Luận Truyện Ma Thiên Ký → Vong Ngữ → Tầng 1 : Sinh tử thí luyện

Status
Not open for further replies.
G

Glomed

Guest
Sai lầm lớn nhất của mình là trót tay tu bộ PNTT với MHK, nói trắng ra là 2 bộ này được tầm 500c đầu, càng về sau càng nát.

PNTT thì sau Côn Ngô Sơn là như kiểu truyện đi copy, tình tiết câu chữ, bôi ra đủ loại công pháp với boss, nói thật là sau đoạn lên Hóa Thần PNTT làm mình liên tưởng ngay tới Phong Vân, cứ hết boss này tới boss kia hiện ra nhưng gặp nvc là lại chết, dần dần mất hết cảm giác kịch tính khi có boss ra. Hệ thống tu luyện thì đoạn đầu bê nguyên cả tiên hiệp cổ điển vào, đoạn sau thì lờ mà lờ mờ chả có chút hệ thống nào cả, vớ cái công pháp là ko phân chia gì hết, chỉ biết nó bá đạo thế là xong, kết thì chắc khỏi phải bàn
Đánh giá điểm cộng duy nhất của bộ truyện này là lão vong ko để bug tùm lum, chứ còn tình cảm, hệ thống tu luyện, tính thần võ hiệp đều kém

MHK thì đoạn đầu hay như thế, về sau lão Cà Chua có con thành ra buff cho nvc như súng máy, tu luyện gần 200 năm mà đánh đâu thắng đó, lên level gọi là kinh hoàng nhất trong những truyện mình từng đọc, khỏi phải nói, đọc nó thảm thế nào
Điểm cộng duy nhất có lẽ là hệ thống tu luyện cùng cốt truyện xây dựng mới mẻ sáng tạo, ngoài ra chút ít tình cảm vẫn còn sót lại chút ít :dead:
he he đạo hữu ko sợ cả tông môn người ta ném đá sứt đầu mẻ trán vì chê pntt ah? nhưng mà đúng thế thật. dũng cảm nói ra sự thật chống lại sự mê muội của đám tín đồ cũng nên có gan chịu thương đau nhé he he
 
G

Glomed

Guest
ta đọc TN cũng đến khi nó vào khu thí luyện gì đó, bị Thất Vận tử và mấy thằng ngang level nó truy đuổi, thì không nuốt tiếp được. Nhưng nói đi thì cũng nói lại, ý tưởng của TN khá mới mẻ, cũng đúng và hấp dẫn nữa. muốn hóa thần thì phải hóa phàm, ý cảnh, đúng, ý cảnh khó cảm ngộ thì khi cảm ngộ thành công, dứt khoát phải mạnh hơn rồi, một người đi trên đường bằng phẳng đến đích, trải nghiệm ít hơn một người vượt đường rừng, gai góc. Tuy nhiên, dựa vào những điểm hay của TN khó có thể cho TN là 1 bộ truyện đỉnh đc, vì ít nhất như đình chỉ học, nó quá yy, thế không nào cách 2 cảnh giới mà nó còn đánh cho không thể chạy được. ừ, nó có 2 phần, bản thể và phân thân, có truyền thừa của Cổ Thần, nhưng 1 thằng sinh viên xuất sắc mấy thì cũng khó mà hơn 1 thằng tiến sĩ xuất xắc tương đối.( không nói tiến sĩ giấy ở VN, và trong truyện nó toàn giết bọn khủng, có thằng không nào cùi đâu@@)
Nói về độ bá đạo khoác lác của nhân vật thì còn có mấy bộ như Vĩnh Sinh, Chân tiên... nhân vật mỗi lần xuất chiêu cú gọi là vượt hàng tỉ tỉ tỉ dặm, bay 1 cái là vượt ức ức ức dặm , bước 1 bước vượt tỉ tỉ thiên hà còn gấp bao nhiêu lần Tôn ngọ ko dùng cẩn đẩu vân. kinh thế!!!
 

Thanhnha618

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
Sao mà chỉ cần 1 trận ốm thập tử nhất sinh người ta ai cũng có khả năng đặc biệt thế nhỉ? cu Lm này chả biết bệnh gì mà tinh thần chia đôi được? y học bó tay! vậy mà ngoài đời có bà Bích Hằng sau ốm nặng bảo có khả năng ngoại cảm giúp tìm mộ liệt sĩ làm ối anh quan chức tin như vịt. Khoa học đã chứng minh ngoại cảm là trò bịp
khoa học bảo con người xuất phát từ vượn người, vậy mà bây giờ phát hiện đầy các di tích của con người trước thời kỳ bọn vượn nó sinh ra ấy chứ.đến các hiện tượng luân hồi,kiếp trước chưa giải thích được thì chứng minh ngoại cảm bằng miệng àh.
 

hungprods

Phàm Nhân
Ngọc
16,53
Tu vi
0,00
Ta không thích TN ở chỗ nó đồ sát cả họ hàng nhà thằng gì ấy nhỉ? Chả nhớ nữa, từ khi nó Hóa Phàm thì thôi k đọc nữa!

Nhưng NVC cũng khá chung tình, rất tốt! :x
 
G

Glomed

Guest
cái này khó nói. điều hôm nay đúng ngày mai chưa chắc đã đúng, điều hôm nay sai ngày mai chưa chắc đã sai :)) Bích Hằng là lừa đảo, trò bịp thì ta công nhận, chứ bảo ngoại cảm là trò bịp thì chưa chắc :D
Liên quan tới việc VTV nêu những vấn đề về “nhà ngoại cảm” Phan Thị Bích Hằng hoặc báo Thanh Niên vạch mặt “nhà tâm linh” Nguyễn Thanh Thúy, bạn đọc đã đưa ra nhiều cách nhìn nhận trái ngược nhau. Điều đáng nói là nhiều bạn đọc đưa ra nhận định trong lúc chưa biết bản chất của ngoại cảm. Vậy ngoại cảm và ngoại cảm tìm mộ là gì? Và khả năng của nó có đáng tin cậy hay không? Tại sao không một nhà ngoại cảm nào dám thử thách bản thân trong vụ án nhà báo Hoàng Hùng bị đốt, trong “kỳ án vườn mít” của Lê Bá Mai, hoặc trong vụ thẩm mỹ viện Cát Tường?

Ngoại cảm và tâm linh là gì?
Do.jpg

TS. Đỗ Kiên Cường
Theo quan niệm chính thức trong lĩnh vực dị thường học, ngoại cảm ESP (Extra-Sensory Perception) là sự cảm nhận không dùng năm giác quan quen thuộc. Nói cách khác, đó là giác quan thứ sáu. Ngoại cảm được chia thành bốn phạm trù: Thần giao cách cảm, thấu thị (hoặc thấu thính), tiên tri và hậu tri.
Thần giao cách cảm (telepathy) là khả năng đọc ý nghĩ của người khác. Thấu thị hoặc thấu thính (clairvoyance hoặc clairaudience) là khả năng nhìn xuyên tường hoặc nghe được những âm thanh mà tai không nghe được. Tiên tri (precognition) là khả năng thấy một sự việc trước khi nó xẩy ra. Còn hậu tri (retrocognition) là khả năng giải đoán quá khứ, chẳng hạn biết “kiếp trước” của một người nào đó.
Thuật ngữ tâm linh trong lĩnh vực dị thường học được chia thành ba nhóm chính: Ngoại cảm (như trên); viễn di tâm học (psychokinesis), tức sức mạnh tâm trí trên vật chất, như bẻ cong thìa bằng ý nghĩ; và liên lạc với người chết. Theo tâm linh luận, một quan điểm tôn giáo - triết học về sự tồn tại sau cái chết, giới đồng cốt là những người có thể liên lạc với cõi âm.
Chính vì vậy “ngoại cảm tìm mộ” là cách nói sai. Khi tìm mộ, Phan Thị Bích Hằng và các “nhà ngoại cảm” khác dùng mọi giác quan để tìm hiểu thông tin, nên đó không phải là ngoại cảm (giác quan thứ sáu). Chính xác hơn, họ là cô đồng hoặc cậu đồng, tức người có thể “gọi hồn” hoặc “áp vong”. Có thể làm sang cho họ bằng cách gọi là “nhà tâm linh”, chứ cách gọi “nhà ngoại cảm” thì hoàn toàn sai lạc so với bản chất của vấn đề.
Ngoại cảm và tâm linh có thật hay không?
Các hiện tượng tâm linh đã xuất hiện từ buổi bình minh của loài người, tuy nhiên chỉ đến năm 1882, chúng mới được nghiên cứu một cách khoa học khi Hội nghiên cứu tâm linh đầu tiên trong lịch sử ra đời tại Anh. Xuất phát từ những bằng chứng mang tính giai thoại (trên các phương tiện thông tin đại chúng) rồi đi dần tới các nghiên cứu bài bản trong phòng thí nghiệm, sau 130 năm nghiên cứu công phu, giới dị thường học chưa tìm được bất cứ bằng chứng khoa học nào cho thấy các hiện tượng tâm linh có thật.
thanh-thuy.jpg

Nguyễn Thanh Thúy tức “cậu Thủy” làm trò "ngoại cảm tìm mộ"
Do đó hiện nay giới khoa học quốc tế hầu như không tiến hành nghiên cứu nữa. Thay vào đó, nhiều cá nhân và tổ chức treo thưởng lớn cho bất cứ nhà tâm linh nào vượt qua các thử thách quy chuẩn được cả giới nghiên cứu và giới tâm linh thừa nhận. Chẳng hạn Quỹ Randi (mang tên nhà ảo thuật James Randi, người chỉ rõ khả năng nhìn cong thìa của nhà tâm linh lừng danh Geller chỉ là sản phẩm của ảo thuật) treo giải một triệu đô la Mỹ. Các tổ chức nghi ngờ tại nhiều nước thì treo các giải trị giá 200.000 euro/giải thưởng. Hàng ngàn nhà tâm linh trên khắp thế giới đã thất bại trong cố gắng trở thành triệu phú nhờ khả năng siêu việt của mình. Nếu có tài năng thực sự, không những Việt Nam được vinh danh, mà Phan Thị Bích Hằng và giới “ngoại cảm” nước ta cũng sẽ giầu to!
Linh hồn có thật hay không?
Nói chung Phan Thị Bích Hằng và các “nhà ngoại cảm” nước ta đều tìm mộ bằng cách “gọi hồn” hoặc “áp vong", tức nói chuyện với người chết. Vậy người chết có biết nói chuyện hay không? Có thể đặt ra câu hỏi mang nhiều tính khoa học hơn: Có linh hồn hay không?
Câu trả lời chính thức của khoa học là không có linh hồn như một tồn tại sau cái chết. Cặp phạm trù cấu trúc - chức năng trong sinh học khẳng định, một chức năng sống chỉ có thể do một cấu trúc sinh học đảm nhiệm. Chỉ tim mới bơm được máu đi nuôi cơ thể; chỉ não mới biết nhận thức, cảm xúc và chỉ đạo hành vi. Mọi đặc trưng tinh thần (cái mà dân gian gọi là hồn) chỉ có thể được thực thiện trong một bộ não đang sống. Khi chết, các quá trình sinh học trong não chấm dứt, và các đặc trưng tinh thần (hồn) cũng chấm dứt theo; giống như máy tính khi mất điện vậy.
Vậy tại sao giới đồng cốt có thể đưa ra một số thông tin đúng, khiến nhiều người tin “ngoại cảm tìm mộ” có một phần sự thật? Câu trả lời là họ có thể moi tin từ chính thân chủ nhờ ba kỹ thuật: Đọc nóng (tìm hiểu thông tin trước khi áp vong); đọc ấm (lấy tin từ thân chủ qua các ám hiệu thị giác hoặc các quy luật tâm lý - xã hội thông thường; chẳng hạn thấy vết mờ trên ngón tay đeo nhẫn thì nói thân chủ trục trặc hôn nhân); và đọc nguội, tức đọc ngôn ngữ cơ thể qua hiệu ứng Hans thông minh (ngựa Hans tại Berlin đầu thế kỷ 20 biết làm toán, đọc đúng tên tổng thống Mỹ… nhờ đọc ngôn ngữ cơ thể người đối diện). Tuy nhiên Phan Thị Bích Hằng, Nguyễn Thanh Thúy và giới “ngoại cảm” nước ta thì không cần làm chủ cả ba kỹ thuật đó mà vẫn được tin tưởng. Đó là do “chúng ta muốn tin”, một bản năng gốc của con người.
Bản chất sinh học của sự mê tín
Đã từng xuất hồn và sau bốn mươi năm nghiên cứu các hiện tượng xuất hồn hay thoát xác, nhà tâm lý Susan Blackmore và giới khoa học hoàn toàn bất lực trong việc thuyết phục mọi người rằng, các hiện tượng tâm linh không có thật. Và bà đã phải đưa ra định luật Blackmore thứ nhất vào năm 2004: “Niềm tin của con người vào các hiện tượng dị thường lớn hơn mọi chứng cớ phản bác”! Nói cách khác, chúng ta có xu hướng tin tưởng một cách thiếu phê phán đối với các hiện tượng như linh hồn, thần thánh hoặc ma quỷ.
Và giới khoa học đã đưa ra nhiều cách giải thích cho sự mê tín của con người. Thật kỳ lạ khi giới khoa học nhận thấy, mê tín là một hành vi được chọn lọc t.ư nhiên ưu ái, và người mê tín có sức khỏe thể chất và tinh thần tốt hơn người không mê tín. Trước mọi khó khăn trong cuộc sống, người mê tín có thể kêu gọi sự trợ giúp của thánh thần hoặc ma quỷ; trong khi người không mê tín phải tự mình đối diện (Lời xưng tội khi đi nhà thờ hoặc lời cầu Phật khi tụng kinh có tác dụng chẳng kém gì các buổi tham vấn hoặc trị liệu tâm lý hiện đại!). Nói cách khác, chúng ta tiến hóa để tin các hiện tượng dị thường có thật; và trên quan điểm sinh học, con người là một loài động vật mê tín!
Thử nghiệm bà Phan Thị Bích Hằng và giới “ngoại cảm” như thế nào?
Do linh hồn không có thật nên Phan Thị Bích Hằng và toàn bộ giới tâm linh nước ta đều lừa đảo khi tuyên bố có thể tìm mộ liệt sỹ bằng cách “nói chuyện với người chết”. Vậy có thể thử nghiệm khả năng của họ như thế nào?
Cách đơn giản nhất là tạo một nhân thân giả và đề nghị giới tâm linh đi tìm mộ. Đây là cách đơn giản nhưng hiệu quả để nhận ra chân tướng kẻ lừa đảo. Cô đồng Phương tại Thanh Hóa từng bị một phóng viên báo Công an TP Thành phố vạch mặt bằng cách này. Năm 2007, phóng viên chuyên trang Vietimes của Vietnamnet đã “bịa” ra một nhân thân liệt sỹ. Và sau sáu ngày tìm kiếm vất vả, một ngôi mộ đã được một nhà “ngoại cảm” tìm ra (!).
Bạn đọc cũng có thể thử thách bằng cách nhờ “nhà tâm linh” tìm ngôi mộ tại nghĩa trang làng (với điều kiện các ngôi mộ đề không có tên). Cần lưu ý không nhờ người biết vị trí ngôi mộ dẫn đường để tránh hiệu ứng Hans thông minh.
Bài bản nhất là đưa một bộ hài cốt đã xác định danh tính bằng ADN vào một trong mười quan tài giống nhau và yêu cầu “nhà ngoại cảm” tìm quan tài có cốt. Lưu ý không để người đặt cốt xuất hiện trong cuộc khảo nghiệm để tránh hiệu ứng Hans thông minh.

Điều gì sẽ xẩy ra nếu Phan Thị Bích Hằng hoặc Nguyễn Thanh Thúy nhận được một yêu cầu như vậy? Chắc chắn họ sẽ từ chối với lý do chúng ta không tin. Mà không tin thì vong thăng, làm sao mà áp vong được! Đó là lối thoát vạn năng của giới tâm linh hoặc bói toán mỗi khi lâm vào thế bí. Điều đáng nói là một số nhà khoa học cũng quan niệm chúng ta phải tin thì giới tâm linh mới thành công, không tin thì họ thất bại. Nếu một sự kiện chỉ xẩy ra khi chúng ta tin, và không xẩy ra khi chúng ta không tin; thì đó chỉ là hình ảnh chủ quan trong tâm trí của những người đã trót đặt niềm tin vào sự kiện đó mà thôi.

Với t.ư cách một nhà khoa học đã hơn ba mươi năm nghiên cứu các hiện tượng tâm linh, tôi xin khẳng định rằng, toàn bộ giới “ngoại cảm tìm mộ” đều là những kẻ lừa gạt. Và tôi sẽ xin lỗi và rút lại kết luận đó khi Phan Thị Bích Hằng, Nguyễn Thanh Thúy hoặc bất cứ nhà ngoại cảm nào tìm ra sự thật trong vụ án nhà báo Hoàng Hùng của báo Người lao động bị đốt, trong kỳ án vườn mít của Lê Bá Mai tại Bình Phước, trong vụ thẩm mỹ viện Cát Tường hoặc trong nhiều trọng án chưa tìm ra thủ phạm khác.


 

hungprods

Phàm Nhân
Ngọc
16,53
Tu vi
0,00
Sai lầm lớn nhất của mình là trót tay tu bộ PNTT với MHK, nói trắng ra là 2 bộ này được tầm 500c đầu, càng về sau càng nát.PNTT thì sau Côn Ngô Sơn là như kiểu truyện đi copy, tình tiết câu chữ, bôi ra đủ loại công pháp với boss, nói thật là sau đoạn lên Hóa Thần PNTT làm mình liên tưởng ngay tới Phong Vân, cứ hết boss này tới boss kia hiện ra nhưng gặp nvc là lại chết, dần dần mất hết cảm giác kịch tính khi có boss ra. Hệ thống tu luyện thì đoạn đầu bê nguyên cả tiên hiệp cổ điển vào, đoạn sau thì lờ mà lờ mờ chả có chút hệ thống nào cả, vớ cái công pháp là ko phân chia gì hết, chỉ biết nó bá đạo thế là xong, kết thì chắc khỏi phải bànĐánh giá điểm cộng duy nhất của bộ truyện này là lão vong ko để bug tùm lum, chứ còn tình cảm, hệ thống tu luyện, tính thần võ hiệp đều kémMHK thì đoạn đầu hay như thế, về sau lão Cà Chua có con thành ra buff cho nvc như súng máy, tu luyện gần 200 năm mà đánh đâu thắng đó, lên level gọi là kinh hoàng nhất trong những truyện mình từng đọc, khỏi phải nói, đọc nó thảm thế nàoĐiểm cộng duy nhất có lẽ là hệ thống tu luyện cùng cốt truyện xây dựng mới mẻ sáng tạo, ngoài ra chút ít tình cảm vẫn còn sót lại chút ít :dead:

Anh bạn trẻ này thích hợp đọc truyện cổ tích.

Haha, không nhịn nổi cười :))
 
G

Glomed

Guest
Thời gian gần đây, báo chí liên tục có các thông tin vạch mặt “nhà tâm linh”, "ngoại cảm" tìm mộ, bạn đọc đã đưa ra nhiều cách nhìn nhận trái ngược nhau. Điều đáng nói là nhiều bạn đọc đưa ra nhận định trong lúc chưa biết bản chất của ngoại cảm. Thethaovanhoa.vn xin giới thiệu lại loạt bài của TS Đỗ Kiên Cường lí giải xung quanh vấn đề còn nhiều tranh cãi này:Thời gian qua, tại nước ta nổi lên hiện tượng “gọi vong” hay “nói chuyện với người chết”. Qua đó cô đồng hay nhà ngoại cảm (chính xác hơn là nhà tâm linh) dường như thu được một số thông tin chưa ai biết, góp phần giúp thân nhân tìm thấy hài cốt người đã khuất. Đó là hiện tượng cầu hồn hay “gọi vong”.

Cầu hồn xuất phát từ tâm linh luận (spiritualism), một quan niệm tôn giáo - triết học về sự tồn tại sau cái chết. Theo đó thì ta có thể tiếp xúc với người chết qua giới đồng cốt, những người được cho là có khả năng “gọi vong” hay “cầu hồn”.
Trong khi triết học duy vật và khoa học bác bỏ khái niệm linh hồn bất tử (cặp phạm trù cấu trúc - chức năng của sinh học nói rằng, một chức năng cụ thể chỉ được thực hiện nhờ một cấu trúc vật chất đặc trưng. Chỉ tim mới bơm máu, chỉ não mới t.ư duy. Linh hồn với t.ư cách một chức năng - t.ư duy, tình cảm, nhận thức - mà không cần bộ não với t.ư cách cấu trúc vật chất là không thể về mặt sinh học), nhiều người đã dẫn kết quả của một số cô đồng hay nhà ngoại cảm để biện minh. Vậy tại sao giới đồng cốt có thể đưa ra một số thông tin được công nhận là chính xác?
Các kỹ thuật lấy tin
28vanhao161450.jpg

Nhà văn Conan Doyle, cha đẻ thám tử Sherlock Holmes lừng danh, là người rất mê cầu hồn
Thầy bói, cô đồng hay “nhà ngoại cảm” có thể thu được một số thông tin về người chết nhờ các kỹ thuật sau:* Đọc nóng (hot reading): Đây là cách lấy tin trước khi thực hiện cầu hồn hay bói toán. Khi được đề nghị, thầy bói có thể kêu mệt vì bói cho nhiều người và đề nghị người xem bói tuần sau quay lại. Rồi thầy cho người bám theo và dò hỏi những thông tin cần thiết (đơn giản là ở bà bán nước đầu ngõ!). Khi quay lại, ta có thể choáng váng khi thầy nói vanh vách về tên tuổi, nghề nghiệp, gia cảnh của mình! Sau đó thầy nói gì ta cũng sẽ tin. Đây là kĩ thuật mà cô đồng Ph. ở miền Trung thường áp dụng, khi mọi người phải chầu chực mãi mới được nói chuyện với “vong”, để đội ngũ cò mồi của cô moi tin.


* Đọc ấm (warm reading): Đây là sự áp dụng các nguyên tắc tâm lý chung cho một trường hợp cụ thể. Khi thấy vết đeo nhẫn, thầy bói sẽ nói thân chủ gặp rắc rối trong hôn nhân. Các cô gái trẻ thường được thông cảm về trở ngại trong tình yêu hay thi cử; đàn ông trung niên thường được khuyên nhủ về công danh hay tiền bạc; phụ nữ có tuổi ăn mặc sang trọng thường được chia sẻ chuyện chồng có bồ nhí. Thời gian qua, khi thị trường chứng khoán và địa ốc trầm lắng, người giầu có, năng động thường được phán là mắc vào chứng khoán hay đất đai...

Giới đồng cốt Mỹ thường kể, người chết cảm thấy đau đầu hay đau ngực. Tuyên bố này dễ được thân nhân người chết đồng tình vì đột quị não và nhồi máu cơ tim là hai nguyên nhân tử vong hàng đầu. Giới đồng cốt nước ta thường nói bên cạnh hài cốt liệt sĩ thời chống Pháp có “vài cúc áo”, xuất phát từ thực tế cúc áo thời đó khó phân hủy hơn. Đó là kết quả của những chiêm nghiệm xuất phát từ thực tế, chứ không phải do “nói chuyện với người chết” hay do thấu thị, “nhìn xuyên đất đá”. Nói chung kĩ thuật này rất đa dạng, nên chỉ có thể nhận ra thực chất nó khi khảo sát từng trường hợp cụ thể mà thôi.

* Đọc nguội (cold reading): Đây là kĩ thuật tinh xảo nhất mà giới đồng cốt hay bói toán có thể sử dụng. Trong bài “Thuyết phục người lạ rằng bạn biết tất cả về họ như thế nào” trên tạp chí Người yêu cầu nghi ngờ của Ủy ban điều tra khoa học các tuyên bố về hiện tượng dị thường Mỹ, tập 1, số 2, năm 1977, nhà tâm lý Hyman đã phát hiện kỹ thuật này. Đó là cách moi tin từ chính thân chủ bằng nhiều phương cách như nói lấp lửng nước đôi, đọc ngôn ngữ cơ thể... (thầy bói hay cô đồng thường nói tràng giang đại hải, khi gặp thông tin khớp, ta thường nhướn mày, chớp mắt, rung cơ, thở nhanh... nên cô đồng nắm được. Đó là hiệu ứng Hans thông minh quen thuộc trong lĩnh vực dị thường học).

Cô đồng Ph. ở trên thường nắm tay thân chủ chính là để phát hiện sự rung cơ như vậy. Đó cũng là lí do không một cô đồng, thầy bói hay nhà ngoại cảm nào nói ít. Xin nhấn mạnh, đây là kĩ thuật tinh vi nhất của giới đồng cốt và bói toán. Với một “nhà ngoại cảm” thành thạo cả ba kĩ thuật, ta không tin mới là chuyện lạ! Có lẽ ở ta chưa có ai giỏi như vậy, nhưng giới đồng cốt hay “ngoại cảm” vẫn được tin tưởng, chủ yếu do chúng ta muốn tin, như đã trình bày trong các bài trước.

Do.jpg

TS Đỗ Kiên Cường
Trùng hợp ngẫu nhiênVẫn còn một khả năng nữa là trùng hợp nhẫu nhiên. Trên thực tế, nhiều nhận định có xác suất thành công cao, như sinh trai hay gái, thắng hay thua (tỷ lệ đúng 50%). Cần bao nhiêu người để hai trong số đó có ngày tháng sinh trùng nhau? Xin chớ ngạc nhiên, khi biết chỉ cần 23 người là đạt tỷ lệ trên 50%, chứ không phải 183 người (365 ngày chia hai) như ta thường nghĩ. Bạn đang nghĩ về người bạn đã lâu không gặp, thì nhận được tin nhắn của chính người đó? Đó không phải là “tâm linh”, mà là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nhà thơ T.Đ.K. từng kể với người viết rằng, cô đồng nói được một chi tiết mà gia đình nhà thơ phải đi hỏi mãi mới biết là đúng. Đó chỉ là trường hợp ăn may, “chó ngáp phải ruồi” mà thôi.
Ta cần làm gì?
Nếu ngồi đối diện một cô đồng đủ nhạy cảm, rất khó tránh sự đọc nguội. Trong hoàn cảnh nào thì cô đồng cũng có thể bắt một ngôn ngữ cơ thể, như ngựa Hans từng chứng tỏ. Còn nếu ta bất hợp tác (ngồi im, nhắm mắt, bịt tai để không phát lộ ngôn ngữ cơ thể), giới đồng cốt vẫn có một lối thoát vạn năng là tuyên bố “hồn thăng”, do thân chủ không thành tâm! Vì thế nên dùng tên và nhân thân giả để kiểm tra, như một số phóng viên từng khôn khéo thực hiện. Và bạn sẽ thấy thực chất của “gọi vong” hầu như ngay lập tức.
 
G

Glomed

Guest
Giới đồng cốt thường tuyên bố họ lên đồng là để tiếp xúc với “người cõi âm”, nói chuyện với người chết, giúp người sống tìm gặp “vong” người thân đã mất... Và sự phân thân của cô đồng (đóng vai một người hoàn toàn khác: tên tuổi khác, giới tính khác, gia cảnh khác, phương ngữ khác...) thường được coi là dấu hiệu “ma nhập”, khi “hồn” của người chết nhập vào cô. Dưới ánh sáng khoa học, cụ thể là môn tâm lý và tâm thần học, sự phân thân qua lên đồng chỉ được giải thích đơn giản bằng các rối loạn tâm thần nhân cách phân ly hay đa nhân cách.
jz-knight.jpg

Cô đồng J.Z. Knight nổi tiếng nước Mỹ những năm 1980 - 1990
Phân ly nhân cách là hiện tượng đóng vai người khác, thường hay gặp ở người lúc nhỏ bị ngược đãi. Thực ra đó là một cơ chế bảo vệ, khi người ta tìm cách thoát ly về mặt tinh thần ra khỏi một thực trạng khó khăn. Chẳng hạn một phụ nữ Mỹ khăng khăng khẳng định mình là Đức đồng trinh, mà nguyên nhân chỉ là vì người chồng mới đi xa về nên hoạt động tính dục hơi thái quá. Còn theo GS tâm lý Robert Baker tại ĐH Kentucky, cô đồng J.Z. Knight nổi tiếng nước Mỹ những năm 1980 - 1990 từng nhập vai một người da đỏ tên là Ramtha sống từ 35 ngàn năm trước! Nói chung, đó là những trường hợp đóng vai một cách vô thức. Còn trong trường hợp cô Năm thì không hoàn toàn như vậy, vì cô luôn “hiệu chỉnh” cách phát ngôn sao cho đẹp lòng người!

Cách ứng xử
Muốn hiểu bản chất của quá trình tìm mộ, cần lý giải cách ứng xử của “đức ông” khi giải quyết những trường hợp cụ thể. Và với cái nhìn mang tính phê phán khoa học, có thể tìm ra sự thật ẩn giấu dưới bức màn thần bí.
* Trường hợp 1: Anh thanh niên tìm được mộ cha khá dễ dàng vì anh khai rõ là cha anh hy sinh trong một trận đánh cụ thể. Tất cả hài cốt liệt sĩ trong trận đó đều đã được quy tập về một nghĩa trang liệt sĩ. Chắc chắn chị Năm đã biết điều đó. Và có thể chị cũng đã đến thăm nghĩa trang. Tại đó, sơ đồ và đặc điểm một số ngôi mộ đã được ghi nhớ một cách vô thức vào trí nhớ của chị. Đó là hiện tượng ký ức ẩn giấu rất quen thuộc với giới tâm lý học. Trong hiện tượng đó, ta nhìn thấy, nghe được, đọc ra, thu nhận một số thông tin mà không biết là ta đã biết chúng. Vì ta không biết nên chúng ẩn giấu trong vô thức (hoặc vì ẩn giấu nên ta không biết). Khi chúng bất chợt hiện ra ở ý thức, ta rất ngạc nhiên không hiểu từ đâu và vì sao ta lại biết chúng.
Cần nhấn mạnh thêm rằng, trong lĩnh vực dị thường, rất nhiều hiện tượng lạ có thể giải thích bằng hiện tượng này. Chẳng hạn một nhóm du khảo dừng chân nghỉ trưa tại một gốc cây to. Bỗng trong đầu người trưởng nhóm vang lên mệnh lệnh: Hãy đi chỗ khác ngay! Mệnh lệnh cứ lặp đi lặp lại mãi cho đến khi cả nhóm vội vàng rời khỏi gốc cây. Giây lát sau, một cành cây to rơi xuống. Tai họa chắc chắn xảy ra nếu nhóm trưởng không tuân theo mệnh lệnh “siêu hình”. Đó là sự tiên tri hay thần linh mách bảo? Câu trả lời là ký ức ẩn giấu. Vừa dừng chân nghỉ, nhóm trưởng vô tình nhìn thấy cành cây trên cao đang lắc lư (cảm nhận một cách vô thức). Cần lưu ý là trường nhìn của chúng ta khá rộng, nhưng về mặt ý thức, ta chỉ cảm nhận được những gì ta chăm chú nhìn thôi; phần còn lại thuộc về vô thức. Và chính vô thức người trưởng nhóm đã cứu nhóm du khảo.
Ở đây cũng vậy, khi được yêu cầu, chị Năm qua “đức ông” vô hình, đã tùy tiện gán một ngôi mộ cho anh thanh niên, với niềm tin tưởng rằng, hành động đó sẽ được hoan nghênh từ nhiều phía. Có ai đi tìm mộ mà lại hy vọng không tìm được mộ!
* Trường hợp 2: Đây là trường hợp khá điển hình minh họa cho thủ thuật quen thuộc của giới đồng cốt: tìm mọi cách đánh vào tình cảm con người. Khi tình cảm dâng cao thì lý trí xuống thấp; và người ta dễ dàng chấp nhận mọi phán quyết của cô đồng. Khi chị phụ nữ nức nở vì thấy “ông” bảo hồn cha chị đang khóc lóc thảm thiết, nói gì mà chị chẳng tin! Thông tin về “mấy cái cúc áo” thì là kết quả của kinh nghiệm, vì áo trấn thủ thời chống Pháp rất bền.
Khi người viết kể với một phóng viên báo An ninh thế giới, anh liền cho biết, nói hài cốt nằm dưới chân móng hội trường tỉnh ủy Bình Thuận là không đúng vì tòa nhà này có từ thời Pháp thuộc. Còn việc mang bát hương tới đón “hồn” về thờ hoàn toàn thuộc về tín ngưỡng, nên khoa học không cần phải giải thích.
*Trường hợp 3: Trường hợp này là minh họa rõ ràng cho một thủ thuật khác của giới lên đồng: nói dựa theo phản ứng của người cầu hồn trước những lời thăm dò nước đôi mà cô đồng khéo léo đưa ra đúng lúc. Câu nói của “ông”: “Ngày xưa đó là rừng, nhưng bây giờ thì khác nhiều rồi” là mồi câu. Người tìm mộ đã mắc câu khi mách: “Bây giờ là ruộng sắn”. Và “ông” chỉ việc phán: “Thì ông cũng bảo thế” là ung dung giật được con cá mong ước: sự thán phục và tin tưởng của mọi người. Sau đó “ông” nói gì người ta cũng tin!
Rồi những lời phán của “ông”, rằng cứ phải đào tìm hài cốt, chỗ này không thấy thì đào chỗ khác, không đào thì thấy làm sao được (!) là những điều quá hiển nhiên, theo kiểu “mẹ cô đàn bà, cha cô đàn ông”, ấy vậy mà chẳng ai phản đối cả. Tôi thấy chị phụ nữ cũng thất vọng, nhưng chị tế nhị không nói ra. Trường hợp này còn thú vị ở chỗ, vừa vào là “ông” trách ngay: “Hồn anh cô trách cô sao bây giờ mới đi tìm”. Chị phụ nữ phản ứng: “Vì gặp nhiều khó khăn nên nay mới đi tìm được, sao không thông cảm mà lại trách”. Thế là “ông” vội hòa giải: “Người ta đã hy sinh vì dân vì nước, nay trách móc chút ít cũng được chứ sao”. Sao mà “ông” khéo thế!
Thế hóa ra cô Năm không có một chút công trạng gì hay sao? Có lẽ không phải như vậy, vì theo lời đồn thì hình như cô có khả năng cảm xạ.
TS Đỗ Kiên Cường
Đón đọc kỳ tiếp theo: Cảm xạ có thể tìm hài cốt dưới lòng đất?
 

Sky is mine

Phàm Nhân
Ngọc
52,00
Tu vi
0,00
he he đạo hữu ko sợ cả tông môn người ta ném đá sứt đầu mẻ trán vì chê pntt ah? nhưng mà đúng thế thật. dũng cảm nói ra sự thật chống lại sự mê muội của đám tín đồ cũng nên có gan chịu thương đau nhé he he

Truyện hay đâu phải 1 người nói hay là đc, mỗi người có 1 cách nhìn khác nhau mà.

Dẫn chứng đơn giản nhé.

Hệ thống tu luyện: trúc cơ, kết đan... đại thừa là hệ thống tiên hiệp cổ điển, tác phẩm nhan nhản ra rồi. Công pháp thì lúc đầu lão vong có chia ra là: luyện thể, luyện thần. Lúc đầu còn luyện mấy thanh kiếm, trồng rau nuôi bọ như đúng rồi, sau khi lên linh giới là chẳng cần biết gì sất, bát nháo toàn bộ, vơ được cái gì là cũng có chỗ dùng cho mình, hoặc bỏ vào mồm hoặc đeo ở người. Đặc biệt là cái đám 'pháp tắc thời gian' 'pháp tắc không gian' như kiểu rơi từ trên trời xuống, lên Đại Thừa là dần hiểu được, chẳng hiểu là ko có gốc gác gì mà tu lên luôn.

Hệ thống nhân vật: Phải nói là lão Vong viết đoạn sau kém, nvc như khúc gỗ, chẳng có 1 chút 'hiệp' nào. Thứ 2 là lão Vong viết cho nvc ko mắc vào những tình tiết tình cảm, toàn bộ chỉ là giải quyết theo kiểu hời hợt, mặc dù làm thế ko sợ rơi vào hố nhưng cũng làm cho truyện mất đi tính đặc sắc. Viết như lão Vong thì chẳng khác gì đọc truyện của Kim Dung mà Dương Quá không gặp Tiểu Long Nữ, Quách Tĩnh không gặp Hoàng Dung, đọc quanh đi quẩn lại chỉ là đánh đấm.
 
G

Glomed

Guest
Truyện hay đâu phải 1 người nói hay là đc, mỗi người có 1 cách nhìn khác nhau mà.

Dẫn chứng đơn giản nhé.

Hệ thống tu luyện: trúc cơ, kết đan... đại thừa là hệ thống tiên hiệp cổ điển, tác phẩm nhan nhản ra rồi. Công pháp thì lúc đầu lão vong có chia ra là: luyện thể, luyện thần. Lúc đầu còn luyện mấy thanh kiếm, trồng rau nuôi bọ như đúng rồi, sau khi lên linh giới là chẳng cần biết gì sất, bát nháo toàn bộ, vơ được cái gì là cũng có chỗ dùng cho mình, hoặc bỏ vào mồm hoặc đeo ở người. Đặc biệt là cái đám 'pháp tắc thời gian' 'pháp tắc không gian' như kiểu rơi từ trên trời xuống, lên Đại Thừa là dần hiểu được, chẳng hiểu là ko có gốc gác gì mà tu lên luôn.

Hệ thống nhân vật: Phải nói là lão Vong viết đoạn sau kém, nvc như khúc gỗ, chẳng có 1 chút 'hiệp' nào. Thứ 2 là lão Vong viết cho nvc ko mắc vào những tình tiết tình cảm, toàn bộ chỉ là giải quyết theo kiểu hời hợt, mặc dù làm thế ko sợ rơi vào hố nhưng cũng làm cho truyện mất đi tính đặc sắc. Viết như lão Vong thì chẳng khác gì đọc truyện của Kim Dung mà Dương Quá không gặp Tiểu Long Nữ, Quách Tĩnh không gặp Hoàng Dung, đọc quanh đi quẩn lại chỉ là đánh đấm.
Chung quy cũng do mất cân bằng âm dương mà ra. nv9 quá tâm cơ, quá bá đạo, quá khô cứng nên dương thịnh, phần sắc là âm lại quá hẻo, âm hư hoả vượng ko chán mới lạ
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top