ĐổiTênGiaBảo
Phàm Nhân
giờ đi ngủGiờ Hắc thức xem bóng, các bác thức vì gì![]()
) nãy giờ nằm gặm nhấmnỗi đau

giờ đi ngủGiờ Hắc thức xem bóng, các bác thức vì gì![]()
) nãy giờ nằm gặm nhấm
Văn hoá trung quốc ăn sâu vào tâm trí người dân Việt . Ảnh hưởng của việc xem quá nhiều phim kiếm hiệp kim dungta đâu có nói nàng có tình cảm với ta đâu??? ta lựa chọn rút lui vì cảm thấy k xứng với nàng... k đủ can đảm để tiến tới với nàng :'(

...Có gì mà phải suy xét
...cứ thế tỏ tình được thì vui không được thì thôi
. Cần gì phải đắn đo để rồi mà tiếc nuố
i,,,biết đâu người kia cũng thích thì sao ?
Hóng chiêu của đạo hữuHôm nay tâm trang khá tốt ta sẽ dậy đạo hữu 1 chiêu tán gái này . Chính ta cũng đã làm hiệu quả 200%

TY thì phải "cảm nhận", "kiên trì" và "phán đoán" là chính. Sỗ sàng quá cũng không được, dễ phản tác dụng. 

Lần trước ta cũng làm theo cách quan tâm tỉ mỉ.TY thì phải "cảm nhận", "kiên trì" và "phán đoán" là chính. Sỗ sàng quá cũng không được, dễ phản tác dụng.
Tiếp cận, áp sát nhẹ nhàng, rót mật từng chút một nhưng đừng quá ngần ngại tự ti sẽ hỏng việc.
Quan trọng nhất là xác định đúng đối tượng phù hợp rồi kiên trì thể hiện sự quan tâm. Ngoài ra còn phải phấn đấu làm việc kiếm tiền để nàng thấy tương lai được đảm bảo.
Đến lúc bạn đủ tự tin, "phán đoán" đúng thời cơ thì tung chiêu sát thủ hạ gục.
Phải có điểm nhấn, quan tâm đúng mực ở các ngày quan trọng, thời điểm quan trọng của nàng, không thể vô tâm được.
Như vậy thì sẽ thành công.
Công pháp này tại hạ không nhớ nhặt được ở đâu. Nói đơn giản mà tu luyện khó khăn.
P/s: Một thanh niên rất nhiều lần thất tình chia sẻ.
Haiz, mọi người nghĩ yêu thì nên làm thế nào!!! Đến tỏ tình hay làm gì???
Ta sao... ta chọn lùi bước, chấp nhận không dám tiến tới.
Vì cái gì... vì ta tự ti vào bản thân mình... tự ti vào tình yêu của mình...
Ngày ta lựa chọn lùi bước là ngày đau khổ nhất ta cảm thấy...
Mọi thứ như trũng xuống...
Những cơn mưa rơi tí tách, rì rào.
Ta còn nhớ rõ hôm đó... Là ngày cuối cùng của chuyến đi phượt dài ngày Đà Nẵng- Nam định...
Ta gặp em. Ta gặp em ở quê hương em -Huế...
Em có nụ cười tỏa nắng trong lòng ta, đôi mắt em như cuốn lấy tim ta...
Ta biết ta yêu em rồi...
Nhưng cũng chính ngày hôm đó, ta buồn...
Ta đánh rơi luôn cuộc vui ngày hôm đó...
Vì ta biết , ta chính thức mất em...
Đêm đó , ta khóc ở Huế, nước mắt ta rơi vì tình yêu của ta...
Huế ngày ta tạm biệt cũng trở trời, mưa rét như chính cõi lòng ta vậy...
Chính hôm đó ta chấm dứt chuỗi ngày vui vẻ, bắt đầu bằng quãng thời gian ảo não nặng nề...
Ta đi làm cũng buồn, công việc trì trệ... Về nhà thì mệt mỏi...
Lúc đó, ta chỉ muốn nghe đi nghe lại những bài hát của Mr.Siro...
Những bức ảnh em gửi cho ta, những dòng tin nhắn em rep... ta luôn nhớ...
Ta không rõ, cũng không muốn biết em đối với ta thế nào nhưng ta vẫn chấp nhận lùi bước...
Bởi vì chính trong tim ta đã lựa chọn thất bại, lựa chọn lùi bước...
Bởi vì, ta chưa bao giờ có nổi một tí tự tin đối với em...
Một qũang thời gian không dài cũng không ngắn ta cắt đứt liên lạc... Nhưng ta vẫn luôn luôn theo dõi em từ phía sau, âm thầm nhìn ánh đèn em sáng trên fb...
Ta nhớ em nhưng chẳng thể làm được gì... Vì ta chẳng là gì của em bây giờ...
( Bài hát này là bài em hát khi đang thất tịnh, hát mà như muốn khóc... Và thực sự em muốn hát bài đó bằng tiếng huế- tiếng của người còn gái em còn yêu)
https://drive.google.com/open?id=1I5DwTX1Aoc1redXmiPFyHvYykc2DLqCF


Chào mừng bạn đến với diễn đàn Bạch Ngọc Sách
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng các tính năng, mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký tài khoản