Cảm ơn anh vì tất cả- TRái tim có nắng

Status
Not open for further replies.

zo.beooo

Phàm Nhân
Ngọc
50,00
Tu vi
0,00
[h=2]Giây phút anh nói "Mình chia tay nhé", em đã tưởng tiếng nói ấy từ miền nào xa xôi lắm, chứ không phải nơi anh - người mà em yêu thương nhất.[/h]Giọt nắng chiều cuối cùng sắp rời khỏi mặt đất, để đón bóng đêm về. Chiều bình yên ấy sắp đi qua...

Trước đây vài ngày thôi, anh và em còn rong ruổi khắp các con đường của thành phố, để cảm nhận nỗi lạnh mùa đông vẫn còn vương vấn.

Thế mà giây phút anh nói "Mình chia tay nhé", em đã tưởng tiếng nói ấy từ miền nào xa xôi lắm, chứ không phải nơi anh - người mà em yêu thương nhất.

Ừ thì chia tay…

Chia tay anh, em trở lại với thời gian vô định.

Chia tay anh em sẽ một mình bước những bước trên con đường dài hun hút.

Chia tay anh, chia tay những buổi chiều bình yên trên những con phố dài.

Chia tay anh, chia tay tất cả....

Yêu thương, cảm xúc, mọi giác quan của em đều theo bước anh ra đi buổi chiều hôm ấy.

121113GTTcamonanhvitatca-5d8ca.jpg



Em có trở lại là em? Bạn bè hỏi han có, tiếc nuối cho tình yêu của chúng ta có, người này người kia hỏi lý do chia tay cũng có. Nhưng em nghĩ những điều đó quan trọng nữa đâu, vì người em cần thì đã đi rồi.

Em có trở lại là em? Khi mà ngày ngày em làm mọi thứ chỉ có một mình.

Em có trở lại là em? Khi tan học, bước nhanh ra cổng trường mà bóng dáng quen thuộc chẳng còn đứng đó, giơ cánh tay chào em.

Cả con đường như dài ra, những giọt mưa ngày một nặng thêm, những cơn gió mang hơi lạnh cứ thổi vào lòng em lạnh buốt. Đâu rồi vòng tay khẽ ôm em từ phía sau. Đâu rồi những tin nhắn chúc ngủ ngon. Đâu rồi những buổi sáng anh chờ trước cửa rồi đưa em tới trường. Tất cả qua đi như cơn mơ anh nhỉ?

121113GTTanhdep-ccaac.jpg



Phải làm gì với những thói quen?

Khi tỉnh giấc em vẫn quen tay mở hộp tin thư đến xem tin nhắn của anh.

Khi sắp tan học vẫn chạy ra cổng trường tìm dáng anh. Đi trên phố vẫn thấy đâu đây là tiếng anh, chỗ kia là nơi anh tặng em đóa hồng đầu tiên, nơi đó anh và em cùng cắt bánh mừng cho bao năm bên nhau, còn chỗ kia, chỗ kia nữa...

Tất cả đều theo anh ra đi. Có thể lắm, rằng sau này, em sẽ bước đi trên những con đường ấy cùng một người khác không phải là anh, rằng những tin nhắn chúc ngủ ngon mỗi tối sẽ tới từ một người khác không phải anh, những trải nghiệm mới em cũng sẽ có một người khác anh cùng chia sẻ, nhưng anh ạ, luôn có một người mong anh hạnh phúc, anh nhé!

Cảm ơn anh vì tất cả...



 

NaCl

Phàm Nhân
Ngọc
47,57
Tu vi
0,00
nhưng anh ạ, luôn có một người mong anh hạnh phúc, anh nhé!

"luôn có....". Có gì thì không biết, chứ có một lá thư cũng có câu cuối y như thế =]]

"....người luôn bảo vệ, yêu thương em trọn kiếp này, và mãi mãi về sau."

Tối thứ 6, ngày 15/3/1822

Victor Hugo.

Bức thư với những lời nồng nàn yêu thương này được viết sau khi Victor Hugo và Adele Foucher có cuộc hẹn hò ngắn ngủi trong hai ngày. Thời điểm này cách đám cưới chính thức của đôi trẻ 7 tháng. Sau khi kết hôn, cả hai đã từng có những chuỗi ngày hạnh phúc bên cạnh các thiên thần nhỏ, nhưng cùng với thời gian và những thăng trầm trong cuộc sống, những bức thư tình đã không còn, tình yêu cũng lúc chìm lúc nổi và Victor Hugo bắt đầu gửi những lời mặn nồng có cánh của mình đến những người con gái khác =]]
 

NaCl

Phàm Nhân
Ngọc
47,57
Tu vi
0,00
[Cả con đường như dài ra, những giọt mưa ngày một nặng thêm, những cơn gió mang hơi lạnh cứ thổi vào lòng em lạnh buốt.

Cứ thất tình là thiên hạ nhìn đời bằng ánh mắt khác ấy. Cái gì cũng u ám, cũng ảm đạm đi. Ai tin?

"Người ta tin vào cái gì mà người ta muốn tin. Bởi vì sự bán thân cũng có cái đức tin của nó."

Thôi nào....
 

NaCl

Phàm Nhân
Ngọc
47,57
Tu vi
0,00
Tất cả qua đi như cơn mơ anh nhỉ?

Ờ thì cái gì chả qua đi? Qua như thế nào mà thôi!
Lâu lắm rồi có đọc một mẩu truyện. Chả nhớ tên. Thời bao cấp chiếc xe đạp có giá trị lắm, cứ lấy chuẩn là bằng cả gia tài cho dễ hiểu. Ông cháu đích tôn nhà ấy xách xe đi chơi mà quên dắt về. Mặt tái mét. Thế mà ông nội chỉ chép miệng, cười nhạt cái rồi thôi.
Rất thích cái "cười nhạt cái rồi thôi" này.
Có điều họ toàn thích khóc cái rồi mới chịu thôi, kể cũng lạ....
 

NaCl

Phàm Nhân
Ngọc
47,57
Tu vi
0,00

Nàng cầm lấy tay tôi và đặt lên tim nàng, nơi tôi nghe những tiếng đập liên hồi, rồi nói tiếp:

- Là vì cuộc sống của tôi ngắn ngủi hơn những kẻ khác, nên tôi tự hứa sẽ sống vội vàng hơn.
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top