Lỡ...

lâm lôi

Phàm Nhân
Ngọc
2,30
Tu vi
0,00
ta vừa bước qua ta
trên con đường kỷ niệm chỉ chạy một chiều không được quay lại
ngước nhìn ngày xưa, nhìn những buồn vui cứ lùi xa mãi
đớn đau lấp kín tâm hồn

ta bước qua ta về phía cô đơn
có gì chờ đợi ta trong quạnh quẽ
ta không muốn
ta không muốn phải tỏ ra mạnh mẽ
để trong phút giây ta được sống là mình
sống với nỗi buồn
sống với vô minh
như khi ta say, cả thế gian điên đảo
trong lòng ta nổi từng cơn giông bão
gió quật
cây rung
mưa táp
sấm ùng
mà ta gói lại trong hình hài tĩnh lặng

thời gian ơi
có bao giờ, gió hết thổi cho mặt nước lặng sóng
bao giờ mây thôi một đời phiêu du
bao giờ mặt trời thôi chẳng còn toả bóng
bao giờ đêm thôi không còn trông ngóng
bao giờ ta thôi ngơ ngác kiếm tìm...
 
Last edited by a moderator:

lâm lôi

Phàm Nhân
Ngọc
2,30
Tu vi
0,00
tiếng dế, tiếng côn trùng ro ro
tiếng màn đêm bên bờ đầm êm như nhung mềm mượt
tiếng ngọn đèn vàng hiu hắt nặng nề thở
trên cột đèn nép bên trụ tường rào đầy hoa
tiếng chó cắn văng vẳng từ xa xa
con đường vắng không bước chân lạo xạo
lá khẽ rơi vào thinh không gượng gạo
lỡ mùa thu nào biết rụng về đâu

nhành hoa hồng vươn nở trong đêm
tiếng chồi non cựa mình qua kẽ hở
lắng tai nghe dưới bầu trời rộng mở
tiếng thở dài
như than thở
ái oan
...
 
Last edited:

lâm lôi

Phàm Nhân
Ngọc
2,30
Tu vi
0,00
màn đêm buông như nhung
ngôn từ lại bất lực
im lặng vo ve
hơi thở như thực
chớp mắt như mơ

chập chờn nhớ
chập chờn qua
chập chờn gần
chập chờn xa
bóng người quen mà lạ
ta dõi người vội vã
bỏ quên...

nhạt nhoà
buồn tẻ vô biên
xác xơ, khô cằn như rơm rạ
phơi ngày nắng hanh
phơi tình buồn bã
lạc trôi
 

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top