Sào Phủ 08
Phàm Nhân
Có về kịp đợi heo mây
Phố mùa khắc khoải hao gầy dáng thu
Giọt nắng rơi vỡ thâm u
Nghe từ cát bụi mịt mù vàng phai
Phố mùa khắc khoải hao gầy dáng thu
Giọt nắng rơi vỡ thâm u
Nghe từ cát bụi mịt mù vàng phai
Thành ngồng cải đứng một mình
Leo lên cành bưởi rưng rưng khóc người
Đầu sông áo lụa còn phơi
Cuối dòng nước đã chia đôi nhành sầu


Sầu kia thiên hạ mặc người
Mình ta vui vẻ thì đời mới tươi
Nhân sinh có bấy nhiêu thôi
Nay than mai khóc thì vui lúc nào
Hai mươi năm thoáng cái vèo
hai mươi năm nữa sầu leo cao vời
Sáu mươi mới thốt ôi thôi
Mới đây mà đã da mồi tóc sương
Chẳng bằng vứt hết sầu thương
Mặc cha thiên hạ chửi cuồng chửi điên.
![]()
![]()
Tiểu nữ không có ý thất lễ với ai đâu ạ.![]()
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản