hao hết, sau đây không bao lâu nữa cũng sẽ không còn tồn tại nữa, chỉ có điều hiện giờ hơi sớm một chút mà thôi …
Nhưng nếu ngươi đã có thể tiến vào nơi đây, cũng coi như là có duyên với ta, nói không chừng còn có thể sống sót mà rời khỏi. Ở đây ta có một vật giao cho ngươi, là một phôi Kiếm Linh mà năm đó ta dùng tâm huyết nửa đời cũng không tế luyện hoàn thành. Hãy đáp ứng ta, nếu ngươi có cơ hội nhất định phải đưa vật ấy đến tay hậu nhân của ta ở đại lục Trung Thiên. Nhớ kỹ, bởi vì vật này là do tinh huyết của ta tế luyện thành, cho nên chỉ có người có cùng huyết mạch với ta mới có thể tiếp tục tế luyện và sử dụng. Sư môn của ta là Thái Thanh Môn, nằm ở phía Đông đại lục Trung Thiên. Để trả công cho ngươi, ta sẽ truyền một bộ bí thuật phi kiếm bí truyền có liên quan đến phôi Kiếm Linh cho ngươi. Nhớ kỹ, cho dù ở trong sư môn của ta, thuật phi kiếm bí truyền này cũng coi như là cấm thuật, không thể đơn giản truyền xuống." Đạo sĩ trung niên mắt thấy bức tường óng ánh bốn phía đã bắt đầu vỡ vụn ra từng khối nhỏ, trái lại thoáng cái đã bình tĩnh lại, nhanh chóng nói một hơi với Liễu Minh. Sau đó lão đột nhiên há miệng ra, phun ra một thanh tiểu kiếm tỏa ra hào quang màu vàng nhạt. Một tay lão đột nhiên bắt lấy thanh tiểu kiếm rồi ấn mạnh vào trong ngực Liễu Minh, tay kia thì vẫy một cái về phía một quyển điển tịch màu vàng trên một bệ đá ở một góc tường nào đó.
"Phốc" một tiếng, màn hào quang màu xanh trên bệ đá lập tức vỡ tan, quyển điển tịch màu vàng nhanh chóng hóa thành một đường sáng màu vàng bắn tới, sau mấy cái chớp lóe đã lơ lửng bất động giữa không trung phía trước người Liễu Minh.
Một tay Liễu Minh theo bản năng đưa ta định cầm lấy quyển điển tịch màu vàng, nhưng nó bỗng lóe lên một cái, chui thẳng vào trong lòng bàn tay không thấy đâu nữa.
Hắn hơi giật mình, nhưng vẫn lập tức nhớ ra một điều quan trọng, vội vàng nói :
"Tiền bối, công pháp mà vãn bối tu luyện chính là Minh Cốt Quyết, không biết phần công pháp phía sau có ở đây …"
"Hả? Ngươi tu luyện Minh Cốt Quyết ư! Thảo nào lúc trước môn công pháp kia tự động bay ra. Minh Cốt Quyết là một môn công pháp Quỷ đạo Thượng Cổ mà trong lúc vô tình ta đã lấy được, năm đó ta cũng chỉ nhận được nửa phần trước mà thôi. Bộ phận phía sau thì phải dựa vào cơ duyên của ngươi tự mình đi tìm kiếm rồi. Nhưng theo ta được biết, ở đại lục Trung Thiên hình như đã có người phát hiện được tung tích phần phía sau. Được rồi, nếu đã như vậy, môn công pháp kia cũng tặng cho ngươi đi. Sau khi ngươi tiến giai Ngưng Dịch Kỳ, trước tiên có thể đổi sang tu luyện môn pháp quyết này." Đạo nhân trung niên hơi do dự một chút, sau đó liền thở dài một hơi nói. Tiếp đó một tay lão vẫy một cái về phía quyển điển tịch màu đen mà lúc trước Liễu Minh đã từng thấy qua trên một bệ đá khác.
"Tiền bối, công pháp mà vãn bối tu luyện chính là Minh Cốt Quyết, không biết phần công pháp phía sau có ở đây …"
"Hả? Ngươi tu luyện Minh Cốt Quyết ư! Thảo nào lúc trước môn công pháp kia tự động bay ra. Minh Cốt Quyết là một môn công pháp Quỷ đạo Thượng Cổ mà trong lúc vô tình ta đã lấy được, năm đó ta cũng chỉ nhận được nửa phần trước mà thôi. Bộ phận phía sau thì phải dựa vào cơ duyên của ngươi tự mình đi tìm kiếm rồi. Nhưng theo ta được biết, ở đại lục Trung Thiên hình như đã có người phát hiện được tung tích phần phía sau. Được rồi, nếu đã như vậy, môn công pháp kia cũng tặng cho ngươi đi. Sau khi ngươi tiến giai Ngưng Dịch Kỳ, trước tiên có thể đổi sang tu luyện môn pháp quyết này." Đạo nhân trung niên hơi do dự một chút, sau đó liền thở dài một hơi nói. Tiếp đó một tay lão vẫy một cái về phía quyển điển tịch màu đen mà lúc trước Liễu Minh đã từng thấy qua trên một bệ đá khác.
Lập tức màn hào quang màu xanh phía ngoài tan biến, sau đó quyển điển tịch màu đen cũng nhanh chóng bắn tới, sau một cái chớp lóe cũng chui vào trong người Liễu Minh mất hút.
Đạo sĩ trung niên làm xong việc này, thân hình trở nên mờ nhạt hơn không ít, dường như việc lấy điển tịch ra từ trong màn hào quang cũng là một chuyện có gánh nặng cực lớn.
Liễu Minh thấy vậy, đương nhiên vội vàng cảm ơn.
Đạo sĩ trung niên khoát khoát tay với Liễu Minh, đang muốn nói thêm điều gì nữa, vách tường óng ánh bốn phía sau khi phát ra một tiếng nổ vang, rút cuộc cũng vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ, từng luồng khí màu xám tro lập tức như sóng lớn từ bốn phương tám hướng ập đến, thoáng cái đã che lấp toàn bộ thân hình Liễu Minh và đạo sĩ trung niên.
Liễu Minh chỉ cảm thấy trong lòng bỗng nhiên giật nảy lên, thần thức sau một hồi mê man liền phát hiện mình thình lình đã xuất hiện phía trước khối Lưu Ảnh Bích màu lam, thậm chí một tay mình vẫn đang bấm niệm pháp quyết, bộ dạng muốn thay đổi pháp quyết thi triển thủ đoạn phòng ngự.
"Đây là ..."
Mặc dù tình huống này hắn đã khá quen thuộc, nhưng vẫn không kìm được có chút nghi ngờ tất cả mọi chuyện vừa rồi có phải chỉ là ảo giác hay không!
Ánh mắt hắn nhìn lướt qua phía trên Lưu Ảnh Bích, chỉ thấy vách đá này vẫn đang tỏa ra ánh sáng màu lam mờ mờ, không thể nhận ra chỗ nào khác biệt so với lúc trước.
Liễu Minh hít sâu một hơi, thần thức trầm xuống xem xét tình hình trong cơ thể, sau đó sắc mặt lập tức thay đổi liên tục mấy lần.
Chỉ thấy bong bóng khí thần bí kia vẫn đang chớp lên nhè nhẹ ở bên trong Linh Hải, ở phía ngoài Linh Hải lại có thêm một thanh tiểu kiếm màu vàng nhạt cực nhỏ. Nhưng dường như nó lại cực kỳ sợ hãi bong bóng khí thần bí kia, chỉ bay cao bay thấp quanh Linh Hải mà không dám tới gần bong bóng khí chút nào.
Hai mắt Liễu Minh bỗng nhiên nhắm lại, quét qua thức hải của mình một lượt, lúc này ở trong đó đã có hai quả cầu ánh sáng màu lam nhạt không biết từ đâu xuất hiện. Khi hắn dùng Tinh Thần lực chạm nhẹ vào một cái, hai quả cầu ánh sáng lập tức quay tít một vòng, sau đó chúng liền biến thành hai quyển điển tịch một vàng một đen.
"Thái Cương Kiếm Quyết."
"Long Hổ Minh Ngục Công."
liễu minh giết ai đoạt dc vậy đạo hữu







Nhớ hồi đầu PNTT lão ý cũng thi thoảng bạo phát đc vài chươngThế thì thành kỷ cmn lục rồi
Chích phát 3 bi phê lòi!



100 bi chỉ sợ ko đủ time đọc thôingày 100 bi đi đọc cho lòi mắt luôn![]()

Nếu có 100 pi ta sẽ không cai như thế này ^^100 bi chỉ sợ ko đủ time đọc thôi![]()
![]()
![]()
Thím cố đợi thêm 2 năm nữa thì Minh đen sẽ thăng thôiCác thím cho e hỏi khý không phải là cu Minh đen chết chưa vậy? E cai hơi lâu.![]()

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản