Chém Gió Những tình huống bất ngờ

Trần Đình Duy

Phàm Nhân
Ngọc
916,01
Tu vi
0,00
Anh @LNHT nhắc chuyên cũ mới nhớ, khi thấy BQT 4R đó tỏ thái độ đàp áp HHT, nhóm mê game (lúc đó mới có mấy người) bực mình nên cũng tỏ thái độ phản đối và bị đàn áp theo. Giữa BQT và mấy mem, BQT đàn áp thì dĩ nhiên là mem phải bỏ đi thôi. D nhớ có 1 lần HHT mở 1 game về từ vựng (khác với Nối từ, Nối đuôi nhưng cũng rất vui) các mem, thậm chí cả mod cũng ùn ùn vào chơi. Thay vì vui vì đông người tham gia (4R càng có lợi đúng kg) admin lại khó chịu vì game này hot, chỉ 2 ngày đã qua mấy trang bèn tạo 1 nick giả cho mấy từ rất tục tĩu, admin lấy cớ làm 4R mang tiếng rồi xóa luôn game đó thay vì xóa post và ban nick đó. Ý đồ quá rõ mà. Kg lâu sau là kiếm cớ ban nick HHT và mấy bạn đã lên tiếng phản đối. Thế là mọi người kéo nhau 1 đi kg trở lại. 4R trở lại là cái chùa Bà Đanh, cả ngày kg có đến 10 post giống như trước kia. Cả nhóm cười hả hê (vẫn vào xem tình hình), vui nhất là có vài mem ủng hộ BQT cũng mở game nhưng chỉ vài ngày là ỉu xìu, lác đác vài người chơi, cuối cùng cũng dẹp luôn.
Nhắc lại thấy khoái chí. :d6m3l1y:
 

tieutiennu

Chân Tiên Sơ Kỳ
Super-Moderator
Chuyện này xảy ra mười năm trước, lần đầu tiên mình đến NB. Hồi đó mình mới tốt nghiệp, sang pd cho 2 anh chị kiến tập ở tổng công ty 1 năm để về chi nhánh ở VN làm việc.
Ở NB hay có các bà các cô đi tuyên truyền tôn giáo, gọi tắt là bà cô truyền đạo.
Nghe các tiền bối đi trước kể thì các bà này rất rảnh, chỉ cần tiếp chuyện họ thì họ sẽ đến rất nhiều lần, cho đến khi mình chịu gia nhập tôn giáo của họ thì thôi.
Và một ngày cuối tuần đẹp trời, có tiếng chuông cửa, mình mở cửa thì thấy một bà già lạ hoắc. Hồi ấy ngây thơ không nghĩ gì, nên cũng chào bà ấy xong đứng nghe bà ấy nói gì, vì có thể là người của tổ dân phố hoặc người thu tiền của đài truyền hình gì đó.
Nào ngờ, bà ấy nhìn mình hỏi luôn:
"Cháu có đang hạnh phúc không?"
"Cháu có muốn trở nên hạnh phúc không?"

Hợ, mình đờ ra vài giây, và nhận ra hình như đây chính là màn truyền đạo mà các tiền bối đã kể. Kinh nghiệm được truyền lại là: đừng tiếp chuyện, đừng cho họ vào nhà, tốt nhất là đừng mở cửa.
Mình nghĩ bụng, giờ đóng cửa thì hơi bất lịch sự, thế là giở bài vạn năng:
"Sorry, i dont speak Japanese.
Sorry, sorry..." :cuoichet:
Xì xồ tiếng anh một hồi, tỏ vẻ không hiểu tiếng Nhật, bà ấy cũng chán và rời đi, không quên nhét cho mình một xấp báo giấy về tôn giáo nào đó.
Mình đóng cửa, thở phào vì thoát một kiếp.
Nào ngờ, vừa quay vào nhà thì điện thoại đổ chuông, anh C (người cùng mình sang đây, sống ở tầng dưới) lại gọi điện kêu thất thanh:
"Em ơi, xuống đây dịch cho anh cái. Bà ấy xì xồ cái gì anh nghe không hiểu."

Mình kiểu...
Thế từ nãy đến giờ em giả vờ để làm gì?
Thật vô nghĩa :cuoichet:
Giờ thỉnh thoảng nhớ lại, không khỏi phì cười
:d6m3l1y:
 

hoa huệ trắng

Phàm Nhân
Super-Moderator
Ngọc
61.487,43
Tu vi
0,00
Chuyện xảy ra hôm qua.
H (nói tắt HHT) đang ngủ trưa thì ĐT reo, H mở mắt nhìn thấy 1 số lạ, chắc là quảng cáo (bạn bè người quen toàn dùng Zalo) nhưng cũng trả lời. Bên kia nói gì kg nghe rõ, H mở loa ngoài thì nghe nửa câu sau nghe sặc mùi đào lửa (= lừa đảo) bấm phím số 9 gì gì đó, H đang nhin ĐT thì nghe chuông reo 2 hồi rồi giọng nữ hỏi có việc gì, H nói tôi đâu có gọi, chị gọi tôi mà, bên kia lại hỏi chị có nhận thông báo kg, à, giờ thì biết đúng là lừa đảo rồi, H nói kg có, thế là bên kia cúp máy. :D
Chị của H thì có người gọi (khá lâu rồi) báo là cô gây tai nạn giao thông, bị ghi tên v.v... chị ấy phì cười nói tôi đi xe đạp thì tai nạn gì, bên kia cúp máy ngay.
:d6m3l1y:
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top