giờ cố gắng mò nhận ra trong truyện, mấy câu thiếu luôn chủ ngữ.
giờ cố gắng mò nhận ra trong truyện, mấy câu thiếu luôn chủ ngữ.
Để @Lạc Đinh Đang mụi mụi lo hếtHú nhiều người thế mà không thấy tag tỷ nhể. Mod Sáng tác và Mod Dịch thuật đây bé. Hồi còn ham hố icon cũng đam mê convert, mà sau phát hiện thứ tự xếp icon không như mình muốn nên thôi bỏ.



Lúc nào cũng mơ cùng giấc mơ lại quá đỗi chân thật. Cơn đau rất thật kết màn nào cũng canh chuẩn đâm xuyên tim anh. Ra ngoài đời lại không có gì nên y cũng không bận tâm. Bị lâu quá riết cũng thành quen đối Hiên Tâm.
Anh không để tâm tới chuyện giấc mơ nữa liếc qua đồng hồ trên tường.
- " Tổ sư, mới 1 giờ đã dậy rồi. Khỏi ngủ nữa luôn a. "
Tràng chửi trong đầu Hiên Tâm không được bộc lộ ra ngoài. Chỉ để bên ngoài là vẻ mặt lãnh đạm bất biến.
Bình thường anh thường dậy sớm hơn dự định 5 giờ, thường là tầm cỡ 2 giờ đã dậy nhưng vẫn có thể ngủ lại do lúc đó mơ mơ màng màng nhìn đồng hồ rồi ngủ lại.
Di thúc iu quýAyooo... do cháu yêu @Thiên Vy vừa tag nên mình giả bộ quăng nguyên trái bóng qua mụi @Lạc Đinh Đang thì cũng kỳ, nên cũng có đôi lời với bảo bối @lmi_ltlack như sau
Huynh lấy vị dụ 1 đoạn trong truyện mà mụi từng viết:
- Lúc nào cũng mơ cùng giấc mơ lại quá đỗi chân thật. ==> Câu này đáng lý ra là thiếu chủ ngữ, nhưng có 1 số trường hợp là câu rút gọn, nên tạm chấp nhận - mặc dù huynh đang hiểu rằng, muội đang diễn đạt theo ý nghĩ trong đầu với hình thức văn nói.
- Cơn đau rất thật kết màn nào cũng canh chuẩn đâm xuyên tim anh ==> Huynh không hiểu ý nghĩa câu này luôn, liệu có phải ý nghĩa đúng là: "Cơn đau ấy rất chân thật. Lúc nào cũng vậy, kết thúc của giấc mơ kia đều là một cơn đau rất chân thật xuyên thẳng qua tim anh"?
- Ra ngoài đời lại không có gì nên y cũng không bận tâm. ==> "y" là ai? Vừa gọi là "anh," vừa gọi là "y"?
- Bị lâu quá riết cũng thành quen đối Hiên Tâm. ==> Thiếu chủ nghĩa, thiếu từ ngữ trong cụm từ, từ đó dẫn đến câu hoàn toàn vô nghĩa.
- " Tổ sư, mới 1 giờ đã dậy rồi. Khỏi ngủ nữa luôn a. " ==> Thứ nhất, chữ đầu tiên và cuối cùng thuộc nội dung giữa hai dấu ngoặc kép phải được đặt sát dấu ngoặc kép. Như câu trên: "Tổ sư... luôn a." Thứ hai, từ "a" là từ cảm thán mà Trung Quốc hay xài, VN mình tám chơi thì hay dùng nhưng chỉ gói gọn trong cộng đồng lậm truyện mạng. Nếu bảo bối muốn viết cho chỉnh chu, thuần Việt, thì có thể thay chữ "a" thành "à" hoặc "ư".
- Chỉ để bên ngoài là vẻ mặt lãnh đạm bất biến. ==> Lại là 1 câu thiếu chủ vị và... vô nghĩa.
- Bình thường anh thường dậy sớm hơn dự định 5 giờ, thường là tầm cỡ 2 giờ đã dậy nhưng vẫn có thể ngủ lại do lúc đó mơ mơ màng màng nhìn đồng hồ rồi ngủ lại. ==> Lỗi lặp từ nè, lỗi chọn sai từ nè, viết câu tối nghĩa nè. Ví dụ như đoạn: "... tầm cỡ 2 giờ...", chữ "tầm cỡ" mà đi với nhau sẽ có nghĩa là cỡ, mức độ hoặc quy mô, thường là lớn (nói khái quát) trong khi huynh hiểu bảo bối đang muốn diễn đạt là "khoảng 2 giờ."
...
Anyway, hãy viết lại thật chậm, và trong đầu lúc nào cũng nhớ các nguyên tắc vàng sau đây (theo kinh nghiệp của huynh):
1. Câu là đơn vị lời nói nhỏ nhất diễn đạt một ý trọn vẹn.
==> Viết xong 1 câu, muội thử giả tưởng là nếu đem nó ra khỏi đoạn văn, thì câu đó đã có ý trọn vẹn chưa, đủ hiểu chưa, có nghĩa rõ ràng chưa.
2. Lúc nào cũng phải có Chủ ngữ - vị ngữ. (Có các câu rút gọn, câu đặc biệt thì không cần có, nhưng... hãy tập với khuôn vàng thước ngọc của ngữ pháp trước đã, rồi hẵng đến các thủ pháp nâng cao).

pé bị đầu độc mà không biết đó thúc ơiAyooo... do cháu yêu @Thiên Vy vừa tag nên mình giả bộ quăng nguyên trái bóng qua mụi @Lạc Đinh Đang thì cũng kỳ, nên cũng có đôi lời với bảo bối @lmi_ltlack như sau
Huynh lấy vị dụ 1 đoạn trong truyện mà mụi từng viết:
- Lúc nào cũng mơ cùng giấc mơ lại quá đỗi chân thật. ==> Câu này đáng lý ra là thiếu chủ ngữ, nhưng có 1 số trường hợp là câu rút gọn, nên tạm chấp nhận - mặc dù huynh đang hiểu rằng, muội đang diễn đạt theo ý nghĩ trong đầu với hình thức văn nói.
- Cơn đau rất thật kết màn nào cũng canh chuẩn đâm xuyên tim anh ==> Huynh không hiểu ý nghĩa câu này luôn, liệu có phải ý nghĩa đúng là: "Cơn đau ấy rất chân thật. Lúc nào cũng vậy, kết thúc của giấc mơ kia đều là một cơn đau rất chân thật xuyên thẳng qua tim anh"?
- Ra ngoài đời lại không có gì nên y cũng không bận tâm. ==> "y" là ai? Vừa gọi là "anh," vừa gọi là "y"?
- Bị lâu quá riết cũng thành quen đối Hiên Tâm. ==> Thiếu chủ nghĩa, thiếu từ ngữ trong cụm từ, từ đó dẫn đến câu hoàn toàn vô nghĩa.
- " Tổ sư, mới 1 giờ đã dậy rồi. Khỏi ngủ nữa luôn a. " ==> Thứ nhất, chữ đầu tiên và cuối cùng thuộc nội dung giữa hai dấu ngoặc kép phải được đặt sát dấu ngoặc kép. Như câu trên: "Tổ sư... luôn a." Thứ hai, từ "a" là từ cảm thán mà Trung Quốc hay xài, VN mình tám chơi thì hay dùng nhưng chỉ gói gọn trong cộng đồng lậm truyện mạng. Nếu bảo bối muốn viết cho chỉnh chu, thuần Việt, thì có thể thay chữ "a" thành "à" hoặc "ư".
- Chỉ để bên ngoài là vẻ mặt lãnh đạm bất biến. ==> Lại là 1 câu thiếu chủ vị và... vô nghĩa.
- Bình thường anh thường dậy sớm hơn dự định 5 giờ, thường là tầm cỡ 2 giờ đã dậy nhưng vẫn có thể ngủ lại do lúc đó mơ mơ màng màng nhìn đồng hồ rồi ngủ lại. ==> Lỗi lặp từ nè, lỗi chọn sai từ nè, viết câu tối nghĩa nè. Ví dụ như đoạn: "... tầm cỡ 2 giờ...", chữ "tầm cỡ" mà đi với nhau sẽ có nghĩa là cỡ, mức độ hoặc quy mô, thường là lớn (nói khái quát) trong khi huynh hiểu bảo bối đang muốn diễn đạt là "khoảng 2 giờ."
...
Anyway, hãy viết lại thật chậm, và trong đầu lúc nào cũng nhớ các nguyên tắc vàng sau đây (theo kinh nghiệp của huynh):
1. Câu là đơn vị lời nói nhỏ nhất diễn đạt một ý trọn vẹn.
==> Viết xong 1 câu, muội thử giả tưởng là nếu đem nó ra khỏi đoạn văn, thì câu đó đã có ý trọn vẹn chưa, đủ hiểu chưa, có nghĩa rõ ràng chưa.
2. Lúc nào cũng phải có Chủ ngữ - vị ngữ. (Có các câu rút gọn, câu đặc biệt thì không cần có, nhưng... hãy tập với khuôn vàng thước ngọc của ngữ pháp trước đã, rồi hẵng đến các thủ pháp nâng cao).



