Thiên Nhị, Địa Tứ cho hay huynh.Thế còn vụ mấy cái túi trữ vật thống nhất đánh số gọi tên sao nè
Thiên Nhị, Địa Tứ cho hay huynh.Thế còn vụ mấy cái túi trữ vật thống nhất đánh số gọi tên sao nè
Có ng nhận r đệ xin chương xa còn đang nợ LK vs QB nè huynhNhận 24 của @Vì anh vô tình kìa![]()
Đệ cũng thấy bối rối chỗ túi, do đệ lười covert nên dùng bản cvt bên tangthuvien chém bừaThiên Nhị, Địa Tứ cho hay huynh.

71 - 73 đi.Có ng nhận r đệ xin chương xa còn đang nợ LK vs QB nè huynh
Mà đệ coi sơ sơ chỗ hội thoại hơi loạn, chỗ bs chiến dịch thì - phần đầu thì "..". Lão TTT thì câu đang hội thoại lại xuống dòng @@!71 - 73 đi.
mn phải quy ước chứ chưa gì đã loạn r71 - 73 đi.

Hỏi tội lão Mèo phệ ấy. Từ nay “...” nhé, xuống dòng cũng đc miễn là trong ngoặc là chưa nói xong.Mà đệ coi sơ sơ chỗ hội thoại hơi loạn, chỗ bs chiến dịch thì - phần đầu thì "..". Lão TTT thì câu đang hội thoại lại xuống dòng @@!mn phải quy ước chứ chưa gì đã loạn r
Mai ta chỉnh cho, lão viết hoa viết thường lung tung quá, ngắt câu thì được rồi.仅仅一指, 便托住了巨山一般的龙爪!
忘情上人的长发在风中乱舞, 衣袍猎猎作响.
"哼!"
一声冷哼响彻方圆千里!
忘情上人左臂轻震, 山岳一般的龙爪瞬间崩碎, 炸成漫天云雾!
那条苍龙在翻涌的云雾中再次现身, 却被一股无形的劲力包裹, 庞大的龙躯不断扭曲挣扎, 被甩去九天云霄...
片刻后, 苍龙怒气冲冲地自高空回返, 发出一声满含愤怒的龙吟.
忘情上人略微抬头看去, 目中有杀意隐现;
这苍龙瞬间停下龙吟, 龙躯周遭闪耀出浓烈赤光, 直接化作了一名龙首人身, 身穿战甲的魁梧壮汉, 面色又惊又怒.
忘情上人冷然道: "刚修成天仙, 就敢来我度仙门撒野, 活腻了不成."
这龙首人身的壮汉怒吼一声, 却是不敢再贸然出手, 而是在空中喝骂: "好个度仙门, 莫要敬酒不吃吃罚酒!
我乃东海龙宫特使, 龙宫水军大先锋!
尔等竟如此无礼, 我定禀明龙王, 不日点齐兵马, 踏平你这小小山门!"
忘情上人身后的那位老道顿时笑道: "龙宫竟如此硬气, 难得, 难得.
只是, 想拿我们度仙门立威, 是不是有些过分了?
好歹我度仙门也是人教一脉, 得人教气运庇护, 东海龙宫不思静守东海, 补全自身气运功德, 竟还如此纵容恶龙四处挑事, 尊驾更是二话不说就拍我度仙门护山大阵.
莫非, 你这位大先锋, 是有意想挑起我人族炼气士与你们龙族的战端?"
"你!"
龙首壮汉顿时一阵瞪眼, 却是不敢胡乱接话.
今时不同往日, 巫妖大战时人族尚且弱小, 而今人族却是天地主角, 繁盛之景更远胜上古巫妖;
莫说人族炼气士对龙族群起而攻之, 便是东胜神州上的仙门出手, 再请动一两位三教大能, 都够他们四海龙宫喝一壶.
这条赤龙此时, 却是有些骑虎难下.
度仙门外出的那名老妪却及时站了出来, 笑着打了个圆场, 说了两句漂亮话, 给了这条赤龙一个台阶下.
这赤龙也借坡下驴, 板着脸说明来意...
"你度仙门前些时日来我东海除妖, 门内弟子却误伤了我龙族正培育的兵将!
但我家龙王不愿与你们多见识, 三年之后, 于东海之滨召开荡妖大会, 邀东胜神州各仙门齐聚, 约下今后荡
@Mèo Bụng PhệVẻn vẹn một ngón tay đã có thể đỡ được Long trảo to như quả núi !
Vong tình thượng nhân tóc dài bay loạn, áo bào phất phơ trong gió.
" Hừ !"
Vong tình thượng nhân nhẹ nhàng ấn cánh tay trái, long trảo khổng lồ lập tức vỡ nát, mây mù đầy trời !
Thân hình thương long hiện ra giữa lớp mây mù cuồn cuộn, nó bị một luồn sức mạnh vô hình bao bọc, thân hình khổng lồ không ngừng giãy giụa, bị ném lên chín tầng mây xanh...
Một lát sau, thương long bay trở về từ không trung. Nó đùng đùng nổi giận, gầm lên giận giữ.
Vong tình thượng nhân ngẩng đầu nhìn nó, trong mắt đã xuất hiện sát ý.
Thương long ngừng gào thét, thân rồng lóng lánh phát ra ánh sáng đỏ rực, trực tiếp hóa thành một tráng hán khôi ngô mặc chiến giáp đầu rồng thân người, sắc mặt vừa sợ vừa giận.
Vong tình thượng nhân lạnh nhạt nói : " Mới bước vào thiên tiên đã dám đến độ tiên môn giương oai, chán sống phải không."
Tráng hán đầu rồng thân người gầm lên một tiếng nhưng cũng không dám lại ra tay, đứng ở không trung gào thét :" Độ tiên môn được lắm, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt phải không "
Ta chính là đặc sứ của Đông Hải long cung, Long cung thủy quân đại tiên phong !
Bọn ngươi dám vô lễ như thế, ta sẽ bẩm báo với Long Vương, ít ngày nữa điều binh khiển tướng đến san bằng sơn môn nhỏ bé này !"
Lão đạo đứng sau Von tình thượng nhân cười nói :" long cung thật có khí phách, hiếm thấy, hiếm thấy.
Chỉ là, dùng độ tiên môn chúng ta để lập uy có phải là hơi quá đáng ?
Dù sao độ tiên môn chúng ta cũng là đạo giáo nhất mạch, được đạo giáo che chở. Đông Hải Long cung không bảo vệ Đông Hải, tích công đức cho bản thân, dung túng cho ác long bốn bề làm bậy. Tôn giá không nói lời nào liền đánh phá hộ sơn đại trận của độ tiên môn ta.
Chẳng lẽ, vị này đại tiên phong định châm ngòi cuộc chiến giữa Nhân tộc Luyện Khí Sĩ và Long tộc sao ?"
" Ngươi !"
Thời nay đã khác xưa, thời đại Vu Yêu đại chiến nhân tộc còn nhỏ yếu. Nhưng nhân tộc thời nay là chủ nhân của thiên địa này, cường thịnh hơn hẳn Vu Yêu:
Không nói Nhân tộc Luyện Khí Sĩ hợp lực tấn công Long tộc, chỉ cần tiên môn của Đông Thắng Thần châu cùng một hai vị tam giáo đại năng đã đủ để tứ hải long cung chật vật.
Lần này, Xích Long đâm lao phải theo lao rồi.
Bên ngoài độ tiên môn, lão bà kịp thời đứng dậy mỉm cười nói hai ba câu giảng hòa, tạo cho Xích Long một bậc thang.
Xích Long cũng mượn cơ hội, nghiêm mặt nói rõ ý đồ...
" Độ tiên môn các ngươi vài ngày trước đến Đông Hải trừ yêu, Nội Môn đệ tử của các ngươi đã ngộ thương binh lính của Long tộc chúng ta !
Nhưng Long Vương cũng không muốn làm quá mức, ba năm sau Đông Hải tổ chức đại yến hội, mời tất cả các tiên môn của Đông Thắng Thần Châu cùng tham dự, không gặp không về .
Góp ý chút, chi của Vong Tình thượng nhân là "Tửu tự Cửu tiên nhân" là chín vị tiên nhân có tên bắt đầu bằng chữ Tửu, này có lẽ convert sai thành Tửu tựa Cửu tiên nhân.@Phạm Dũng Huynh biên sơ qua bài của đệ. Cơ bản đệ mới dịch vậy là khá tốt, nhưng chú ý mấy điểm:
- Bản dịch ko để số, chuyển thành chữ hết.
- Dấu chấm và phẩy, ngoặc đơn, kép... phải nằm sát chữ trước, sau đó cách khoảng rồi viết chữ tiếp, giống như huynh đang viết lúc này.
- Xem kỹ lại bài huynh biên, so với bản cũ để thấy lỗi mà tránh.
Chương 25 by Dũng Phạm
Vườn chăn nuôi của sư thúc
Lầu nhỏ này cao mười trượng, chia thành hai tầng, từ xa nhìn lại chính là hình một cái hồ lô lớn. Cảm hứng của “Nhà thiết kế trưởng” Lý Trường Thọ hẳn là từ hình dạng pháp bảo của người bạn thân Tửu Cửu, Tru Tà Như Ý Kiếm.
Chính là cái hô lô có thể hóa lớn hóa nhỏ, có thể mang người ngự không bay đi.
Lầu nhỏ đứng ở một chỗ trong ao, cách cửa chính tám mươi trượng có một cái giếng, ao và giếng thông với nhau.
Từ trên không quan sát, sẽ thấy đây là một tấm thái cực đồ có đường kính trăm trượng ở trong rừng, ao nước có hình dạng một con cá âm dương, lầu nhỏ và giếng nước là hai con mắt âm dương.
Đây là một tòa Phong thủy trận, có thể tạo được công hiệu trấn vận trừ tà, là trận pháp của Độ Tiên môn thuộc về nhân giáo nhất mạch, âm dương thái cực đồ cũng thuộc về đạo giáo này.
Ở phía trước lầu nhỏ, có một tấm biển gỗ ghi: “Đan phòng Tiểu Quỳnh phong."
Nếu nhìn kỹ, còn có thể thấy hai hàng chữ nhỏ ở dưới: “Bách Phàm điện cho phép, chuẩn xây lầu nhỏ luyện đan."
Đơn giản thì đây là một tòa kiến trúc đã có giấy chứng nhận.
Từ cửa chính đi vào, có một tấm bình phong bằng gỗ ở phía trước, sau tấm bình phong là một đan đỉnh cao sáu trượng.
Đan đỉnh này chiếm diện tích cực lớn. Nó dùng tử kim rèn đúc mà thành, trên đó khắc hơn trăm phương thuốc, thân nó cũng có rất nhiều cấm chế.
Chỉ là có rất nhiều “miếng vá’’ ở phần trên của lò đan, khiến nó trông khá tồi tàn.
Đây vốn là một đan đỉnh bỏ hoang, nhưng chỉ có phần trên của nó là bị nổ, Lý Trường Thọ và Linh Nga nhờ quan hệ của mình, mang nó về từ Bách Phàm điện, lại tốn mất nửa năm sửa chữa không ngừng, cuối cùng mới có thể sử dụng.
Đan đỉnh có ba chân, hai tai, bụng tròn, khắp nơi đều có hình dạng âm dương, tạo thành từng cái “cửa sổ’’ nhỏ, ngưng hỏa trận, cùng các linh trận khác và các cấm chế đều vô cùng hoàn chỉnh.
Qua nhiều lần Lý Trường Thọ tu bổ, uy năng của đan đỉnh này so với nguyên gốc chỉ kém ba thành.
Điều còn khó khăn hơn đó là, đan đỉnh này được mang về gần như không tốn bất cứ chi phí gì.
Những khối tử kim to lớn của đan đỉnh này còn có thể trấn áp hầu hết các đặc tính của những loại linh dược khác nhau. Lúc này lò luyện đan này đã trở thành bảo vật đáng giá nhất của Tiểu Quỳnh phong.
Toàn bộ lầu nhỏ, đều lấy cái đan đỉnh này làm trung tâm mà dựng lên.
Xung quanh đan đỉnh là mấy hàng giá đỡ, phía trên bày đầy những bình ngọc, hồ lô, hộp ngọc, với đủ các loại kích cỡ, bên trong cũng chứa rất nhiều các loại linh đan diệu dược đo đan đỉnh này luyện ra, nhưng đây đều là những đan dược thông thường.
Nơi đây được Lam Linh Nga sắp xếp một cách vô cùng ngăn nắp, vị tiểu sư muội này cũng đang bế quan tu hành, cố gắng tăng lên cảnh giới của mình.
Lúc Tửu Cửu từ bên ngoài nhảy vào, Lý Trường Thọ một thân trường bào màu xanh nhạt đang đứng cạnh đan đỉnh, hơn mười mấy viên đan dược màu vàng nhạt đang lơ lửng trong lòng bàn tay của hắn.
“Tiểu Trường Thọ, lại luyện được loại đan dược nào mới à?’’ Tửu Cửu tràn đầy tò mò nhanh chóng bước đến.
“Sư thúc, người muốn nếm thử? Vừa luyện thành Thanh Tâm Ngưng Thần đan, cải tiến một chút khẩu vị, hiệu quả cũng không tệ. ’’
Lý Trường Thọ thuận miệng hỏi, hai viên linh đan chậm rãi bay đến trước mặt Tửu Cửu. Tửu Cửu lấy nuốt vào, miệng nhai cót ca cót két như nhai kẹo, sau đó ợ một cái thật to, miệng tỏa ra một mùi thơm mát.
“Rất ngọt’’ Tửu Cửu duỗi tay phải ra: “Cho ta thêm mấy khỏa đi!"
Lý Trường Thọ tiện tay hút lấy một cái bình sứ bạch ngọc, đặt đan dược trong tay vào hết trong đó, rồi đưa bình sứ cho Tửu Cửu.
Tửu Cửu vẫn không rút tay về, nói: “Thần Tiên Túy và Giai Nhân Mị của tháng này?"
“Yên tâm, ta làm sao dám quên phần của sư thúc ngài."
Lý Trường Thọ cười khẽ, thành thật đưa lên hai cái bình ngọc có kích cỡ bằng bàn tay.
Tửu Cửu vội vàng mở bình ngọc hít một hơi, sau đó thở dài một cách thỏa mãn.
“Hình như, kỹ năng luyện đan và cất rượu của ngươi lại tăng lên.
Hôm nay có cần ta giúp gì không?
Hai tháng qua ngươi cũng không xây cất trận pháp, ta cũng không thể cứ đến đây ăn không được."
“Hôm nay không cần.” Lý Trường Thọ cười nói: "Sau hai mươi ngày, ta định mở lò để luyện chế một loại tiên đan với độ khó tương đối cao, thỉnh sư thúc đến đây tương trợ.”
Tửu Cửu thoải mái vỗ ngực, áo gai đoản sam lay động một trận.
“Không vấn đề! Ta sẽ giúp ngươi hết sức!
Sau hai mươi ngày phải không?"
“Không sai, sau hai mươi ngày.” Lý Trường Thọ nghiêm mặt nói: “Lần luyện chế đan dược này đối với đệ tử vô cùng quan trọng, một khi bắt đầu sẽ không cách nào dừng lại.
Nếu lúc đó sư thúc không rảnh rỗi, mong kịp thời báo trước cho đệ tử biết.
Mặt khác, không biết sư thúc có thể giúp đệ tử bảo mật việc này được không?"
“Đan dược gì vậy, sao có vẻ thần thần bí bí thế?"
“Một loại đan dược tên là Dung Tiên độc đan."
Tửu Cửu cả kinh: “Dung Tiên đan? Thứ này hình như còn có thể độc chết Chân Tiên
Ta đã nghe Ngũ sư huynh nói qua thứ này từ rất lâu về trước. Ngươi luyện cái đồ chơi này làm gì?"
Lý Trường Thọ cười nói: “Độc kỳ thật cũng là một loại dược tính, như đồ ăn có vị chua cay ngọt vậy.
Độc đan có thể dùng để giết người, cũng có thể dùng để cứu người;
Sư thúc cứ yên tâm, đệ tử cũng không có hận thù với ai, mà thực sự yêu thích cuộc sống của một tu sĩ, sẽ không tùy tiện đi làm mấy hành động thương thiên hại lý.
Nếu Dung Tiên đan luyện chế thành công, đệ tử sẽ biếu tặng sư thúc số lượng Giai Nhân Mị của một năm, coi như nằm ngoài thỏa thuận.”
“Thành giao!"
Tửu Cửu nắm tay lại đưa đến trước mặt Lý Trường Thọ. Lý Trường Thọ cũng nắm tay nhẹ nhàng đụng một cái. Mặt mày Tửu Cửu hớn hở nói:
“Sau hai mươi ngày ta lại tới nha."
“Sư thúc đi thong thả."
Trong tiếng cười, Tửu Cửu ngồi trên cái hồ lô lớn bay lên không trung Tiểu Quỳnh Phong.
Nàng quay đầu nhìn thoáng qua, đã thấy sương mù bay ra khắp nơi. Cơ hồ chỉ một cái chớp mắt, sương mù đã che phủ toàn bộ khu rừng, nhưng một trận gió nhẹ thổi qua, sương mù đã biến mất không thấy gì nữa.
Trong phạm vi ba mươi dặm, rừng rậm tựa hồ không có thay đổi gì so với lúc trước, nhưng nàng biết, tầng tầng đại trận bên trong kia đã bắt đầu vận chuyển.
“Về sau nếu muốn trêu chọc đám người lão Thất Bát, có thể dẫn bọn họ đến đây nha."
Tửu Cửu nhỏ giọng lầm bầm, nhưng lại nghĩ đến Lý Trường Thọ kia luôn bày ra một bộ dạng chững chạc đàng hoàng: “Vẫn nên chào hỏi hắn một cách thật tốt mới được, không thì hắn lại dõng dạc nói cái gì đại đạo lý."
Lắc đầu, Tửu Cửu ngồi trên hồ lô lớn phá không bay đi, rất nhanh trở về Phá Thiên Phong, bay vào mấy tầng đại trận trùng trùng điệp điệp, thân ảnh nhanh chóng biến mất.
Đó là nơi bế quan của chín đồ đệ Vong Tình thượng nhân, dựa vào thế núi mà xây dựng thành một mảnh kiến trúc lầu các dài liên miên.
Mặc dù “Tửu tựa Cửu tiên nhân” chỉ là một chi của Phá Thiên Phong nhất mạch, nhưng bọn họ dù có tu vi thấp nhất, thời gian tu luyện ngắn nhất cũng đã đạt đến Chân Tiên Cảnh, đãi ngộ lớn hơn hẳn so với sư đồ ba người Tề Nguyên.
Nơi đây không chỉ có tụ linh đại trận tuyệt hảo, còn có rất nhiều đệ tử tạp dịch, mấy chỗ xung quanh lầu các còn lập nên môn đại trận phòng hộ, xem như là một chỗ tu hành vô cùng lý tưởng.
Tửu Cửu nhỏ tuổi nhất, được các vị sư huynh sư tỷ sủng ái vô cùng, nơi ở gần Tửu Ô, ẩn ẩn được các vị sư huynh sư tỷ bảo hộ.
Lúc Tửu Cửu bế quan, những người khác tự nhiên thủ quan bảo vệ nàng.
Theo mấy ánh mắt nhìn trộm của các đệ tử tạp dịch, Tửu Cửu tự bay trở về phòng, đá đôi giày vải đi, chân trần nhảy lên trên giường bích ngọc, ôm lấy hai cái bình ngọc, cười khẽ hắc hắc ...
“Lần này uống ngươi trước, hay là uống ngươi trước đây?
Tiểu Thọ Thọ thật không tệ, vậy mà có thể làm ra thứ đồ tốt này
Ba năm sắp trôi qua, ‘Sông Hằng Thủy lão làm không công’ trước đó hắn chôn xuống cũng sắp lấy ra được, đến lúc đó nhất định phải uống thật sảng khoái!
Hôm nay uống một chút Giai Nhân Mị trước đi”
“Khụ Khụ Khụ!"
Bên ngoài lầu các, một đạo nhân cao năm thước ho khan một trận. Tửu Cửu đang nằm trên giường lập tức giấu kín hai cái bình ngọc, trừng mắt nhìn ra bên ngoài, thấy được người đến cũng nhẹ nhàng thở ra.
“Ngũ sư huynh vào nhanh đi, ta vẫn còn chưa có khai trận nha."
“Ta không phải trước đó bị Đại sư tỷ răn dạy sao, chúng ta dù có quen thuộc, nhưng vẫn phải có sự tôn trọng.” Tửu Ô cười nói, vừa mới đi được hai bước, liền ngừng lại.
Thực sự không có chỗ để đặt chân.
Nhìn trước mắt là một đống vò rượu, đoản sam, cái yếm... Tửu Ô vỗ vỗ cái trán, phàn nàn nói: “Tiểu Cửu ngươi cũng đã một ngàn tám trăm tuổi rồi, vậy mà đến cái phòng cũng không biết dọn."
Tửu Cửu ngửi ngửi mấy lần, khoát tay nói: “Không có mùi gì kì lạ, không sao đâu."
Nàng tiện tay cất bình ngọc nhận được vào trong pháp khí trữ vật, sau đó ngồi xếp bằng trên giường.
Tửu Ô khó khăn đi qua đống đồ lộn xộn trên mặt đất, ngồi vào cái bàn thấp bên cạnh, trầm ngâm vài tiếng.
“Gần đây, Tửu Cửu ngươi hình như rất thường xuyên ghé thăm Tiểu Quỳnh phong nha.” Tửu Ô cười nói: "Không biết ngươi đến đó làm gì?"
“Đến chơi thôi, còn có thể làm cái gì khác hả Ngũ huynh?" Tửu Cửu nháy mắt mấy cái: "Ngũ sư huynh sao tự dưng lại quan tâm ta vậy?"
“Không có gì, không có gì." Tửu Ô liên tục khoát tay, sau đó lại lúng túng gãi đầu, nghĩ đến nhiệm vụ mà mấy vị sư tỷ sư muội giao cho, nhất thời lại không thể nói nên lời.
Cái này phải nói thế nào đây?
Cũng không thể hỏi thẳng tiểu sư muội của mình, có phải ngươi động xuân tâm với ai đó trong Tiểu Quỳnh phong không?
Tửu Ô lúng túng nói tiếp: "Khục! Ta nhớ là, ngươi mới nhập môn có mấy chục năm, đã khá thân thiết với Tề Nguyên sư đệ nha."
“Đúng thế." Tửu Cửu gật đầu: "Lúc ấy Tề Nguyên sư huynh rất chiếu cố ta."
Tửu ô ngập ngừng: "Vậy ngươi... có phải hay không... ”
Tửu Cửu cau mày nói: “Ngũ sư huynh hôm nay làm sao vậy, cứ ấp a ấp úng mãi thế?"
“Ta, ta cái này . . . Ai!"
Tửu Ô giậm chân một cái: "Vậy ta cứ hỏi rõ ràng!
Khoảng thời gian gần đây, Tiểu Cửu ngươi mỗi ngày đều chạy đến Tiểu Quỳnh phong? Hiện tại ngươi đã bị cấm uống rượu, vậy mà tinh thần vẫn vui vẻ như vậy!
Ta và mấy vị sư tỷ suy nghĩ, có phải hay không, có phải hay không... ”
“Có phải cái gì?"
“Ngươi!"
“Ta?" Tửu Cửu nhíu mày, trong đôi mắt tràn đầy vẻ khó hiểu.
Tửu Ô lấy hết dũng khí, lớn tiếng chất vấn:
“Ngươi có phải hay không!
Sắp đột phá rồi...”
“Sao có thể đột phá dễ dàng như vậy?" Tửu Cửu trợn mắt một cái: "Ngươi nói với mấy vị sư tỷ không cần lo lắng, nếu ta gặp bình cảnh sẽ đi hỏi ý kiến các ngươi, sẽ không lỗ mãng phá quan."
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, ta về trước đây, ngươi cứ tu hành tiếp đi."
Tửu Ô chạy trối chết tới cửa, sau đó quay đầu lại hỏi: “Đúng rồi Tiểu Cửu, trước đó ngươi cầm về hai cái ổ nhện đã chết từ chỗ Tiểu Quỳnh phong. Ngươi hỏi hộ ta xem Trường Thọ sư điệt có còn hay không, ta dùng bảo vật và đan dược trao đổi với hắn."
“Ừm, ta biết rồi, lần sau ta sẽ hỏi giúp huynh."
Tửu Ô lập tức mỉm cười.
Từ hai năm trước, Tửu Cửu mang về ba ổ Trùng Đồng nhện, gã có được mấy cái tơ nhện, sinh hoạt lập tức có thêm rất nhiều niềm vui thú.
Nhất là khi đem vải tơ nhện đến đầm nước nơi tắm rửa của đạo lữ, một màn kia ....
“Chậc chậc." Tửu Cửu cúi đầu bước nhanh, mỗi bước đi đều vang lên tiếng gió.
“Ngũ sư huynh hôm nay sao lại kỳ quái như vậy, được rồi, chắc là lại cãi nhau với Tứ sư tỷ đây mà."
Tửu Cửu lắc đầu, sau đó mở trận pháp bên ngoài lầu các, ghé vào giường lấy ra hai cái bình ngọc, tiếp tục lâm vào khoảng thời gian vui vẻ này.
...
Tiểu Quỳnh phong, trong đan phòng.
Lý Trường Thọ đứng trước lò luyện đan, sau khi đặt dược liệu vào trong lò, quay người đi về phía bồ đoàn bên trái.
Tay trái hắn cầm một miếng ngọc bài, cẩn thận cảm thụ sự biến hóa của các đại trận ở khắp nơi, liên tục xác nhận không có gì nguy hiểm, tiện tay mở ra mấy cái cấm chế của đan lô, trong lò lập tức xuất hiện mấy ngọn lửa.
Mà hắn cũng ngồi xuống bồ đoàn phía trái đan lô, nhưng ngay lúc hắn nhập tọa, xung quanh người hắn nổ bùng lên những làn khói xanh, thân hình cũng biến mất trong nháy mất, chỉ để lại một tờ giấy hình người.
Khói xanh xung quanh người giấy lại biến thành hình dáng của Lý Trường Thọ, mà có một sợi khói xanh nhanh chóng bay vào lỗ nhỏ phía dưới bồ đoàn, biến mất không thấy gì nữa.
Huyễn Hình thuật, “Tuyệt chiêu” của Tề Nguyên lão đạo, đại đệ tử của lão hẳn phải biết cái này.
Thậm chí, hắn còn có thể biến ảo đồ vật nhiều hơn mấy lần so với sư phụ.
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản