Chưa biết DTM giúp được gì cho Lm thế nào trong chuyến ra biển này nhưng trước mắt Lm đã phải làm 1 vệ sĩ bất đắc gĩ cho DTM rồi. So với cu anh Lập đen thì thấy Lm khúm núm nhún nhường sao sao ấy. Lập đen kiêu hùng và ngạo khí hơn nhiều, ít khi nào mà bị trở thành tay sai cho người khác. Lập bao giờ cũng ở thế chủ động trong các mối quan hệ cho dù đó là với bọn có tu vi cao hơn. Có thể đó chính là lý do mà ta thích Lập hơn là Minh. Hl suốt đời độc hành , ít dựa dẫm vào người khác trên tiên đạo nên có được cái vẻ kiệt ngạo bất tuân. Còn Minh đen đến giờ còn có môn có phái để đi đi về về, ra biển lần đầu thì có hẳn một hóa tinh kỳ đi theo che chở cho nên hắn tự nhiê sẽ xuất hiện t.ư tưởng ỷ lại dù ít hay nhiều. Còn nữa Lm lần đầu xuất hải chắc cũng chưa ra khỏi thương hải vực mà đã có cái tâm cảnh cảm thấy nhỏ bé chứng tỏ hắn khá yếu ớt. Ko bù cho Hl, để tránh nạn ma đạo giáng xuống hắn đã chủ động tìm kiếm cơ hội bỏ đi, tình cờ phát hiện cổ truyền tống trận bị hư hại cũng tự mình xoay xở tìm người sữa chữa, một mình hành động âm thầm. Khi bị tông môn bỏ rơi cũng ko ngại ngần 1 mình dựa vào truyền tống trận ra đi cho dù chưa chắc chắn sẽ đi về đâu. Sự ra biển của Hl nó giống như tráng sĩ ra trận vậy ko chút sợ hãi hay lưu luyến., chỉ biết có mình ta với với thiên địa này là đủ. Một kẻ ra đi ko bận tâm ko co chút sợ hãi cho nên khi truyền tống đến đảo hoang giữa mịt mù đại dương với tâm trí rèn luyện cộng với tâm cảnh vững vàng hắn chẳng thấy chút xíu nào nhỏ bé giữa hải vực loạn tinh hải, chỉ có ta là độc nhất giữa thiên địa này còn lại là nhỏ bé tất. Chính nhờ vậy mà Hl sau này chọc trời khuấy nước, tung hoành loạn tinh hải như chốn ko người trở thành 1 truyền thuyết bất diệt. Có lẽ trong pntt cái giai đoạn Hl vẫy vùng ở loạn tinh hải là làm người đọc sảng khoái nhất. Hết trộm đồ của Phong hi rồi cướp trên giàn mướp bảo bối của biết bao nguyên anh tu sĩ rồi nhờ vào trí tuệ thoát chết bao lần trước âm mưu của cha con lão quỷ Sửu gì gì đấy. Rồi cũng nhờ cơ mưu quỷ kế mà đoạt đồ của Nguyên dao, của Tử linh.. rồi còn làm cho các em ấy tự nguyện gắn bó.... biết bao nhiêu tình huống hồi hộp lâm li bi đát lôi cuốn mà Hl đã dẫn dắt ta phảo dõi theo từng bước chân và mỗi hành động mà ko thể rời ra được. Cho đến bây giờ đọc lại đoạn này bao lần cũng ko thấy chán. Có kiêu hùng như Hl thì sau này mới gây dựng nên được cơ đồ lưu lại ngàn thu cho hậu thế. Chứ như Lm bây giờ mới ở trong cái hải vực xó xỉnh này đã có cái cảm thán về sự nhỏ bé của bản thân thì làm sao tung hoành kim cổ, chọc trời khuấy nước như anh hắn Hl được. Hy vọng lão Vong đừng làm cho Lm bị tầm thường hóa đi .