mụi đang sợ cv rồi cũng bị lậm convert đây nè@Imi_Itlack muội bị lậm convert quá rồi, mau bái @Thương Khung Chi Chủ làm sư phụ để huynh ấy uốn nắn lại dần dần![]()


@Imi_Itlack muội bị lậm convert quá rồi, mau bái @Thương Khung Chi Chủ làm sư phụ để huynh ấy uốn nắn lại dần dần![]()
Lâu lâu vô chém gió vậy thôi, chứ thật ra Nữ đạo sư hoàn mỹ nhất chính là mei mei @Lạc Đinh Đang nhamụi đang sợ cv rồi cũng bị lậm convert đây nè
nên tính rảnh rảnh qua quấy Di thúc cho đủ bộ![]()


Ayooo... do cháu yêu @Thiên Vy vừa tag nên mình giả bộ quăng nguyên trái bóng qua mụi @Lạc Đinh Đang thì cũng kỳ, nên cũng có đôi lời với bảo bối @lmi_ltlack như sau
Huynh lấy vị dụ 1 đoạn trong truyện mà mụi từng viết:
- Lúc nào cũng mơ cùng giấc mơ lại quá đỗi chân thật. ==> Câu này đáng lý ra là thiếu chủ ngữ, nhưng có 1 số trường hợp là câu rút gọn, nên tạm chấp nhận - mặc dù huynh đang hiểu rằng, muội đang diễn đạt theo ý nghĩ trong đầu với hình thức văn nói.
- Cơn đau rất thật kết màn nào cũng canh chuẩn đâm xuyên tim anh ==> Huynh không hiểu ý nghĩa câu này luôn, liệu có phải ý nghĩa đúng là: "Cơn đau ấy rất chân thật. Lúc nào cũng vậy, kết thúc của giấc mơ kia đều là một cơn đau rất chân thật xuyên thẳng qua tim anh"?
- Ra ngoài đời lại không có gì nên y cũng không bận tâm. ==> "y" là ai? Vừa gọi là "anh," vừa gọi là "y"?
- Bị lâu quá riết cũng thành quen đối Hiên Tâm. ==> Thiếu chủ nghĩa, thiếu từ ngữ trong cụm từ, từ đó dẫn đến câu hoàn toàn vô nghĩa.
- " Tổ sư, mới 1 giờ đã dậy rồi. Khỏi ngủ nữa luôn a. " ==> Thứ nhất, chữ đầu tiên và cuối cùng thuộc nội dung giữa hai dấu ngoặc kép phải được đặt sát dấu ngoặc kép. Như câu trên: "Tổ sư... luôn a." Thứ hai, từ "a" là từ cảm thán mà Trung Quốc hay xài, VN mình tám chơi thì hay dùng nhưng chỉ gói gọn trong cộng đồng lậm truyện mạng. Nếu bảo bối muốn viết cho chỉnh chu, thuần Việt, thì có thể thay chữ "a" thành "à" hoặc "ư".
- Chỉ để bên ngoài là vẻ mặt lãnh đạm bất biến. ==> Lại là 1 câu thiếu chủ vị và... vô nghĩa.
- Bình thường anh thường dậy sớm hơn dự định 5 giờ, thường là tầm cỡ 2 giờ đã dậy nhưng vẫn có thể ngủ lại do lúc đó mơ mơ màng màng nhìn đồng hồ rồi ngủ lại. ==> Lỗi lặp từ nè, lỗi chọn sai từ nè, viết câu tối nghĩa nè. Ví dụ như đoạn: "... tầm cỡ 2 giờ...", chữ "tầm cỡ" mà đi với nhau sẽ có nghĩa là cỡ, mức độ hoặc quy mô, thường là lớn (nói khái quát) trong khi huynh hiểu bảo bối đang muốn diễn đạt là "khoảng 2 giờ."
...
Anyway, hãy viết lại thật chậm, và trong đầu lúc nào cũng nhớ các nguyên tắc vàng sau đây (theo kinh nghiệp của huynh):
1. Câu là đơn vị lời nói nhỏ nhất diễn đạt một ý trọn vẹn.
==> Viết xong 1 câu, muội thử giả tưởng là nếu đem nó ra khỏi đoạn văn, thì câu đó đã có ý trọn vẹn chưa, đủ hiểu chưa, có nghĩa rõ ràng chưa.
2. Lúc nào cũng phải có Chủ ngữ - vị ngữ. (Có các câu rút gọn, câu đặc biệt thì không cần có, nhưng... hãy tập với khuôn vàng thước ngọc của ngữ pháp trước đã, rồi hẵng đến các thủ pháp nâng cao).
đọc từ từ kỹ để rút kinh nghiệm- Mà cái chương đó.. hình như chương này viết khoảng 7 tháng về trước ạ.. vụ lặp từ chủ từ dính riết ạ.

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản