Chuyện này xảy ra mười năm trước, lần đầu tiên mình đến NB. Hồi đó mình mới tốt nghiệp, sang pd cho 2 anh chị kiến tập ở tổng công ty 1 năm để về chi nhánh ở VN làm việc.
Ở NB hay có các bà các cô đi tuyên truyền tôn giáo, gọi tắt là bà cô truyền đạo.
Nghe các tiền bối đi trước kể thì các bà này rất rảnh, chỉ cần tiếp chuyện họ thì họ sẽ đến rất nhiều lần, cho đến khi mình chịu gia nhập tôn giáo của họ thì thôi.
Và một ngày cuối tuần đẹp trời, có tiếng chuông cửa, mình mở cửa thì thấy một bà già lạ hoắc. Hồi ấy ngây thơ không nghĩ gì, nên cũng chào bà ấy xong đứng nghe bà ấy nói gì, vì có thể là người của tổ dân phố hoặc người thu tiền của đài truyền hình gì đó.
Nào ngờ, bà ấy nhìn mình hỏi luôn:
"Cháu có đang hạnh phúc không?"
"Cháu có muốn trở nên hạnh phúc không?"
Hợ, mình đờ ra vài giây, và nhận ra hình như đây chính là màn truyền đạo mà các tiền bối đã kể. Kinh nghiệm được truyền lại là: đừng tiếp chuyện, đừng cho họ vào nhà, tốt nhất là đừng mở cửa.
Mình nghĩ bụng, giờ đóng cửa thì hơi bất lịch sự, thế là giở bài vạn năng:
"Sorry, i dont speak Japanese.
Sorry, sorry..."

Xì xồ tiếng anh một hồi, tỏ vẻ không hiểu tiếng Nhật, bà ấy cũng chán và rời đi, không quên nhét cho mình một xấp báo giấy về tôn giáo nào đó.
Mình đóng cửa, thở phào vì thoát một kiếp.
Nào ngờ, vừa quay vào nhà thì điện thoại đổ chuông, anh C (người cùng mình sang đây, sống ở tầng dưới) lại gọi điện kêu thất thanh:
"Em ơi, xuống đây dịch cho anh cái. Bà ấy xì xồ cái gì anh nghe không hiểu."
Mình kiểu...
Thế từ nãy đến giờ em giả vờ để làm gì?
Thật vô nghĩa

Giờ thỉnh thoảng nhớ lại, không khỏi phì cười
