
VN không thiên về tả tình, chứ tả tình cũng thú vị lắm, đọc cảm xúc lắm. ta vừa tu lại Tru Tiên 1, đọc nhanh thôi, những đoạn nào tả tình hay nội tâm thì dừng lại :-ss vẫn cảm giác ấy, xúc động xen lẫn hạnh phúc, có chút gì đó ở mình, giống mình, khó nói nhỉ:-ss
"Đã biết sẽ không có tương lai…nhưng nếu trong tim ấm áp... Thì dù phía trước có u ám... cũng không còn đáng sợ nữa.",.....
quay lại chủ đề đang nói, ta nghĩ nvc nên có 1 người bạn tâm giao, 1 tri kỷ và 1 người bạn sinh tử chi giao thì có thể mối nối, tình tiết sẽ hay hơnnvc đã không còn ai thân thích( hoặc có mà chưa xuất hiện, thân thế chưa rõ) thì nên có bạn đi cùng sẽ cảm giác bớt lạc lõng hơn( cái này ta suy từ ta thôi, có những chuyện mình không thể nói cho gia đình, thì nói với 1 người bạn sẽ cảm giác nhẹ nhõm hơn rất nhiều )
Tui thì tui thấy thời điểm đó thì Hoàng Phong Cốc coi HL như đệ tử bình thường thôiHoàng Phong Cốc trước đây nói trắng ra là gần như không giúp được anh Hàn gì quá nhiều, công pháp không, pháp bảo không, có chăng là được cấp vài ba viên linh thạch để tu luyện. Gần như tất cả tài sản, thần thông, pháp bảo đều do anh Hàn tự kiếm được, hơn thế nữa Hoàng Phong Cốc đã phũ với a Hàn 1 lần ( đưa ra làm mồi nhử để cho đám tinh anh chạy ) thì a Hàn cũng phũ lại thôi. Thích truyện này đi theo 1 con đường mới, khi mà Man Quỷ Tông có quan hệ chặt chẽ với nv9 1 chút chứ như PNTT thì Hoàng Phong Cốc mờ nhạt quá.
P/S: Không biết chi Cửu Anh này tu luyện cái gì nhỉ :-?
có những người thích sự đơn độc nhưng ko một ai chịu đc sự cô độcTa thì lại thích nhân vật chính có cuộc sống đơn thương đọc mã, tự do tự tại chẳng vướng bận điều chi, trong cái thế giới mạnh được yếu thua, phàm phu vô tội mà sở hữu ngọc có tội thì có thêm đàn bà hay bạn bè đôi lúc là gánh nặng. Kẻ mạnh thì chẳng rỗi hơi dư thời gian bầu bạn với hắn, còn yếu hơn hắn, hắn tự thấy cưu mang không nổi, dính vào họ hắn chỉ có sót xa.

đúng nếu mà có người nhà bố mẹ mà không lo thì mất dậy mà lo thì chẳng khác gì truyện yyTa thì lại thích nhân vật chính có cuộc sống đơn thương đọc mã, tự do tự tại chẳng vướng bận điều chi, trong cái thế giới mạnh được yếu thua, phàm phu vô tội mà sở hữu ngọc có tội thì có thêm đàn bà hay bạn bè đôi lúc là gánh nặng. Kẻ mạnh thì chẳng rỗi hơi dư thời gian bầu bạn với hắn, còn yếu hơn hắn, hắn tự thấy cưu mang không nổi, dính vào họ hắn chỉ có sót xa.
Lúc là Lôi Thần, Lúc là Lôi Chấn... nản Vong Ngữ.
Lôi Thần là tên chương 10
Lôi Chấn là tên trong chương 20
雷辰
Lôi Thần
雷震
Lôi Chấn

có những người thích sự đơn độc nhưng ko một ai chịu đc sự cô độc![]()
đúng nếu mà có người nhà bố mẹ mà không lo thì mất dậy mà lo thì chẳng khác gì truyện yy
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản