Lạc Đinh Đang
Phi Thăng kiếp
Có nghĩa là chủ nhân bài viết có biết tên muội, phải hem?
Nãy giờ đúng là muội hông nói, nên thông tin đó đúng là liên quan đến tên muội roài![]()
Cao nhân! Tỷ soi kinh thiệt. Làm bên báo có khác.Có nghĩa là chủ nhân bài viết có biết tên muội, phải hem?
Nãy giờ đúng là muội hông nói, nên thông tin đó đúng là liên quan đến tên muội roài![]()
Cao nhân! Tỷ soi kinh thiệt. Làm bên báo có khác.Cũng nổ não với muội lắm tỷ mới suy ra được bao nhiêu đó. Thông tin muội cung cấp nó lòng vòng, ẩn ẩn hiện hiệnCao nhân! Tỷ soi kinh thiệt. Làm bên báo có khác.

Trảm mổ ta thấy từ tên pi ci đến cái cô nương này, hiểu dc ý của ai cũng muốn nổ nãoCũng nổ não với muội lắm tỷ mới suy ra được bao nhiêu đó. Thông tin muội cung cấp nó lòng vòng, ẩn ẩn hiện hiện![]()

:"> Tỷ có bỏ rơi một thông tin có thể trả lời thắc mắc của lão Trảm. Cơ mà, muội không nói đâu, tỷ tài nghệ cao tay lắm, không cẩn thận muội tự bán mình thì hay.Cũng nổ não với muội lắm tỷ mới suy ra được bao nhiêu đó. Thông tin muội cung cấp nó lòng vòng, ẩn ẩn hiện hiện![]()
Trảm mổ ta thấy từ tên pi ci đến cái cô nương này, hiểu dc ý của ai cũng muốn nổ não
![]()
Ta thấy nhà ngươi vẫn suy được mà.Hay quá!Lại là một ngày mưa.
Những cơn mưa trắng xóa, lạnh lẽo tí tách bên hiên nhà. Tôi ngồi cạnh cửa sổ ngắm mưa, cảm nhận từng cơn rét buốt đang len lỏi trong từng tế bào.
Thật lạnh.
Thật mát
Cảm giác thoải mái hẳn.
So với việc ngồi chịu sự oi ả của mùa hè nóng bức, tôi thích trời lạnh lẽo với những đợt gió, cơn mưa thế này hơn. So với việc cả người nóng ran và bức bách chỉ muốn đi bơi, tôi thích cảm giác lạnh thấu xương thịt, nằm lười trong chăn không muốn ra ngoài.
Những ngày thế này, tôi mới có nhiều thời gian để thư giãn tâm hồn mình. Những ngày thế này, câu chuyện của quá khứ đẹp đẽ mới được tôi lôi ra, tỉ mẩn khâu lại từng chút, từng chút một. Thêm giai điệu buồn và hợp tâm trạng, là nước mắt có thể ướt đẫm khuôn mặt bất cứ lúc nào.
Hôm nay cũng không ngoại lệ. Tôi lại nhớ cậu. Tôi cũng chẳng rõ nữa, chúng ta xa nhau bao nhiêu lâu rồi nhỉ? Tin nhắn cuối cùng gửi, chính xác là ngày bao nhiêu?
Cảm giác thật khó chịu làm sao. Chúng ta xa nhau vì cái gì? Thời gian? Khoảng cách? Hay vì chúng ta không còn tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn?
"Cậu đang ở đâu?"
Tôi đã tự hỏi câu đấy rất nhiều, rất nhiều lần. Tuy không nói lời chia tay, nhưng chúng ta đã dần phai nhạt những câu chuyện, phai nhạt tình cảm và lười hỏi thăm nhau mỗi ngày.
Và rồi mình "chia tay"
Tôi xóa tên cậu, xóa luôn cả số điện thoại lẫn tin nhắn. Tôi đã nghĩ mình có thể mạnh mẽ, có thể gồng gánh từng nấy sự chịu đựng. Tôi đã nghĩ mình có thể không cần cậu, chịu khó sống cùng nỗi đau một thời gian tôi sẽ quên được cậu.
Nhưng thật sự thì tôi thua rồi.
Tất cả mọi thứ về cậu, tôi đều giữ cẩn thận. Màn hình nền máy tính, tôi vẫn để ảnh cậu. Và trong vô thức, tôi vẫn nghĩ đến cậu. Tôi không đủ can đảm để bỏ nó sang một bên.
* * *
Tôi lại không thích mưa nữa.
Nó làm tôi nhớ cậu cồn cào.
Tôi lại không thích lạnh nữa.
Nó khiến tôi nghĩ quá nhiều về cậu.
Tôi ghét màu tím, ghét mùi chocolate, ghét tiếng anh thậm chí ghét luôn cả những người tên trùng với cậu.
Nó gợi hình ảnh cậu, bóng dáng cậu, gợi tất cả về cậu
. . . .
Mày là đứa hiểu tao nhất quả đất này cơ mà.
Mày là đứa hài hước, luôn chọc cười, luôn khiến tao vui cơ mà.
Tại sao giờ chúng ta lại chia kìa thế này?
Mày đã từng nói là ở đâu có tao, ở đó sẽ có mày. Mày luôn gần bên, luôn quan tâm, luôn để ý đến tao cơ mà? Tại sao hết lần này đến lần khác, mày lại khiến tao buồn vậy. Tại sao hết lần này đến lần khác, mày đều khiến tao khóc khi đọc lại những gì mày nói về tao vậy? Mày quá chân thành và thương tao sâu đậm nên khiến tao khóc đến mệt nhoài...
Còn người thứ hai thương tao sâu đậm như mày nữa không?
Liệu chúng ta có thể về bên nhau nữa không?
* * *
Cơn mưa, nó mang cậu đến bên tôi.
Nhưng cũng chính nó, đã đưa cậu biến mất khỏi tôi.
Thì ra quá khứ là cái đã qua nhưng không bao giờ là cái đã mất. Thời gian trôi cũng không thể làm đứt sợi dây buộc lòng ta với quá khứ...
Nó luôn là thứ đẹp nhất. Con người ta hay hoài niệm về cái quá khứ đẹp đẽ ấy, hoài niệm về cái điều mà mình tưởng chừng như đơn giản trong cuộc đời.
Những ngày có cậu, luôn là những ngày rất hạnh phúc.
Những ngày vắng cậu, luôn là những lúc buồn đau
Nhớ tôi không?
Chào nhé, chào cậu, hẹn gặp lại, vào một ngày không xa, mong hôm ấy trời thật đẹp, bầu trời cao vút, xanh ngắt, và có một chút gió nhẹ thổi qua, nhẹ nhưng thật mát, trong một mùa hè nóng lực, trái ngược với lần ta gặp lại sau mấy năm không gặp.
Xin chào, đã bao lâu mình không gặp nhau rồi cô gái nhỉ?

vậy hóa ra cô nương với hắn cũng hạp tính nhỉ, à quên theo bài hắn viết là ví Hoàng Nguyệt Anh cao tay hơn Gia Cát. Ngộ dc cái ẩn ý nữa là hắn tự nhận dưới cơ cô nương, hắn có lý lẽ cũng không thể mở miệngTa thấy nhà ngươi vẫn suy được mà.

À, 2 người đó giống nhau. Muội ấy có thể đọc được những bài mà tên pc đăng bên reader đấyTrảm mổ ta thấy từ tên pi ci đến cái cô nương này, hiểu dc ý của ai cũng muốn nổ não
![]()

vậy hóa ra cô nương với hắn cũng hạp tính nhỉ, à quên theo bài hắn viết là ví Hoàng Nguyệt Anh cao tay hơn Gia Cát. Ngộ dc cái ẩn ý nữa là hắn tự nhận dưới cơ cô nương, hắn có lý lẽ cũng không thể mở miệng
![]()
Ngộ nữa đi, ra được cả thiên hạ đại đạo nữa đấy.À, 2 người đó giống nhau. Muội ấy có thể đọc được những bài mà tên pc đăng bên reader đấy![]()
Cứ cảm thấy trong câu này của tỷ có thâm ý gì đó.Em mà biết trước thì em đã để viết cuối rồiHay quá!
Tỷ thích bài này của đệ! Sáng giờ đọc rất nhiều, chỉ có bài này là đong đầy cảm xúc. Sao không viết trễ tí, cho lên radio luôn
@Mạt Du để dành lại nè muội

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản