Link Truyện
Tìm mãi mà không có chỗ để góp ý bản dịch, thôi thì làm một cái cho mọi người vào góp ý vậy.
Tìm mãi mà không có chỗ để góp ý bản dịch, thôi thì làm một cái cho mọi người vào góp ý vậy.
đang hắn tự nhiên chuyển sang chàng.Mũi chàng ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Đầu óc Tần Phi còn chưa kịp tỉnh táo, hé mắt lướt qua xung quanh. Cảm thấy mình đang ở trong một gian phòng xa lạ, một gian phòng tốt nhất mà hắn từng ở, từ lúc chào đời tới nay.
thằng->tên thì hay hơn.“Ta nhớ là hình như ta đã đánh thằng Sở Dương tới mức ngay cả mẹ hắn cũng chưa chắc đã nhận ra hắn. Yến Vương phủ lại không bắt ta đi chém đầu sao?” Tần Phi kinh ngạc hỏi.
Thế tử của Yến Vương---> dùng Yến Vương Thế tử là được rồi.“Thế tử của Yến Vương bị ta đánh một trận như vậy mà coi như không có gì sao? Lại nói đến giờ ta còn không biết tại sao có thể thắng được hắn nữa...Lúc ấy bị hắn đánh một chưởng chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy khí lực, không tiết được ra hết cũng không được thoải mái.”
cửu phẩmThật ra ngươi đã sớm là một cao thủ cực phẩm đỉnh
chỗ này để là dưỡng mẫu thì hay hơn.“Chúng ta đều là đứa nhỏ được mẹ nuôi nhặt về nhưng ngươi là thiên tài còn ta thì không phải. Lão sư có lẽ là bởi vì sợ ta ghen tỵ với ngươi nên mới bố trí phong ấn ở khí hải của ngươi để hai ta thoạt nhìn không khác gì nhau cả a.”
Tần Phi nhớ lại lúc ấy, quả thật Bình nhi không biết cái gì, biết rằng có tám phần là Hoa Văn Vũ không nói dối, liền nhẹ giọng hỏi: “Nếu không biết, vì sao không ai trannh cướp?”
Mấy chỗ nói đến lần đầu, theo mình nghĩ nên dùng nguyên văn của nó là sơ hồng rồi giải thích nghĩa thì tốt hơn.muốn mua lần đầu của nàng
Đoạn này lúc thì xưng tiểu nữ, lúc thì xưng là ta, lúc lại Vân nhi. Cần dùng một từ tự xưng là được."Tiểu nữ tên là Sơ Vân, người Thọ châu, nửa năm trước, trong thôn phát sinh ôn dịch, nhiều người bị bệnh mà chết . Thân quyến nhà ta gần như đều đã bị bệnh mà chết, chỉ còn đường thúc đường thẩm mang theo Vân nhi chạy nạn tới Đông đô. Không thể ngờ, vì ba mươi lượng bạc, bọn họ lại đem cháu mình bán cho thanh lâu. Ta cũng liều chạy trốn nhưng không thoát, ngày nào cũng bị đánh bị đói. Ta chỉ cầu được chết luôn. Nhưng mỗi ngày đều có một bà lão canh chừng, không tự tử được. May là ông trời có mắt, hôm nay gặp được ân nhân cứu giúp. . ."
--> vứt đi hay là gì đó chứ "mất" chưa đủ ý."Ngươi thì sạch sẽ hơn ta bao nhiêu?" Thành Tín tức giận nhặt khăn tay của mình lên, hít hà, chợt cảm thấy ác tâm không ngớt, phẫn nộ nói: "Coi như đã mất, ngày mai mua một chiếc khác là được."
việc @*@ gì cũng biết làm, ăn cũng ít."Ân nhân, Vân nhi rất chịu khó, việc @*@ gì cũng sẽ làm. Đồ ăn cũng ít. . . Một ngày một bữa cũng được, chỉ cần một cái bánh bao đã no rồi. . ."


Dịch Tiểu Uyển chần chờ một chút, chậm rãi nói: "Cấp trên của chủ sự các ti Sát Sự Thính là Tổng bạn, Đồng Tri đẳng nhân đô thị ky mật.
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản