Luận Truyện Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần - Lầu 2: Đại Tiền Bối Đáng Tin Cậy

Status
Not open for further replies.
Em đang chờ đợi khi bộ này kết thúc là bắt đầu cày bản dịch của chị . Đem bản dịch đi đóng quyển luôn .
15 , 16 quyển chứ mấy .
Thật sự thì em ước có nhà xuất bản nào mua bản quyền về in bán bộ này . Nhưng mà xa xôi quá.


Mua bản quyền thì cũng có, nhưng chỉ mới là bản quyền đăng online thôi, mà giờ họ cũng chỉ mới đăng lại từ đầu, chờ còn hơi lâu mới đến đoạn đăng trên mạng á, mà tầm mới đăng thế này thì sẽ tốn tiền lắm :)))) khi nào dịch + ra full thì nạp gói tháng đọc 1 lần cho đỡ tốn tiền, cỡ 30k :)))
 
Không biết mấy cái kiểu Xâu, Vọng Thiên, Nằm Thảo , Đại Gia Mày các kiểu có để nguyên không ?


Xâu là kiểu ngầu thôi, vọng thiên là nhìn trời, ngọa tào là cái đệch/đậu mợ, nhĩ đại gia là ông nội ngươi hoặc tương tự, lúc nói chuyện với biên tập bên kia thì họ bảo sẽ ko cắt mấy đoạn chửi thề đi, vì cắt hết thì nó lại thiếu hài rồi, còn dịch thì đương nhiên sẽ dịch rồi, vì VN mình cũng có nghĩa tương đương mà
 

MaQuang92

Phàm Nhân
Ngọc
-200,00
Tu vi
0,00
Vui quá đi ~ :cuoichet:) ôi sắp dịch đến c2000 rồi, mừng quá

Bởi vì thọ nguyên của tu sĩ dài dằng dặc đến vài vạn năm, nên trong chư thiên vạn giới thường xuất hiện tình huống người cha lấy đệ tử đời thứ 50 của một môn phái nào đó, sinh ra một cô con gái… cô con gái ra ngoài du lịch, không biết thế nào lại quen biết, hiểu nhau, mến nhau, rồi kết thành đạo lữ với lão tổ lập phái nhà mình.
“Nghe nói khi con gái ta ra ngoài lịch luyện, bị một tên giặc già hơn nó đến một vạn bảy ngàn tuổi lừa đi mất. Ta đã mài xong đại đao, toan xách đi dạy cho tên giặc già lừa con gái mình một bài học… ai ngờ vừa gặp nhau đã nhận ra đối phương là lão tổ tông lập phái nhà mình. Má nó chứ ta quỳ sấp mặt luôn.”
“Ngày mồng ba tháng ba, xuất quan, trời trong gió mát, cảnh giới tăng cao, tâm tình cực tốt. Ta bèn gọi hết con cháu họp mặt sum vầy, bày gia yến để ăn mừng. Trong bữa tiệc, bỗng thấy thằng chít của chút của chắt của cháu của cháu của cháu mình trở thành chồng của bà dì mình… Lòng đắng ngắt, dạ hiu hắt. Ta về bế quan tiếp một trăm năm đây, không có việc gì thì chớ tới quấy rầy ta, ta chỉ muốn yên tĩnh một mình…”
“Năm nay trong đại thọ tám nghìn của lão hủ, bà cố tổ đã tặng cho ta một món quà thật cảm động. Bà ấy đã sinh cho ta thêm một ông chú nhỏ. Về sau ông chú nhỏ này sẽ mừng sinh nhật cùng ngày với ta ~ Vui quá đi ~”
Bởi vậy gọi tộc huynh tộc đệ cho tiện, chứ đào gia phả ra có khi loạn não.
 

xson

Phàm Nhân
Ngọc
-194,05
Tu vi
0,00
Vui quá đi ~ :cuoichet:) ôi sắp dịch đến c2000 rồi, mừng quá

Bởi vì thọ nguyên của tu sĩ dài dằng dặc đến vài vạn năm, nên trong chư thiên vạn giới thường xuất hiện tình huống người cha lấy đệ tử đời thứ 50 của một môn phái nào đó, sinh ra một cô con gái… cô con gái ra ngoài du lịch, không biết thế nào lại quen biết, hiểu nhau, mến nhau, rồi kết thành đạo lữ với lão tổ lập phái nhà mình.
“Nghe nói khi con gái ta ra ngoài lịch luyện, bị một tên giặc già hơn nó đến một vạn bảy ngàn tuổi lừa đi mất. Ta đã mài xong đại đao, toan xách đi dạy cho tên giặc già lừa con gái mình một bài học… ai ngờ vừa gặp nhau đã nhận ra đối phương là lão tổ tông lập phái nhà mình. Má nó chứ ta quỳ sấp mặt luôn.”
“Ngày mồng ba tháng ba, xuất quan, trời trong gió mát, cảnh giới tăng cao, tâm tình cực tốt. Ta bèn gọi hết con cháu họp mặt sum vầy, bày gia yến để ăn mừng. Trong bữa tiệc, bỗng thấy thằng chít của chút của chắt của cháu của cháu của cháu mình trở thành chồng của bà dì mình… Lòng đắng ngắt, dạ hiu hắt. Ta về bế quan tiếp một trăm năm đây, không có việc gì thì chớ tới quấy rầy ta, ta chỉ muốn yên tĩnh một mình…”
“Năm nay trong đại thọ tám nghìn của lão hủ, bà cố tổ đã tặng cho ta một món quà thật cảm động. Bà ấy đã sinh cho ta thêm một ông chú nhỏ. Về sau ông chú nhỏ này sẽ mừng sinh nhật cùng ngày với ta ~ Vui quá đi ~”
đây là đoạn chương mấy thế ?
 

Ljghthouse

Phàm Nhân
Ngọc
59,39
Tu vi
0,00
Vui quá đi ~ :cuoichet:) ôi sắp dịch đến c2000 rồi, mừng quá

Bởi vì thọ nguyên của tu sĩ dài dằng dặc đến vài vạn năm, nên trong chư thiên vạn giới thường xuất hiện tình huống người cha lấy đệ tử đời thứ 50 của một môn phái nào đó, sinh ra một cô con gái… cô con gái ra ngoài du lịch, không biết thế nào lại quen biết, hiểu nhau, mến nhau, rồi kết thành đạo lữ với lão tổ lập phái nhà mình.
“Nghe nói khi con gái ta ra ngoài lịch luyện, bị một tên giặc già hơn nó đến một vạn bảy ngàn tuổi lừa đi mất. Ta đã mài xong đại đao, toan xách đi dạy cho tên giặc già lừa con gái mình một bài học… ai ngờ vừa gặp nhau đã nhận ra đối phương là lão tổ tông lập phái nhà mình. Má nó chứ ta quỳ sấp mặt luôn.”
“Ngày mồng ba tháng ba, xuất quan, trời trong gió mát, cảnh giới tăng cao, tâm tình cực tốt. Ta bèn gọi hết con cháu họp mặt sum vầy, bày gia yến để ăn mừng. Trong bữa tiệc, bỗng thấy thằng chít của chút của chắt của cháu của cháu của cháu mình trở thành chồng của bà dì mình… Lòng đắng ngắt, dạ hiu hắt. Ta về bế quan tiếp một trăm năm đây, không có việc gì thì chớ tới quấy rầy ta, ta chỉ muốn yên tĩnh một mình…”
“Năm nay trong đại thọ tám nghìn của lão hủ, bà cố tổ đã tặng cho ta một món quà thật cảm động. Bà ấy đã sinh cho ta thêm một ông chú nhỏ. Về sau ông chú nhỏ này sẽ mừng sinh nhật cùng ngày với ta ~ Vui quá đi ~”
Xin hỏi đạo hữu bộ này là bộ nào á:48::48:
 

CT4M

Phàm Nhân
Chuyển Ngữ Đỉnh Phong
Ngọc
101.555,43
Tu vi
0,31
Xâu là kiểu ngầu thôi, vọng thiên là nhìn trời, ngọa tào là cái đệch/đậu mợ, nhĩ đại gia là ông nội ngươi hoặc tương tự, lúc nói chuyện với biên tập bên kia thì họ bảo sẽ ko cắt mấy đoạn chửi thề đi, vì cắt hết thì nó lại thiếu hài rồi, còn dịch thì đương nhiên sẽ dịch rồi, vì VN mình cũng có nghĩa tương đương mà
chỗ "vọng thiên" tỷ chú ý nhé, vì có ở phần dẫn truyện thì nó là một hành động "nhìn trời/nhìn lên trời" nhưng trong các câu thoại của nhân vật thì đó là 1 câu cảm thán đó, đệ nghĩ nên giữ lại hán việt😀
 

CT4M

Phàm Nhân
Chuyển Ngữ Đỉnh Phong
Ngọc
101.555,43
Tu vi
0,31
Vọng Thiên :cuoichet: Chắc không còn ai nhớ nữa rồi :cuoichet:
Gắn với nó quả là một câu truyện dài, nhưng cũng là tật bệnh bắt nguồn từ tiểu quy quy nhà Bắc Phương Đại đế, nhắc lại mới thấy trong truyện có vài bệnh truyền nhiễm ghê gớm thật nào là virus Tam Lãng rồi đến tật bệnh Vọng thiên :cuoichet:
 

Ljghthouse

Phàm Nhân
Ngọc
59,39
Tu vi
0,00
Gắn với nó quả là một câu truyện dài, nhưng cũng là tật bệnh bắt nguồn từ tiểu quy quy nhà Bắc Phương Đại đế, nhắc lại mới thấy trong truyện có vài bệnh truyền nhiễm ghê gớm thật nào là virus Tam Lãng rồi đến tật bệnh Vọng thiên :cuoichet:
Bệnh "tìm đường chết " nữa, rồi đến " đâm tâm " của đám trang sức của TTH:22:
 
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top