Tại sao lại ồn quá nhỉ?
Mình đang ngon giấc mà? Ai lại đánh xe ngựa lốc cốc vào giờ này chứ?
Trần Long cố gắng ép mình thức dậy.
Trước mắt hắn, một phong cảnh thiên nhiên cực kỳ xinh đẹp hiện ra. Giữa thị giác vẫn còn lờ mờ vì ngầy ngật, hắn thấy đâu đó có một quả núi thật hùng vĩ, bên trên là từng khóm mây mù vờn quanh. Ở hai bên đường, một cánh đồng cỏ nhợt nhạt bao la, đi kèm với những tảng đá lỏm chỏm được phân bố rãi rác, đang trải rộng về một nơi nào đó.
Có vẻ như chàng Mặt trời đang ngự trị trên cao kia lại lười biếng nữa rồi, khi chỉ rãi những tia nắng hờ hững xuống nhân gian và chừng ấy vẫn không thể xua đi cái cảm giác rét lạnh khó chịu đang không ngừng thấm vào da thịt.
Hít một hơi thật mạnh, Trần Long muốn mượn làn không khí lạnh lẽo nhưng có vị cực kỳ trong lành này để khiến đầu óc của mình thanh tỉnh lại. À thì, hắn cũng không biết chính xác những thân cây to tướng với tán lá hình kim ở đằng xa kia là loại cây gì, trông tựa tựa mấy hàng thông ở Đà Lạt; và tự hỏi rằng mình có từng book vé cho một tour du lịch để ngắm bọn thỏ nâu nhỏ nhắn đang tung tăng vui đùa quanh con rạch trong xanh ở vị trí chếch về phía bên tay trái theo góc nhìn hiện tại hay không nữa?
Đúng vậy! Trần Long không biết mình đang ở đâu.
Theo trí nhớ còn hiện hữu, hắn vừa lên giường nằm ngủ cách đây 3 tiếng cơ mà. Cớ sao giờ đây lại...
Ngẩng đầu nhìn quanh, Trần Long nhận ra một điều, rằng chuyến du lịch bất ngờ giữa thiên nhiên thế này vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Hắn đang di chuyển trên... à ừm... một loại phương tiện mà giang hồ hay gọi là xe ngựa. Đúng vậy, cái kiểu xe do ngựa kéo đấy. Xung quanh Trần Long là ba vị hành khách đều ở độ tuổi trung niên khác.
- Này, anh bạn trẻ! Rốt cuộc mày chịu thức dậy rồi à?
Người vừa lên tiếng là kẻ ngồi đối diện với hắn. Gã ta có nét của người phương Tây với một mái tóc vàng, nhưng mớ tóc ấy lại được tết thành từng bím y hệt mấy anh chàng cầu thủ bóng đá của đội tuyển Bờ Biển Ngà vậy. Gương mặt của gã hằn sự khắc khổ nhưng cũng không kém phần man rợ với đôi mặt thâm quầng sẫm màu, những vết sẹo nhỏ quanh hai bên má hằn lên bên cạnh bộ râu quai nón rậm rạp.
Thấy hắn vẫn im lặng, kẻ đối diện nói tiếp:
- Mày cũng xui nhỉ? Vượt biên ngay lúc bọn tao hành động, thế nên mới bị quân đội Hoàng gia tóm luôn.
Chưa kịp suy nghĩ xem gã đang nói về cái quái gì, hắn chợt nghe thấy một giọng nói khác vang lên bên cạnh:
- Con mẹ chúng mày, bọn Áo Choàng Bão Tố! Lục địa Cổ Xưa này vẫn ổn cho đến khi chúng mày xuất hiện. Hoàng Thất vẫn trị vì ổn, vẫn an bình đấy thôi.
Vừa nghe người thứ hai, một tên trẻ tuổi với vẻ ngoài dơ bẩn nhưng đôi mắt ánh lên sự lém lỉnh, lên tiếng, hắn vừa dõi mắt quan sát xung quanh. Hai người đang tán gẫu này ăn mặc một loại trang phục khá kỳ lạ, chất liệu quần áo có lẽ là vải thô, theo kiểu cách khoát qua thắt lưng rồi dùng một loại dây đai nào đó nịt ngang. Kiểu quần mà họ đang mặc cũng là quần dài, chân mang giày ống cao, nhưng qua vẻ ngoài thì cũng dễ dàng nhận biết đó là làm từ sợi đay rẻ tiền. Cả hai đều bị trói chặt đôi tay lại với nhau, chắc là kiểu tù nhân đây mà. À mà ở điểm này thì nói luôn, hắn nhận ra bản thân mình cũng đang bị trói y hệt họ.
Chuyện quái gì thế này?
Hắn ngẫm nghĩ, tại sao mình vừa ngủ đã bị bắt thành tù binh như vầy? Đây đâu có phải là một chuyến du lịch nha.
Thanh niên trẻ tuổi tiếp tục càm ràm:
- Nếu bọn họ không truy đuổi mày, tao đã có thể trộm được một con ngựa rồi an toàn chạy đến Hammerfell. Giờ thì mày thấy đó, chúng ta đâu có đáng bị như thế này. Và đây là tất cả những gì mà Đế chế của Áo Choàng Bão Tố muốn!
À ừm, câu cuối cùng là gã đang nói với hắn, với thằng Trần Long này, trong khi hắn chẳng biết cái khái niệm Áo Choàng Bão Tố là gì cả?
