Đệ cần một thanh đaoỞ nhà nằm ngủ được không huynh![]()

Đệ cần một thanh đaoỞ nhà nằm ngủ được không huynh![]()

Huynh làm theo lời muội viết cách ra được vài chương rồi hết hứng. Hai tháng nay không viết được thêm chương nàoĐoạn bị kẹt bỏ qua đi, viết đoạn tiếp theo. Sau đó viết vài dòng dẫn truyện nối qua![]()
.Nếu mà có vợ ngủ cùng thì được.Ở nhà nằm ngủ được không huynh![]()
Đệ còn chưa 18 màNếu mà có vợ ngủ cùng thì được.

Đang ở đâu ra muội xoa đầu cho vài cái lấy cảm hứng về viết truyện nèĐệ còn chưa 18 mà![]()
Hắn cứ ngân nga mãi những câu hát ấy, đến khi hắn bước đến trước một cửa hàng tên " Phục chế ảnh cũ Hồng Vũ ", hắn mở cửa bước vào, tiếng chuông cửa vang lên, một người trung niên bước ra, vui vẻ mời hắn vào: " Chà, cậu là người khách muộn nhất hôm nay đấy, may cho cậu là mười phút nữa tôi mới đóng cửa. " Người trung niên niềm nở nói tiếp: " Cậu muốn phục chế ảnh của người thân à, của bà hay của ông cậu. "
@vuhoanglong Mình có đọc chương 0 bạn post trên reader... và có góp ý một chút ở đoạn này:
1. Cần xem lại cách trình bày khi dùng dấu ngoặc kép. Nói chính xác là "Khi dùng dấu ngoặc kép, dấu mở ngoặc và đóng ngoặc kép phải nằm sát với chữ kế tiếp, thay vì cách ra như bạn viết".
2. Ở cái đoạn "... hắn mở cửa bước vào, tiếng chuông cửa vang lên, một người trung niên bước ra, vui vẻ mời hắn vào...", thiết nghĩ bạn nên tách nó ra làm hai câu bằng dấu chấm hoặc dấu chấm phẩy, vì đây là 2 hành động tách rời diễn ra song song.![]()
Oki cảm ơn chị nhá@vuhoanglong Mình có đọc chương 0 bạn post trên reader... và có góp ý một chút ở đoạn này:
1. Cần xem lại cách trình bày khi dùng dấu ngoặc kép. Nói chính xác là "Khi dùng dấu ngoặc kép, dấu mở ngoặc và đóng ngoặc kép phải nằm sát với chữ kế tiếp, thay vì cách ra như bạn viết".
2. Ở cái đoạn "... hắn mở cửa bước vào, tiếng chuông cửa vang lên, một người trung niên bước ra, vui vẻ mời hắn vào...", thiết nghĩ bạn nên tách nó ra làm hai câu bằng dấu chấm hoặc dấu chấm phẩy, vì đây là 2 hành động tách rời diễn ra song song.![]()
Cảm ơn anh ạ, e sẽ rút kinh nghiệmHắn cứ ngân nga mãi những câu hát ấy cho đến khi hắn tới trước một cửa hàng tên "Phục chế ảnh cũ Hồng Vũ".
Hắn mở cửa bước vào, tiếng chuông cửa vang lên, một người trung niên bước ra, vui vẻ mời hắn vào: "Chà, cậu là người khách muộn nhất hôm nay đấy, may cho cậu là mười phút nữa tôi mới đóng cửa."
Người trung niên niềm nở nói tiếp: "Cậu muốn phục chế ảnh của người thân à, của bà hay của ông cậu?".
@vuhoanglong góp ý đoạn này của mình dành cho bạn.
'Người trung niên' có thể để thêm là 'người đàn ông trung niên', ví dụ vậy.
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản