Mạn phép nêu lên ý kiến cá nhân:
Ý kiến trên rất hay nhưng con người phải có mục tiêu phấn đấu. Chứ cái gì cũng thỏa mãn thì sống không có trách nhiệm với cuộc đời của mình rồi. Người ta xe hơi, nhà cao tầng còn mình chỉ là một người bán rau ngoài lề đường. Phải đặt câu hỏi vì sao chứ? Là bởi vì ở tuổi trẻ mình sống không có trách nhiệm. Trong khi người ta học cái này, tìm hiểu cái kia thì mình la cà quán xá. Trong khi người ta đọc sách thì mình ngồi nghĩ ngợi vu vơ.
Có lẽ bạn đang hiểu lầm về chữ "tốt" ở đây, những vấn đề tôi đặt ra là nêu lên tiêu chuẩn về một mức sống tốt của một người bình thường, chứ không hề nói họ sẽ dừng lại ở đó.
Như đã nói, mỗi người đều có quan niệm về chữ "tốt" khác nhau, khi bạn thấy đi xe hơi ở nhà lầu là tốt, nhưng người khác lại cảm thấy chỉ cần đủ no đủ mặc là tốt, bạn không thể ép một người ăn mày phải phấn đấu để được đi xe hơi nhà lầu?
Và theo ý của bạn, một người bán rau họ không phải là người "sống tốt" hay sao? Tôi đang nghĩ bạn đang phân biệt về giai cấp giàu nghèo vào việc phân định một mức sống cơ bản.
Một người hạn bét có thể đặt mục tiêu vào hạng nhất, nhưng đừng tham vọng có thể một bước lên hạng nhất chỉ dựa vào chữ "học" và "cố gắng" được, mà phải cần có t.ư duy và đầu óc nữa. Mà hãy nên đặt mục tiêu trước mắt ở một nấc thang gần mình nhất.
Phấn đấu nỗ lực là tốt, ý bạn tôi hiểu, nhưng bạn nên dừng việc so sánh về cách sống của mình với người khác, như vậy chỉ khiến bạn tụt lùi lại phía sau mà thôi.
Và ý ban đầu của tôi chưa từng nói mình đang thỏa mãn với những gì mình có, mà đang tận hưởng và hướng nó theo mục tiêu tích cực mà không phải là tham vọng cái vượt xa tầm với với mình.
Người đã "sống tốt" chưa hẳn là người sẽ không thể tốt hơn được nữa, chỉ là họ muốn hay không mà thôi. Và tất nhiên, nếu họ không muốn, bạn cũng không có quyền phê phán gì về cuộc đời của họ cả.
Như đã nói:
Việc có tốt hay không có lẽ còn tùy thuộc vào sự thỏa mãn riêng t.ư của mỗi người, kẻ trông đủ, người mong dư, cái dư ở đây là một phạm trù lớn, trong nhiều mặt, nó quyết định tất yếu về những rủi ro vật chất (có thể hiểu là chi phí phát sinh), hoặc áp dụng cho các thành phần cộng đồng như từ thiện, quyên góp, cúng nhường, chay tăng,... hướng đến cái dư về vật chất không hẳn là điều xấu, tất cả đều phụ thuộc vào cách sống và suy nghĩ của mỗi người.
Riêng cá nhân mình thì thời gian không bao giờ là đủ cả. Bản thân hài lòng với 24h chỉ khi biết sắp xếp công việc.
Ở đây bạn đang nói hai ý, và tôi sẽ không hiểu lầm chứ nếu đang thấy hai ý này đang đối lập với nhau?
Bạn không cảm thời gian đủ với mình. Ý thứ 1.
Tôi đang thỏa mãn với 24h vì tôi biết sắp xếp công việc của mình. Ý thứ 2.
=> Có phải ý bạn đang nói là bạn không biết sắp xếp thời gian của mình nên cho rằng 24h là không đủ?
Nhưng tôi lại cảm thấy mình đang thỏa mãn với 24h. Có thể bạn đang phản biện nhưng ý bạn nêu ra chưa đủ để phản biện ý của tôi.
Cuối cùng, như ban đầu đã nói đó là cuộc sống và quan niệm của tôi, còn bạn đang nói về quan niệm cuộc sống của bạn, chúng ta có sự đối lập và không thông hiểu, nên những vấn đề của bạn nêu ra không hề thuyết phục được tôi.
Xin lỗi nếu đã nói gì đó khiến bạn không vui.
Thất lễ rồi.