Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan

Status
Not open for further replies.

trongkimtrn

Phàm Nhân
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
1.450,86
Tu vi
0,00
Hôm bữa ta có đọc cuốn Mang Xuống Tuyền Đài của John Grisham, nên bỗng nhớ trong thơ ca VN cũng có chuyện tình éo le chẳng kém, và muốn tìm ra ý nghĩa của mang xuống tuyền đài là gì. Thế là tìm ra bài này, xin trích lại cho ai đồng cảm và quan tâm.

o0o

Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan
Cũng đoạn than thở, Kiều có câu càng chan chứa nỗi ẩn ức não nuột:
Nợ tình chưa trả cho ai
Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan
(Câu 709 và 710)
giai_am_1_jums.jpg

Nói về tình, người ta thường dùng "tơ tình" (tơ tình đứt ruột lửa phiền cháy gan), "mối tình" (nỗi riêng còn mắc mối tình chi đây)... Những tơ, mối này kết tụ lại làm một, cô đọng thành khối tức "khối tình", thường để chỉ tình chung thuỷ giữa trai gái. Dùng tơ, mối có thể hình dung được cái tính chất của ái tình có sức mạnh giăng mắc, vướng víu.... như một ngó sen đã gãy mà tơ còn dính (ngẫu đoạn ty liên), và khi chúng kết tụ, cô đọng thành khối thì chất lượng càng cao, càng cứng càng nặng.

Người xưa lấy vật gì làm hình dung cho "khối tình" này?

Tại vùng Trúc Giang xưa ở Trung Hoa có một chàng lái buôn tên Quan Diệp Nhược yêu một thôn nữ tên Tần Thuý Hải. Cả hai yêu nhau tha thiết. Họ chờ ngày làm lễ thành hôn.

Quan Nhiệp Nhược phải đi buôn xa... Mỗi chuyến đi có cả hàng tháng. Và, mỗi chuyến đi như thế, chàng đều có hẹn ngày về. Ðúng ngày, nàng ra bến đón người yêu, thì lần nào chàng cũng đúng hẹn cả.

Thời gian xa nhau không lâu nhưng cả hai cảm thấy dài dằng dẳng, nỗi nhớ mong vẫn canh cánh bên lòng. Nhưng vì sự nghiệp để xây dựng gia đình được hạnh phúc, họ đành chịu đựng và cầu mong ngày sum họp nên duyên chồng vợ.

Mùa thu năm ấy, ngô đồng vừa rụng lá, Quan Diệp Nhược lại phải từ giã tạm chia tay cùng người yêu, lên đường sang Hồ Bắc buôn châu bán hợp với mấy người bạn. Cũng như thường lệ, nàng Tần ra tiễn. Chàng hẹn ngày này tháng sau trở về. Và, lần trở về này sẽ làm lễ thành hôn, đã có chút vốn liếng làm ăn ở địa phương, không phải đi xa nữa.

Nhưng chuyến này lại khác.

Ðến ngày hẹn, nàng Tần trang điểm, lòng hớn hở như nở hoa ra đón người yêu. Nàng mỏi mắt trông chờ suốt ngày đêm mà không thấy dạng chiếc thuyền buôn cũ đưa chàng trở về. Rồi ngày này sang ngày khác, mấy lần thu qua đông đến, nàng mỏi mòn mong ngóng đợi chờ nhưng bóng người yêu xưa chẳng thấy, tin tức cũng vắng bặt. Hay là chàng đã bỏ thân nơi đất khách quê người? Nàng đau đớn sống trong nỗi sầu thương mong nhớ. Rồi một ngày đông lạnh lẽo, tuyết rơi phủ trắng đầy trời, nàng Tần trút hơi thở trên giường bệnh.

Theo tục ở địa phương, những gái tiết trinh chết được hoả táng thi hài. Lửa đã đốt cháy thân xác nàng Tần thành tro, nhưng khi người ta bới đống tro tàn lạnh lẽo ấy, bắt gặp một quả tim đóng thành một khối long lanh như ngọc. Mọi người đều lấy làm lạ, cho nàng có một mối tình ẩn ức chi đây nên mới kết đọng thành khối.

Nhưng rồi, một hôm Quan Nhiệp Dược trở về. Sở dĩ chàng sai lời hẹn ước vì gặp phải tai nạn bất ngờ. Ngày về giữa đường, chàng bị bọn cướp chận đón cướp cả tiền bạc, thuyền bè. Một người bạn bị chúng giết, mấy gã chèo thuyền bỏ chạy tán loạn. Thế là chàng phải lênh đênh phiêu bạt, lại lâm trọng bệnh phải nương náu ở một ngôi chùa, tưởng phải bỏ xương nơi đất khách.

Cảm thương người yêu vì quá thương nhớ, lo sợ cho anh mà chết, Quan Diệp Nhược lấy làm đau đớn vô cùng. Chàng cầm lấy quả tim thành ngọc của người yêu mà khóc nức nở. Lạ thay, nước mắt của chàng rỏ xuống trên viên ngọc thì ngọc lại dần dần tan ra hoà theo giọt nước mắt của chàng.

Cổ tích Việt Nam cũng có chuyện:

Trương Chi là một chàng chèo đò.

Trương có giọng hát hay, có lúc thâm trầm, có lúc lảnh lót... với một tâm hồn nghệ sĩ. Những khi hoàng hôn vừa tắt sau dãy đồi xa, bóng đêm bao phủ không gian, lửa chài le lói trên mặt nước sông, thì trên con đò bồng bềnh trôi xuôi theo dòng, Trương lơi mái chèo, mơ màng cất tiếng hát. Giọng chàng trong trẻo, thánh thót... như giọng hót của chim sơn ca vào buổi bình minh.

Tiếng hát của Trương Chi đồng vọng rót vào lầu tây của một quan Tể tướng, làm động lòng của nàng trinh nữ Mỵ Nương. Rồi, mỗi đêm, nàng đứng tựa bên song cửa lầu, lắng nghe tiếng hát của chàng từ xa vẳng lại. Tiếng hát có mãnh lực quyến rũ, làm say sưa lòng xuân phơi phới của nàng. Một mối tình thầm kín, sâu xa bắt đầu nảy nở của một tiểu thư đài các đối với chàng chèo đò nghệ sĩ ngày càng thắm thiết.

Có đêm vắng tiếng hát của Trương Chi, Mỵ Nương bàng hoàng, cảm thấy một nỗi nhớ nhung đè nặng trong tâm t.ư. Nàng mang một mối tình câm lặng. Nàng mắc phải bệnh, ngày càng trầm trọng, thuốc thang không chữa được. Chỉ mỗi lần có tiếng hát ngoài sông văng vẳng vọng vào thì bệnh nàng đỡ được đôi phần.

Biết con gái cưng say mê tiếng hát của chàng chèo đò, quan Tể tướng bất đắc dĩ phải dời Trương Chi đến, vì chỉ có chàng mới chữa được bệnh của con.

Trước, với giọng hát trong trẻo, thánh thót làm rung động lòng người, Mỵ Nương tưởng tượng người hát phải là một trang tuấn tú. Vì chỉ có người như thế mới có giọng hát như thế. Nhưng khốn thay tạo vật đố toàn, cho được cái này thì rút mất cái khác, Trương Chi không phải là một con người như Mỵ Nương tưởng tượng qua giọng hát thánh thót, trong trẻo, thâm trầm.

Chàng nghệ sĩ chèo đò Trương Chi vai u thịt bắp, nước da đen đúa... Chàng xấu người quá. Mỵ Nương trông thấy chán nản, thất vọng nhưng bệnh dần lại khỏi hẳn.

Tưởng rằng đòi đến sẽ được thành duyên cùng người ngọc, lòng như mở cờ, không ngờ chán chường nỗi tủi nhục, Trương cực kỳ đau đớn, uất ức thành bịnh nặng. Cuối cùng, Trương chết.

Ba năm cải táng, da thịt của Trương đều tan rã. Chỉ còn quả tim đọng cứng lại thành viên ngọc rất đẹp. Có người đem dâng viên ngọc quả tim đó cho quan Tể tướng. Thấy viên ngọc to và đẹp, Tể tướng cho tiện thành chén uống trà.

Mỵ Nương lấy chén ngọc rót nước uống. Vừa nâng chén lên thì trong nước thấp thoáng có bóng hình người, vả lại có tiếng hát văng vẳng đâu đây. Mỵ Nương nhìn kỹ quả là hình bóng của Trương Chi, chàng chèo đò giàu tính nghệ sĩ, nàng đau đớn quá, ôm chén ngọc, nức nở. Nước mắt của nàng rỏ xuống chén ngọc làm chén ngọc dần dần vỡ tan theo giọt nước mắt của nàng.

"Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan" vì khi còn sống, "nợ tình chưa trả" được thì khi đến chết, tình kia vẫn còn canh cánh bên lòng (tình đã đặc thành khối) không tan mất được. Kiều đã cùng Kim Trọng thề nguyền "tóc mây một món dao vàng chia đôi", coi như một món nợ giữa nhau; nay Kiều vì gia biến, nàng không giữ vẹn được lời thề để thành nên đôi vợ chồng tức là nàng chưa trả được nợ. Như vậy thân dầu có chết đi, nhưng món nợ tình ấy vẫn còn đeo đẳng, không bao giờ tan.

Tản Ðà Nguyễn Khắc Hiếu cũng có câu:

Hay là thuở trước bậc tài danh
Ðôi đôi, lứa lứa cũng linh tinh
Giận duyên tủi phận, hờn ân ái
Ðất khách nhờ chôn một khối tình(Thăm mả cũ bên đường)

_Theo Ðiển tích Truyện Kiều - NXB Ðồng Tháp
 
Last edited:

trongkimtrn

Phàm Nhân
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
1.450,86
Tu vi
0,00
Lại có điển tich khác về câu nói trên.

o0o​

Ngày xưa ở huyện Thanh Trì có một anh chàng học trò nghèo họ Nguyễn. Anh ta mồ côi cha, cửa nhà sa sút. Người mẹ làm nghề chống đò ngang cố nuôi cho con ăn học. Nhưng nghề đó không đủ nuôi cả mẹ liền con. Nhiều lúc anh ta phải nghỉ học trở về chống đò thay mẹ tuổi già sức yếu. Nhà anh ta là một túp lều dựng bên sông. Anh có giọng hát rất hay lại rất đẹp trai làm cho những cô gái vùng đó phải say mê ngây ngất. ở bên kia sông có nhà phú ông họ Trần. Phú ông có một cô gái chưa chồng. Thỉnh thoảng cô gái vẫn gặp anh chàng học trò chống đò qua lại cho khách bộ hành.

mqdefault.jpg

Thấy người hàn sĩ trẻ tuổi, nàng đâm ra quyến luyến. Nhất là những buổi chiều hè, nghe tiếng hát của anh văng vẳng bên sông, nàng không thể cầm lòng được. Một hôm nàng đánh bạo nhờ một con nhài thân tín mang một cái trâm và một chiếc quạt đến tặng người mà mình thầm mơ trộm tưởng. Nàng còn dặn chàng cứ nhờ người đến dạm hỏi, đã có mình tay trong, việc hôn nhân chắc thế nào rồi cũng sẽ thành. Anh chàng nhận được tặng vật vừa mừng vừa lo. Anh ta thưa lại với mẹ để nhờ mẹ tìm cách lo liệu. Bà mẹ bảo con:

– Con đừng có chơi trèo, mang lấy một tiếng cười vô ích. Nhưng anh ta thì rất tin tưởng;

– Mẹ cứ cố liệu cho con đi. Cô ấy đã thương con thì dù có một trăm chỗ lệch cũng kê được bằng mẹ ạ. Bà mẹ chiều con, nhờ một người khéo ăn khéo nói mang trầu cau sang thưa chuyện. Khi phú ông vừa nghe người mối ngỏ lời cầu thân, vẻ khinh thị đã hiện ra trên nét mặt. Hắn không đợi hỏi ý con gái, trả ngay lễ vật lại. Người mối nói: “Thưa cụ, anh chàng họ Nguyễn bẩm tính thông minh và khôi ngô”. Hắn đáp một cách mỉa mai: “Con gái tôi ngu đần, xấu xí, đâu dám sánh duyên với người tài mạo tốt vời”. Người mối vẫn bền chí ngồi lại, nhắc đến tương lai tốt đẹp của đôi vợ chồng một khi chàng trai hiển đạt. Nhưng phú ông vẫn gạt đi:

– Con gái của tôi không có số làm bà đâu, đừng nhiều lời vô ích. Rồi hắn đuổi khéo người mối về với câu thách:


– Muốn lấy con gái ta hãy mang ba trăm lạng vàng đến làm sính lễ. Nghe người mối kể lại anh chàng vừa buồn vừa thẹn. Qua ngày hôm sau, anh ta thưa với mẹ:

– Mẹ cứ tin ở con, con sẽ đi lập nghiệp để kiếm tiền về cưới vợ cho mẹ xem. Nói rồi bỏ nhà đi biệt. Lại nói chuyện cô gái phú ông thấy cha không thuận lấy làm buồn rầu, chưa biết tính thế nào. Đang cơn phiền muộn lại nghe tin người yêu đi mất, nàng vô cùng chua xót. Nàng đâm ra tưởng nhớ anh chàng chống đò không có cách gì nguôi được. Dần dần vì thế sinh bệnh. Phú ông cố tìm thầy chạy thuốc, nhưng người nàng ngày một gầy mòn. Nụ hoa mới nảy cành không ngờ đã sớm héo tàn và rơi rụng. Phú ông thương tiếc sai người hỏa táng theo như lời trối của con. Khi gạt đống tro của người bạc mệnh, người ta tìm được một khối bằng cái đấu, đỏ như son và trong suốt như thủy tinh. Phú ông đưa về rồi sau đó thuê thợ tiện tiện thành chén trà dùng làm đồ thờ con gái. Mỗi lần pha nước vào chén trà người ta thấy có bóng anh con trai chống đò ngang ở trong đó. Biết là con gái chết vì tương t.ư anh học trò khó đến hỏi ngày nọ, phú ông rất lấy làm hối hận.

* * *

Anh chàng họ Nguyễn cất chân ra đi với hai bàn tay trắng. Trải qua khá nhiều ngày gian truân, cuối cùng anh làm môn khách cho một ông quan trấn tướng của triều đình đóng ở Cao Bằng. Anh là người có nhiều tài nên dần dần lấy được lòng tin cậy của chủ. Anh đã giúp chủ nhiều việc quan trọng ở biên thùy rất đắc lực, và cũng do đó kiếm được rất nhiều tiền. Sau ba năm anh đã để dành được 300 lạng vàng. Thấy trong tay đã có đủ tiền để cưới 55 56 người yêu, một hôm anh xin phép trấn tướng trở về quê hương. Trên đường về, anh chàng họ Nguyễn lòng mừng khấp khởi. Không ngờ khi về đến nhà thì nghe tin người yêu đã không còn nữa. Anh sang nhà phú ông, nước mắt đầm đìa cả tay áo gấm. Phú ông hết lời từ tạ rồi đưa chén trà cho anh xem. Nghe kể chuyện, anh chàng lại càng thổn thức. Nhưng khi những giọt nước mắt rơi vào chén, chén tự nhiên tan ra huyết ướt đẫm cả tay.
20160304-roi-le-chuyen-tinh-buon-cua-chang-trai-hai-phong-xa-nguoi-yeu-3-nam-1.jpg

Từ đó xuất hiện câu ca dao:

Nợ tình chưa trả cho ai,
Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan.
 
Last edited:

trongkimtrn

Phàm Nhân
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
1.450,86
Tu vi
0,00
Phương Đông là vậy, còn trời Tây cũng có những mối tình đau khổ không kém. Nổi tiếng nhất có lẽ là chuyện tình của chàng Romeo và Juliet, đau đớn sao thấu khi tận mắt thấy người yêu thương chết ngay trước mặt mình trong sự bất lực tự trách.:hutthuoc:

Chuyện đó xảy ra thời phong kiến, trong truyện dân gian cũng có nhiều truyền thuyết thần thoại khác, ví như ở Hy Lạp.

o0o
Đừng yêu vợ quá thiết tha. Yêu nhiều mà lại hóa ra phụ lòng

Trong thần thoại Hy Lạp có câu chuyện Orphée/Orpheus, con của Apollon - Thần Ánh sáng, Nghệ thuật, Tiên tri và Calliope - Nữ thần của thi ca. Chàng là nhạc sĩ đại tài, khi cất lên tiếng đàn có thể làm thay đổi mọi sự vật ở trần gian; dù là ác thú hung bạo nhất cũng trở nên thánh thiện, chan hòa yêu thương. Orphée yêu Eurydice - Nữ thần của núi sông thơ mộng; nhưng chẳng may một ngày nàng bị rắn độc cắn chết.

Nhớ thương vợ đến vụn vỡ trái tim, héo khô tâm trí, Orphée quyết định xuống âm ty tìm vợ. Đến âm ty, Orphée đã gẩy lên tiếng đàn tuyệt diệu, như âm thanh của chín cõi càn khôn đang khiêu vũ trên phím đàn, khiến quỷ thần phải cảm động. Ma lực của tiếng đàn mạnh đến nỗi vợ chồng chúa âm ty là Hadès và Persphone động lòng thương hại, trả lại Eurydice cho chàng.

5-1_2088255.jpg
Trong văn chương của nhân loại, có phải chỉ mỗi Orphée xuống cõi âm tìm vợ? Không! Người chồng thủy chung, yêu thương vợ nhất nước Nam ta là Phạm Công, cũng đã có hành trình tìm vợ là Cúc Hoa tương tự. Theo truyện cổ tích Việt Nam, Diêm vương cũng cảm động trước tấm lòng của Phạm Công nên cho Cúc Hoa tái sinh.

Vợ chồng cùng trở về dương thế và nhà vua đã nhường ngôi cho Phạm Công. Từ đó, gia đình Phạm Công - Cúc Hoa đời đời vinh hiển. Kết thúc của Orphée thì khác hẳn. Bi đát. Đau đớn. Đầy nước mắt. Nguyên do, chúa âm ty bằng lòng cho Orphée dẫn vợ về cõi trần, nhưng với điều kiện là dọc đường đi chàng tuyệt đối không được ngoái lui nhìn vợ.
111014kpchuyentinhhylap05.jpg

Lúc sắp ra khỏi ranh giới cõi âm, Orphée chợt hồi hộp, hoang mang, âu lo không biết Eurydice có đang theo sau mình không hay chúa âm ty đã phỉnh gạt mình? Không kiềm chế được, Orphée ngoảnh lại nhìn. Một tiếng sét nổ vang, Eurydice ngã quỵ xuống chết thêm lần nữa, thân thể tan biến thành mây khói. Vĩnh viễn Orphée không còn được gặp vợ nữa. Từ đó Orphée dở sống dở chết, lúc nào cũng kêu gào đòi lại Eurydice; bất chấp quanh mình là rất nhiều giai nhân. Không được đoái hoài, cuối cùng các người đẹp nổi giận, xúm lại cấu xé chàng tan nát.

Phải chăng vì tình chồng nghĩa vợ, người ta mới chấp nhận thử thách gian nan đến vậy? Với người yêu, liệu điều đó có xảy ra? Rất khó có câu trả lời. Chỉ biết, không thiếu những câu chuyện, những người đang yêu tìm đến cái chết vì tình. Tiêu biểu nhất mà cả nhân loại đều biết là trường hợp Romeo và Juliet, nhưng tội tình nhất lại là chàng Trương Chi vì chàng không có được tình yêu của Mỵ Nương như Juliet đã yêu Romeo.

Vì thế, tiếng lòng của chàng ngàn vạn đời sau vẫn khiến nhân gian ứa lệ: “Nợ tình chưa trả cho ai/Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan”. Dường như chỉ thấy vợ chồng tìm nhau mới dám dấn thân xuống cõi tuyền đài; còn người tình tìm nhau bất quá cũng chỉ là: “Tìm em xa gần, đất trời rộn ràng/ Tìm trong sương hồng, trong chiều bạc mệnh/ Trăng tàn nguyệt tận chưa từng tuyệt vọng đâu em” (Trịnh Công Sơn); hay: “Tìm nhau trong thống khổ/ Tìm nghe câu than thở/ Tìm nhau như góa phụ tìm mộ bia” (Phạm Duy).

71474_672085206171991_2421434757256224767_n_20959399.jpg
Trong tình yêu, có lẽ ai ai cũng thế. Thế mới biết, tình chồng nghĩa vợ mới thật sự có giá trị tuyệt đối trong kiếp nhân sinh. Trong tập thơ đang in Yêu một người là nuôi dưỡng đức tin (NXB Hội Nhà văn), y viết: “Lúc ấy thượng đế bảo rằng nếu yêu ta thì các ngươi hãy sinh con đẻ cái. Không gì đẹp hơn hình ảnh người đàn bà bụng mang dạ chửa bởi đó chính là hình ảnh của ta”. Đơn giản bởi chỉ từ đó mới có thể mở ra một sự tiếp nối, bằng không thì tình yêu dù đẹp đến mấy cuối cùng cũng bằng không.

Trở lại chuyện tình của Orphée, còn nhớ thi sĩ Bùi Giáng từng bình bằng mấy câu lục bát:

Đừng yêu vợ quá thiết tha
Yêu nhiều mà lại hóa ra phụ lòng
Trên đường khúc khuỷu long đong
Cũng đừng chối bỏ bướm ong với đời

Chung tình chi lắm ai ơi
Cho mòn ruỗng thịt, cho rời rã hương
Lối lui, nẻo tiến, đôi đường
Đủ ngần ấy điệu, mới đúng phường người ngoan


Thơ là tiếng lòng, lòng thế nào thì câu chữ ra thế ấy, khó có thể uốn éo, giả vờ. Nên, có người ngờ rằng, đó cũng chính là nỗi lòng của Bùi Giáng khi nhìn lại chính mình. Phải chăng đó là cách ông tự nhủ lòng khi hình ảnh người vợ chết trẻ, khoảng năm 1948 tại Trung Phước (Quảng Nam), luôn ám ảnh thường trực trong trí nhớ. Đôi khi cũng cần tự biết dập tắt ngọn lửa nhớ thương cứ âm ỉ trong cõi lòng tan nát. Biết quên cũng là một liều thuốc màu nhiệm. Để rồi lại tái sinh. Nói thì nói thế nhưng khó lắm! Khó đến mức nào? Hãy nghe Xuân Diệu tâm tình:

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc


Điều kỳ diệu nhất của tình yêu là gì? Chỉ có thể là, một khi đã nhìn rõ ràng kết thúc của nó, nói như Xuân Diệu: “Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương” nhưng vẫn quyết tin là không, cứ lì lợm bước tiếp. Bước đi và cất tiếng hát trong vô vọng.
 
Last edited:
G

Glomed

Guest
Hôm bữa ta có đọc cuốn Mang Xuống Tuyền Đài của John Grisham, nên bỗng nhớ trong thơ ca VN cũng có chuyện tình éo le chẳng kém, và muốn tìm ra ý nghĩa của mang xuống tuyền đài là gì. Thế là tìm ra bài này, xin trích lại cho ai đồng cảm và quan tâm.

o0o

Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan
Cũng đoạn than thở, Kiều có câu càng chan chứa nỗi ẩn ức não nuột:
Nợ tình chưa trả cho ai
Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan
(Câu 709 và 710)
giai_am_1_jums.jpg

Nói về tình, người ta thường dùng "tơ tình" (tơ tình đứt ruột lửa phiền cháy gan), "mối tình" (nỗi riêng còn mắc mối tình chi đây)... Những tơ, mối này kết tụ lại làm một, cô đọng thành khối tức "khối tình", thường để chỉ tình chung thuỷ giữa trai gái. Dùng tơ, mối có thể hình dung được cái tính chất của ái tình có sức mạnh giăng mắc, vướng víu.... như một ngó sen đã gãy mà tơ còn dính (ngẫu đoạn ty liên), và khi chúng kết tụ, cô đọng thành khối thì chất lượng càng cao, càng cứng càng nặng.

Người xưa lấy vật gì làm hình dung cho "khối tình" này?

Tại vùng Trúc Giang xưa ở Trung Hoa có một chàng lái buôn tên Quan Diệp Nhược yêu một thôn nữ tên Tần Thuý Hải. Cả hai yêu nhau tha thiết. Họ chờ ngày làm lễ thành hôn.

Quan Nhiệp Nhược phải đi buôn xa... Mỗi chuyến đi có cả hàng tháng. Và, mỗi chuyến đi như thế, chàng đều có hẹn ngày về. Ðúng ngày, nàng ra bến đón người yêu, thì lần nào chàng cũng đúng hẹn cả.

Thời gian xa nhau không lâu nhưng cả hai cảm thấy dài dằng dẳng, nỗi nhớ mong vẫn canh cánh bên lòng. Nhưng vì sự nghiệp để xây dựng gia đình được hạnh phúc, họ đành chịu đựng và cầu mong ngày sum họp nên duyên chồng vợ.

Mùa thu năm ấy, ngô đồng vừa rụng lá, Quan Diệp Nhược lại phải từ giã tạm chia tay cùng người yêu, lên đường sang Hồ Bắc buôn châu bán hợp với mấy người bạn. Cũng như thường lệ, nàng Tần ra tiễn. Chàng hẹn ngày này tháng sau trở về. Và, lần trở về này sẽ làm lễ thành hôn, đã có chút vốn liếng làm ăn ở địa phương, không phải đi xa nữa.

Nhưng chuyến này lại khác.

Ðến ngày hẹn, nàng Tần trang điểm, lòng hớn hở như nở hoa ra đón người yêu. Nàng mỏi mắt trông chờ suốt ngày đêm mà không thấy dạng chiếc thuyền buôn cũ đưa chàng trở về. Rồi ngày này sang ngày khác, mấy lần thu qua đông đến, nàng mỏi mòn mong ngóng đợi chờ nhưng bóng người yêu xưa chẳng thấy, tin tức cũng vắng bặt. Hay là chàng đã bỏ thân nơi đất khách quê người? Nàng đau đớn sống trong nỗi sầu thương mong nhớ. Rồi một ngày đông lạnh lẽo, tuyết rơi phủ trắng đầy trời, nàng Tần trút hơi thở trên giường bệnh.

Theo tục ở địa phương, những gái tiết trinh chết được hoả táng thi hài. Lửa đã đốt cháy thân xác nàng Tần thành tro, nhưng khi người ta bới đống tro tàn lạnh lẽo ấy, bắt gặp một quả tim đóng thành một khối long lanh như ngọc. Mọi người đều lấy làm lạ, cho nàng có một mối tình ẩn ức chi đây nên mới kết đọng thành khối.

Nhưng rồi, một hôm Quan Nhiệp Dược trở về. Sở dĩ chàng sai lời hẹn ước vì gặp phải tai nạn bất ngờ. Ngày về giữa đường, chàng bị bọn cướp chận đón cướp cả tiền bạc, thuyền bè. Một người bạn bị chúng giết, mấy gã chèo thuyền bỏ chạy tán loạn. Thế là chàng phải lênh đênh phiêu bạt, lại lâm trọng bệnh phải nương náu ở một ngôi chùa, tưởng phải bỏ xương nơi đất khách.

Cảm thương người yêu vì quá thương nhớ, lo sợ cho anh mà chết, Quan Diệp Nhược lấy làm đau đớn vô cùng. Chàng cầm lấy quả tim thành ngọc của người yêu mà khóc nức nở. Lạ thay, nước mắt của chàng rỏ xuống trên viên ngọc thì ngọc lại dần dần tan ra hoà theo giọt nước mắt của chàng.

Cổ tích Việt Nam cũng có chuyện:

Trương Chi là một chàng chèo đò.

Trương có giọng hát hay, có lúc thâm trầm, có lúc lảnh lót... với một tâm hồn nghệ sĩ. Những khi hoàng hôn vừa tắt sau dãy đồi xa, bóng đêm bao phủ không gian, lửa chài le lói trên mặt nước sông, thì trên con đò bồng bềnh trôi xuôi theo dòng, Trương lơi mái chèo, mơ màng cất tiếng hát. Giọng chàng trong trẻo, thánh thót... như giọng hót của chim sơn ca vào buổi bình minh.

Tiếng hát của Trương Chi đồng vọng rót vào lầu tây của một quan Tể tướng, làm động lòng của nàng trinh nữ Mỵ Nương. Rồi, mỗi đêm, nàng đứng tựa bên song cửa lầu, lắng nghe tiếng hát của chàng từ xa vẳng lại. Tiếng hát có mãnh lực quyến rũ, làm say sưa lòng xuân phơi phới của nàng. Một mối tình thầm kín, sâu xa bắt đầu nảy nở của một tiểu thư đài các đối với chàng chèo đò nghệ sĩ ngày càng thắm thiết.

Có đêm vắng tiếng hát của Trương Chi, Mỵ Nương bàng hoàng, cảm thấy một nỗi nhớ nhung đè nặng trong tâm t.ư. Nàng mang một mối tình câm lặng. Nàng mắc phải bệnh, ngày càng trầm trọng, thuốc thang không chữa được. Chỉ mỗi lần có tiếng hát ngoài sông văng vẳng vọng vào thì bệnh nàng đỡ được đôi phần.

Biết con gái cưng say mê tiếng hát của chàng chèo đò, quan Tể tướng bất đắc dĩ phải dời Trương Chi đến, vì chỉ có chàng mới chữa được bệnh của con.

Trước, với giọng hát trong trẻo, thánh thót làm rung động lòng người, Mỵ Nương tưởng tượng người hát phải là một trang tuấn tú. Vì chỉ có người như thế mới có giọng hát như thế. Nhưng khốn thay tạo vật đố toàn, cho được cái này thì rút mất cái khác, Trương Chi không phải là một con người như Mỵ Nương tưởng tượng qua giọng hát thánh thót, trong trẻo, thâm trầm.

Chàng nghệ sĩ chèo đò Trương Chi vai u thịt bắp, nước da đen đúa... Chàng xấu người quá. Mỵ Nương trông thấy chán nản, thất vọng nhưng bệnh dần lại khỏi hẳn.

Tưởng rằng đòi đến sẽ được thành duyên cùng người ngọc, lòng như mở cờ, không ngờ chán chường nỗi tủi nhục, Trương cực kỳ đau đớn, uất ức thành bịnh nặng. Cuối cùng, Trương chết.

Ba năm cải táng, da thịt của Trương đều tan rã. Chỉ còn quả tim đọng cứng lại thành viên ngọc rất đẹp. Có người đem dâng viên ngọc quả tim đó cho quan Tể tướng. Thấy viên ngọc to và đẹp, Tể tướng cho tiện thành chén uống trà.

Mỵ Nương lấy chén ngọc rót nước uống. Vừa nâng chén lên thì trong nước thấp thoáng có bóng hình người, vả lại có tiếng hát văng vẳng đâu đây. Mỵ Nương nhìn kỹ quả là hình bóng của Trương Chi, chàng chèo đò giàu tính nghệ sĩ, nàng đau đớn quá, ôm chén ngọc, nức nở. Nước mắt của nàng rỏ xuống chén ngọc làm chén ngọc dần dần vỡ tan theo giọt nước mắt của nàng.

"Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan" vì khi còn sống, "nợ tình chưa trả" được thì khi đến chết, tình kia vẫn còn canh cánh bên lòng (tình đã đặc thành khối) không tan mất được. Kiều đã cùng Kim Trọng thề nguyền "tóc mây một món dao vàng chia đôi", coi như một món nợ giữa nhau; nay Kiều vì gia biến, nàng không giữ vẹn được lời thề để thành nên đôi vợ chồng tức là nàng chưa trả được nợ. Như vậy thân dầu có chết đi, nhưng món nợ tình ấy vẫn còn đeo đẳng, không bao giờ tan.

Tản Ðà Nguyễn Khắc Hiếu cũng có câu:

Hay là thuở trước bậc tài danh
Ðôi đôi, lứa lứa cũng linh tinh
Giận duyên tủi phận, hờn ân ái
Ðất khách nhờ chôn một khối tình(Thăm mả cũ bên đường)

_Theo Ðiển tích Truyện Kiều - NXB Ðồng Tháp

vậy là khối tình ở đây lại là Xá Lợi ư?:phaikhongday:
 

trongkimtrn

Phàm Nhân
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
1.450,86
Tu vi
0,00
Về nguồn gốc các chòm sao, trong thần thoại Hy Lạp cũng có chuyện kể thế này.

o0o
Chuyện tình Artemis – Orion

Artemis vốn là nữ thần săn bắn, đã từng lập một lời thề sẽ không bao giờ kết hôn để bảo vệ trinh tiết. Song, trước tài năng và vẻ đẹp của chàng thợ săn Orion, Artemis đã đem lòng say mê ngay từ cái nhìn đầu tiên.

img_20140801221532872.jpg

Artemis - nữ thần Mặt trăng và săn bắn đem lòng yêu một thợ săn người trần là Orion.

Dẫu vậy, dù yêu nhau mãnh liệt, cùng nhau đi săn, ăn tối nhưng Artemis vẫn luôn tuân theo lời thề của mình chưa một lần ngủ với Orion.

Chuyện tình đẹp như mơ của hai người bị chính người anh em sinh đôi của Artemis - thần Mặt trời Apollo ngăn cản. Thần luôn cho rằng dù Artemis có lý trí thế nào cũng sớm muộn gì cũng kết hôn với Orion. Vì vậy, Apollo đã thừa lúc Orion đang bơi xa bờ, nhìn từ xa chỉ thấy đầu chàng là một chấm đen nhỏ trên mặt nước bèn tới gặp Artemis.

Apollo chê khả năng bắn cung của Artemis và thách nàng bắn trúng chấm đen nhỏ đang di chuyển trên đại dương. Vì quá nóng giận trước sự giễu cợt của anh trai, Artemis giương cung và bắn thẳng vào mục tiêu mà Apollo chỉ - đầu của Orion.

Diane_auprecs_du_cadavre_dOrion-1685-louvre-Daniel-seiter.jpg

Tác phẩm “Diana đau khổ trước cái chết của Orion”, Daniel Seiter, 1685. Nữ thần đeo vương miện, ngồi trên mây, ra chiều tiếc nuối chàng trai mình lỡ bắn chết. Cái ông râu ria ôm lu kia là một thần sông, nhưng thực tế thì Orion bị bắn chết trên biển, nên không biết sông ngòi có mặt ở đây để làm gì.

Mũi tên bay đi rất nhanh và tất nhiên, giết chết Orion. Khi xác chàng dạt vào bờ, Artemis đau đớn tột cùng và nhận ra chính tay mình đã giết chết người yêu. Thần đau buồn và hóa thân xác Orion thành một chòm sao để hàng đêm có thể ở bên cạnh người yêu đã khuất của mình.

tinhhoa.net-RrZQMk-20150228-orion---chom-sao-than-bi-nhat-tren-bau-troi-dem.jpg
Hình ảnh chàng dũng sĩ Orion hóa thân thành một chòm sao trên bầu trời, luôn sát cánh bên nữ thần Artemis.
 
Last edited:
Status
Not open for further replies.

Những đạo hữu đang tham gia đàm luận

Top