Xe ngựa dần đi qua bờ rìa của bình nguyên, tiến vào một cánh rừng sụp tối. Nói là tối, vì những tán lá kim rậm rạp kia che hết ánh mặt trời mà thôi, trong khi thời gian vẫn là ban ngày. Đâu đó phía trước, hắn trông thấy có hai chiếc xe ngựa khác đang dẫn đội, đồng thời cũng chở dăm ba người tù nhân khác tương tự như chiếc xe mà hắn đang ngồi.
Lúc cả đoàn xe băng ngang một quần thể đá tảng nhấp nhô nào đó nằm giữa cánh rừng, gã tóc vàng bậm trợn mới lên tiếng:
- Bọn ta đều là những người anh em thân thiết, nhé thằng trộm vặt!
Ngay lúc này, gã đánh xe chợt hét lên:
- Câm miệng hết đi!
Lúc này, Trần Long mới chú ý một việc. Người đánh xe đội mũ sắt, cái kiểu mũ sắt đính kèm một lớp vải mỏng bảo vệ phía sau phần gáy. Vì nó lấp lánh mỗi khi được ánh mặt trời len lỏi qua những tán lá rọi vào, hắn biết được rằng “lớp vải” ấy hóa ra lại là một tấm kim loại mảnh. Tương tự, bộ áo mà người đánh xe đang mặc cũng mang chất liệu y như vậy.
Đánh xe ngựa nhưng được trang bị kỹ lưỡng thế này, chẳng lẽ nhóm tù nhân này lại nguy hiểm đế thế à? Hay khu vực xung quanh đây mới là nơi nguy hiểm?
Kế tiếp, hắn chợt nghe thanh niên lém lỉnh kia nói với ai đó bên cạnh mình: - Còn mày, mày bị sao thế?
Mãi đến thời điểm hiện tại, Trần Long mới nhận ra là còn một người khác ngồi cạnh mình. Tên này bị bịt mồm lại bằng một băng vải sẫm màu, trông khác biệt hẳn với ba tù nhân trên xe, kể cả hắn. Người khác biệt này cũng có một mái tóc màu vàng, thân hình rắc chắn, lộ ra từng múi cơ bắp một ẩn dưới lớp vải thô của áo quần. Mắt của gã trông rất hung tợn nhưng bao hàm một sự uy nghiêm khó tả; khán của gã khá cao, biểu lộ một tính chất cơ trí nhất định. Chỉ vừa qua một ánh nhìn, kẻ này đã để lại trong lòng Trần Long một ấn tượng khó phai.
Trong lúc đánh giá người ngồi cạnh bên này, Trần Long cũng không quên chú ý đến cuộc trò chuyện của hai gã lắm lời đối diện.
Ngay sau câu trêu ghẹo của thanh niên kia, tên áo vàng bậm trợn đã hồi đáp ngay lập tức:
- Cẩn thận cái mồm của mày đấy! Ngài ấy chính là Ulfric Stormcloak, bậc Đế vương chân chính đó.
- Ulfric à? Quý Ngài của vùng Windhelm đây ư? Ố ồ, hóa ra đây chính là thủ lĩnh của phiến quân nổi dậy! Nhưng nếu họ đã bắt được ông... Ôi lạy Chúa! Bọn họ bắt được ông ở đâu thế?
Ô hô, qua cuộc trò chuyện của hai gã lắm lời cùng với một người đang bị khóa mõm bên cạnh, Trần Long dần tổng kết được một vài vấn đề.
Thứ nhất, hắn vừa đi ngủ là bị mang đến một vùng đất kỳ lạ, nơi có thể gọi là lục địa Cổ Xưa này. Ừ thì, có lẽ là hắn đã xuyên không thật rồi, vì cảm giác hiện tại quá chân thực, không giống như một giấc mơ.
Kế tiếp, không gian và thời gian của lục địa Cổ Xưa này tương tự với một địa phương nào đó dính dáng đến văn hóa Châu Âu vào những năm của thời kỳ Trung cổ, nếu đối chiếu với thời gian thực tại của hắn ở Trái Đất.
Ba là, hắn đang ngồi với ba tên tù binh, một trong số đó có vẻ là một tên ăn trộm, tương đồng với thân phận của hắn trong thế giới này là một kẻ đang vượt biên. Trong khi đó, hai tên còn lại là một dạng tội phạm chính trị nào đó, liên quan đến cái tên Áo Choàng Bão Tố. Dường như nơi đây vẫn theo chế độ phong kiến, vì gã thanh niên tóc vàng vừa xác định kẻ trị vì chính là Hoàng Thất. Không những thế, cái tên lãnh đạo của phe tội phạm chính trị kia đang ngồi cạnh bản thân mình, gọi là Ulfric Stormcloak gì gì đó.
Và điều cuối cùng, cảm nhận cuối cùng của Trần Long trong một chuỗi các hiện tượng khó thể giải thích này chính là: Ngón tay vàng của hắn là gì?
Đúng vậy, nghe thì khó hiểu nhưng thực tế cũng dễ giải thích thôi mà. Trần Long là một con nghiện truyện mang, nên hắn quá hiểu về “benefit” mang tên Ngón tay vàng.
Chắc chắn rồi, có con nghiện nào chưa từng ảo tưởng về việc bản thân rồi sẽ được xuyên không vào một ngày nào đó? Chưa cân nhắc đến việc sẽ phải xa gia đình thế nào, nhớ nhung bố mẹ ra sao, ý tưởng đầu tiên hiện ra trong tâm trí hắn bắt buộc phải là: “Anh đây xuyên không rồi, thế có cho Ngón tay vàng hay hăm???”